Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…

Chương 89: Giúp viết một bức thư tình

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Giờ thì xem ai lì hơn ai. Gã đàn ông ngồi chầu chực ở chợ đen bảy ngày rồi, người xem thì nhiều nhưng nghe giá xong là chạy mất dép, chẳng ai có ý định mua thật. Giang Đường là khách hàng tiềm năng đầu tiên. Tưởng vớ được con gà béo để vặt lông, ai ngờ đi cùng con gà lại là con hổ cái. Gã đàn ông không đấu lại được cái mồm mép của Trần Đào Hoa, thấy cô ta sắp lôi Giang Đường đi thật thì sốt ruột: “Đừng đi đừng đi, buôn bán thì phải mặc cả chứ, thấy đắt thì trả giá đi, bao nhiêu thì mua được?” Nghe câu này, Giang Đường biết cá đã cắn câu. Trần Đào Hoa tặc lưỡi: “Lúc nãy tao chả bảo rồi còn gì, năm mươi đồng! Em gái tao mới đi làm, tiền nong eo hẹp, kịch kim là năm mươi. Nếu thấy ít thì tao bù thêm cho ít lòng lợn.” Trần Đào Hoa lôi mớ lòng lợn ế trong gùi ra. Gã đàn ông nhăn mặt quay đi, phẩy tay xua mùi hôi: “Thôi được rồi, năm mươi thì năm mươi, đưa tiền đây, xe là của cô. Nếu không phải đang cần tiền gấp thì còn lâu tao mới bán giá bèo thế này.” Giang Đường không ngờ chốt đơn nhanh thế, cứ tưởng phải giằng co thêm vài hiệp nữa. Cô vội lấy năm mươi đồng trong túi ra đưa cho gã. “Khoan đã.” Trần Đào Hoa ngăn lại. Cô đi vòng quanh chiếc xe, nhấc lên thử trọng lượng, quay bánh sau, đạp bàn đạp, kiểm tra xích, ấn thử lốp xe và van xe một cách thành thạo. Kiểm tra kỹ càng xong xuôi, Trần Đào Hoa mới gật đầu với Giang Đường: “Giang Đường, xe ngon đấy, trả tiền đi.” Giang Đường yên tâm đưa tiền cho gã đàn ông: “Tiền đây.” “Lỗ chổng vó...” Gã lầm bầm, vơ vội tiền nhét túi cũng không quên cầm lấy mớ lòng lợn Trần Đào Hoa đã hứa. Tuy hôi thật nhưng có tí mỡ dính vào cũng đỡ thèm, làm sạch sẽ đi vẫn ăn tốt. Gã đàn ông ôm lòng lợn đi mất, Giang Đường tậu được chiếc xe đạp nửa cũ nửa mới, coi như cũng tạm ổn. Giang Đường lấy thêm hai phiếu lương thực đưa cho Trần Đào Hoa: “Đào Hoa, cái này trả cho mớ lòng lợn của cô nhé.” “Ấy chết, không cần đâu! Mấy thứ lòng phèo ấy người ta chê ỏng chê eo, bán chẳng ai mua, đáng mấy đồng đâu.” Trần Đào Hoa liếc nhìn Giang Đường, ấp úng: “Thực ra... tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp.” Nhờ giúp? Chuyện này thú vị đây. Người mạnh mẽ như Trần Đào Hoa mà cũng cần giúp đỡ lại còn nhờ một cô gái chân yếu tay mềm như cô? Giang Đường cười hỏi: “Được thôi, cô cứ nói đi, cần tôi giúp gì nào?” Trần Đào Hoa nhìn quanh, nhiều người bán hàng quen mặt thấy cô đi cùng Giang Đường cứ nhìn chằm chằm đầy tò mò. Đặc biệt là gã Ba kia, mắt cứ dán vào cô. Nghĩ đến việc mình sắp làm, Trần Đào Hoa đỏ mặt tía tai, vội kéo Giang Đường đi: “Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.” Hai người rời khỏi chợ đen, tìm đến một bãi đất trống vắng vẻ mà Trần Đào Hoa biết. Họ ngồi trên một gò đất nhỏ, bên cạnh là chiếc xe đạp mới mua của Giang Đường và cái gùi tre của Trần Đào Hoa, vừa ăn đào vừa nói chuyện. Trần Đào Hoa ngắm nghía Giang Đường một lúc rồi dè dặt hỏi: “Giang Đường, tôi thấy cô trông trí thức thế này chắc là người có học, biết chữ nhỉ? Tôi muốn... nhờ cô viết hộ một bức thư tình.”

Giờ thì xem ai lì hơn ai.

 

Gã đàn ông ngồi chầu chực ở chợ đen bảy ngày rồi, người xem thì nhiều nhưng nghe giá xong là chạy mất dép, chẳng ai có ý định mua thật.

 

Giang Đường là khách hàng tiềm năng đầu tiên.

 

Tưởng vớ được con gà béo để vặt lông, ai ngờ đi cùng con gà lại là con hổ cái.

 

Gã đàn ông không đấu lại được cái mồm mép của Trần Đào Hoa, thấy cô ta sắp lôi Giang Đường đi thật thì sốt ruột:

 

“Đừng đi đừng đi, buôn bán thì phải mặc cả chứ, thấy đắt thì trả giá đi, bao nhiêu thì mua được?”

 

Nghe câu này, Giang Đường biết cá đã cắn câu.

 

Trần Đào Hoa tặc lưỡi: “Lúc nãy tao chả bảo rồi còn gì, năm mươi đồng! Em gái tao mới đi làm, tiền nong eo hẹp, kịch kim là năm mươi. Nếu thấy ít thì tao bù thêm cho ít lòng lợn.”

 

Trần Đào Hoa lôi mớ lòng lợn ế trong gùi ra.

 

Gã đàn ông nhăn mặt quay đi, phẩy tay xua mùi hôi: “Thôi được rồi, năm mươi thì năm mươi, đưa tiền đây, xe là của cô. Nếu không phải đang cần tiền gấp thì còn lâu tao mới bán giá bèo thế này.”

 

Giang Đường không ngờ chốt đơn nhanh thế, cứ tưởng phải giằng co thêm vài hiệp nữa.

 

Cô vội lấy năm mươi đồng trong túi ra đưa cho gã.

 

“Khoan đã.” Trần Đào Hoa ngăn lại.

 

Cô đi vòng quanh chiếc xe, nhấc lên thử trọng lượng, quay bánh sau, đạp bàn đạp, kiểm tra xích, ấn thử lốp xe và van xe một cách thành thạo.

 

Kiểm tra kỹ càng xong xuôi, Trần Đào Hoa mới gật đầu với Giang Đường: “Giang Đường, xe ngon đấy, trả tiền đi.”

 

Giang Đường yên tâm đưa tiền cho gã đàn ông: “Tiền đây.”

 

“Lỗ chổng vó...” Gã lầm bầm, vơ vội tiền nhét túi cũng không quên cầm lấy mớ lòng lợn Trần Đào Hoa đã hứa.

 

Tuy hôi thật nhưng có tí mỡ dính vào cũng đỡ thèm, làm sạch sẽ đi vẫn ăn tốt.

 

Gã đàn ông ôm lòng lợn đi mất, Giang Đường tậu được chiếc xe đạp nửa cũ nửa mới, coi như cũng tạm ổn.

 

Giang Đường lấy thêm hai phiếu lương thực đưa cho Trần Đào Hoa: “Đào Hoa, cái này trả cho mớ lòng lợn của cô nhé.”

 

“Ấy chết, không cần đâu! Mấy thứ lòng phèo ấy người ta chê ỏng chê eo, bán chẳng ai mua, đáng mấy đồng đâu.” Trần Đào Hoa liếc nhìn Giang Đường, ấp úng: “Thực ra... tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp.”

 

Nhờ giúp?

 

Chuyện này thú vị đây.

 

Người mạnh mẽ như Trần Đào Hoa mà cũng cần giúp đỡ lại còn nhờ một cô gái chân yếu tay mềm như cô?

 

Giang Đường cười hỏi: “Được thôi, cô cứ nói đi, cần tôi giúp gì nào?”

 

Trần Đào Hoa nhìn quanh, nhiều người bán hàng quen mặt thấy cô đi cùng Giang Đường cứ nhìn chằm chằm đầy tò mò.

 

Đặc biệt là gã Ba kia, mắt cứ dán vào cô.

 

Nghĩ đến việc mình sắp làm, Trần Đào Hoa đỏ mặt tía tai, vội kéo Giang Đường đi: “Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.”

 

Hai người rời khỏi chợ đen, tìm đến một bãi đất trống vắng vẻ mà Trần Đào Hoa biết.

 

Họ ngồi trên một gò đất nhỏ, bên cạnh là chiếc xe đạp mới mua của Giang Đường và cái gùi tre của Trần Đào Hoa, vừa ăn đào vừa nói chuyện.

 

Trần Đào Hoa ngắm nghía Giang Đường một lúc rồi dè dặt hỏi: “Giang Đường, tôi thấy cô trông trí thức thế này chắc là người có học, biết chữ nhỉ? Tôi muốn... nhờ cô viết hộ một bức thư tình.”

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Giờ thì xem ai lì hơn ai. Gã đàn ông ngồi chầu chực ở chợ đen bảy ngày rồi, người xem thì nhiều nhưng nghe giá xong là chạy mất dép, chẳng ai có ý định mua thật. Giang Đường là khách hàng tiềm năng đầu tiên. Tưởng vớ được con gà béo để vặt lông, ai ngờ đi cùng con gà lại là con hổ cái. Gã đàn ông không đấu lại được cái mồm mép của Trần Đào Hoa, thấy cô ta sắp lôi Giang Đường đi thật thì sốt ruột: “Đừng đi đừng đi, buôn bán thì phải mặc cả chứ, thấy đắt thì trả giá đi, bao nhiêu thì mua được?” Nghe câu này, Giang Đường biết cá đã cắn câu. Trần Đào Hoa tặc lưỡi: “Lúc nãy tao chả bảo rồi còn gì, năm mươi đồng! Em gái tao mới đi làm, tiền nong eo hẹp, kịch kim là năm mươi. Nếu thấy ít thì tao bù thêm cho ít lòng lợn.” Trần Đào Hoa lôi mớ lòng lợn ế trong gùi ra. Gã đàn ông nhăn mặt quay đi, phẩy tay xua mùi hôi: “Thôi được rồi, năm mươi thì năm mươi, đưa tiền đây, xe là của cô. Nếu không phải đang cần tiền gấp thì còn lâu tao mới bán giá bèo thế này.” Giang Đường không ngờ chốt đơn nhanh thế, cứ tưởng phải giằng co thêm vài hiệp nữa. Cô vội lấy năm mươi đồng trong túi ra đưa cho gã. “Khoan đã.” Trần Đào Hoa ngăn lại. Cô đi vòng quanh chiếc xe, nhấc lên thử trọng lượng, quay bánh sau, đạp bàn đạp, kiểm tra xích, ấn thử lốp xe và van xe một cách thành thạo. Kiểm tra kỹ càng xong xuôi, Trần Đào Hoa mới gật đầu với Giang Đường: “Giang Đường, xe ngon đấy, trả tiền đi.” Giang Đường yên tâm đưa tiền cho gã đàn ông: “Tiền đây.” “Lỗ chổng vó...” Gã lầm bầm, vơ vội tiền nhét túi cũng không quên cầm lấy mớ lòng lợn Trần Đào Hoa đã hứa. Tuy hôi thật nhưng có tí mỡ dính vào cũng đỡ thèm, làm sạch sẽ đi vẫn ăn tốt. Gã đàn ông ôm lòng lợn đi mất, Giang Đường tậu được chiếc xe đạp nửa cũ nửa mới, coi như cũng tạm ổn. Giang Đường lấy thêm hai phiếu lương thực đưa cho Trần Đào Hoa: “Đào Hoa, cái này trả cho mớ lòng lợn của cô nhé.” “Ấy chết, không cần đâu! Mấy thứ lòng phèo ấy người ta chê ỏng chê eo, bán chẳng ai mua, đáng mấy đồng đâu.” Trần Đào Hoa liếc nhìn Giang Đường, ấp úng: “Thực ra... tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp.” Nhờ giúp? Chuyện này thú vị đây. Người mạnh mẽ như Trần Đào Hoa mà cũng cần giúp đỡ lại còn nhờ một cô gái chân yếu tay mềm như cô? Giang Đường cười hỏi: “Được thôi, cô cứ nói đi, cần tôi giúp gì nào?” Trần Đào Hoa nhìn quanh, nhiều người bán hàng quen mặt thấy cô đi cùng Giang Đường cứ nhìn chằm chằm đầy tò mò. Đặc biệt là gã Ba kia, mắt cứ dán vào cô. Nghĩ đến việc mình sắp làm, Trần Đào Hoa đỏ mặt tía tai, vội kéo Giang Đường đi: “Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.” Hai người rời khỏi chợ đen, tìm đến một bãi đất trống vắng vẻ mà Trần Đào Hoa biết. Họ ngồi trên một gò đất nhỏ, bên cạnh là chiếc xe đạp mới mua của Giang Đường và cái gùi tre của Trần Đào Hoa, vừa ăn đào vừa nói chuyện. Trần Đào Hoa ngắm nghía Giang Đường một lúc rồi dè dặt hỏi: “Giang Đường, tôi thấy cô trông trí thức thế này chắc là người có học, biết chữ nhỉ? Tôi muốn... nhờ cô viết hộ một bức thư tình.”

Chương 89: Giúp viết một bức thư tình