Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…
Chương 64: Cảm ơn đã cứu mạng, tôi tên là Lâm Hướng Đông
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Chẳng lẽ bảo vật lại nằm trong tay cậu ta? Cứu người! Đương nhiên phải cứu người! Nhìn mấy gã côn đồ to con lực lưỡng hung hãn, Giang Đường không dại gì mà lao vào cứu người một mình. Cô bước ra khỏi hẻm, nhìn về hướng Phó Tư Niên vừa đi, thấy anh đang quay lại liền gào toáng lên: “Đánh người! Đánh người rồi! Có người đánh nhau!” Tiếng hét thất thanh của Giang Đường khiến Phó Tư Niên giật mình, dắt theo hai con chạy như bay về phía cô. Tốc độ của người lính quả không đùa được, loáng cái anh đã xuất hiện trước mặt cô. Chỉ là trọng tâm vấn đề hơi lệch một chút. Phó Tư Niên mặt mày nghiêm trọng, lo lắng nắm lấy tay Giang Đường, nhìn cô từ đầu đến chân, hỏi dồn dập: “Ai bắt nạt em? Em có bị thương không?” Sự căng thẳng của bố lây sang cả Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, hai đứa trẻ vội vàng ôm chặt lấy chân mẹ để bảo vệ, quên béng mọi chuyện khác. Ba cặp mắt, một lớn hai nhỏ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Giang Đường, nín thở chờ đợi cái gật đầu của cô. Được cả nhà quan tâm bảo vệ, Giang Đường vừa buồn cười vừa cảm động. Cô chỉ tay vào con hẻm, nói với Phó Tư Niên: “Không ai đánh em cả, trong hẻm có người đánh nhau, anh mau vào xem đi.” Vừa nói dứt lời, Giang Đường lén đẩy nhẹ Phó Tư Niên một cái. Cô sợ mình làm ầm ĩ quá bọn lưu manh chạy mất thì lấy ai chịu ơn huệ của chồng cô đây. Phó Tư Niên chưa kịp hiểu mô tê gì đã bị đẩy về phía con hẻm. Còn chưa kịp thắc mắc sao vợ mình khỏe thế thì đập vào mắt anh là cảnh tượng mấy gã lưu manh đang quây đánh một thanh niên trẻ. Máu chính nghĩa trong người quân nhân nổi lên cuồn cuộn. “Dừng tay! Cấm được đánh người!” Phó Tư Niên lập tức lao vào cuộc chiến. Mấy gã lưu manh thấy có kẻ lo chuyện bao đồng lại không để ý đến bộ quân phục trên người anh nên lao vào tấn công luôn. “Hừ, đúng là không biết tự lượng sức mình.” Giang Đường đứng ở đầu hẻm, khoanh tay xem kịch hay, cô đã đoán trước được kết cục thê thảm của mấy tên côn đồ. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn ôm chặt chân mẹ, tò mò nghển cổ nhìn theo. Giang Đường vội che mắt hai con lại, cảnh tượng bạo lực thế này trẻ con không nên xem. “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con còn nhỏ, không được xem trộm.” Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đứng yên để mẹ che mắt. Triều Triều hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, bố có bị thương không ạ?” “Không đâu, bố con giỏi lắm, chắc chắn sẽ đánh bại hết kẻ xấu!” Giang Đường tự tin khẳng định. Nguyệt Nguyệt vung nắm tay nhỏ xíu lên: “Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt cũng muốn giỏi như bố, đánh bay hết kẻ xấu.” Giang Đường ngẫm nghĩ rồi đáp: “Đương nhiên là được. Nếu Nguyệt Nguyệt muốn học thì sau này bố dạy anh võ, con cũng học cùng luôn.” “Học ạ học ạ! Nguyệt Nguyệt học xong sẽ bảo vệ mẹ.” Nghe tiếng đấm đá trong hẻm đã ngớt, Giang Đường bỏ tay ra, xoa đầu hai con. “Giỏi lắm, đúng là cục cưng ngoan của mẹ.” Giang Đường ngẩng đầu nhìn vào hẻm, mấy gã lưu manh to con ban nãy giờ đang nằm r*n r* dưới đất, mặt mũi bầm dập tím tái, thi nhau gào thét: “Đứa nào! Đứa nào dám đánh ông!” “Đại ca... là... là bộ đội...” “Cái gì... bộ đội á? Sao bộ đội lại rảnh hơi lo chuyện bao đồng thế này?” Ba gã lưu manh cảm nhận được sát khí tỏa ra từ người Phó Tư Niên lại thêm cơn đau nhức nhối khắp người như gãy xương, nhìn bộ quân phục trên người anh mà run lẩy bẩy. Còn chần chừ gì nữa, chạy thôi! Không chạy bây giờ thì đợi bị bắt à? Bọn chúng lồm cồm bò dậy bỏ chạy tán loạn. Lẽ ra Phó Tư Niên phải đuổi theo bắt giải lên đồn công an nhưng hôm nay anh đi cùng vợ con, sợ mình đi rồi họ gặp nguy hiểm. Thế nên anh chỉ đá đít bọn chúng một cái cảnh cáo: “Cút! Lần sau còn để tao gặp chúng mày giở trò lưu manh thì tống cổ vào đồn hết!” Sự việc coi như xong. Đợi đám côn đồ chạy hết, Giang Đường mới dẫn hai con đi vào hẻm. Cậu thanh niên vẫn co ro trong góc, tay ôm khư khư cái bọc vải, che đầu kêu la thảm thiết: “Đừng đánh tôi! Đừng đánh tôi! Đừng cướp đồ của tôi! Đừng đánh nữa!” Giang Đường bước lại gần, Phó Tư Niên lo lắng kéo tay cô nhưng cô lắc đầu ra hiệu không sao. Cô vỗ nhẹ vào vai cậu thanh niên: “Đồng chí ơi, đừng sợ, bọn chúng đi hết rồi.” Cậu thanh niên hé mắt nhìn qua kẽ tay, thấy gương mặt tươi cười rạng rỡ của Giang Đường dưới ánh nắng chiều tà, cô đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt. “Cô...” Ban đầu là ngỡ ngàng trước vẻ đẹp, sau đó là nhận ra người quen: “Cô... là cô à!” Dù đã nhận ra cậu ta từ đầu nhưng Giang Đường vẫn giả vờ ngạc nhiên: “Là cậu à. Đừng ngồi dưới đất nữa, đứng dậy đi.” Cậu thanh niên vội vàng phủi bụi ở mông, nén đau đứng dậy nhưng tay vẫn ôm chặt cái bọc không buông. Phó Tư Niên nghe cuộc đối thoại của hai người thì cau mày: “Hai người quen nhau à?” Giang Đường giải thích: “Gặp một lần rồi. Cái hộp nhạc hai mươi đồng em mua hôm nọ là của cậu ấy đấy.” Vừa nói cô vừa nháy mắt với Phó Tư Niên. Chuyện trong hộp nhạc có con tem quý chỉ có hai vợ chồng biết, cậu thanh niên này hoàn toàn mù tịt. Cậu thanh niên vội tiếp lời: “Đúng, đúng là cô ấy mua hộp nhạc của tôi. Đồng chí này, tiền trao cháo múc, hàng mua rồi miễn trả lại, cô không được đòi lại tiền đâu đấy nhé.” Cậu ta sợ Giang Đường chê đắt muốn trả hàng đòi tiền. Hai mươi đồng đó cậu ta đã mua lương thực hết rồi, giờ đào đâu ra mà trả. Thế là hình thành một cục diện kỳ quặc, bên nào cũng thấy mình hời, bên nào cũng sợ đối phương đổi ý. Giang Đường cười trấn an: “Tôi không đòi tiền cậu đâu, tôi thích cái hộp nhạc đó lắm. Tôi là Giang Đường, đây là chồng tôi Phó Tư Niên, anh ấy là quân nhân, vừa rồi là anh ấy đánh đuổi bọn lưu manh giúp cậu đấy.” Nghe vậy, cậu thanh niên vội lau tay vào quần, chìa tay ra bắt tay Phó Tư Niên đầy cảm kích: “Đồng chí Phó, cảm ơn anh đã cứu mạng. Tôi tên là Lâm Hướng Đông.”
Chẳng lẽ bảo vật lại nằm trong tay cậu ta?
Cứu người!
Đương nhiên phải cứu người!
Nhìn mấy gã côn đồ to con lực lưỡng hung hãn, Giang Đường không dại gì mà lao vào cứu người một mình. Cô bước ra khỏi hẻm, nhìn về hướng Phó Tư Niên vừa đi, thấy anh đang quay lại liền gào toáng lên:
“Đánh người! Đánh người rồi! Có người đánh nhau!”
Tiếng hét thất thanh của Giang Đường khiến Phó Tư Niên giật mình, dắt theo hai con chạy như bay về phía cô. Tốc độ của người lính quả không đùa được, loáng cái anh đã xuất hiện trước mặt cô.
Chỉ là trọng tâm vấn đề hơi lệch một chút.
Phó Tư Niên mặt mày nghiêm trọng, lo lắng nắm lấy tay Giang Đường, nhìn cô từ đầu đến chân, hỏi dồn dập:
“Ai bắt nạt em? Em có bị thương không?”
Sự căng thẳng của bố lây sang cả Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, hai đứa trẻ vội vàng ôm chặt lấy chân mẹ để bảo vệ, quên béng mọi chuyện khác.
Ba cặp mắt, một lớn hai nhỏ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Giang Đường, nín thở chờ đợi cái gật đầu của cô.
Được cả nhà quan tâm bảo vệ, Giang Đường vừa buồn cười vừa cảm động.
Cô chỉ tay vào con hẻm, nói với Phó Tư Niên: “Không ai đánh em cả, trong hẻm có người đánh nhau, anh mau vào xem đi.”
Vừa nói dứt lời, Giang Đường lén đẩy nhẹ Phó Tư Niên một cái. Cô sợ mình làm ầm ĩ quá bọn lưu manh chạy mất thì lấy ai chịu ơn huệ của chồng cô đây.
Phó Tư Niên chưa kịp hiểu mô tê gì đã bị đẩy về phía con hẻm. Còn chưa kịp thắc mắc sao vợ mình khỏe thế thì đập vào mắt anh là cảnh tượng mấy gã lưu manh đang quây đánh một thanh niên trẻ.
Máu chính nghĩa trong người quân nhân nổi lên cuồn cuộn.
“Dừng tay! Cấm được đánh người!”
Phó Tư Niên lập tức lao vào cuộc chiến. Mấy gã lưu manh thấy có kẻ lo chuyện bao đồng lại không để ý đến bộ quân phục trên người anh nên lao vào tấn công luôn.
“Hừ, đúng là không biết tự lượng sức mình.” Giang Đường đứng ở đầu hẻm, khoanh tay xem kịch hay, cô đã đoán trước được kết cục thê thảm của mấy tên côn đồ.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn ôm chặt chân mẹ, tò mò nghển cổ nhìn theo.
Giang Đường vội che mắt hai con lại, cảnh tượng bạo lực thế này trẻ con không nên xem.
“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con còn nhỏ, không được xem trộm.”
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đứng yên để mẹ che mắt.
Triều Triều hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, bố có bị thương không ạ?”
“Không đâu, bố con giỏi lắm, chắc chắn sẽ đánh bại hết kẻ xấu!” Giang Đường tự tin khẳng định.
Nguyệt Nguyệt vung nắm tay nhỏ xíu lên: “Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt cũng muốn giỏi như bố, đánh bay hết kẻ xấu.”
Giang Đường ngẫm nghĩ rồi đáp: “Đương nhiên là được. Nếu Nguyệt Nguyệt muốn học thì sau này bố dạy anh võ, con cũng học cùng luôn.”
“Học ạ học ạ! Nguyệt Nguyệt học xong sẽ bảo vệ mẹ.”
Nghe tiếng đấm đá trong hẻm đã ngớt, Giang Đường bỏ tay ra, xoa đầu hai con.
“Giỏi lắm, đúng là cục cưng ngoan của mẹ.”
Giang Đường ngẩng đầu nhìn vào hẻm, mấy gã lưu manh to con ban nãy giờ đang nằm r*n r* dưới đất, mặt mũi bầm dập tím tái, thi nhau gào thét:
“Đứa nào! Đứa nào dám đánh ông!”
“Đại ca... là... là bộ đội...”
“Cái gì... bộ đội á? Sao bộ đội lại rảnh hơi lo chuyện bao đồng thế này?”
Ba gã lưu manh cảm nhận được sát khí tỏa ra từ người Phó Tư Niên lại thêm cơn đau nhức nhối khắp người như gãy xương, nhìn bộ quân phục trên người anh mà run lẩy bẩy.
Còn chần chừ gì nữa, chạy thôi!
Không chạy bây giờ thì đợi bị bắt à?
Bọn chúng lồm cồm bò dậy bỏ chạy tán loạn. Lẽ ra Phó Tư Niên phải đuổi theo bắt giải lên đồn công an nhưng hôm nay anh đi cùng vợ con, sợ mình đi rồi họ gặp nguy hiểm.
Thế nên anh chỉ đá đít bọn chúng một cái cảnh cáo: “Cút! Lần sau còn để tao gặp chúng mày giở trò lưu manh thì tống cổ vào đồn hết!”
Sự việc coi như xong.
Đợi đám côn đồ chạy hết, Giang Đường mới dẫn hai con đi vào hẻm.
Cậu thanh niên vẫn co ro trong góc, tay ôm khư khư cái bọc vải, che đầu kêu la thảm thiết: “Đừng đánh tôi! Đừng đánh tôi! Đừng cướp đồ của tôi! Đừng đánh nữa!”
Giang Đường bước lại gần, Phó Tư Niên lo lắng kéo tay cô nhưng cô lắc đầu ra hiệu không sao.
Cô vỗ nhẹ vào vai cậu thanh niên: “Đồng chí ơi, đừng sợ, bọn chúng đi hết rồi.”
Cậu thanh niên hé mắt nhìn qua kẽ tay, thấy gương mặt tươi cười rạng rỡ của Giang Đường dưới ánh nắng chiều tà, cô đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt.
“Cô...” Ban đầu là ngỡ ngàng trước vẻ đẹp, sau đó là nhận ra người quen: “Cô... là cô à!”
Dù đã nhận ra cậu ta từ đầu nhưng Giang Đường vẫn giả vờ ngạc nhiên: “Là cậu à. Đừng ngồi dưới đất nữa, đứng dậy đi.”
Cậu thanh niên vội vàng phủi bụi ở mông, nén đau đứng dậy nhưng tay vẫn ôm chặt cái bọc không buông.
Phó Tư Niên nghe cuộc đối thoại của hai người thì cau mày: “Hai người quen nhau à?”
Giang Đường giải thích: “Gặp một lần rồi. Cái hộp nhạc hai mươi đồng em mua hôm nọ là của cậu ấy đấy.”
Vừa nói cô vừa nháy mắt với Phó Tư Niên.
Chuyện trong hộp nhạc có con tem quý chỉ có hai vợ chồng biết, cậu thanh niên này hoàn toàn mù tịt.
Cậu thanh niên vội tiếp lời: “Đúng, đúng là cô ấy mua hộp nhạc của tôi. Đồng chí này, tiền trao cháo múc, hàng mua rồi miễn trả lại, cô không được đòi lại tiền đâu đấy nhé.”
Cậu ta sợ Giang Đường chê đắt muốn trả hàng đòi tiền.
Hai mươi đồng đó cậu ta đã mua lương thực hết rồi, giờ đào đâu ra mà trả.
Thế là hình thành một cục diện kỳ quặc, bên nào cũng thấy mình hời, bên nào cũng sợ đối phương đổi ý.
Giang Đường cười trấn an: “Tôi không đòi tiền cậu đâu, tôi thích cái hộp nhạc đó lắm. Tôi là Giang Đường, đây là chồng tôi Phó Tư Niên, anh ấy là quân nhân, vừa rồi là anh ấy đánh đuổi bọn lưu manh giúp cậu đấy.”
Nghe vậy, cậu thanh niên vội lau tay vào quần, chìa tay ra bắt tay Phó Tư Niên đầy cảm kích: “Đồng chí Phó, cảm ơn anh đã cứu mạng. Tôi tên là Lâm Hướng Đông.”
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Chẳng lẽ bảo vật lại nằm trong tay cậu ta? Cứu người! Đương nhiên phải cứu người! Nhìn mấy gã côn đồ to con lực lưỡng hung hãn, Giang Đường không dại gì mà lao vào cứu người một mình. Cô bước ra khỏi hẻm, nhìn về hướng Phó Tư Niên vừa đi, thấy anh đang quay lại liền gào toáng lên: “Đánh người! Đánh người rồi! Có người đánh nhau!” Tiếng hét thất thanh của Giang Đường khiến Phó Tư Niên giật mình, dắt theo hai con chạy như bay về phía cô. Tốc độ của người lính quả không đùa được, loáng cái anh đã xuất hiện trước mặt cô. Chỉ là trọng tâm vấn đề hơi lệch một chút. Phó Tư Niên mặt mày nghiêm trọng, lo lắng nắm lấy tay Giang Đường, nhìn cô từ đầu đến chân, hỏi dồn dập: “Ai bắt nạt em? Em có bị thương không?” Sự căng thẳng của bố lây sang cả Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, hai đứa trẻ vội vàng ôm chặt lấy chân mẹ để bảo vệ, quên béng mọi chuyện khác. Ba cặp mắt, một lớn hai nhỏ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Giang Đường, nín thở chờ đợi cái gật đầu của cô. Được cả nhà quan tâm bảo vệ, Giang Đường vừa buồn cười vừa cảm động. Cô chỉ tay vào con hẻm, nói với Phó Tư Niên: “Không ai đánh em cả, trong hẻm có người đánh nhau, anh mau vào xem đi.” Vừa nói dứt lời, Giang Đường lén đẩy nhẹ Phó Tư Niên một cái. Cô sợ mình làm ầm ĩ quá bọn lưu manh chạy mất thì lấy ai chịu ơn huệ của chồng cô đây. Phó Tư Niên chưa kịp hiểu mô tê gì đã bị đẩy về phía con hẻm. Còn chưa kịp thắc mắc sao vợ mình khỏe thế thì đập vào mắt anh là cảnh tượng mấy gã lưu manh đang quây đánh một thanh niên trẻ. Máu chính nghĩa trong người quân nhân nổi lên cuồn cuộn. “Dừng tay! Cấm được đánh người!” Phó Tư Niên lập tức lao vào cuộc chiến. Mấy gã lưu manh thấy có kẻ lo chuyện bao đồng lại không để ý đến bộ quân phục trên người anh nên lao vào tấn công luôn. “Hừ, đúng là không biết tự lượng sức mình.” Giang Đường đứng ở đầu hẻm, khoanh tay xem kịch hay, cô đã đoán trước được kết cục thê thảm của mấy tên côn đồ. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn ôm chặt chân mẹ, tò mò nghển cổ nhìn theo. Giang Đường vội che mắt hai con lại, cảnh tượng bạo lực thế này trẻ con không nên xem. “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con còn nhỏ, không được xem trộm.” Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đứng yên để mẹ che mắt. Triều Triều hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, bố có bị thương không ạ?” “Không đâu, bố con giỏi lắm, chắc chắn sẽ đánh bại hết kẻ xấu!” Giang Đường tự tin khẳng định. Nguyệt Nguyệt vung nắm tay nhỏ xíu lên: “Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt cũng muốn giỏi như bố, đánh bay hết kẻ xấu.” Giang Đường ngẫm nghĩ rồi đáp: “Đương nhiên là được. Nếu Nguyệt Nguyệt muốn học thì sau này bố dạy anh võ, con cũng học cùng luôn.” “Học ạ học ạ! Nguyệt Nguyệt học xong sẽ bảo vệ mẹ.” Nghe tiếng đấm đá trong hẻm đã ngớt, Giang Đường bỏ tay ra, xoa đầu hai con. “Giỏi lắm, đúng là cục cưng ngoan của mẹ.” Giang Đường ngẩng đầu nhìn vào hẻm, mấy gã lưu manh to con ban nãy giờ đang nằm r*n r* dưới đất, mặt mũi bầm dập tím tái, thi nhau gào thét: “Đứa nào! Đứa nào dám đánh ông!” “Đại ca... là... là bộ đội...” “Cái gì... bộ đội á? Sao bộ đội lại rảnh hơi lo chuyện bao đồng thế này?” Ba gã lưu manh cảm nhận được sát khí tỏa ra từ người Phó Tư Niên lại thêm cơn đau nhức nhối khắp người như gãy xương, nhìn bộ quân phục trên người anh mà run lẩy bẩy. Còn chần chừ gì nữa, chạy thôi! Không chạy bây giờ thì đợi bị bắt à? Bọn chúng lồm cồm bò dậy bỏ chạy tán loạn. Lẽ ra Phó Tư Niên phải đuổi theo bắt giải lên đồn công an nhưng hôm nay anh đi cùng vợ con, sợ mình đi rồi họ gặp nguy hiểm. Thế nên anh chỉ đá đít bọn chúng một cái cảnh cáo: “Cút! Lần sau còn để tao gặp chúng mày giở trò lưu manh thì tống cổ vào đồn hết!” Sự việc coi như xong. Đợi đám côn đồ chạy hết, Giang Đường mới dẫn hai con đi vào hẻm. Cậu thanh niên vẫn co ro trong góc, tay ôm khư khư cái bọc vải, che đầu kêu la thảm thiết: “Đừng đánh tôi! Đừng đánh tôi! Đừng cướp đồ của tôi! Đừng đánh nữa!” Giang Đường bước lại gần, Phó Tư Niên lo lắng kéo tay cô nhưng cô lắc đầu ra hiệu không sao. Cô vỗ nhẹ vào vai cậu thanh niên: “Đồng chí ơi, đừng sợ, bọn chúng đi hết rồi.” Cậu thanh niên hé mắt nhìn qua kẽ tay, thấy gương mặt tươi cười rạng rỡ của Giang Đường dưới ánh nắng chiều tà, cô đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt. “Cô...” Ban đầu là ngỡ ngàng trước vẻ đẹp, sau đó là nhận ra người quen: “Cô... là cô à!” Dù đã nhận ra cậu ta từ đầu nhưng Giang Đường vẫn giả vờ ngạc nhiên: “Là cậu à. Đừng ngồi dưới đất nữa, đứng dậy đi.” Cậu thanh niên vội vàng phủi bụi ở mông, nén đau đứng dậy nhưng tay vẫn ôm chặt cái bọc không buông. Phó Tư Niên nghe cuộc đối thoại của hai người thì cau mày: “Hai người quen nhau à?” Giang Đường giải thích: “Gặp một lần rồi. Cái hộp nhạc hai mươi đồng em mua hôm nọ là của cậu ấy đấy.” Vừa nói cô vừa nháy mắt với Phó Tư Niên. Chuyện trong hộp nhạc có con tem quý chỉ có hai vợ chồng biết, cậu thanh niên này hoàn toàn mù tịt. Cậu thanh niên vội tiếp lời: “Đúng, đúng là cô ấy mua hộp nhạc của tôi. Đồng chí này, tiền trao cháo múc, hàng mua rồi miễn trả lại, cô không được đòi lại tiền đâu đấy nhé.” Cậu ta sợ Giang Đường chê đắt muốn trả hàng đòi tiền. Hai mươi đồng đó cậu ta đã mua lương thực hết rồi, giờ đào đâu ra mà trả. Thế là hình thành một cục diện kỳ quặc, bên nào cũng thấy mình hời, bên nào cũng sợ đối phương đổi ý. Giang Đường cười trấn an: “Tôi không đòi tiền cậu đâu, tôi thích cái hộp nhạc đó lắm. Tôi là Giang Đường, đây là chồng tôi Phó Tư Niên, anh ấy là quân nhân, vừa rồi là anh ấy đánh đuổi bọn lưu manh giúp cậu đấy.” Nghe vậy, cậu thanh niên vội lau tay vào quần, chìa tay ra bắt tay Phó Tư Niên đầy cảm kích: “Đồng chí Phó, cảm ơn anh đã cứu mạng. Tôi tên là Lâm Hướng Đông.”