Tác giả:

“Em tên là gì?”  “Em tên là A Ngọ.” “Tại sao lại là cái tên như vậy?” Tống Hoài Lễ nhìn cô chăm chú, nghiêm túc hỏi.  “Bởi vì… em sinh vào đúng giữa trưa ngày Hạ chí mà.” Thời Tiên hơi ngượng ngùng đưa tay chạm nhẹ vào gò má, cô ngước nhìn đôi mắt màu hổ phách đẹp đẽ, ôn hòa của anh, cong mắt cười đáp: “Thế nên bố mới gọi em là A Ngọ đó.” — Đầu tháng sáu, tiết trời dần trở nên nóng bức. Tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ như đang thông báo một mùa hè không mấy bình thường đã thực sự bắt đầu. Mậu Thành là một thành phố nhỏ nằm ven sông, dù đang là giữa trưa nhưng trong nhà hàng vẫn vô cùng náo nhiệt. Tiếng người ồn ã, tiếng cười nói đan xen vào từng khe hở chật hẹp giữa các bàn ăn, không khí phảng phất cái oi nồng của mùi mồ hôi. Trong bầu không khí ngột ngạt ấy, Thời Tiên không một phút nghỉ ngơi, tất bật chạy đi chạy lại giữa gian bếp và sảnh ngoài. Nhà hàng món Hoa mang tên Hương Mậu Ngô Việt này đã mở từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy cảnh tượng kinh doanh phát đạt đến thế.…

Truyện chữ