Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…
Chương 101: Không chịu đâu! Con không muốn xa anh hai!
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Một lát sau, tập tài liệu sạch đẹp, ngay ngắn được đặt vào tay Dương Tố Trân. Chị muốn trò chuyện thêm với Giang Đường từ lúc gặp nhau đến giờ chị còn chưa kịp hỏi thăm hoàn cảnh của cô, không biết cô người ở đâu, làm việc ở đâu. Nhưng trưởng thôn và bí thư chi bộ lại đến tìm chị bàn công việc, cắt ngang cuộc trò chuyện. “Đồng chí Giang, cô ngồi nghỉ một lát nhé, tôi xong việc ở đây sẽ...” Giang Đường không muốn làm phiền Dương Tố Trân, nhân lúc họ bận rộn, cô lặng lẽ rời đi, không để lại dấu vết. Chiều hôm đó, đúng như lời hứa với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, cô đến sớm đứng trước cổng lớp mẫu giáo chờ đón con. Giang Đường trẻ trung xinh đẹp, chiếc váy liền đơn giản và bím tóc tết dày khiến cô nổi bật giữa đám đông. Buổi sáng ít người đưa con đi học nhưng buổi chiều đón con thì đông hơn hẳn, nhiều ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Giang Đường. Vài người quen biết bắt đầu giới thiệu thân phận của cô, mọi người trao đổi ánh mắt, gật đầu chào hỏi coi như làm quen. Trong lớp, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang tì cằm lên bậu cửa sổ, vai kề vai, hai cái đầu nhỏ lúc lắc ngó nghiêng. Vẫn là Nguyệt Nguyệt mắt tinh, nhìn thấy mẹ đứng đầu hàng người chờ đón, cô bé vỗ vai anh trai reo lên: “Anh ơi, mẹ đến rồi! Nhìn kìa! Mẹ đến rồi!” Nguyệt Nguyệt nhảy cẫng lên sung sướng, chạy ù ra cửa. Triều Triều gọi với theo: “Nguyệt Nguyệt từ từ đã, cặp sách chưa lấy còn bình nước nữa.” Nguyệt Nguyệt nhìn thấy mẹ là quên hết trời đất, chỉ muốn chạy ngay về phía mẹ, may mà có ông cụ non Triều Triều lo liệu mọi thứ. Ra đến cửa lớp, Nguyệt Nguyệt bị cô Hạ chặn lại. Cô bé sốt ruột: “Cô Hạ ơi, cô nhìn kìa... kia là mẹ con! Mẹ bảo mẹ sẽ đến đón con sớm nhất, mẹ đến thật rồi.” Cô Hạ nhìn ra ngoài, thấy Giang Đường đứng đó mới yên tâm. Cô dặn dò: “Đeo cặp sách, cầm bình nước vào, chào cô rồi con mới được ra với mẹ nhé.” Mới tiếp xúc một ngày nhưng cô Hạ đã rất quý hai đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện này, đối xử với chúng cũng dịu dàng hơn. Nguyệt Nguyệt đứng nghiêm, cúi chào: “Con chào cô Hạ ạ!” Lúc này Triều Triều đeo hai cái cặp sách đi tới cũng lễ phép chào: “Con chào cô Hạ ạ.” Bên cạnh, mấy bạn nhỏ khác nhao nhao hỏi: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, kia là mẹ các cậu à? Mẹ các cậu xinh quá như chị gái xinh đẹp vậy.” Triều Triều quay lại nghiêm túc đính chính: “Không phải chị gái, đó là mẹ tớ.” Nguyệt Nguyệt tự hào gật đầu lia lịa: “Mẹ tớ xinh đẹp lắm! Nên tớ và anh hai cũng xinh đẹp! Anh ơi nhanh lên, đừng để mẹ đợi lâu.” Thế là hai đứa trẻ lao vút ra khỏi lớp, miệng gọi mẹ ơi, sà vào lòng Giang Đường. “Mẹ ơi...” “Cục cưng của mẹ! Ngày đầu đi học có quen không? Chơi với các bạn có vui không?” Giang Đường ngồi xổm xuống, dang rộng vòng tay ôm trọn hai con, lau mồ hôi trên trán chúng, dịu dàng hỏi han. Triều Triều kể: “Bánh đậu xanh mẹ chuẩn bị con chia hết cho các bạn rồi, các bạn thích lắm ạ.” Nguyệt Nguyệt nói: “Ở trường vui lắm nhưng con thích ở bên mẹ hơn.” Hai cục cưng khéo nịnh khiến Giang Đường cười tít mắt, cô nhận lấy bình nước, dắt tay hai con chào tạm biệt các chị em hàng xóm rồi ra về. Trên đường đi, Giang Đường hào hứng kể: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, lúc nãy mẹ thấy có người bán kem que dạo đấy. Các con ăn kem que bao giờ chưa?” Hai đứa trẻ lắc đầu quầy quậy, với chúng món ngon nhất trên đời là bánh bao mẹ làm và kẹo hồ lô bố mua. “Mẹ ơi, kem que là gì ạ?” “Kem que là món ăn vặt mát lạnh chuyên ăn vào mùa hè. Bây giờ trời chưa nóng lắm, đợi mấy hôm nữa trời nóng hơn, tan học mẹ sẽ mua kem que cho các con ăn. Có vị đậu xanh, đậu đỏ, cả vị sữa nữa, ngon tuyệt cú mèo.” Nghe mẹ tả, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nuốt nước miếng ừng ực, mong trời mau nóng để được ăn kem. Ba mẹ con đang vui vẻ đi về nhà thì đột nhiên có giọng nói thứ ba chen vào. “Tớ ăn kem que rồi! Kem sữa là ngon nhất!” Giang Đường và hai con giật mình quay lại, thấy một cậu bé trạc tuổi Triều Triều đi theo sau. Cậu bé cao hơn Triều Triều một chút, người cũng đậm đà chắc khỏe hơn, không gầy gò như Triều Triều. Giang Đường ngạc nhiên, đứa bé này ở đâu chui ra thế? Nguyệt Nguyệt reo lên: “Lôi Tiểu Binh!” Lôi Tiểu Binh cười toe toét, gật đầu lia lịa: “Đúng rồi, đúng rồi, tớ là Lôi Tiểu Binh, Nguyệt Nguyệt nhớ tên tớ rồi nhé.” Triều Triều cau mày, có vẻ không thích Lôi Tiểu Binh cho lắm. Vì hôm nay ở lớp, cậu bé đã thấy Lôi Tiểu Binh đánh nhau. Nguyên nhân là do Nguyệt Nguyệt, sáng nay cô Hạ xếp chỗ cho hai anh em ngồi cùng nhau. Nhưng ghế bên cạnh Nguyệt Nguyệt còn trống một chỗ, ban đầu xếp cho một bạn nam khác nhưng đến giờ chơi tự do, mấy bạn nam khác tranh nhau chỗ đó. Lý do đơn giản là vì Nguyệt Nguyệt xinh xắn, trắng trẻo như cục bột nếp, ai nhìn cũng thích. Lúc đó cô Hạ không có trong lớp, mấy cậu bé tranh giành nhau kịch liệt, cuối cùng người chiến thắng là Lôi Tiểu Binh. Nhưng Lôi Tiểu Binh lại không ngồi vào chỗ đó mà đi đến chỗ Triều Triều, đề nghị: “Tớ thích chỗ của cậu hơn, đổi chỗ đi. Cậu muốn đánh nhau hay muốn cái này...” Lôi Tiểu Binh lấy trong túi ra một nắm ảnh dán hoạt hình đưa cho Triều Triều. Cậu ta chơi bài vừa đấm vừa xoa, nhận hối lộ thì lấy ảnh, không nhận thì đánh nhau. Nguyệt Nguyệt vốn nhát gan, thấy đánh nhau đã sợ rồi, giờ nghe anh trai sắp đánh nhau thì hoảng hốt ôm chặt cánh tay Triều Triều. Cô bé hét lên: “Không chịu đâu! Em không muốn xa anh hai đâu!”
Một lát sau, tập tài liệu sạch đẹp, ngay ngắn được đặt vào tay Dương Tố Trân.
Chị muốn trò chuyện thêm với Giang Đường từ lúc gặp nhau đến giờ chị còn chưa kịp hỏi thăm hoàn cảnh của cô, không biết cô người ở đâu, làm việc ở đâu.
Nhưng trưởng thôn và bí thư chi bộ lại đến tìm chị bàn công việc, cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Đồng chí Giang, cô ngồi nghỉ một lát nhé, tôi xong việc ở đây sẽ...”
Giang Đường không muốn làm phiền Dương Tố Trân, nhân lúc họ bận rộn, cô lặng lẽ rời đi, không để lại dấu vết.
Chiều hôm đó, đúng như lời hứa với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, cô đến sớm đứng trước cổng lớp mẫu giáo chờ đón con.
Giang Đường trẻ trung xinh đẹp, chiếc váy liền đơn giản và bím tóc tết dày khiến cô nổi bật giữa đám đông.
Buổi sáng ít người đưa con đi học nhưng buổi chiều đón con thì đông hơn hẳn, nhiều ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Giang Đường.
Vài người quen biết bắt đầu giới thiệu thân phận của cô, mọi người trao đổi ánh mắt, gật đầu chào hỏi coi như làm quen.
Trong lớp, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang tì cằm lên bậu cửa sổ, vai kề vai, hai cái đầu nhỏ lúc lắc ngó nghiêng.
Vẫn là Nguyệt Nguyệt mắt tinh, nhìn thấy mẹ đứng đầu hàng người chờ đón, cô bé vỗ vai anh trai reo lên: “Anh ơi, mẹ đến rồi! Nhìn kìa! Mẹ đến rồi!”
Nguyệt Nguyệt nhảy cẫng lên sung sướng, chạy ù ra cửa.
Triều Triều gọi với theo: “Nguyệt Nguyệt từ từ đã, cặp sách chưa lấy còn bình nước nữa.”
Nguyệt Nguyệt nhìn thấy mẹ là quên hết trời đất, chỉ muốn chạy ngay về phía mẹ, may mà có ông cụ non Triều Triều lo liệu mọi thứ.
Ra đến cửa lớp, Nguyệt Nguyệt bị cô Hạ chặn lại.
Cô bé sốt ruột: “Cô Hạ ơi, cô nhìn kìa... kia là mẹ con! Mẹ bảo mẹ sẽ đến đón con sớm nhất, mẹ đến thật rồi.”
Cô Hạ nhìn ra ngoài, thấy Giang Đường đứng đó mới yên tâm.
Cô dặn dò: “Đeo cặp sách, cầm bình nước vào, chào cô rồi con mới được ra với mẹ nhé.”
Mới tiếp xúc một ngày nhưng cô Hạ đã rất quý hai đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện này, đối xử với chúng cũng dịu dàng hơn.
Nguyệt Nguyệt đứng nghiêm, cúi chào: “Con chào cô Hạ ạ!”
Lúc này Triều Triều đeo hai cái cặp sách đi tới cũng lễ phép chào: “Con chào cô Hạ ạ.”
Bên cạnh, mấy bạn nhỏ khác nhao nhao hỏi: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, kia là mẹ các cậu à? Mẹ các cậu xinh quá như chị gái xinh đẹp vậy.”
Triều Triều quay lại nghiêm túc đính chính: “Không phải chị gái, đó là mẹ tớ.”
Nguyệt Nguyệt tự hào gật đầu lia lịa: “Mẹ tớ xinh đẹp lắm! Nên tớ và anh hai cũng xinh đẹp! Anh ơi nhanh lên, đừng để mẹ đợi lâu.”
Thế là hai đứa trẻ lao vút ra khỏi lớp, miệng gọi mẹ ơi, sà vào lòng Giang Đường.
“Mẹ ơi...”
“Cục cưng của mẹ! Ngày đầu đi học có quen không? Chơi với các bạn có vui không?” Giang Đường ngồi xổm xuống, dang rộng vòng tay ôm trọn hai con, lau mồ hôi trên trán chúng, dịu dàng hỏi han.
Triều Triều kể: “Bánh đậu xanh mẹ chuẩn bị con chia hết cho các bạn rồi, các bạn thích lắm ạ.”
Nguyệt Nguyệt nói: “Ở trường vui lắm nhưng con thích ở bên mẹ hơn.”
Hai cục cưng khéo nịnh khiến Giang Đường cười tít mắt, cô nhận lấy bình nước, dắt tay hai con chào tạm biệt các chị em hàng xóm rồi ra về.
Trên đường đi, Giang Đường hào hứng kể: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, lúc nãy mẹ thấy có người bán kem que dạo đấy. Các con ăn kem que bao giờ chưa?”
Hai đứa trẻ lắc đầu quầy quậy, với chúng món ngon nhất trên đời là bánh bao mẹ làm và kẹo hồ lô bố mua.
“Mẹ ơi, kem que là gì ạ?”
“Kem que là món ăn vặt mát lạnh chuyên ăn vào mùa hè. Bây giờ trời chưa nóng lắm, đợi mấy hôm nữa trời nóng hơn, tan học mẹ sẽ mua kem que cho các con ăn. Có vị đậu xanh, đậu đỏ, cả vị sữa nữa, ngon tuyệt cú mèo.”
Nghe mẹ tả, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nuốt nước miếng ừng ực, mong trời mau nóng để được ăn kem.
Ba mẹ con đang vui vẻ đi về nhà thì đột nhiên có giọng nói thứ ba chen vào.
“Tớ ăn kem que rồi! Kem sữa là ngon nhất!”
Giang Đường và hai con giật mình quay lại, thấy một cậu bé trạc tuổi Triều Triều đi theo sau.
Cậu bé cao hơn Triều Triều một chút, người cũng đậm đà chắc khỏe hơn, không gầy gò như Triều Triều.
Giang Đường ngạc nhiên, đứa bé này ở đâu chui ra thế?
Nguyệt Nguyệt reo lên: “Lôi Tiểu Binh!”
Lôi Tiểu Binh cười toe toét, gật đầu lia lịa: “Đúng rồi, đúng rồi, tớ là Lôi Tiểu Binh, Nguyệt Nguyệt nhớ tên tớ rồi nhé.”
Triều Triều cau mày, có vẻ không thích Lôi Tiểu Binh cho lắm.
Vì hôm nay ở lớp, cậu bé đã thấy Lôi Tiểu Binh đánh nhau.
Nguyên nhân là do Nguyệt Nguyệt, sáng nay cô Hạ xếp chỗ cho hai anh em ngồi cùng nhau.
Nhưng ghế bên cạnh Nguyệt Nguyệt còn trống một chỗ, ban đầu xếp cho một bạn nam khác nhưng đến giờ chơi tự do, mấy bạn nam khác tranh nhau chỗ đó.
Lý do đơn giản là vì Nguyệt Nguyệt xinh xắn, trắng trẻo như cục bột nếp, ai nhìn cũng thích.
Lúc đó cô Hạ không có trong lớp, mấy cậu bé tranh giành nhau kịch liệt, cuối cùng người chiến thắng là Lôi Tiểu Binh.
Nhưng Lôi Tiểu Binh lại không ngồi vào chỗ đó mà đi đến chỗ Triều Triều, đề nghị: “Tớ thích chỗ của cậu hơn, đổi chỗ đi. Cậu muốn đánh nhau hay muốn cái này...”
Lôi Tiểu Binh lấy trong túi ra một nắm ảnh dán hoạt hình đưa cho Triều Triều.
Cậu ta chơi bài vừa đấm vừa xoa, nhận hối lộ thì lấy ảnh, không nhận thì đánh nhau.
Nguyệt Nguyệt vốn nhát gan, thấy đánh nhau đã sợ rồi, giờ nghe anh trai sắp đánh nhau thì hoảng hốt ôm chặt cánh tay Triều Triều.
Cô bé hét lên: “Không chịu đâu! Em không muốn xa anh hai đâu!”
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Một lát sau, tập tài liệu sạch đẹp, ngay ngắn được đặt vào tay Dương Tố Trân. Chị muốn trò chuyện thêm với Giang Đường từ lúc gặp nhau đến giờ chị còn chưa kịp hỏi thăm hoàn cảnh của cô, không biết cô người ở đâu, làm việc ở đâu. Nhưng trưởng thôn và bí thư chi bộ lại đến tìm chị bàn công việc, cắt ngang cuộc trò chuyện. “Đồng chí Giang, cô ngồi nghỉ một lát nhé, tôi xong việc ở đây sẽ...” Giang Đường không muốn làm phiền Dương Tố Trân, nhân lúc họ bận rộn, cô lặng lẽ rời đi, không để lại dấu vết. Chiều hôm đó, đúng như lời hứa với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, cô đến sớm đứng trước cổng lớp mẫu giáo chờ đón con. Giang Đường trẻ trung xinh đẹp, chiếc váy liền đơn giản và bím tóc tết dày khiến cô nổi bật giữa đám đông. Buổi sáng ít người đưa con đi học nhưng buổi chiều đón con thì đông hơn hẳn, nhiều ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Giang Đường. Vài người quen biết bắt đầu giới thiệu thân phận của cô, mọi người trao đổi ánh mắt, gật đầu chào hỏi coi như làm quen. Trong lớp, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang tì cằm lên bậu cửa sổ, vai kề vai, hai cái đầu nhỏ lúc lắc ngó nghiêng. Vẫn là Nguyệt Nguyệt mắt tinh, nhìn thấy mẹ đứng đầu hàng người chờ đón, cô bé vỗ vai anh trai reo lên: “Anh ơi, mẹ đến rồi! Nhìn kìa! Mẹ đến rồi!” Nguyệt Nguyệt nhảy cẫng lên sung sướng, chạy ù ra cửa. Triều Triều gọi với theo: “Nguyệt Nguyệt từ từ đã, cặp sách chưa lấy còn bình nước nữa.” Nguyệt Nguyệt nhìn thấy mẹ là quên hết trời đất, chỉ muốn chạy ngay về phía mẹ, may mà có ông cụ non Triều Triều lo liệu mọi thứ. Ra đến cửa lớp, Nguyệt Nguyệt bị cô Hạ chặn lại. Cô bé sốt ruột: “Cô Hạ ơi, cô nhìn kìa... kia là mẹ con! Mẹ bảo mẹ sẽ đến đón con sớm nhất, mẹ đến thật rồi.” Cô Hạ nhìn ra ngoài, thấy Giang Đường đứng đó mới yên tâm. Cô dặn dò: “Đeo cặp sách, cầm bình nước vào, chào cô rồi con mới được ra với mẹ nhé.” Mới tiếp xúc một ngày nhưng cô Hạ đã rất quý hai đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện này, đối xử với chúng cũng dịu dàng hơn. Nguyệt Nguyệt đứng nghiêm, cúi chào: “Con chào cô Hạ ạ!” Lúc này Triều Triều đeo hai cái cặp sách đi tới cũng lễ phép chào: “Con chào cô Hạ ạ.” Bên cạnh, mấy bạn nhỏ khác nhao nhao hỏi: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, kia là mẹ các cậu à? Mẹ các cậu xinh quá như chị gái xinh đẹp vậy.” Triều Triều quay lại nghiêm túc đính chính: “Không phải chị gái, đó là mẹ tớ.” Nguyệt Nguyệt tự hào gật đầu lia lịa: “Mẹ tớ xinh đẹp lắm! Nên tớ và anh hai cũng xinh đẹp! Anh ơi nhanh lên, đừng để mẹ đợi lâu.” Thế là hai đứa trẻ lao vút ra khỏi lớp, miệng gọi mẹ ơi, sà vào lòng Giang Đường. “Mẹ ơi...” “Cục cưng của mẹ! Ngày đầu đi học có quen không? Chơi với các bạn có vui không?” Giang Đường ngồi xổm xuống, dang rộng vòng tay ôm trọn hai con, lau mồ hôi trên trán chúng, dịu dàng hỏi han. Triều Triều kể: “Bánh đậu xanh mẹ chuẩn bị con chia hết cho các bạn rồi, các bạn thích lắm ạ.” Nguyệt Nguyệt nói: “Ở trường vui lắm nhưng con thích ở bên mẹ hơn.” Hai cục cưng khéo nịnh khiến Giang Đường cười tít mắt, cô nhận lấy bình nước, dắt tay hai con chào tạm biệt các chị em hàng xóm rồi ra về. Trên đường đi, Giang Đường hào hứng kể: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, lúc nãy mẹ thấy có người bán kem que dạo đấy. Các con ăn kem que bao giờ chưa?” Hai đứa trẻ lắc đầu quầy quậy, với chúng món ngon nhất trên đời là bánh bao mẹ làm và kẹo hồ lô bố mua. “Mẹ ơi, kem que là gì ạ?” “Kem que là món ăn vặt mát lạnh chuyên ăn vào mùa hè. Bây giờ trời chưa nóng lắm, đợi mấy hôm nữa trời nóng hơn, tan học mẹ sẽ mua kem que cho các con ăn. Có vị đậu xanh, đậu đỏ, cả vị sữa nữa, ngon tuyệt cú mèo.” Nghe mẹ tả, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nuốt nước miếng ừng ực, mong trời mau nóng để được ăn kem. Ba mẹ con đang vui vẻ đi về nhà thì đột nhiên có giọng nói thứ ba chen vào. “Tớ ăn kem que rồi! Kem sữa là ngon nhất!” Giang Đường và hai con giật mình quay lại, thấy một cậu bé trạc tuổi Triều Triều đi theo sau. Cậu bé cao hơn Triều Triều một chút, người cũng đậm đà chắc khỏe hơn, không gầy gò như Triều Triều. Giang Đường ngạc nhiên, đứa bé này ở đâu chui ra thế? Nguyệt Nguyệt reo lên: “Lôi Tiểu Binh!” Lôi Tiểu Binh cười toe toét, gật đầu lia lịa: “Đúng rồi, đúng rồi, tớ là Lôi Tiểu Binh, Nguyệt Nguyệt nhớ tên tớ rồi nhé.” Triều Triều cau mày, có vẻ không thích Lôi Tiểu Binh cho lắm. Vì hôm nay ở lớp, cậu bé đã thấy Lôi Tiểu Binh đánh nhau. Nguyên nhân là do Nguyệt Nguyệt, sáng nay cô Hạ xếp chỗ cho hai anh em ngồi cùng nhau. Nhưng ghế bên cạnh Nguyệt Nguyệt còn trống một chỗ, ban đầu xếp cho một bạn nam khác nhưng đến giờ chơi tự do, mấy bạn nam khác tranh nhau chỗ đó. Lý do đơn giản là vì Nguyệt Nguyệt xinh xắn, trắng trẻo như cục bột nếp, ai nhìn cũng thích. Lúc đó cô Hạ không có trong lớp, mấy cậu bé tranh giành nhau kịch liệt, cuối cùng người chiến thắng là Lôi Tiểu Binh. Nhưng Lôi Tiểu Binh lại không ngồi vào chỗ đó mà đi đến chỗ Triều Triều, đề nghị: “Tớ thích chỗ của cậu hơn, đổi chỗ đi. Cậu muốn đánh nhau hay muốn cái này...” Lôi Tiểu Binh lấy trong túi ra một nắm ảnh dán hoạt hình đưa cho Triều Triều. Cậu ta chơi bài vừa đấm vừa xoa, nhận hối lộ thì lấy ảnh, không nhận thì đánh nhau. Nguyệt Nguyệt vốn nhát gan, thấy đánh nhau đã sợ rồi, giờ nghe anh trai sắp đánh nhau thì hoảng hốt ôm chặt cánh tay Triều Triều. Cô bé hét lên: “Không chịu đâu! Em không muốn xa anh hai đâu!”