Tác giả:

[Không Uống Thuốc] Năm nay là năm thứ tám chúng tôi bên nhau, và tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi sắp chia tay rồi. Cảm giác này không phải mới xuất hiện hôm nay, cũng không phải mới có trong năm nay. Có lẽ đã bắt đầu từ rất lâu rồi, nhưng tôi không thể xác định chính xác là từ khi nào. Điều khiến tôi bất an nhất là, dường như tôi không còn yêu em nữa. Ý nghĩ này đã thoáng hiện ra trong đầu tôi rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nó vừa nhen nhóm, tôi đều cố gắng dập tắt nó ngay lập tức. Vì tôi không dám đối diện với suy nghĩ ấy. Nhưng thường thì càng cố phủ nhận điều gì, trong lòng sẽ càng hiểu rõ đáp án cho điều ấy. Hồi tôi yêu em cũng vậy. Tan làm về nhà đã hơn sáu giờ tối, vợ tôi vẫn đang ngủ, khoảnh khắc đặt đồ ăn lên bàn, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, tôi vội bước vào bếp, rửa đồ và bắt đầu nấu cơm. Lát nữa em sẽ dậy, ăn xong rồi lại đi làm. Thời gian làm việc của hai đứa chúng tôi không giống nhau. Khi tôi đi làm, em nghỉ ngơi; khi tôi về nhà, em lại…

Chương 57: Người chưa từng yêu

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia TayTác giả: Hạ Nhất ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Sủng [Không Uống Thuốc] Năm nay là năm thứ tám chúng tôi bên nhau, và tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi sắp chia tay rồi. Cảm giác này không phải mới xuất hiện hôm nay, cũng không phải mới có trong năm nay. Có lẽ đã bắt đầu từ rất lâu rồi, nhưng tôi không thể xác định chính xác là từ khi nào. Điều khiến tôi bất an nhất là, dường như tôi không còn yêu em nữa. Ý nghĩ này đã thoáng hiện ra trong đầu tôi rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nó vừa nhen nhóm, tôi đều cố gắng dập tắt nó ngay lập tức. Vì tôi không dám đối diện với suy nghĩ ấy. Nhưng thường thì càng cố phủ nhận điều gì, trong lòng sẽ càng hiểu rõ đáp án cho điều ấy. Hồi tôi yêu em cũng vậy. Tan làm về nhà đã hơn sáu giờ tối, vợ tôi vẫn đang ngủ, khoảnh khắc đặt đồ ăn lên bàn, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, tôi vội bước vào bếp, rửa đồ và bắt đầu nấu cơm. Lát nữa em sẽ dậy, ăn xong rồi lại đi làm. Thời gian làm việc của hai đứa chúng tôi không giống nhau. Khi tôi đi làm, em nghỉ ngơi; khi tôi về nhà, em lại… Gần đây chẳng có gì đáng để kể, nên tôi cũng không biết phải viết gì.Hôm đó, sau khi ăn xong, chúng tôi trò chuyện một lúc, nhưng cũng không có gì đặc biệt đáng nhắc đến.Em hỏi tôi giờ đang ở đâu, tôi bảo ở nhà bạn. Em nói vài ngày nữa dọn đồ xong sẽ trả lại nhà cho tôi. Tôi nói không cần, em cứ ở đó đi.Giữa chừng, em nhắc đến việc câu lạc bộ bình đẳng cho người đồng tính em lập hồi đại học mời em tham gia một buổi tọa đàm do thành viên tổ chức vào tháng 3 năm sau.Tôi nhớ lại năm đó tôi cũng từng tham gia hoạt động của câu lạc bộ họ. Nhiều người tưởng tôi là thành viên, nhưng thật ra tôi còn chẳng phải sinh viên trường đó.Lúc ấy, em còn phàn nàn rằng tôi làm rối loạn phong cách của câu lạc bộ, bảo nhiều cô gái xin gia nhập chỉ để đến ngắm tôi.Tôi nói: "Thế thì trách tôi được à? Sao, câu lạc bộ các em còn kỳ thị người đẹp trai nữa hả?"Em liếc tôi một cái, bảo: "Anh bớt tự luyến đi được không."Hồi đại học, vì tôi học sau em hai khóa, em luôn ép tôi gọi em là đàn anh, dù em bằng tuổi tôi. Tôi nói: "Em gọi tôi là chồng thì tôi gọi em là đàn anh." Cuối cùng coi như hòa, tóm lại em chưa bao giờ gọi tôi là chồng, tôi cũng chưa bao giờ gọi em là đàn anh.Tôi thường nói với em tôi yêu em, khi nhắn tin, khi gọi điện, và cả khi l*m t*nh. Đôi khi tôi cảm thấy rất khổ não, không biết phải làm sao để truyền tải cho em thứ tình cảm mà cả ngôn ngữ lẫn hành động đều không thể diễn tả hết được. Tôi muốn em cảm nhận được tình cảm ấy -- nặng nề, trang nghiêm, không hẳn là đẹp đẽ, thậm chí còn có phần đau đớn. Có lẽ hơi ích kỷ, nhưng tôi muốn em biết.Em không thích nói lời sến sẩm, cũng hiếm khi đáp lại tôi. Chỉ vài lần, sau khi cãi nhau và l*m t*nh dữ dội, tôi hỏi em có yêu tôi không, em mới ôm cổ tôi khẽ "ừm" một tiếng, cũng không rõ là trả lời tôi hay chỉ đang th* d*c.Hôm đó, sau bữa ăn, vợ tôi hơi xúc động, tâm trạng không tốt lắm. Cuối cùng, em đột nhiên nói: "Nếu có ngày anh gặp người tiếp theo, hy vọng người đó là người chưa từng yêu ai."Tôi nghĩ có lẽ tôi hiểu được ý em. Vì em từng nói, chỉ có người chưa từng yêu ai mới dám yêu người khác trọn vẹn.Khi chia tay, em đi về phía đông, tôi đi về phía tây. Ngồi trong xe, tôi hút thuốc rất lâu, nhìn qua gương chiếu hậu thấy xe em dần xa cho đến khi khuất hẳn, có cảm giác như linh hồn bị r*t r* kh** c* th*.Nghĩ đến câu em vừa nói về "người tiếp theo" tôi gặp, tôi lại thấy hơi buồn cười. Nếu em cảm nhận được những tình cảm tôi muốn truyền tải đến em, dù chỉ một chút thôi, em sẽ hiểu rằng, có lẽ cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ gặp được "người tiếp theo" nào khác.

Gần đây chẳng có gì đáng để kể, nên tôi cũng không biết phải viết gì.

Hôm đó, sau khi ăn xong, chúng tôi trò chuyện một lúc, nhưng cũng không có gì đặc biệt đáng nhắc đến.

Em hỏi tôi giờ đang ở đâu, tôi bảo ở nhà bạn. Em nói vài ngày nữa dọn đồ xong sẽ trả lại nhà cho tôi. Tôi nói không cần, em cứ ở đó đi.

Giữa chừng, em nhắc đến việc câu lạc bộ bình đẳng cho người đồng tính em lập hồi đại học mời em tham gia một buổi tọa đàm do thành viên tổ chức vào tháng 3 năm sau.

Tôi nhớ lại năm đó tôi cũng từng tham gia hoạt động của câu lạc bộ họ. Nhiều người tưởng tôi là thành viên, nhưng thật ra tôi còn chẳng phải sinh viên trường đó.

Lúc ấy, em còn phàn nàn rằng tôi làm rối loạn phong cách của câu lạc bộ, bảo nhiều cô gái xin gia nhập chỉ để đến ngắm tôi.

Tôi nói: "Thế thì trách tôi được à? Sao, câu lạc bộ các em còn kỳ thị người đẹp trai nữa hả?"

Em liếc tôi một cái, bảo: "Anh bớt tự luyến đi được không."

Hồi đại học, vì tôi học sau em hai khóa, em luôn ép tôi gọi em là đàn anh, dù em bằng tuổi tôi. Tôi nói: "Em gọi tôi là chồng thì tôi gọi em là đàn anh." Cuối cùng coi như hòa, tóm lại em chưa bao giờ gọi tôi là chồng, tôi cũng chưa bao giờ gọi em là đàn anh.

Tôi thường nói với em tôi yêu em, khi nhắn tin, khi gọi điện, và cả khi l*m t*nh. Đôi khi tôi cảm thấy rất khổ não, không biết phải làm sao để truyền tải cho em thứ tình cảm mà cả ngôn ngữ lẫn hành động đều không thể diễn tả hết được. Tôi muốn em cảm nhận được tình cảm ấy -- nặng nề, trang nghiêm, không hẳn là đẹp đẽ, thậm chí còn có phần đau đớn. Có lẽ hơi ích kỷ, nhưng tôi muốn em biết.

Em không thích nói lời sến sẩm, cũng hiếm khi đáp lại tôi. Chỉ vài lần, sau khi cãi nhau và l*m t*nh dữ dội, tôi hỏi em có yêu tôi không, em mới ôm cổ tôi khẽ "ừm" một tiếng, cũng không rõ là trả lời tôi hay chỉ đang th* d*c.

Hôm đó, sau bữa ăn, vợ tôi hơi xúc động, tâm trạng không tốt lắm. Cuối cùng, em đột nhiên nói: "Nếu có ngày anh gặp người tiếp theo, hy vọng người đó là người chưa từng yêu ai."

Tôi nghĩ có lẽ tôi hiểu được ý em. Vì em từng nói, chỉ có người chưa từng yêu ai mới dám yêu người khác trọn vẹn.

Khi chia tay, em đi về phía đông, tôi đi về phía tây. Ngồi trong xe, tôi hút thuốc rất lâu, nhìn qua gương chiếu hậu thấy xe em dần xa cho đến khi khuất hẳn, có cảm giác như linh hồn bị r*t r* kh** c* th*.

Nghĩ đến câu em vừa nói về "người tiếp theo" tôi gặp, tôi lại thấy hơi buồn cười. Nếu em cảm nhận được những tình cảm tôi muốn truyền tải đến em, dù chỉ một chút thôi, em sẽ hiểu rằng, có lẽ cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ gặp được "người tiếp theo" nào khác.

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia TayTác giả: Hạ Nhất ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Sủng [Không Uống Thuốc] Năm nay là năm thứ tám chúng tôi bên nhau, và tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi sắp chia tay rồi. Cảm giác này không phải mới xuất hiện hôm nay, cũng không phải mới có trong năm nay. Có lẽ đã bắt đầu từ rất lâu rồi, nhưng tôi không thể xác định chính xác là từ khi nào. Điều khiến tôi bất an nhất là, dường như tôi không còn yêu em nữa. Ý nghĩ này đã thoáng hiện ra trong đầu tôi rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nó vừa nhen nhóm, tôi đều cố gắng dập tắt nó ngay lập tức. Vì tôi không dám đối diện với suy nghĩ ấy. Nhưng thường thì càng cố phủ nhận điều gì, trong lòng sẽ càng hiểu rõ đáp án cho điều ấy. Hồi tôi yêu em cũng vậy. Tan làm về nhà đã hơn sáu giờ tối, vợ tôi vẫn đang ngủ, khoảnh khắc đặt đồ ăn lên bàn, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, tôi vội bước vào bếp, rửa đồ và bắt đầu nấu cơm. Lát nữa em sẽ dậy, ăn xong rồi lại đi làm. Thời gian làm việc của hai đứa chúng tôi không giống nhau. Khi tôi đi làm, em nghỉ ngơi; khi tôi về nhà, em lại… Gần đây chẳng có gì đáng để kể, nên tôi cũng không biết phải viết gì.Hôm đó, sau khi ăn xong, chúng tôi trò chuyện một lúc, nhưng cũng không có gì đặc biệt đáng nhắc đến.Em hỏi tôi giờ đang ở đâu, tôi bảo ở nhà bạn. Em nói vài ngày nữa dọn đồ xong sẽ trả lại nhà cho tôi. Tôi nói không cần, em cứ ở đó đi.Giữa chừng, em nhắc đến việc câu lạc bộ bình đẳng cho người đồng tính em lập hồi đại học mời em tham gia một buổi tọa đàm do thành viên tổ chức vào tháng 3 năm sau.Tôi nhớ lại năm đó tôi cũng từng tham gia hoạt động của câu lạc bộ họ. Nhiều người tưởng tôi là thành viên, nhưng thật ra tôi còn chẳng phải sinh viên trường đó.Lúc ấy, em còn phàn nàn rằng tôi làm rối loạn phong cách của câu lạc bộ, bảo nhiều cô gái xin gia nhập chỉ để đến ngắm tôi.Tôi nói: "Thế thì trách tôi được à? Sao, câu lạc bộ các em còn kỳ thị người đẹp trai nữa hả?"Em liếc tôi một cái, bảo: "Anh bớt tự luyến đi được không."Hồi đại học, vì tôi học sau em hai khóa, em luôn ép tôi gọi em là đàn anh, dù em bằng tuổi tôi. Tôi nói: "Em gọi tôi là chồng thì tôi gọi em là đàn anh." Cuối cùng coi như hòa, tóm lại em chưa bao giờ gọi tôi là chồng, tôi cũng chưa bao giờ gọi em là đàn anh.Tôi thường nói với em tôi yêu em, khi nhắn tin, khi gọi điện, và cả khi l*m t*nh. Đôi khi tôi cảm thấy rất khổ não, không biết phải làm sao để truyền tải cho em thứ tình cảm mà cả ngôn ngữ lẫn hành động đều không thể diễn tả hết được. Tôi muốn em cảm nhận được tình cảm ấy -- nặng nề, trang nghiêm, không hẳn là đẹp đẽ, thậm chí còn có phần đau đớn. Có lẽ hơi ích kỷ, nhưng tôi muốn em biết.Em không thích nói lời sến sẩm, cũng hiếm khi đáp lại tôi. Chỉ vài lần, sau khi cãi nhau và l*m t*nh dữ dội, tôi hỏi em có yêu tôi không, em mới ôm cổ tôi khẽ "ừm" một tiếng, cũng không rõ là trả lời tôi hay chỉ đang th* d*c.Hôm đó, sau bữa ăn, vợ tôi hơi xúc động, tâm trạng không tốt lắm. Cuối cùng, em đột nhiên nói: "Nếu có ngày anh gặp người tiếp theo, hy vọng người đó là người chưa từng yêu ai."Tôi nghĩ có lẽ tôi hiểu được ý em. Vì em từng nói, chỉ có người chưa từng yêu ai mới dám yêu người khác trọn vẹn.Khi chia tay, em đi về phía đông, tôi đi về phía tây. Ngồi trong xe, tôi hút thuốc rất lâu, nhìn qua gương chiếu hậu thấy xe em dần xa cho đến khi khuất hẳn, có cảm giác như linh hồn bị r*t r* kh** c* th*.Nghĩ đến câu em vừa nói về "người tiếp theo" tôi gặp, tôi lại thấy hơi buồn cười. Nếu em cảm nhận được những tình cảm tôi muốn truyền tải đến em, dù chỉ một chút thôi, em sẽ hiểu rằng, có lẽ cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ gặp được "người tiếp theo" nào khác.

Chương 57: Người chưa từng yêu