[Không Uống Thuốc] Năm nay là năm thứ tám chúng tôi bên nhau, và tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi sắp chia tay rồi. Cảm giác này không phải mới xuất hiện hôm nay, cũng không phải mới có trong năm nay. Có lẽ đã bắt đầu từ rất lâu rồi, nhưng tôi không thể xác định chính xác là từ khi nào. Điều khiến tôi bất an nhất là, dường như tôi không còn yêu em nữa. Ý nghĩ này đã thoáng hiện ra trong đầu tôi rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nó vừa nhen nhóm, tôi đều cố gắng dập tắt nó ngay lập tức. Vì tôi không dám đối diện với suy nghĩ ấy. Nhưng thường thì càng cố phủ nhận điều gì, trong lòng sẽ càng hiểu rõ đáp án cho điều ấy. Hồi tôi yêu em cũng vậy. Tan làm về nhà đã hơn sáu giờ tối, vợ tôi vẫn đang ngủ, khoảnh khắc đặt đồ ăn lên bàn, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, tôi vội bước vào bếp, rửa đồ và bắt đầu nấu cơm. Lát nữa em sẽ dậy, ăn xong rồi lại đi làm. Thời gian làm việc của hai đứa chúng tôi không giống nhau. Khi tôi đi làm, em nghỉ ngơi; khi tôi về nhà, em lại…
Chương 16: Em biết anh rất buồn
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia TayTác giả: Hạ Nhất ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Sủng [Không Uống Thuốc] Năm nay là năm thứ tám chúng tôi bên nhau, và tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi sắp chia tay rồi. Cảm giác này không phải mới xuất hiện hôm nay, cũng không phải mới có trong năm nay. Có lẽ đã bắt đầu từ rất lâu rồi, nhưng tôi không thể xác định chính xác là từ khi nào. Điều khiến tôi bất an nhất là, dường như tôi không còn yêu em nữa. Ý nghĩ này đã thoáng hiện ra trong đầu tôi rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nó vừa nhen nhóm, tôi đều cố gắng dập tắt nó ngay lập tức. Vì tôi không dám đối diện với suy nghĩ ấy. Nhưng thường thì càng cố phủ nhận điều gì, trong lòng sẽ càng hiểu rõ đáp án cho điều ấy. Hồi tôi yêu em cũng vậy. Tan làm về nhà đã hơn sáu giờ tối, vợ tôi vẫn đang ngủ, khoảnh khắc đặt đồ ăn lên bàn, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, tôi vội bước vào bếp, rửa đồ và bắt đầu nấu cơm. Lát nữa em sẽ dậy, ăn xong rồi lại đi làm. Thời gian làm việc của hai đứa chúng tôi không giống nhau. Khi tôi đi làm, em nghỉ ngơi; khi tôi về nhà, em lại… Cho đến bây giờ, tôi vẫn quen dùng máy tính để lướt Tieba. Vợ nói tôi là điển hình cho kiểu người sắp bị thời đại bỏ lại phía sau.Trong phòng ngủ có một chiếc laptop, vừa mở máy, hộp nhạc đã tự động đăng nhập, phát một loạt những bài hát cũ.Ban đầu tôi không để ý, nhưng khi một giai điệu quen thuộc vang lên, tim tôi lại thực sự nhói lên một cái.Lúc đó, tôi đang xem mấy topic tôi đã viết nhiều năm trước, lướt qua mấy bài, vẫn không có cảm giác gì, thậm chí khi đọc lại mấy chỗ hài hước còn bật cười, vừa cười vừa cảm thán sao hồi đó mình lại lắm điều thế.Chẳng trách người ta nói âm nhạc là sự cộng hưởng tốt nhất của tâm hồn, giây trước tôi còn nhìn màn hình cười ngớ ngẩn không suy nghĩ gì, giây sau bài hát đó vang lên, tôi bỗng dưng không cười nổi nữa."Em biết anh rất buồn"*, bài hát cũ của Thái Y Lâm, tôi đã quá quen thuộc, là bài hát cố định của vợ ở karaoke.(*) "Em biết anh rất buồn" sáng tác năm 2005 của Thái Y Lâm.Em luôn là kiểu người rất hoài cổ, đến bây giờ trong điện thoại vẫn là mấy bài hát đó, Vương Phi, Thái Y Lâm, Trần Dịch Tấn, Châu Kiệt Luân... nghe từ cấp ba đến đại học, lại nghe từ đại học đến bây giờ. Tôi nhắm mắt cũng có thể thuộc nằm lòng danh sách phát của em.Trước đây khi đi hát, Lão Phú từng cười em, nói: "Lần nào đi hát với Tử Kỳ cũng như tham gia buổi biểu diễn hồi ức thanh xuân."Hồi đó, tôi ngồi trước máy tính ở phòng sách xem diễn đàn, em nằm trên sofa bên cạnh đọc sách hoặc chơi PSP, khẽ ngâm nga những bài hát kinh điển nghe mãi không chán của mình.Bài em ngâm nga nhiều nhất chính là bài này, hơn nữa, còn rất đáng yêu, chỉ ngâm nga hai câu điệp khúc, chính em cũng không nhận ra.[Em biết anh rất buồn, trong tình yêu không phải cứ trao đi chân thành thì sẽ nhận được kết quả, đừng hỏi phải làm sao để tình yêu bền lâu, một ngày nào đó anh sẽ hiểu ra đạo lý này.][Em biết anh đang rất buồn, trong chuyện tình cảm, không phải cứ trao đi chân thành là sẽ nhận được kết quả, đừng hỏi phải làm sao để tình yêu mãi dài lâu, đạo lý này, rồi sẽ có ngày anh hiểu ra thôi.] [Em biết anh đang rất buồn, hôm qua còn là tình nhân, hôm nay nói chia tay là chia tay ngay được, đừng hỏi làm sao để giải thoát khỏi nỗi đau này, kẻ nặng tình, số kiếp đã định là sẽ đau lòng lâu hơn người khác.][Em biết anh rất buồn, trong tình yêu không...]Có lúc, khi em hát xong đoạn này, tôi còn cố ý hát phần cao trào ở cuối, em sẽ vô thức hát tiếp câu sau đó, lúc hòa giọng, em còn nhắm mắt rất nhập tâm, rồi vô cùng say sưa búng tay một cái, haha.Những cảnh tượng đó, chỉ cần hồi tưởng một chút là lại hiện lên rõ mồn một, từng biểu cảm nhỏ của em tôi đều nhớ rõ. Tôi cảm thấy mình sẽ không bao giờ thích ai như thích em nữa.Còn em, em sẽ thích người khác chứ, người đó sẽ đối tốt với em chứ, anh ta sẽ hát cho em nghe chứ.Trời lại sắp sáng, em đang làm gì nhỉ.Em là người duy nhất tôi yêu sâu đậm trong đời. Dù em có là của tôi hay không, tôi đều hy vọng em sống tốt. Thật lòng.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn quen dùng máy tính để lướt Tieba. Vợ nói tôi là điển hình cho kiểu người sắp bị thời đại bỏ lại phía sau.
Trong phòng ngủ có một chiếc laptop, vừa mở máy, hộp nhạc đã tự động đăng nhập, phát một loạt những bài hát cũ.
Ban đầu tôi không để ý, nhưng khi một giai điệu quen thuộc vang lên, tim tôi lại thực sự nhói lên một cái.
Lúc đó, tôi đang xem mấy topic tôi đã viết nhiều năm trước, lướt qua mấy bài, vẫn không có cảm giác gì, thậm chí khi đọc lại mấy chỗ hài hước còn bật cười, vừa cười vừa cảm thán sao hồi đó mình lại lắm điều thế.
Chẳng trách người ta nói âm nhạc là sự cộng hưởng tốt nhất của tâm hồn, giây trước tôi còn nhìn màn hình cười ngớ ngẩn không suy nghĩ gì, giây sau bài hát đó vang lên, tôi bỗng dưng không cười nổi nữa.
"Em biết anh rất buồn"*, bài hát cũ của Thái Y Lâm, tôi đã quá quen thuộc, là bài hát cố định của vợ ở karaoke.
(*) "Em biết anh rất buồn" sáng tác năm 2005 của Thái Y Lâm.
Em luôn là kiểu người rất hoài cổ, đến bây giờ trong điện thoại vẫn là mấy bài hát đó, Vương Phi, Thái Y Lâm, Trần Dịch Tấn, Châu Kiệt Luân... nghe từ cấp ba đến đại học, lại nghe từ đại học đến bây giờ. Tôi nhắm mắt cũng có thể thuộc nằm lòng danh sách phát của em.
Trước đây khi đi hát, Lão Phú từng cười em, nói: "Lần nào đi hát với Tử Kỳ cũng như tham gia buổi biểu diễn hồi ức thanh xuân."
Hồi đó, tôi ngồi trước máy tính ở phòng sách xem diễn đàn, em nằm trên sofa bên cạnh đọc sách hoặc chơi PSP, khẽ ngâm nga những bài hát kinh điển nghe mãi không chán của mình.
Bài em ngâm nga nhiều nhất chính là bài này, hơn nữa, còn rất đáng yêu, chỉ ngâm nga hai câu điệp khúc, chính em cũng không nhận ra.
[Em biết anh rất buồn, trong tình yêu không phải cứ trao đi chân thành thì sẽ nhận được kết quả, đừng hỏi phải làm sao để tình yêu bền lâu, một ngày nào đó anh sẽ hiểu ra đạo lý này.]
[Em biết anh đang rất buồn, trong chuyện tình cảm, không phải cứ trao đi chân thành là sẽ nhận được kết quả, đừng hỏi phải làm sao để tình yêu mãi dài lâu, đạo lý này, rồi sẽ có ngày anh hiểu ra thôi.]
[Em biết anh đang rất buồn, hôm qua còn là tình nhân, hôm nay nói chia tay là chia tay ngay được, đừng hỏi làm sao để giải thoát khỏi nỗi đau này, kẻ nặng tình, số kiếp đã định là sẽ đau lòng lâu hơn người khác.]
[Em biết anh rất buồn, trong tình yêu không...]
Có lúc, khi em hát xong đoạn này, tôi còn cố ý hát phần cao trào ở cuối, em sẽ vô thức hát tiếp câu sau đó, lúc hòa giọng, em còn nhắm mắt rất nhập tâm, rồi vô cùng say sưa búng tay một cái, haha.
Những cảnh tượng đó, chỉ cần hồi tưởng một chút là lại hiện lên rõ mồn một, từng biểu cảm nhỏ của em tôi đều nhớ rõ. Tôi cảm thấy mình sẽ không bao giờ thích ai như thích em nữa.
Còn em, em sẽ thích người khác chứ, người đó sẽ đối tốt với em chứ, anh ta sẽ hát cho em nghe chứ.
Trời lại sắp sáng, em đang làm gì nhỉ.
Em là người duy nhất tôi yêu sâu đậm trong đời. Dù em có là của tôi hay không, tôi đều hy vọng em sống tốt. Thật lòng.
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia TayTác giả: Hạ Nhất ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Sủng [Không Uống Thuốc] Năm nay là năm thứ tám chúng tôi bên nhau, và tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi sắp chia tay rồi. Cảm giác này không phải mới xuất hiện hôm nay, cũng không phải mới có trong năm nay. Có lẽ đã bắt đầu từ rất lâu rồi, nhưng tôi không thể xác định chính xác là từ khi nào. Điều khiến tôi bất an nhất là, dường như tôi không còn yêu em nữa. Ý nghĩ này đã thoáng hiện ra trong đầu tôi rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nó vừa nhen nhóm, tôi đều cố gắng dập tắt nó ngay lập tức. Vì tôi không dám đối diện với suy nghĩ ấy. Nhưng thường thì càng cố phủ nhận điều gì, trong lòng sẽ càng hiểu rõ đáp án cho điều ấy. Hồi tôi yêu em cũng vậy. Tan làm về nhà đã hơn sáu giờ tối, vợ tôi vẫn đang ngủ, khoảnh khắc đặt đồ ăn lên bàn, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, tôi vội bước vào bếp, rửa đồ và bắt đầu nấu cơm. Lát nữa em sẽ dậy, ăn xong rồi lại đi làm. Thời gian làm việc của hai đứa chúng tôi không giống nhau. Khi tôi đi làm, em nghỉ ngơi; khi tôi về nhà, em lại… Cho đến bây giờ, tôi vẫn quen dùng máy tính để lướt Tieba. Vợ nói tôi là điển hình cho kiểu người sắp bị thời đại bỏ lại phía sau.Trong phòng ngủ có một chiếc laptop, vừa mở máy, hộp nhạc đã tự động đăng nhập, phát một loạt những bài hát cũ.Ban đầu tôi không để ý, nhưng khi một giai điệu quen thuộc vang lên, tim tôi lại thực sự nhói lên một cái.Lúc đó, tôi đang xem mấy topic tôi đã viết nhiều năm trước, lướt qua mấy bài, vẫn không có cảm giác gì, thậm chí khi đọc lại mấy chỗ hài hước còn bật cười, vừa cười vừa cảm thán sao hồi đó mình lại lắm điều thế.Chẳng trách người ta nói âm nhạc là sự cộng hưởng tốt nhất của tâm hồn, giây trước tôi còn nhìn màn hình cười ngớ ngẩn không suy nghĩ gì, giây sau bài hát đó vang lên, tôi bỗng dưng không cười nổi nữa."Em biết anh rất buồn"*, bài hát cũ của Thái Y Lâm, tôi đã quá quen thuộc, là bài hát cố định của vợ ở karaoke.(*) "Em biết anh rất buồn" sáng tác năm 2005 của Thái Y Lâm.Em luôn là kiểu người rất hoài cổ, đến bây giờ trong điện thoại vẫn là mấy bài hát đó, Vương Phi, Thái Y Lâm, Trần Dịch Tấn, Châu Kiệt Luân... nghe từ cấp ba đến đại học, lại nghe từ đại học đến bây giờ. Tôi nhắm mắt cũng có thể thuộc nằm lòng danh sách phát của em.Trước đây khi đi hát, Lão Phú từng cười em, nói: "Lần nào đi hát với Tử Kỳ cũng như tham gia buổi biểu diễn hồi ức thanh xuân."Hồi đó, tôi ngồi trước máy tính ở phòng sách xem diễn đàn, em nằm trên sofa bên cạnh đọc sách hoặc chơi PSP, khẽ ngâm nga những bài hát kinh điển nghe mãi không chán của mình.Bài em ngâm nga nhiều nhất chính là bài này, hơn nữa, còn rất đáng yêu, chỉ ngâm nga hai câu điệp khúc, chính em cũng không nhận ra.[Em biết anh rất buồn, trong tình yêu không phải cứ trao đi chân thành thì sẽ nhận được kết quả, đừng hỏi phải làm sao để tình yêu bền lâu, một ngày nào đó anh sẽ hiểu ra đạo lý này.][Em biết anh đang rất buồn, trong chuyện tình cảm, không phải cứ trao đi chân thành là sẽ nhận được kết quả, đừng hỏi phải làm sao để tình yêu mãi dài lâu, đạo lý này, rồi sẽ có ngày anh hiểu ra thôi.] [Em biết anh đang rất buồn, hôm qua còn là tình nhân, hôm nay nói chia tay là chia tay ngay được, đừng hỏi làm sao để giải thoát khỏi nỗi đau này, kẻ nặng tình, số kiếp đã định là sẽ đau lòng lâu hơn người khác.][Em biết anh rất buồn, trong tình yêu không...]Có lúc, khi em hát xong đoạn này, tôi còn cố ý hát phần cao trào ở cuối, em sẽ vô thức hát tiếp câu sau đó, lúc hòa giọng, em còn nhắm mắt rất nhập tâm, rồi vô cùng say sưa búng tay một cái, haha.Những cảnh tượng đó, chỉ cần hồi tưởng một chút là lại hiện lên rõ mồn một, từng biểu cảm nhỏ của em tôi đều nhớ rõ. Tôi cảm thấy mình sẽ không bao giờ thích ai như thích em nữa.Còn em, em sẽ thích người khác chứ, người đó sẽ đối tốt với em chứ, anh ta sẽ hát cho em nghe chứ.Trời lại sắp sáng, em đang làm gì nhỉ.Em là người duy nhất tôi yêu sâu đậm trong đời. Dù em có là của tôi hay không, tôi đều hy vọng em sống tốt. Thật lòng.