Tác giả:

Đồng hồ báo thức đặt 5 rưỡi sáng kêu vang đúng giờ, 3 giây sau, một bàn tay thon dài trắng trẻo thò từ trong chăn ra vỗ bốp phát vào nút tắt. Im bặt. 20 phút sau, báo thức kêu tiếp lần hai.   Thiếu niên trên giường không trốn được đâu nữa, nhắm tịt mắt mặc quần áo đánh răng. Vốc nước trong rửa qua mặt, nước đọng li ti trên gò má trắng nõn hồng hào, ngũ quan xinh đẹp mượt mà dần trở nên sống động, Tống Hề Đào mở mắt ra, chau mày rầu rĩ soi gương một hồi.   Trong bếp, dì Lưu phụ trách nấu nướng đã làm xong sữa đậu nành, hấp sẵn bánh bao, Tống Hề Đào sồn sồn xộc thẳng vào, “Cho cháu cho cháu với.” Dì Lưu vừa gói ghém vừa xót xa bảo: “Ngày nào cũng đi học sớm tinh mơ thế này, làm sao mà chịu nổi.” “Anh vất vả quá đi.” Em gái Tống Hề Đào là Tống Nhạn Lý năm nay 7 tuổi, sở hữu mức năng lượng khiến học sinh lớp 12 phải đố kị, hàng sáng cứ 5 giờ đã dậy luôn theo dì, con bé tự nguyện thức giấc chứ Tống Hề Đào thì không.   Tống Hề Đào nói chân thành gan ruột: “Học hành chăm chỉ vào, không là…

Chương 20: Mạnh Tư Trình đón trắc trở đã lâu chưa gặp ở phương diện toán học

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn ĐánTác giả: Tiểu Văn ĐánTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện SủngĐồng hồ báo thức đặt 5 rưỡi sáng kêu vang đúng giờ, 3 giây sau, một bàn tay thon dài trắng trẻo thò từ trong chăn ra vỗ bốp phát vào nút tắt. Im bặt. 20 phút sau, báo thức kêu tiếp lần hai.   Thiếu niên trên giường không trốn được đâu nữa, nhắm tịt mắt mặc quần áo đánh răng. Vốc nước trong rửa qua mặt, nước đọng li ti trên gò má trắng nõn hồng hào, ngũ quan xinh đẹp mượt mà dần trở nên sống động, Tống Hề Đào mở mắt ra, chau mày rầu rĩ soi gương một hồi.   Trong bếp, dì Lưu phụ trách nấu nướng đã làm xong sữa đậu nành, hấp sẵn bánh bao, Tống Hề Đào sồn sồn xộc thẳng vào, “Cho cháu cho cháu với.” Dì Lưu vừa gói ghém vừa xót xa bảo: “Ngày nào cũng đi học sớm tinh mơ thế này, làm sao mà chịu nổi.” “Anh vất vả quá đi.” Em gái Tống Hề Đào là Tống Nhạn Lý năm nay 7 tuổi, sở hữu mức năng lượng khiến học sinh lớp 12 phải đố kị, hàng sáng cứ 5 giờ đã dậy luôn theo dì, con bé tự nguyện thức giấc chứ Tống Hề Đào thì không.   Tống Hề Đào nói chân thành gan ruột: “Học hành chăm chỉ vào, không là… Mạnh Tư Trình: “Sao ba em lại sơ sểnh cơ?”Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, đây là bí mật ạ!”Mạnh Tư Trình: “Thế em giữ bí mật cho thật cẩn thận nhé, mình làm bài tập nào.” Nửa tiếng trước đi đón Tống Hề Đào bất thành, biết Tống Đu Đủ sẽ sang làm bài tập, dọc đường Mạnh Tư Trình đã mua ngay một bộ bàn viết chữ cho trẻ hơn vài nghìn tệ, nhờ thợ điều chỉnh theo đúng chiều cao của Tống Đu Đủ rồi mới vận chuyển đến nơi.Tống Đu Đủ ngồi ngay ngắn, ghế rất êm ái, có cả chức năng ngăn bé nằm bò ra bàn, bé chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi làm bài hẳn hoi, trong lúc bé làm bài thầy Mạnh sẽ không đăm đăm theo dõi xuyên suốt quá trình giống ba, thầy chỉ ngồi cạnh chấm bài của khối THPT. 10 phút sau, Mạnh Tư Trình dừng bút chấm, đi ra đứng đằng sau Tống Đu Đủ.Sao anh cảm giác nhóc con làm mãi vẫn chưa sang được câu tiếp theo. Lưng Tống Đu Đủ ưỡn thẳng hơn chút nữa.Mạnh Tư Trình nhìn đăm đăm vào câu “xếp gạch”, đề bài có một bức tường gồm 6 hàng gạch, ngoài hàng gạch dưới cùng đã xếp đầy thì các hàng khác đều thiếu mất một mảng, yêu cầu tìm số viên gạch còn thiếu.Cách giải của lớp 1 là đếm số viên gạch ở hàng dưới cùng, sau đó lần lượt dùng phép trừ tính số gạch thiếu ở mỗi hàng, cuối cùng cộng tổng lại. Tống Đu Đủ thì ngồi “xếp” bức tường gạch theo nghĩa đen.Bé đã vẽ được 16 viên gạch sát sạt cạnh nhau.Có thể quan sát thấy trong tình cảnh thiếu thước kẻ bé phải tẩy xóa suốt, cố gắng vẽ sao cho kích thước thống nhất, song hiệu quả không được như ý. Mạnh Tư Trình chỉ vào viên nhỏ nhất trong số đó: “Nhỏ vậy à?”Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, viên gạch nhỏ bị nứt vẫn dùng được ạ, chú công nhân không lãng phí.”Mạnh Tư Trình gật đầu: “Nhưng bài thi của học sinh thì cần sử dụng gạch tiêu chuẩn. Nếu em nhất quyết muốn dùng gạch nhỏ thì hôm nay thầy dạy em cách dùng dấu thập phân nhé.”Mạnh Tư Trình cố tình liếc đồng hồ đeo tay, “Để thầy dặn ba em 7 giờ đến đón.”Tống Đu Đủ thức thời bảo: “Thầy ơi, thầy dạy em cách khác đi ạ.” Hướng dẫn bé làm xong câu này, Mạnh Tư Trình chưa đi ngay mà xem bé làm tiếp câu sau.Tống Đu Đủ không dám sao nhãng, bắt đầu viết phép tính tử tế đâu ra đấy, các câu bé sai nhiều nhất vẫn là các câu có dấu > và

Mạnh Tư Trình: “Sao ba em lại sơ sểnh cơ?”

Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, đây là bí mật ạ!”

Mạnh Tư Trình: “Thế em giữ bí mật cho thật cẩn thận nhé, mình làm bài tập nào.”

Nửa tiếng trước đi đón Tống Hề Đào bất thành, biết Tống Đu Đủ sẽ sang làm bài tập, dọc đường Mạnh Tư Trình đã mua ngay một bộ bàn viết chữ cho trẻ hơn vài nghìn tệ, nhờ thợ điều chỉnh theo đúng chiều cao của Tống Đu Đủ rồi mới vận chuyển đến nơi.

Tống Đu Đủ ngồi ngay ngắn, ghế rất êm ái, có cả chức năng ngăn bé nằm bò ra bàn, bé chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi làm bài hẳn hoi, trong lúc bé làm bài thầy Mạnh sẽ không đăm đăm theo dõi xuyên suốt quá trình giống ba, thầy chỉ ngồi cạnh chấm bài của khối THPT.

10 phút sau, Mạnh Tư Trình dừng bút chấm, đi ra đứng đằng sau Tống Đu Đủ.

Sao anh cảm giác nhóc con làm mãi vẫn chưa sang được câu tiếp theo.

Lưng Tống Đu Đủ ưỡn thẳng hơn chút nữa.

Mạnh Tư Trình nhìn đăm đăm vào câu “xếp gạch”, đề bài có một bức tường gồm 6 hàng gạch, ngoài hàng gạch dưới cùng đã xếp đầy thì các hàng khác đều thiếu mất một mảng, yêu cầu tìm số viên gạch còn thiếu.

Cách giải của lớp 1 là đếm số viên gạch ở hàng dưới cùng, sau đó lần lượt dùng phép trừ tính số gạch thiếu ở mỗi hàng, cuối cùng cộng tổng lại.

Tống Đu Đủ thì ngồi “xếp” bức tường gạch theo nghĩa đen.

Bé đã vẽ được 16 viên gạch sát sạt cạnh nhau.

Có thể quan sát thấy trong tình cảnh thiếu thước kẻ bé phải tẩy xóa suốt, cố gắng vẽ sao cho kích thước thống nhất, song hiệu quả không được như ý.

Mạnh Tư Trình chỉ vào viên nhỏ nhất trong số đó: “Nhỏ vậy à?”

Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, viên gạch nhỏ bị nứt vẫn dùng được ạ, chú công nhân không lãng phí.”

Mạnh Tư Trình gật đầu: “Nhưng bài thi của học sinh thì cần sử dụng gạch tiêu chuẩn. Nếu em nhất quyết muốn dùng gạch nhỏ thì hôm nay thầy dạy em cách dùng dấu thập phân nhé.”

Mạnh Tư Trình cố tình liếc đồng hồ đeo tay, “Để thầy dặn ba em 7 giờ đến đón.”

Tống Đu Đủ thức thời bảo: “Thầy ơi, thầy dạy em cách khác đi ạ.”

Hướng dẫn bé làm xong câu này, Mạnh Tư Trình chưa đi ngay mà xem bé làm tiếp câu sau.

Tống Đu Đủ không dám sao nhãng, bắt đầu viết phép tính tử tế đâu ra đấy, các câu bé sai nhiều nhất vẫn là các câu có dấu > và

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn ĐánTác giả: Tiểu Văn ĐánTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện SủngĐồng hồ báo thức đặt 5 rưỡi sáng kêu vang đúng giờ, 3 giây sau, một bàn tay thon dài trắng trẻo thò từ trong chăn ra vỗ bốp phát vào nút tắt. Im bặt. 20 phút sau, báo thức kêu tiếp lần hai.   Thiếu niên trên giường không trốn được đâu nữa, nhắm tịt mắt mặc quần áo đánh răng. Vốc nước trong rửa qua mặt, nước đọng li ti trên gò má trắng nõn hồng hào, ngũ quan xinh đẹp mượt mà dần trở nên sống động, Tống Hề Đào mở mắt ra, chau mày rầu rĩ soi gương một hồi.   Trong bếp, dì Lưu phụ trách nấu nướng đã làm xong sữa đậu nành, hấp sẵn bánh bao, Tống Hề Đào sồn sồn xộc thẳng vào, “Cho cháu cho cháu với.” Dì Lưu vừa gói ghém vừa xót xa bảo: “Ngày nào cũng đi học sớm tinh mơ thế này, làm sao mà chịu nổi.” “Anh vất vả quá đi.” Em gái Tống Hề Đào là Tống Nhạn Lý năm nay 7 tuổi, sở hữu mức năng lượng khiến học sinh lớp 12 phải đố kị, hàng sáng cứ 5 giờ đã dậy luôn theo dì, con bé tự nguyện thức giấc chứ Tống Hề Đào thì không.   Tống Hề Đào nói chân thành gan ruột: “Học hành chăm chỉ vào, không là… Mạnh Tư Trình: “Sao ba em lại sơ sểnh cơ?”Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, đây là bí mật ạ!”Mạnh Tư Trình: “Thế em giữ bí mật cho thật cẩn thận nhé, mình làm bài tập nào.” Nửa tiếng trước đi đón Tống Hề Đào bất thành, biết Tống Đu Đủ sẽ sang làm bài tập, dọc đường Mạnh Tư Trình đã mua ngay một bộ bàn viết chữ cho trẻ hơn vài nghìn tệ, nhờ thợ điều chỉnh theo đúng chiều cao của Tống Đu Đủ rồi mới vận chuyển đến nơi.Tống Đu Đủ ngồi ngay ngắn, ghế rất êm ái, có cả chức năng ngăn bé nằm bò ra bàn, bé chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi làm bài hẳn hoi, trong lúc bé làm bài thầy Mạnh sẽ không đăm đăm theo dõi xuyên suốt quá trình giống ba, thầy chỉ ngồi cạnh chấm bài của khối THPT. 10 phút sau, Mạnh Tư Trình dừng bút chấm, đi ra đứng đằng sau Tống Đu Đủ.Sao anh cảm giác nhóc con làm mãi vẫn chưa sang được câu tiếp theo. Lưng Tống Đu Đủ ưỡn thẳng hơn chút nữa.Mạnh Tư Trình nhìn đăm đăm vào câu “xếp gạch”, đề bài có một bức tường gồm 6 hàng gạch, ngoài hàng gạch dưới cùng đã xếp đầy thì các hàng khác đều thiếu mất một mảng, yêu cầu tìm số viên gạch còn thiếu.Cách giải của lớp 1 là đếm số viên gạch ở hàng dưới cùng, sau đó lần lượt dùng phép trừ tính số gạch thiếu ở mỗi hàng, cuối cùng cộng tổng lại. Tống Đu Đủ thì ngồi “xếp” bức tường gạch theo nghĩa đen.Bé đã vẽ được 16 viên gạch sát sạt cạnh nhau.Có thể quan sát thấy trong tình cảnh thiếu thước kẻ bé phải tẩy xóa suốt, cố gắng vẽ sao cho kích thước thống nhất, song hiệu quả không được như ý. Mạnh Tư Trình chỉ vào viên nhỏ nhất trong số đó: “Nhỏ vậy à?”Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, viên gạch nhỏ bị nứt vẫn dùng được ạ, chú công nhân không lãng phí.”Mạnh Tư Trình gật đầu: “Nhưng bài thi của học sinh thì cần sử dụng gạch tiêu chuẩn. Nếu em nhất quyết muốn dùng gạch nhỏ thì hôm nay thầy dạy em cách dùng dấu thập phân nhé.”Mạnh Tư Trình cố tình liếc đồng hồ đeo tay, “Để thầy dặn ba em 7 giờ đến đón.”Tống Đu Đủ thức thời bảo: “Thầy ơi, thầy dạy em cách khác đi ạ.” Hướng dẫn bé làm xong câu này, Mạnh Tư Trình chưa đi ngay mà xem bé làm tiếp câu sau.Tống Đu Đủ không dám sao nhãng, bắt đầu viết phép tính tử tế đâu ra đấy, các câu bé sai nhiều nhất vẫn là các câu có dấu > và

Chương 20: Mạnh Tư Trình đón trắc trở đã lâu chưa gặp ở phương diện toán học