Tôi nghĩ mình đã trở thành X rồi. "Thiếu gia! Có thư gửi đến ạ!" Một đống thư chất cao như núi trên chiếc bàn trước mặt tôi. Tôi lơ đãng cầm đại một bức lên. Đó là một bức thư được trang trí bằng những màu sắc rực rỡ. Dấu sáp niêm phong mang huy hiệu chỉ dành cho dòng dõi trực hệ của hoàng gia. Tôi liếc nhìn những bức thư khác. Chúng cũng chẳng khác gì nhau. Đại Công tước phương Bắc, người bảo vệ đế quốc khỏi Ma giới; Thánh nữ đứng đầu Giáo hội Mặt trời; Nhà tiên tri ngước nhìn bầu trời đầy sao để đoán định tương lai; Ảnh Vương Cái Bang lang bạt; Vị giáo sư đại học điên rồ, và còn nhiều nữa. Toàn là những nhân vật có thể làm rung chuyển cả lục địa chỉ bằng một lời nói hay cử chỉ. Những món quà họ gửi làm cống phẩm nằm rải rác trên bàn cùng với đống thư từ. "Tôi có nên gửi thư trả lời bảo họ biến đi như mọi khi không ạ?" "...Không. Lần này ta sẽ đọc chúng." "Quả không hổ danh là Thiếu gia! Người thật nhân từ!" Ngay cả Dolph, kẻ đang đứng trước mặt ca tụng tôi... Đầu tôi bắt đầu đau…
Tác giả: