Tác giả:

Giữa mùa hè rực rỡ, thành Quảng Lăng như được phủ lên một tấm lưới đen mượt mà của đêm tối, vầng trăng non mảnh cong như lưỡi câu lặng lẽ treo nơi trời cao. Trong gian Tây Xương tĩnh lặng, Thẩm Đường chống cằm ngồi một mình. Ngày mai là ngày xuất giá, vậy mà nàng không sao chợp mắt nổi, cứ xoay đi xoay lại những quân cờ đen trắng trên bàn cờ trước mặt. Nha hoàn Họa Bình dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, vừa ngáp vừa vươn vai: “Đại tiểu thư, sao người còn chưa ngủ ạ? Mai sáng phải dậy sớm trang điểm tân trang rồi đó. Phủ ta với Kỳ phủ thành thông gia, hôn sự lớn thế này phải náo nhiệt cho ra trò chứ!” Thẩm Đường hơi giật mình, như mới thoát khỏi mớ tâm tư hỗn độn trong lòng quay đầu lại khẽ mỉm cười: “Được, ta đi ngủ đây.” Ngày thành thân đã cận kề, vậy mà Thẩm Đường vẫn cảm thấy... có chút không thể tin nổi. Nàng không thể ngờ rằng, người mình sắp gả cho lại là Tam biểu ca - Kỳ Hoài Cảnh! Nói là biểu ca, thật ra là cháu trai bên nhà kế mẫu, Kỳ phu nhân cũng tức là có chút quan hệ má-u mủ bên…

Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé!

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng ChiềuTác giả: Tích Khâu SơnTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa mùa hè rực rỡ, thành Quảng Lăng như được phủ lên một tấm lưới đen mượt mà của đêm tối, vầng trăng non mảnh cong như lưỡi câu lặng lẽ treo nơi trời cao. Trong gian Tây Xương tĩnh lặng, Thẩm Đường chống cằm ngồi một mình. Ngày mai là ngày xuất giá, vậy mà nàng không sao chợp mắt nổi, cứ xoay đi xoay lại những quân cờ đen trắng trên bàn cờ trước mặt. Nha hoàn Họa Bình dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, vừa ngáp vừa vươn vai: “Đại tiểu thư, sao người còn chưa ngủ ạ? Mai sáng phải dậy sớm trang điểm tân trang rồi đó. Phủ ta với Kỳ phủ thành thông gia, hôn sự lớn thế này phải náo nhiệt cho ra trò chứ!” Thẩm Đường hơi giật mình, như mới thoát khỏi mớ tâm tư hỗn độn trong lòng quay đầu lại khẽ mỉm cười: “Được, ta đi ngủ đây.” Ngày thành thân đã cận kề, vậy mà Thẩm Đường vẫn cảm thấy... có chút không thể tin nổi. Nàng không thể ngờ rằng, người mình sắp gả cho lại là Tam biểu ca - Kỳ Hoài Cảnh! Nói là biểu ca, thật ra là cháu trai bên nhà kế mẫu, Kỳ phu nhân cũng tức là có chút quan hệ má-u mủ bên…  Tên hấp dẫn chuyên nhìn lén người ta này hơi buông tay ra, lúc đó hồn vía của Thẩm Đường mới kịp quay lại.“Chàng doạ ch-ết ta rồi đấy!”“Nàng đứng ở cửa làm gì thế?”“Ta… ta chỉ muốn xem bên ngoài có tuyết rơi chưa.”“Ồ?”Kỳ Hoài Cảnh nhướng mày, nhìn ra ngoài qua khe cửa: “Có tuyết không?”“Không có.”“Ồ~”Trong phòng ấm áp, chỉ có chỗ khe cửa gió lùa lạnh buốt. Kỳ Hoài Cảnh vươn tay đóng chặt cửa, rồi ôm ngang người nàng lên, bước thẳng vào phòng ngủ.“Lạnh thế này, nàng cũng không chịu mặc thêm áo.”Thẩm Đường mặc y phục ngủ, tóc dài xõa xuống vẫn còn giãy giụa.“Chàng cũng thế còn gì? Này, chàng thả ta xuống đi, để ta tự đi mà…”Kỳ Hoài Cảnh giơ tay vỗ nhẹ lên người nàng: “Giày của nàng đâu?”Dọc đường, Thẩm Đường bị xóc đến mức tóc rối tung, lúc bị thả xuống giường hai má hơi ửng đỏ, mày khẽ nhíu lại, nằm nghiêng trên chăn gấm màu đỏ rực trông lại càng xinh đẹp động lòng người.Xuân ý mơn mởn nhưng tên yêu nghiệt kia chỉ cau mày nhìn nàng mấy lượt, rồi đắp chăn kín người nàng sau đó quay người đi ra ngoài.Thẩm Đường thầm kêu không ổn, chắc chắn hắn đã nghe thấy động tĩnh nên chuẩn bị ra ngoài truy cứu đây! Vừa tính đi theo xem thế nào, thì rèm giường lay động, hắn lại quay trở lại.Kỳ Hoài Cảnh bưng một chén trà sứ ngũ sắc, nửa quỳ trên giường, đưa tới bên môi Thẩm Đường.“Không nóng đâu, uống đi.”Thẩm Đường thấy sắc mặt hắn bình thường, vừa nhìn vừa uống mấy ngụm trà ấm từ tay hắn.“Đa tạ chảng.”“Uống thêm không?”Thẩm Đường lắc đầu, Kỳ Hoài Cảnh ngửa cổ uống cạn chỗ còn lại tiện tay đặt chén xuống rồi vén chăn chui vào trong.“Nào, ngủ tiếp đi.”Thẩm Đường thấy hắn vẫn điềm đạm cũng muốn ngủ thêm một chút, đoán chắc hắn chưa để ý tới chậu lan bị vỡ, nghĩ tốt nhất là để hắn ngủ thêm, mình còn tranh thủ…Đang nghĩ vậy, thì người bên cạnh đã dịch lại gần.“Đưa chân lại đây, ta sưởi ấm cho.”Trong phòng đã trải thảm gấm dày, chân Thẩm Đường cũng không lạnh lắm chỉ là lúc nãy bị gió lạnh thổi qua, từ ngự-c xuống bụng vẫn còn hơi lạnh.Kỳ Hoài Cảnh cũng cảm nhận được, ôm chặt nàng vào lòng qua lớp y phục mỏng, bàn tay không ngừng xoa nhẹ sưởi ấm.Hắn vốn vừa tỉnh giấc… Càng lúc càng nóng rực như hòn than, áp sát người nàng hơi thở cũng trở nên dồn dập.Thẩm Đường bị hắn xoa đến mức toàn thân mềm nhũn, vành tai nhanh chóng đỏ bừng lên không nhịn được co rụt các ngón chân lại, nắm lấy tay hắn khẽ giọng thì thầm: “Phu quân, trời sáng rồi, ngoài cửa còn có người đấy…”Kỳ Hoài Cảnh vừa thong thả cởi y phục của nàng, vừa cúi xuống hôn lên vành tai đỏ ửng, thấp giọng nhắc nhở: “Không chỉ ngoài cửa có người, trong phòng chúng ta còn có mèo nữa, có muốn đuổi hết ra ngoài không?”Thẩm Đường buông tay, thậm chí còn chủ động ôm lấy cổ hắn.“Chúng ta nhỏ tiếng một chút, chắc cũng không sao đâu.”Hắn bật cười trong lòng, cúi đầu cắn nhẹ nàng.Trời sáng hẳn, mây tan trời quang.Rèm gấm vừa yên tĩnh lại, hai người đã mồ hôi đầm đìa Thẩm Đường tựa đầu lên vai hắn, ngơ ngẩn một lúc lâu đợi khi hơi sức hồi lại mới cố gắng ngồi dậy xuống giường.“Ta đi gọi người mang nước.”Kỳ Hoài Cảnh y phục xộc xệch, nửa nằm tựa trên gối uể oải kéo nàng lại: “Không vội.”“Rửa mặt xong còn phải ra sau chào hỏi, chàng đừng luôn cản ta…”“Hừ.”Kỳ Hoài Cảnh vừa rồi còn buông thả, trong đôi mắt hẹp dài vẫn còn chút đỏ ửng, khóe môi lại khẽ cong, nửa cười nửa như không.“Nàng nghỉ ngơi đi, ngay cả giờ ăn sáng cũng qua rồi.”Nhưng cũng phải dậy chứ, chậu lan kia vẫn còn ngã đổ dưới đất kìa…“Vậy chàng nghỉ ngơi đi, đến lượt ta đi pha trà cho chàng.”Kỳ Hoài Cảnh bảo nàng đừng đi, đưa tay giữ lấy bắp chân nàng nhưng nàng nhảy nhổm né tránh, thấy không giữ nổi, hắn mới chịu nói thật: “Không sao, ta ngủ ngon lắm… chẳng muốn uống canh mèo đâu.”Thẩm Đường ngẩn ra, lập tức quay người lại véo cổ hắn.“Chàng hay lắm, rõ ràng biết từ sớm… vừa rồi còn lừ-a ta tự đi… xấu hổ ch-ết đi được!”Kỳ Hoài Cảnh vừa cười vừa giữ lấy tay nàng, hai người giằng co đùa giỡn một hồi lâu cuối cùng hắn áp nàng xuống dưới.“Lễ qua lễ lại, lần này đến lượt ta.”Sau bữa tối.Thẩm Đường ngồi trên ghế ấm, vừa may ổ ngủ cho mèo con vừa bàn với hắn chuyện đặt tên.“Phu quân, chúng ta đâu thể cứ gọi nó là ‘meo meo’, nghe chẳng khác gì mèo nhà người ta cả.”Kỳ Hoài Cảnh lật thêm một trang sổ sách, hờ hững đáp: “Vậy gọi là Sú Nhi đi, mèo nhà người khác ít con nào xấu thế này lắm.”“Không được phép nói nó như vậy, nó là mèo cái, là một bé gái đấy.”Thẩm Đường nhón tay cầm lên một cuộn chỉ trong giỏ ném sang hắn, Kỳ Hoài Cảnh chẳng thèm ngẩng đầu chỉ giơ tay ra là bắt được ngay.Hắn tiện tay ném cuộn chỉ xuống đất, con mèo nhỏ xấu xí đang chơi dưới đó lập tức nhảy tới ôm lấy cuộn chỉ, lăn qua lăn lại vờn đùa thích thú.Thẩm Đường vốn chẳng mong hắn sẽ giúp đặt tên cho mè nên, tự mình nghĩ liền mấy cái tên, nhưng hắn nghe xong lại luôn lắc đầu.“Hay quá, nghe không hợp với nó.”Thẩm Đường nghĩ một lát, lại hỏi: “Hoài Cảnh, tên của chàng rất hay, cũng hợp nữa là ai đặt vậy? Là cữu cữu hay là mẫu thân?”Kỳ Hoài Cảnh lắc đầu.“Không phải, là ngoại tổ phụ ta đặt.”Thẩm Đường đã từng nghe danh tiếng ngoại tổ phụ hắn, chỉ là không quá quen thuộc mà Kỳ Hoài Cảnh cũng hiếm khi nhắc tới.“Ồ ~ ‘Cảnh’ nghĩa là ánh sáng của ngọc đẹp, ngoại tổ phụ đặt cho chàng cái tên này… chắc hẳn rất thương chàng.”Kỳ Hoài Cảnh lâu rồi không gặp ngoại tổ phụ, nhớ lại sự yêu thương của ông ngày trước nhất thời cũng có chút cảm khái.“Ông ấy có một con dấu bằng ngọc, rất quý. Khi ta ba tuổi, ông bế ta vào thư phòng chơi chỉ chốc lát sau đã không tìm thấy nữa. Tới tối lúc tắm mới phát hiện ra, ta đã giấu miếng ngọc ấy trong áo, giấu suốt cả ngày. Ông ấy thấy thú vị, nên đặt tên ta là Hoài Cảnh (ôm giữ ngọc đẹp).”“Thế sao không gọi là ‘Hoài Ngọc’ luôn?”Kỳ Hoài Cảnh đặt sổ sách xuống, hơi nhíu mày.“Ta là nam nhi, ngày nào cũng gọi Ngọc Nhi Ngọc Nhi, nghe cứ như nữ nhi ấy, khó nghe lắm!”“Ồ… cũng có lý. Vậy chàng ba tuổi mới có tên, trước ba tuổi thì mọi người gọi chàng thế nào?”“Ờ…”Kỳ Hoài Cảnh xưa nay nói năng lanh lợi, hiếm khi ngập ngừng như thế.Thẩm Đường ngẩng lên nhìn hắn: “Hửm?”Kỳ Hoài Cảnh quay đi chỗ khác nói: “… Thì gọi đại thôi.”Thẩm Đường đặt kim chỉ xuống, chống cằm cười khẽ: “Thế… gọi đại kiểu gì?”“… Thì… ngoại tổ phụ gọi ta là ‘cháu trai’, còn mẫu thân ta gọi ta là ‘hài nhi’, thế thôi, cũng bình thường nhỉ?”“Ồ ~ cũng hơi bình thường thật.”Thẩm Đường thầm nghĩ, Việt phu nhân có phải kiểu người nuôi con qua loa vậy sao?Nàng còn đang suy nghĩ, Kỳ Hoài Cảnh lại hỏi ngược nàng: “Đường Đường, tên nàng là ai đặt?”“Tất nhiên là do phụ thân ta rồi.”“《Kinh Thi • Tiểu Nhã》 thiên thứ mười, câu “Hoa của cây Đường Đệ, cành nhánh sum suê…”“Chữ “Đường Đệ” ý chỉ tình huynh đệ.”“Tên của ta và đệ đệ đều do phụ thân đặt sẵn từ trước, chắc ông cứ tưởng ta sẽ là nam nhi.”Thẩm Đường vừa kiểm tra ổ ngủ vừa mới may xong cho mèo, vừa thở dài: “Mẫu thân ta không biết chữ, cũng chưa từng đọc sách càng chẳng hiểu điển cố này chỉ thấy tên nghe hay. Mãi đến sau này ta học hành mới lờ mờ hiểu ra… Có lẽ từ lúc ta sinh ra, phụ thân đã hơi thất vọng rồi. May mà mẫu thân ta không biết chuyện đó.”Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy, hồi lâu không nói gì chỉ thầm mắng trong bụng.Lão nhạc phụ mọt sách chua loét kia, đặt mỗi cái tên thôi cũng thích làm màu thế mới dễ khiến người ta tổn thương.Thẩm Đường vốn đã quen làm nữ nhi ngoan ngoãn, ít gây phiền lòng nhất trong gia đình nên không mấy để tâm chuyện cái tên. Lại chợt nhớ ra một chuyện, nàng nói: “Ngoại tổ phụ chàng thương chàng như vậy, nhưng lúc chúng ta thành thân… lão nhân gia lại không tới.”Thẩm Đường thầm nghĩ, chắc là vì Kỳ Hoài Cảnh lấy nàng.Nếu không, nam ngoại tôn cưới nữ ngoại tôn, thực sự là thân lại càng thêm thân còn gì.Kỳ Hoài Cảnh hừ lạnh một tiếng, khép sổ sách lại: “Ông ấy không đến, là vì ông bị bệnh.”Hắn giơ tay chỉ vào đầu mình: “Ở đây… có bệnh.” Ẩn bớt

 

Tên hấp dẫn chuyên nhìn lén người ta này hơi buông tay ra, lúc đó hồn vía của Thẩm Đường mới kịp quay lại.

“Chàng doạ ch-ết ta rồi đấy!”

“Nàng đứng ở cửa làm gì thế?”

“Ta… ta chỉ muốn xem bên ngoài có tuyết rơi chưa.”

“Ồ?”

Kỳ Hoài Cảnh nhướng mày, nhìn ra ngoài qua khe cửa: “Có tuyết không?”

“Không có.”

“Ồ~”

Trong phòng ấm áp, chỉ có chỗ khe cửa gió lùa lạnh buốt. Kỳ Hoài Cảnh vươn tay đóng chặt cửa, rồi ôm ngang người nàng lên, bước thẳng vào phòng ngủ.

“Lạnh thế này, nàng cũng không chịu mặc thêm áo.”

Thẩm Đường mặc y phục ngủ, tóc dài xõa xuống vẫn còn giãy giụa.

“Chàng cũng thế còn gì? Này, chàng thả ta xuống đi, để ta tự đi mà…”

Kỳ Hoài Cảnh giơ tay vỗ nhẹ lên người nàng: “Giày của nàng đâu?”

Dọc đường, Thẩm Đường bị xóc đến mức tóc rối tung, lúc bị thả xuống giường hai má hơi ửng đỏ, mày khẽ nhíu lại, nằm nghiêng trên chăn gấm màu đỏ rực trông lại càng xinh đẹp động lòng người.

Xuân ý mơn mởn nhưng tên yêu nghiệt kia chỉ cau mày nhìn nàng mấy lượt, rồi đắp chăn kín người nàng sau đó quay người đi ra ngoài.

Thẩm Đường thầm kêu không ổn, chắc chắn hắn đã nghe thấy động tĩnh nên chuẩn bị ra ngoài truy cứu đây! Vừa tính đi theo xem thế nào, thì rèm giường lay động, hắn lại quay trở lại.

Kỳ Hoài Cảnh bưng một chén trà sứ ngũ sắc, nửa quỳ trên giường, đưa tới bên môi Thẩm Đường.

“Không nóng đâu, uống đi.”

Thẩm Đường thấy sắc mặt hắn bình thường, vừa nhìn vừa uống mấy ngụm trà ấm từ tay hắn.

“Đa tạ chảng.”

“Uống thêm không?”

Thẩm Đường lắc đầu, Kỳ Hoài Cảnh ngửa cổ uống cạn chỗ còn lại tiện tay đặt chén xuống rồi vén chăn chui vào trong.

“Nào, ngủ tiếp đi.”

Thẩm Đường thấy hắn vẫn điềm đạm cũng muốn ngủ thêm một chút, đoán chắc hắn chưa để ý tới chậu lan bị vỡ, nghĩ tốt nhất là để hắn ngủ thêm, mình còn tranh thủ…

Đang nghĩ vậy, thì người bên cạnh đã dịch lại gần.

“Đưa chân lại đây, ta sưởi ấm cho.”

Trong phòng đã trải thảm gấm dày, chân Thẩm Đường cũng không lạnh lắm chỉ là lúc nãy bị gió lạnh thổi qua, từ ngự-c xuống bụng vẫn còn hơi lạnh.

Kỳ Hoài Cảnh cũng cảm nhận được, ôm chặt nàng vào lòng qua lớp y phục mỏng, bàn tay không ngừng xoa nhẹ sưởi ấm.

Hắn vốn vừa tỉnh giấc… Càng lúc càng nóng rực như hòn than, áp sát người nàng hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Thẩm Đường bị hắn xoa đến mức toàn thân mềm nhũn, vành tai nhanh chóng đỏ bừng lên không nhịn được co rụt các ngón chân lại, nắm lấy tay hắn khẽ giọng thì thầm: “Phu quân, trời sáng rồi, ngoài cửa còn có người đấy…”

Kỳ Hoài Cảnh vừa thong thả cởi y phục của nàng, vừa cúi xuống hôn lên vành tai đỏ ửng, thấp giọng nhắc nhở: “Không chỉ ngoài cửa có người, trong phòng chúng ta còn có mèo nữa, có muốn đuổi hết ra ngoài không?”

Thẩm Đường buông tay, thậm chí còn chủ động ôm lấy cổ hắn.

“Chúng ta nhỏ tiếng một chút, chắc cũng không sao đâu.”

Hắn bật cười trong lòng, cúi đầu cắn nhẹ nàng.

Trời sáng hẳn, mây tan trời quang.

Rèm gấm vừa yên tĩnh lại, hai người đã mồ hôi đầm đìa Thẩm Đường tựa đầu lên vai hắn, ngơ ngẩn một lúc lâu đợi khi hơi sức hồi lại mới cố gắng ngồi dậy xuống giường.

“Ta đi gọi người mang nước.”

Kỳ Hoài Cảnh y phục xộc xệch, nửa nằm tựa trên gối uể oải kéo nàng lại: “Không vội.”

“Rửa mặt xong còn phải ra sau chào hỏi, chàng đừng luôn cản ta…”

“Hừ.”

Kỳ Hoài Cảnh vừa rồi còn buông thả, trong đôi mắt hẹp dài vẫn còn chút đỏ ửng, khóe môi lại khẽ cong, nửa cười nửa như không.

“Nàng nghỉ ngơi đi, ngay cả giờ ăn sáng cũng qua rồi.”

Nhưng cũng phải dậy chứ, chậu lan kia vẫn còn ngã đổ dưới đất kìa…

“Vậy chàng nghỉ ngơi đi, đến lượt ta đi pha trà cho chàng.”

Kỳ Hoài Cảnh bảo nàng đừng đi, đưa tay giữ lấy bắp chân nàng nhưng nàng nhảy nhổm né tránh, thấy không giữ nổi, hắn mới chịu nói thật: “Không sao, ta ngủ ngon lắm… chẳng muốn uống canh mèo đâu.”

Thẩm Đường ngẩn ra, lập tức quay người lại véo cổ hắn.

“Chàng hay lắm, rõ ràng biết từ sớm… vừa rồi còn lừ-a ta tự đi… xấu hổ ch-ết đi được!”

Kỳ Hoài Cảnh vừa cười vừa giữ lấy tay nàng, hai người giằng co đùa giỡn một hồi lâu cuối cùng hắn áp nàng xuống dưới.

“Lễ qua lễ lại, lần này đến lượt ta.”

Sau bữa tối.

Thẩm Đường ngồi trên ghế ấm, vừa may ổ ngủ cho mèo con vừa bàn với hắn chuyện đặt tên.

“Phu quân, chúng ta đâu thể cứ gọi nó là ‘meo meo’, nghe chẳng khác gì mèo nhà người ta cả.”

Kỳ Hoài Cảnh lật thêm một trang sổ sách, hờ hững đáp: “Vậy gọi là Sú Nhi đi, mèo nhà người khác ít con nào xấu thế này lắm.”

“Không được phép nói nó như vậy, nó là mèo cái, là một bé gái đấy.”

Thẩm Đường nhón tay cầm lên một cuộn chỉ trong giỏ ném sang hắn, Kỳ Hoài Cảnh chẳng thèm ngẩng đầu chỉ giơ tay ra là bắt được ngay.

Hắn tiện tay ném cuộn chỉ xuống đất, con mèo nhỏ xấu xí đang chơi dưới đó lập tức nhảy tới ôm lấy cuộn chỉ, lăn qua lăn lại vờn đùa thích thú.

Thẩm Đường vốn chẳng mong hắn sẽ giúp đặt tên cho mè nên, tự mình nghĩ liền mấy cái tên, nhưng hắn nghe xong lại luôn lắc đầu.

“Hay quá, nghe không hợp với nó.”

Thẩm Đường nghĩ một lát, lại hỏi: “Hoài Cảnh, tên của chàng rất hay, cũng hợp nữa là ai đặt vậy? Là cữu cữu hay là mẫu thân?”

Kỳ Hoài Cảnh lắc đầu.

“Không phải, là ngoại tổ phụ ta đặt.”

Thẩm Đường đã từng nghe danh tiếng ngoại tổ phụ hắn, chỉ là không quá quen thuộc mà Kỳ Hoài Cảnh cũng hiếm khi nhắc tới.

“Ồ ~ ‘Cảnh’ nghĩa là ánh sáng của ngọc đẹp, ngoại tổ phụ đặt cho chàng cái tên này… chắc hẳn rất thương chàng.”

Kỳ Hoài Cảnh lâu rồi không gặp ngoại tổ phụ, nhớ lại sự yêu thương của ông ngày trước nhất thời cũng có chút cảm khái.

“Ông ấy có một con dấu bằng ngọc, rất quý. Khi ta ba tuổi, ông bế ta vào thư phòng chơi chỉ chốc lát sau đã không tìm thấy nữa. Tới tối lúc tắm mới phát hiện ra, ta đã giấu miếng ngọc ấy trong áo, giấu suốt cả ngày. Ông ấy thấy thú vị, nên đặt tên ta là Hoài Cảnh (ôm giữ ngọc đẹp).”

“Thế sao không gọi là ‘Hoài Ngọc’ luôn?”

Kỳ Hoài Cảnh đặt sổ sách xuống, hơi nhíu mày.

“Ta là nam nhi, ngày nào cũng gọi Ngọc Nhi Ngọc Nhi, nghe cứ như nữ nhi ấy, khó nghe lắm!”

“Ồ… cũng có lý. Vậy chàng ba tuổi mới có tên, trước ba tuổi thì mọi người gọi chàng thế nào?”

“Ờ…”

Kỳ Hoài Cảnh xưa nay nói năng lanh lợi, hiếm khi ngập ngừng như thế.

Thẩm Đường ngẩng lên nhìn hắn: “Hửm?”

Kỳ Hoài Cảnh quay đi chỗ khác nói: “… Thì gọi đại thôi.”

Thẩm Đường đặt kim chỉ xuống, chống cằm cười khẽ: “Thế… gọi đại kiểu gì?”

“… Thì… ngoại tổ phụ gọi ta là ‘cháu trai’, còn mẫu thân ta gọi ta là ‘hài nhi’, thế thôi, cũng bình thường nhỉ?”

“Ồ ~ cũng hơi bình thường thật.”

Thẩm Đường thầm nghĩ, Việt phu nhân có phải kiểu người nuôi con qua loa vậy sao?

Nàng còn đang suy nghĩ, Kỳ Hoài Cảnh lại hỏi ngược nàng: “Đường Đường, tên nàng là ai đặt?”

“Tất nhiên là do phụ thân ta rồi.”

“《Kinh Thi • Tiểu Nhã》 thiên thứ mười, câu “Hoa của cây Đường Đệ, cành nhánh sum suê…”

“Chữ “Đường Đệ” ý chỉ tình huynh đệ.”

“Tên của ta và đệ đệ đều do phụ thân đặt sẵn từ trước, chắc ông cứ tưởng ta sẽ là nam nhi.”

Thẩm Đường vừa kiểm tra ổ ngủ vừa mới may xong cho mèo, vừa thở dài: “Mẫu thân ta không biết chữ, cũng chưa từng đọc sách càng chẳng hiểu điển cố này chỉ thấy tên nghe hay. Mãi đến sau này ta học hành mới lờ mờ hiểu ra… Có lẽ từ lúc ta sinh ra, phụ thân đã hơi thất vọng rồi. May mà mẫu thân ta không biết chuyện đó.”

Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy, hồi lâu không nói gì chỉ thầm mắng trong bụng.

Lão nhạc phụ mọt sách chua loét kia, đặt mỗi cái tên thôi cũng thích làm màu thế mới dễ khiến người ta tổn thương.

Thẩm Đường vốn đã quen làm nữ nhi ngoan ngoãn, ít gây phiền lòng nhất trong gia đình nên không mấy để tâm chuyện cái tên. Lại chợt nhớ ra một chuyện, nàng nói: “Ngoại tổ phụ chàng thương chàng như vậy, nhưng lúc chúng ta thành thân… lão nhân gia lại không tới.”

Thẩm Đường thầm nghĩ, chắc là vì Kỳ Hoài Cảnh lấy nàng.

Nếu không, nam ngoại tôn cưới nữ ngoại tôn, thực sự là thân lại càng thêm thân còn gì.

Kỳ Hoài Cảnh hừ lạnh một tiếng, khép sổ sách lại: “Ông ấy không đến, là vì ông bị bệnh.”

Hắn giơ tay chỉ vào đầu mình: “Ở đây… có bệnh.” 

Ẩn bớt

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng ChiềuTác giả: Tích Khâu SơnTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa mùa hè rực rỡ, thành Quảng Lăng như được phủ lên một tấm lưới đen mượt mà của đêm tối, vầng trăng non mảnh cong như lưỡi câu lặng lẽ treo nơi trời cao. Trong gian Tây Xương tĩnh lặng, Thẩm Đường chống cằm ngồi một mình. Ngày mai là ngày xuất giá, vậy mà nàng không sao chợp mắt nổi, cứ xoay đi xoay lại những quân cờ đen trắng trên bàn cờ trước mặt. Nha hoàn Họa Bình dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, vừa ngáp vừa vươn vai: “Đại tiểu thư, sao người còn chưa ngủ ạ? Mai sáng phải dậy sớm trang điểm tân trang rồi đó. Phủ ta với Kỳ phủ thành thông gia, hôn sự lớn thế này phải náo nhiệt cho ra trò chứ!” Thẩm Đường hơi giật mình, như mới thoát khỏi mớ tâm tư hỗn độn trong lòng quay đầu lại khẽ mỉm cười: “Được, ta đi ngủ đây.” Ngày thành thân đã cận kề, vậy mà Thẩm Đường vẫn cảm thấy... có chút không thể tin nổi. Nàng không thể ngờ rằng, người mình sắp gả cho lại là Tam biểu ca - Kỳ Hoài Cảnh! Nói là biểu ca, thật ra là cháu trai bên nhà kế mẫu, Kỳ phu nhân cũng tức là có chút quan hệ má-u mủ bên…  Tên hấp dẫn chuyên nhìn lén người ta này hơi buông tay ra, lúc đó hồn vía của Thẩm Đường mới kịp quay lại.“Chàng doạ ch-ết ta rồi đấy!”“Nàng đứng ở cửa làm gì thế?”“Ta… ta chỉ muốn xem bên ngoài có tuyết rơi chưa.”“Ồ?”Kỳ Hoài Cảnh nhướng mày, nhìn ra ngoài qua khe cửa: “Có tuyết không?”“Không có.”“Ồ~”Trong phòng ấm áp, chỉ có chỗ khe cửa gió lùa lạnh buốt. Kỳ Hoài Cảnh vươn tay đóng chặt cửa, rồi ôm ngang người nàng lên, bước thẳng vào phòng ngủ.“Lạnh thế này, nàng cũng không chịu mặc thêm áo.”Thẩm Đường mặc y phục ngủ, tóc dài xõa xuống vẫn còn giãy giụa.“Chàng cũng thế còn gì? Này, chàng thả ta xuống đi, để ta tự đi mà…”Kỳ Hoài Cảnh giơ tay vỗ nhẹ lên người nàng: “Giày của nàng đâu?”Dọc đường, Thẩm Đường bị xóc đến mức tóc rối tung, lúc bị thả xuống giường hai má hơi ửng đỏ, mày khẽ nhíu lại, nằm nghiêng trên chăn gấm màu đỏ rực trông lại càng xinh đẹp động lòng người.Xuân ý mơn mởn nhưng tên yêu nghiệt kia chỉ cau mày nhìn nàng mấy lượt, rồi đắp chăn kín người nàng sau đó quay người đi ra ngoài.Thẩm Đường thầm kêu không ổn, chắc chắn hắn đã nghe thấy động tĩnh nên chuẩn bị ra ngoài truy cứu đây! Vừa tính đi theo xem thế nào, thì rèm giường lay động, hắn lại quay trở lại.Kỳ Hoài Cảnh bưng một chén trà sứ ngũ sắc, nửa quỳ trên giường, đưa tới bên môi Thẩm Đường.“Không nóng đâu, uống đi.”Thẩm Đường thấy sắc mặt hắn bình thường, vừa nhìn vừa uống mấy ngụm trà ấm từ tay hắn.“Đa tạ chảng.”“Uống thêm không?”Thẩm Đường lắc đầu, Kỳ Hoài Cảnh ngửa cổ uống cạn chỗ còn lại tiện tay đặt chén xuống rồi vén chăn chui vào trong.“Nào, ngủ tiếp đi.”Thẩm Đường thấy hắn vẫn điềm đạm cũng muốn ngủ thêm một chút, đoán chắc hắn chưa để ý tới chậu lan bị vỡ, nghĩ tốt nhất là để hắn ngủ thêm, mình còn tranh thủ…Đang nghĩ vậy, thì người bên cạnh đã dịch lại gần.“Đưa chân lại đây, ta sưởi ấm cho.”Trong phòng đã trải thảm gấm dày, chân Thẩm Đường cũng không lạnh lắm chỉ là lúc nãy bị gió lạnh thổi qua, từ ngự-c xuống bụng vẫn còn hơi lạnh.Kỳ Hoài Cảnh cũng cảm nhận được, ôm chặt nàng vào lòng qua lớp y phục mỏng, bàn tay không ngừng xoa nhẹ sưởi ấm.Hắn vốn vừa tỉnh giấc… Càng lúc càng nóng rực như hòn than, áp sát người nàng hơi thở cũng trở nên dồn dập.Thẩm Đường bị hắn xoa đến mức toàn thân mềm nhũn, vành tai nhanh chóng đỏ bừng lên không nhịn được co rụt các ngón chân lại, nắm lấy tay hắn khẽ giọng thì thầm: “Phu quân, trời sáng rồi, ngoài cửa còn có người đấy…”Kỳ Hoài Cảnh vừa thong thả cởi y phục của nàng, vừa cúi xuống hôn lên vành tai đỏ ửng, thấp giọng nhắc nhở: “Không chỉ ngoài cửa có người, trong phòng chúng ta còn có mèo nữa, có muốn đuổi hết ra ngoài không?”Thẩm Đường buông tay, thậm chí còn chủ động ôm lấy cổ hắn.“Chúng ta nhỏ tiếng một chút, chắc cũng không sao đâu.”Hắn bật cười trong lòng, cúi đầu cắn nhẹ nàng.Trời sáng hẳn, mây tan trời quang.Rèm gấm vừa yên tĩnh lại, hai người đã mồ hôi đầm đìa Thẩm Đường tựa đầu lên vai hắn, ngơ ngẩn một lúc lâu đợi khi hơi sức hồi lại mới cố gắng ngồi dậy xuống giường.“Ta đi gọi người mang nước.”Kỳ Hoài Cảnh y phục xộc xệch, nửa nằm tựa trên gối uể oải kéo nàng lại: “Không vội.”“Rửa mặt xong còn phải ra sau chào hỏi, chàng đừng luôn cản ta…”“Hừ.”Kỳ Hoài Cảnh vừa rồi còn buông thả, trong đôi mắt hẹp dài vẫn còn chút đỏ ửng, khóe môi lại khẽ cong, nửa cười nửa như không.“Nàng nghỉ ngơi đi, ngay cả giờ ăn sáng cũng qua rồi.”Nhưng cũng phải dậy chứ, chậu lan kia vẫn còn ngã đổ dưới đất kìa…“Vậy chàng nghỉ ngơi đi, đến lượt ta đi pha trà cho chàng.”Kỳ Hoài Cảnh bảo nàng đừng đi, đưa tay giữ lấy bắp chân nàng nhưng nàng nhảy nhổm né tránh, thấy không giữ nổi, hắn mới chịu nói thật: “Không sao, ta ngủ ngon lắm… chẳng muốn uống canh mèo đâu.”Thẩm Đường ngẩn ra, lập tức quay người lại véo cổ hắn.“Chàng hay lắm, rõ ràng biết từ sớm… vừa rồi còn lừ-a ta tự đi… xấu hổ ch-ết đi được!”Kỳ Hoài Cảnh vừa cười vừa giữ lấy tay nàng, hai người giằng co đùa giỡn một hồi lâu cuối cùng hắn áp nàng xuống dưới.“Lễ qua lễ lại, lần này đến lượt ta.”Sau bữa tối.Thẩm Đường ngồi trên ghế ấm, vừa may ổ ngủ cho mèo con vừa bàn với hắn chuyện đặt tên.“Phu quân, chúng ta đâu thể cứ gọi nó là ‘meo meo’, nghe chẳng khác gì mèo nhà người ta cả.”Kỳ Hoài Cảnh lật thêm một trang sổ sách, hờ hững đáp: “Vậy gọi là Sú Nhi đi, mèo nhà người khác ít con nào xấu thế này lắm.”“Không được phép nói nó như vậy, nó là mèo cái, là một bé gái đấy.”Thẩm Đường nhón tay cầm lên một cuộn chỉ trong giỏ ném sang hắn, Kỳ Hoài Cảnh chẳng thèm ngẩng đầu chỉ giơ tay ra là bắt được ngay.Hắn tiện tay ném cuộn chỉ xuống đất, con mèo nhỏ xấu xí đang chơi dưới đó lập tức nhảy tới ôm lấy cuộn chỉ, lăn qua lăn lại vờn đùa thích thú.Thẩm Đường vốn chẳng mong hắn sẽ giúp đặt tên cho mè nên, tự mình nghĩ liền mấy cái tên, nhưng hắn nghe xong lại luôn lắc đầu.“Hay quá, nghe không hợp với nó.”Thẩm Đường nghĩ một lát, lại hỏi: “Hoài Cảnh, tên của chàng rất hay, cũng hợp nữa là ai đặt vậy? Là cữu cữu hay là mẫu thân?”Kỳ Hoài Cảnh lắc đầu.“Không phải, là ngoại tổ phụ ta đặt.”Thẩm Đường đã từng nghe danh tiếng ngoại tổ phụ hắn, chỉ là không quá quen thuộc mà Kỳ Hoài Cảnh cũng hiếm khi nhắc tới.“Ồ ~ ‘Cảnh’ nghĩa là ánh sáng của ngọc đẹp, ngoại tổ phụ đặt cho chàng cái tên này… chắc hẳn rất thương chàng.”Kỳ Hoài Cảnh lâu rồi không gặp ngoại tổ phụ, nhớ lại sự yêu thương của ông ngày trước nhất thời cũng có chút cảm khái.“Ông ấy có một con dấu bằng ngọc, rất quý. Khi ta ba tuổi, ông bế ta vào thư phòng chơi chỉ chốc lát sau đã không tìm thấy nữa. Tới tối lúc tắm mới phát hiện ra, ta đã giấu miếng ngọc ấy trong áo, giấu suốt cả ngày. Ông ấy thấy thú vị, nên đặt tên ta là Hoài Cảnh (ôm giữ ngọc đẹp).”“Thế sao không gọi là ‘Hoài Ngọc’ luôn?”Kỳ Hoài Cảnh đặt sổ sách xuống, hơi nhíu mày.“Ta là nam nhi, ngày nào cũng gọi Ngọc Nhi Ngọc Nhi, nghe cứ như nữ nhi ấy, khó nghe lắm!”“Ồ… cũng có lý. Vậy chàng ba tuổi mới có tên, trước ba tuổi thì mọi người gọi chàng thế nào?”“Ờ…”Kỳ Hoài Cảnh xưa nay nói năng lanh lợi, hiếm khi ngập ngừng như thế.Thẩm Đường ngẩng lên nhìn hắn: “Hửm?”Kỳ Hoài Cảnh quay đi chỗ khác nói: “… Thì gọi đại thôi.”Thẩm Đường đặt kim chỉ xuống, chống cằm cười khẽ: “Thế… gọi đại kiểu gì?”“… Thì… ngoại tổ phụ gọi ta là ‘cháu trai’, còn mẫu thân ta gọi ta là ‘hài nhi’, thế thôi, cũng bình thường nhỉ?”“Ồ ~ cũng hơi bình thường thật.”Thẩm Đường thầm nghĩ, Việt phu nhân có phải kiểu người nuôi con qua loa vậy sao?Nàng còn đang suy nghĩ, Kỳ Hoài Cảnh lại hỏi ngược nàng: “Đường Đường, tên nàng là ai đặt?”“Tất nhiên là do phụ thân ta rồi.”“《Kinh Thi • Tiểu Nhã》 thiên thứ mười, câu “Hoa của cây Đường Đệ, cành nhánh sum suê…”“Chữ “Đường Đệ” ý chỉ tình huynh đệ.”“Tên của ta và đệ đệ đều do phụ thân đặt sẵn từ trước, chắc ông cứ tưởng ta sẽ là nam nhi.”Thẩm Đường vừa kiểm tra ổ ngủ vừa mới may xong cho mèo, vừa thở dài: “Mẫu thân ta không biết chữ, cũng chưa từng đọc sách càng chẳng hiểu điển cố này chỉ thấy tên nghe hay. Mãi đến sau này ta học hành mới lờ mờ hiểu ra… Có lẽ từ lúc ta sinh ra, phụ thân đã hơi thất vọng rồi. May mà mẫu thân ta không biết chuyện đó.”Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy, hồi lâu không nói gì chỉ thầm mắng trong bụng.Lão nhạc phụ mọt sách chua loét kia, đặt mỗi cái tên thôi cũng thích làm màu thế mới dễ khiến người ta tổn thương.Thẩm Đường vốn đã quen làm nữ nhi ngoan ngoãn, ít gây phiền lòng nhất trong gia đình nên không mấy để tâm chuyện cái tên. Lại chợt nhớ ra một chuyện, nàng nói: “Ngoại tổ phụ chàng thương chàng như vậy, nhưng lúc chúng ta thành thân… lão nhân gia lại không tới.”Thẩm Đường thầm nghĩ, chắc là vì Kỳ Hoài Cảnh lấy nàng.Nếu không, nam ngoại tôn cưới nữ ngoại tôn, thực sự là thân lại càng thêm thân còn gì.Kỳ Hoài Cảnh hừ lạnh một tiếng, khép sổ sách lại: “Ông ấy không đến, là vì ông bị bệnh.”Hắn giơ tay chỉ vào đầu mình: “Ở đây… có bệnh.” Ẩn bớt

Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé!