Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…

Chương 113: Đúng là kẻ ác cáo trạng trước

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Giang Đường căn giờ chuẩn mới dắt ba đứa trẻ về khu tập thể. Họ không chỉ ăn hết kẹo hồ lô bên bờ sông mà còn chơi nhảy lò cò một lúc để giết thời gian. Cuối cùng, Giang Đường lấy từ không gian ra một cuộn băng gạc, băng bó sơ sài vết thương cho Triều Triều và Lôi Tiểu Binh, đặc biệt quấn mấy vòng quanh đầu cho thêm phần “thê thảm”. Triều Triều thắc mắc: “Mẹ ơi, đầu con có bị thương đâu.” Giang Đường giải thích: “Nhưng mặt con bị thương mà, mặt không băng được thì băng lên đầu cũng thế cả thôi.” Lôi Tiểu Binh thông minh lanh lợi, đoán ngay ra ý đồ: “Cô Giang ơi, có phải để trông chúng cháu bị thương nặng hơn không ạ? Hì hì.” Cậu bé đoán trúng phóc một nửa mục đích của Giang Đường. Giang Đường đưa ngón tay lên miệng ra hiệu: “Suỵt...” Lôi Tiểu Binh cười híp mắt, lập tức ngậm miệng, quyết giữ bí mật. Sau màn “hóa trang” kỹ lưỡng, bốn người về đến khu tập thể. Vừa vào đến cổng, đúng như dự đoán, Giang Đường nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ. “Chủ nhiệm Dương! Chủ nhiệm Dương! Chị xem con trai em này, thằng Vệ Quân nhà em bị đánh ra nông nỗi nào đây! Trẻ con bé tí mà đánh nhau tím bầm mặt mũi thế này! Cho dù chồng cô ta là đoàn trưởng Phó thì cũng không được hống hách như thế chứ!” “Chủ nhiệm Dương, chủ nhiệm Dương! Chị là chủ nhiệm hội phụ nữ, chị em phụ nữ và trẻ con trong khu đều do chị quản lý, giờ con em bị bắt nạt thế này, chị phải đòi lại công bằng cho em!” “Không còn thiên lý nữa rồi... đánh trẻ con... bắt nạt trẻ con thế này... sau này mẹ con em sống sao nổi đây...” Chung Thúy Bình lôi thằng con quý tử Điền Vệ Quân đến trước mặt Dương Tố Trân ăn vạ, khóc lóc kể lể thảm thiết. Lần trước mụ ta định hãm hại Giang Đường nhưng bị cô vạch trần, mất mặt trước bao người. Hôm nay con trai mụ về nhà với bộ dạng bầm dập, hỏi ra thì nó mếu máo bảo bị “Phó Triều Dương đánh”. Chung Thúy Bình cũng chẳng xót con lắm đâu, thằng bé da dày thịt béo, vết thương nặng nhất chỉ là cú đấm tím mắt, chẳng gãy tay gãy chân hay chảy máu gì. Nhưng mụ ta lại nảy ra một kế. Chung Thúy Bình muốn đòi lại thể diện đã mất trước Giang Đường lần trước! Thế nên mụ lôi con ra sân, la làng ầm ĩ khắp khu, lu loa rằng con trai đoàn trưởng Phó đánh người, kéo hết các bà vợ trong khu ra xem. Trong số đó, những người thân thiết với Giang Đường như Triệu Tú Mai và Vương Xuân Lan tất nhiên không tin lời mụ. “Chung Thúy Bình, bà điên rồi à? Nhìn lại con trai bà to béo cỡ nào sau đó nhìn con trai cô em Tiểu Giang xem, thằng bé kém con bà hai tuổi, bé như cái kẹo, đánh lại con bà kiểu gì, đừng có ngậm máu phun người.” Chung Thúy Bình nghe thế thì nhảy dựng lên: “Sao lại bảo tôi ngậm máu phun người? Giang Đường là người tốt đẹp gì cho cam? Các người tin nó sái cổ thế à? Không tin thì tôi đi mách chủ nhiệm Dương! Để chủ nhiệm Dương phân xử!” Dưới sự kích động của Chung Thúy Bình, sự việc bị thổi phồng lên, thu hút sự chú ý của cả khu tập thể. “... Chủ nhiệm Dương, chị nhìn mắt thằng Vệ Quân nhà em này, tím bầm tím dập hết cả rồi! Nhỡ sau này ảnh hưởng thị lực, không đi bộ đội được thì sao! Không được đi bộ đội là hỏng cả đời con em... hỏng hết rồi! Em bắt con Giang Đường phải đền mạng!” Cách đó vài mét, Giang Đường đã nghe thấy tiếng gào thét phẫn nộ của Chung Thúy Bình. Cô cười khẩy trong lòng, đúng là kẻ ác cáo trạng trước. Nhưng Giang Đường đã có sự chuẩn bị. Cô lấy ra một cái chiêng đồng và một cái dùi, gõ vang lên. Tùng tùng tùng... âm thanh vang dội lan xa. Đám đông đang vây quanh Chung Thúy Bình và Dương Tố Trân đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy Giang Đường và ba đứa trẻ. Đi giữa là Lôi Tiểu Binh, trên người quấn băng trắng toát, ngực đeo một bông hoa đỏ rực to tướng. Bên cạnh là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, Triều Triều cũng quấn băng trắng, trông có vẻ bị thương. Nhưng bông hoa đỏ trên ngực Lôi Tiểu Binh quá nổi bật nên mọi người chú ý đến nó trước tiên. Giang Đường vừa gõ chiêng vừa đi về phía Dương Tố Trân. So với tiếng khóc lóc của Chung Thúy Bình, tiếng chiêng hiệu quả hơn hẳn, thu hút mọi ánh nhìn khiến Chung Thúy Bình ngớ người, há hốc mồm không nói nên lời. Hễ Chung Thúy Bình định mở miệng, Giang Đường lại gõ chiêng cái rầm, chẳng cần nói nhiều, át vía mụ ta hoàn toàn. “Tiểu Giang, chuyện gì thế em? Có chuyện vui à?” Mọi người tò mò hỏi. Dương Tố Trân nhìn con trai bị thương nhưng vẫn ngẩng cao đầu ưỡn ngực sau đó nhìn sang Giang Đường, khó hiểu hỏi: “Chuyện này là sao? Tiểu Binh nó...” “Chị Dương, Tiểu Binh làm việc tốt, thấy chuyện bất bình chẳng tha, em đặc biệt cảm ơn cháu và cảm ơn chị nên đeo hoa hồng cho cháu đấy ạ.” Giang Đường nói. Lôi Tiểu Binh ưỡn ngực khoe bông hoa đỏ với mẹ: “Mẹ! Mẹ nhìn này! Là hoa cô Giang tặng con đấy! Đây là phần thưởng cho anh hùng! Con là anh hùng nhỏ thấy việc nghĩa hăng hái làm!” Dương Tố Trân chẳng tin con trai mình làm được chuyện tốt gì, không nhìn con mà nhìn Giang Đường chờ giải thích. Giang Đường gõ chiêng một cái, thu hút sự chú ý của mọi người rồi bắt đầu kể chuyện. “Chị Dương, chuyện là thế này... Hôm nay hai cháu nhà em đi học ở lớp mẫu giáo, sau giờ ngủ trưa là giờ chơi tự do, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang bắt bướm trong sân chơi thì đột nhiên xuất hiện một kẻ xấu!” Tùng! Tiếng chiêng vang lên! Giang Đường kể chuyện sinh động như thật: “Kẻ xấu vừa xuất hiện đã lao vào đánh Triều Triều. Hắn ta cao to lực lưỡng như một tên tiểu bá vương. Triều Triều nhà em ngoan ngoãn chưa đánh nhau bao giờ, làm sao đánh lại hắn, chỉ biết chịu trận, bị thương không ít.” Tùng! Lại tiếng chiêng! “Triều Triều không đánh lại, Nguyệt Nguyệt sợ hãi. Đúng lúc đó, một vị anh hùng nhỏ tuổi xuất hiện. Tuy tuổi nhỏ nhưng cậu bé không hề sợ nguy hiểm, thấy bạn bị bắt nạt liền xông vào quyết chiến với kẻ xấu. Trong lúc giằng co, anh hùng nhỏ cũng bị thương nhưng cậu bé không hề kêu đau, dũng cảm cùng Triều Triều đánh đuổi kẻ xấu, đánh cho hắn chạy té khói! Anh hùng nhỏ đã chiến thắng.” Tùng! Tiếng chiêng chốt hạ! Giang Đường nhìn Lôi Tiểu Binh, mỉm cười tự hào: “Vị anh hùng nhỏ tuổi đó chính là Lôi Tiểu Binh, cháu đã bảo vệ Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, cháu rất dũng cảm, xứng đáng nhận hoa hồng!”

Giang Đường căn giờ chuẩn mới dắt ba đứa trẻ về khu tập thể.

 

Họ không chỉ ăn hết kẹo hồ lô bên bờ sông mà còn chơi nhảy lò cò một lúc để giết thời gian.

 

Cuối cùng, Giang Đường lấy từ không gian ra một cuộn băng gạc, băng bó sơ sài vết thương cho Triều Triều và Lôi Tiểu Binh, đặc biệt quấn mấy vòng quanh đầu cho thêm phần “thê thảm”.

 

Triều Triều thắc mắc: “Mẹ ơi, đầu con có bị thương đâu.”

 

Giang Đường giải thích: “Nhưng mặt con bị thương mà, mặt không băng được thì băng lên đầu cũng thế cả thôi.”

 

Lôi Tiểu Binh thông minh lanh lợi, đoán ngay ra ý đồ: “Cô Giang ơi, có phải để trông chúng cháu bị thương nặng hơn không ạ? Hì hì.”

 

Cậu bé đoán trúng phóc một nửa mục đích của Giang Đường.

 

Giang Đường đưa ngón tay lên miệng ra hiệu: “Suỵt...”

 

Lôi Tiểu Binh cười híp mắt, lập tức ngậm miệng, quyết giữ bí mật.

 

Sau màn “hóa trang” kỹ lưỡng, bốn người về đến khu tập thể.

 

Vừa vào đến cổng, đúng như dự đoán, Giang Đường nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ.

 

“Chủ nhiệm Dương! Chủ nhiệm Dương! Chị xem con trai em này, thằng Vệ Quân nhà em bị đánh ra nông nỗi nào đây! Trẻ con bé tí mà đánh nhau tím bầm mặt mũi thế này! Cho dù chồng cô ta là đoàn trưởng Phó thì cũng không được hống hách như thế chứ!”

 

“Chủ nhiệm Dương, chủ nhiệm Dương! Chị là chủ nhiệm hội phụ nữ, chị em phụ nữ và trẻ con trong khu đều do chị quản lý, giờ con em bị bắt nạt thế này, chị phải đòi lại công bằng cho em!”

 

“Không còn thiên lý nữa rồi... đánh trẻ con... bắt nạt trẻ con thế này... sau này mẹ con em sống sao nổi đây...”

 

Chung Thúy Bình lôi thằng con quý tử Điền Vệ Quân đến trước mặt Dương Tố Trân ăn vạ, khóc lóc kể lể thảm thiết.

 

Lần trước mụ ta định hãm hại Giang Đường nhưng bị cô vạch trần, mất mặt trước bao người.

 

Hôm nay con trai mụ về nhà với bộ dạng bầm dập, hỏi ra thì nó mếu máo bảo bị “Phó Triều Dương đánh”.

 

Chung Thúy Bình cũng chẳng xót con lắm đâu, thằng bé da dày thịt béo, vết thương nặng nhất chỉ là cú đấm tím mắt, chẳng gãy tay gãy chân hay chảy máu gì.

 

Nhưng mụ ta lại nảy ra một kế.

 

Chung Thúy Bình muốn đòi lại thể diện đã mất trước Giang Đường lần trước!

 

Thế nên mụ lôi con ra sân, la làng ầm ĩ khắp khu, lu loa rằng con trai đoàn trưởng Phó đánh người, kéo hết các bà vợ trong khu ra xem.

 

Trong số đó, những người thân thiết với Giang Đường như Triệu Tú Mai và Vương Xuân Lan tất nhiên không tin lời mụ.

 

“Chung Thúy Bình, bà điên rồi à? Nhìn lại con trai bà to béo cỡ nào sau đó nhìn con trai cô em Tiểu Giang xem, thằng bé kém con bà hai tuổi, bé như cái kẹo, đánh lại con bà kiểu gì, đừng có ngậm máu phun người.”

 

Chung Thúy Bình nghe thế thì nhảy dựng lên: “Sao lại bảo tôi ngậm máu phun người? Giang Đường là người tốt đẹp gì cho cam? Các người tin nó sái cổ thế à? Không tin thì tôi đi mách chủ nhiệm Dương! Để chủ nhiệm Dương phân xử!”

 

Dưới sự kích động của Chung Thúy Bình, sự việc bị thổi phồng lên, thu hút sự chú ý của cả khu tập thể.

 

“... Chủ nhiệm Dương, chị nhìn mắt thằng Vệ Quân nhà em này, tím bầm tím dập hết cả rồi! Nhỡ sau này ảnh hưởng thị lực, không đi bộ đội được thì sao! Không được đi bộ đội là hỏng cả đời con em... hỏng hết rồi! Em bắt con Giang Đường phải đền mạng!”

 

Cách đó vài mét, Giang Đường đã nghe thấy tiếng gào thét phẫn nộ của Chung Thúy Bình.

 

Cô cười khẩy trong lòng, đúng là kẻ ác cáo trạng trước.

 

Nhưng Giang Đường đã có sự chuẩn bị.

 

Cô lấy ra một cái chiêng đồng và một cái dùi, gõ vang lên.

 

Tùng tùng tùng... âm thanh vang dội lan xa.

 

Đám đông đang vây quanh Chung Thúy Bình và Dương Tố Trân đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy Giang Đường và ba đứa trẻ.

 

Đi giữa là Lôi Tiểu Binh, trên người quấn băng trắng toát, ngực đeo một bông hoa đỏ rực to tướng.

 

Bên cạnh là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, Triều Triều cũng quấn băng trắng, trông có vẻ bị thương.

 

Nhưng bông hoa đỏ trên ngực Lôi Tiểu Binh quá nổi bật nên mọi người chú ý đến nó trước tiên.

 

Giang Đường vừa gõ chiêng vừa đi về phía Dương Tố Trân.

 

So với tiếng khóc lóc của Chung Thúy Bình, tiếng chiêng hiệu quả hơn hẳn, thu hút mọi ánh nhìn khiến Chung Thúy Bình ngớ người, há hốc mồm không nói nên lời.

 

Hễ Chung Thúy Bình định mở miệng, Giang Đường lại gõ chiêng cái rầm, chẳng cần nói nhiều, át vía mụ ta hoàn toàn.

 

“Tiểu Giang, chuyện gì thế em? Có chuyện vui à?” Mọi người tò mò hỏi.

 

Dương Tố Trân nhìn con trai bị thương nhưng vẫn ngẩng cao đầu ưỡn ngực sau đó nhìn sang Giang Đường, khó hiểu hỏi: “Chuyện này là sao? Tiểu Binh nó...”

 

“Chị Dương, Tiểu Binh làm việc tốt, thấy chuyện bất bình chẳng tha, em đặc biệt cảm ơn cháu và cảm ơn chị nên đeo hoa hồng cho cháu đấy ạ.” Giang Đường nói.

 

Lôi Tiểu Binh ưỡn ngực khoe bông hoa đỏ với mẹ: “Mẹ! Mẹ nhìn này! Là hoa cô Giang tặng con đấy! Đây là phần thưởng cho anh hùng! Con là anh hùng nhỏ thấy việc nghĩa hăng hái làm!”

 

Dương Tố Trân chẳng tin con trai mình làm được chuyện tốt gì, không nhìn con mà nhìn Giang Đường chờ giải thích.

 

Giang Đường gõ chiêng một cái, thu hút sự chú ý của mọi người rồi bắt đầu kể chuyện.

 

“Chị Dương, chuyện là thế này... Hôm nay hai cháu nhà em đi học ở lớp mẫu giáo, sau giờ ngủ trưa là giờ chơi tự do, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang bắt bướm trong sân chơi thì đột nhiên xuất hiện một kẻ xấu!”

 

Tùng! Tiếng chiêng vang lên!

 

Giang Đường kể chuyện sinh động như thật: “Kẻ xấu vừa xuất hiện đã lao vào đánh Triều Triều. Hắn ta cao to lực lưỡng như một tên tiểu bá vương. Triều Triều nhà em ngoan ngoãn chưa đánh nhau bao giờ, làm sao đánh lại hắn, chỉ biết chịu trận, bị thương không ít.”

 

Tùng! Lại tiếng chiêng!

 

“Triều Triều không đánh lại, Nguyệt Nguyệt sợ hãi. Đúng lúc đó, một vị anh hùng nhỏ tuổi xuất hiện. Tuy tuổi nhỏ nhưng cậu bé không hề sợ nguy hiểm, thấy bạn bị bắt nạt liền xông vào quyết chiến với kẻ xấu. Trong lúc giằng co, anh hùng nhỏ cũng bị thương nhưng cậu bé không hề kêu đau, dũng cảm cùng Triều Triều đánh đuổi kẻ xấu, đánh cho hắn chạy té khói! Anh hùng nhỏ đã chiến thắng.”

 

Tùng! Tiếng chiêng chốt hạ!

 

Giang Đường nhìn Lôi Tiểu Binh, mỉm cười tự hào: “Vị anh hùng nhỏ tuổi đó chính là Lôi Tiểu Binh, cháu đã bảo vệ Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, cháu rất dũng cảm, xứng đáng nhận hoa hồng!”

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Giang Đường căn giờ chuẩn mới dắt ba đứa trẻ về khu tập thể. Họ không chỉ ăn hết kẹo hồ lô bên bờ sông mà còn chơi nhảy lò cò một lúc để giết thời gian. Cuối cùng, Giang Đường lấy từ không gian ra một cuộn băng gạc, băng bó sơ sài vết thương cho Triều Triều và Lôi Tiểu Binh, đặc biệt quấn mấy vòng quanh đầu cho thêm phần “thê thảm”. Triều Triều thắc mắc: “Mẹ ơi, đầu con có bị thương đâu.” Giang Đường giải thích: “Nhưng mặt con bị thương mà, mặt không băng được thì băng lên đầu cũng thế cả thôi.” Lôi Tiểu Binh thông minh lanh lợi, đoán ngay ra ý đồ: “Cô Giang ơi, có phải để trông chúng cháu bị thương nặng hơn không ạ? Hì hì.” Cậu bé đoán trúng phóc một nửa mục đích của Giang Đường. Giang Đường đưa ngón tay lên miệng ra hiệu: “Suỵt...” Lôi Tiểu Binh cười híp mắt, lập tức ngậm miệng, quyết giữ bí mật. Sau màn “hóa trang” kỹ lưỡng, bốn người về đến khu tập thể. Vừa vào đến cổng, đúng như dự đoán, Giang Đường nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ. “Chủ nhiệm Dương! Chủ nhiệm Dương! Chị xem con trai em này, thằng Vệ Quân nhà em bị đánh ra nông nỗi nào đây! Trẻ con bé tí mà đánh nhau tím bầm mặt mũi thế này! Cho dù chồng cô ta là đoàn trưởng Phó thì cũng không được hống hách như thế chứ!” “Chủ nhiệm Dương, chủ nhiệm Dương! Chị là chủ nhiệm hội phụ nữ, chị em phụ nữ và trẻ con trong khu đều do chị quản lý, giờ con em bị bắt nạt thế này, chị phải đòi lại công bằng cho em!” “Không còn thiên lý nữa rồi... đánh trẻ con... bắt nạt trẻ con thế này... sau này mẹ con em sống sao nổi đây...” Chung Thúy Bình lôi thằng con quý tử Điền Vệ Quân đến trước mặt Dương Tố Trân ăn vạ, khóc lóc kể lể thảm thiết. Lần trước mụ ta định hãm hại Giang Đường nhưng bị cô vạch trần, mất mặt trước bao người. Hôm nay con trai mụ về nhà với bộ dạng bầm dập, hỏi ra thì nó mếu máo bảo bị “Phó Triều Dương đánh”. Chung Thúy Bình cũng chẳng xót con lắm đâu, thằng bé da dày thịt béo, vết thương nặng nhất chỉ là cú đấm tím mắt, chẳng gãy tay gãy chân hay chảy máu gì. Nhưng mụ ta lại nảy ra một kế. Chung Thúy Bình muốn đòi lại thể diện đã mất trước Giang Đường lần trước! Thế nên mụ lôi con ra sân, la làng ầm ĩ khắp khu, lu loa rằng con trai đoàn trưởng Phó đánh người, kéo hết các bà vợ trong khu ra xem. Trong số đó, những người thân thiết với Giang Đường như Triệu Tú Mai và Vương Xuân Lan tất nhiên không tin lời mụ. “Chung Thúy Bình, bà điên rồi à? Nhìn lại con trai bà to béo cỡ nào sau đó nhìn con trai cô em Tiểu Giang xem, thằng bé kém con bà hai tuổi, bé như cái kẹo, đánh lại con bà kiểu gì, đừng có ngậm máu phun người.” Chung Thúy Bình nghe thế thì nhảy dựng lên: “Sao lại bảo tôi ngậm máu phun người? Giang Đường là người tốt đẹp gì cho cam? Các người tin nó sái cổ thế à? Không tin thì tôi đi mách chủ nhiệm Dương! Để chủ nhiệm Dương phân xử!” Dưới sự kích động của Chung Thúy Bình, sự việc bị thổi phồng lên, thu hút sự chú ý của cả khu tập thể. “... Chủ nhiệm Dương, chị nhìn mắt thằng Vệ Quân nhà em này, tím bầm tím dập hết cả rồi! Nhỡ sau này ảnh hưởng thị lực, không đi bộ đội được thì sao! Không được đi bộ đội là hỏng cả đời con em... hỏng hết rồi! Em bắt con Giang Đường phải đền mạng!” Cách đó vài mét, Giang Đường đã nghe thấy tiếng gào thét phẫn nộ của Chung Thúy Bình. Cô cười khẩy trong lòng, đúng là kẻ ác cáo trạng trước. Nhưng Giang Đường đã có sự chuẩn bị. Cô lấy ra một cái chiêng đồng và một cái dùi, gõ vang lên. Tùng tùng tùng... âm thanh vang dội lan xa. Đám đông đang vây quanh Chung Thúy Bình và Dương Tố Trân đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy Giang Đường và ba đứa trẻ. Đi giữa là Lôi Tiểu Binh, trên người quấn băng trắng toát, ngực đeo một bông hoa đỏ rực to tướng. Bên cạnh là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, Triều Triều cũng quấn băng trắng, trông có vẻ bị thương. Nhưng bông hoa đỏ trên ngực Lôi Tiểu Binh quá nổi bật nên mọi người chú ý đến nó trước tiên. Giang Đường vừa gõ chiêng vừa đi về phía Dương Tố Trân. So với tiếng khóc lóc của Chung Thúy Bình, tiếng chiêng hiệu quả hơn hẳn, thu hút mọi ánh nhìn khiến Chung Thúy Bình ngớ người, há hốc mồm không nói nên lời. Hễ Chung Thúy Bình định mở miệng, Giang Đường lại gõ chiêng cái rầm, chẳng cần nói nhiều, át vía mụ ta hoàn toàn. “Tiểu Giang, chuyện gì thế em? Có chuyện vui à?” Mọi người tò mò hỏi. Dương Tố Trân nhìn con trai bị thương nhưng vẫn ngẩng cao đầu ưỡn ngực sau đó nhìn sang Giang Đường, khó hiểu hỏi: “Chuyện này là sao? Tiểu Binh nó...” “Chị Dương, Tiểu Binh làm việc tốt, thấy chuyện bất bình chẳng tha, em đặc biệt cảm ơn cháu và cảm ơn chị nên đeo hoa hồng cho cháu đấy ạ.” Giang Đường nói. Lôi Tiểu Binh ưỡn ngực khoe bông hoa đỏ với mẹ: “Mẹ! Mẹ nhìn này! Là hoa cô Giang tặng con đấy! Đây là phần thưởng cho anh hùng! Con là anh hùng nhỏ thấy việc nghĩa hăng hái làm!” Dương Tố Trân chẳng tin con trai mình làm được chuyện tốt gì, không nhìn con mà nhìn Giang Đường chờ giải thích. Giang Đường gõ chiêng một cái, thu hút sự chú ý của mọi người rồi bắt đầu kể chuyện. “Chị Dương, chuyện là thế này... Hôm nay hai cháu nhà em đi học ở lớp mẫu giáo, sau giờ ngủ trưa là giờ chơi tự do, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang bắt bướm trong sân chơi thì đột nhiên xuất hiện một kẻ xấu!” Tùng! Tiếng chiêng vang lên! Giang Đường kể chuyện sinh động như thật: “Kẻ xấu vừa xuất hiện đã lao vào đánh Triều Triều. Hắn ta cao to lực lưỡng như một tên tiểu bá vương. Triều Triều nhà em ngoan ngoãn chưa đánh nhau bao giờ, làm sao đánh lại hắn, chỉ biết chịu trận, bị thương không ít.” Tùng! Lại tiếng chiêng! “Triều Triều không đánh lại, Nguyệt Nguyệt sợ hãi. Đúng lúc đó, một vị anh hùng nhỏ tuổi xuất hiện. Tuy tuổi nhỏ nhưng cậu bé không hề sợ nguy hiểm, thấy bạn bị bắt nạt liền xông vào quyết chiến với kẻ xấu. Trong lúc giằng co, anh hùng nhỏ cũng bị thương nhưng cậu bé không hề kêu đau, dũng cảm cùng Triều Triều đánh đuổi kẻ xấu, đánh cho hắn chạy té khói! Anh hùng nhỏ đã chiến thắng.” Tùng! Tiếng chiêng chốt hạ! Giang Đường nhìn Lôi Tiểu Binh, mỉm cười tự hào: “Vị anh hùng nhỏ tuổi đó chính là Lôi Tiểu Binh, cháu đã bảo vệ Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, cháu rất dũng cảm, xứng đáng nhận hoa hồng!”

Chương 113: Đúng là kẻ ác cáo trạng trước