Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…

Chương 116: Nghi ngờ

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Sáng hôm sau. Lôi Tiểu Binh lại xuất hiện trước cửa nhà Giang Đường từ sớm tinh mơ. Lần này người ra mở cửa không phải Giang Đường mà là Triều Triều, cậu bé chủ động mở cửa chào đón Lôi Tiểu Binh đang nhảy chân sáo bên ngoài. “Chào Lôi Tiểu Binh.” “Chào Triều Triều!” Lôi Tiểu Binh tối qua ôm bông hoa đỏ Giang Đường tặng ngủ, vì thích quá nên hôm nay còn đeo cả hoa đỏ sau lưng thay cặp sách. “Tiểu Binh, đến rồi à, vào ăn sáng với cô và các bạn luôn.” Giang Đường đang chuẩn bị bữa sáng trong nhà, nghe tiếng động liền gọi với ra. Lôi Tiểu Binh chưa vào nhà đã hét toáng lên: “Cô Giang ơi, chào buổi sáng! Đùi gà cô hầm tối qua ngon quá xá! Cháu ăn liền tù tì ba cái! Bố mẹ cháu nấu ăn chẳng bằng một góc của cô.” Nghe Lôi Tiểu Binh khen mẹ, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt còn vui hơn cả được khen mình. Nguyệt Nguyệt tự hào: “Mẹ tớ nấu ăn ngon nhất trần đời!” “Đúng đúng, Nguyệt Nguyệt nói chuẩn không cần chỉnh.” Lôi Tiểu Binh gật đầu lia lịa tán thành. Lần này không cần Giang Đường nhắc nhở, Lôi Tiểu Binh tự giác đi rửa tay trước khi ăn còn biết dùng xà phòng nữa. Cậu bé giơ đôi tay đầy bọt xà phòng ra khoe với Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt nhìn này, tớ đánh xà phòng rồi, rửa sạch bong kin kít luôn.” “Rửa sạch sẽ ăn mới không bị đau bụng.” Nguyệt Nguyệt gật gù, chớp mắt nhìn vết thương trên mặt Lôi Tiểu Binh, hỏi: “Anh Tiểu Binh, vết thương còn đau không?” Vết sưng đỏ hôm qua sau một đêm đã chuyển sang màu tím bầm, xanh xanh tím tím trên mặt và người cậu bé. Lôi Tiểu Binh lắc đầu quầy quậy: “Hết đau từ lâu rồi, chẳng đau tẹo nào. Bố tớ bảo đàn ông đổ máu không đổ lệ, vết sẹo là huân chương của đàn ông, đau đớn gì tầm này.” Nguyệt Nguyệt nghe mà chẳng hiểu lắm nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô bé cười ngọt ngào: “Anh Tiểu Binh không đau là tốt rồi, mong là sau này anh không bị thương nữa, giống như anh hai em bình an vô sự.” Lôi Tiểu Binh đang rửa tay bỗng đứng hình. Bởi vì... “Nguyệt Nguyệt, em cười xinh quá đi!” Lôi Tiểu Binh ruột để ngoài da, nghĩ gì nói nấy. Triều Triều ngẩng phắt lên, trong lòng dấy lên hồi chuông cảnh báo, khó khăn lắm cậu mới thấy Lôi Tiểu Binh là người tốt, giờ tâm trạng lại phức tạp rồi. Có thêm Lôi Tiểu Binh, bữa sáng náo nhiệt hơn hẳn. Giang Đường vẫn như mọi khi từ đưa hai con đi học thành đưa ba đứa đi học, nhìn chúng vào tận lớp mới yên tâm. Cô Hạ đi tới chỗ Giang Đường: “Đồng chí Giang, chuyện hôm qua tôi đã báo cáo lên trên, nhà trường rất coi trọng, nhất định sẽ điều tra rõ ràng, cho cô và các cháu một câu trả lời thỏa đáng. Lãnh đạo cũng đã quy định từ nay về sau dù là giờ chơi tự do cũng phải có giáo viên giám sát, tuyệt đối không để xảy ra chuyện tương tự nữa, cô cứ yên tâm.” Giang Đường gật đầu: “Cô Hạ, sau này phiền cô để ý các cháu nhiều hơn.” “Nhất định rồi.” Thấy Giang Đường không làm khó dễ, cô Hạ càng thấy cô hiểu chuyện, ân cần hỏi han: “Tâm trạng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thế nào? Các cháu không bị hoảng sợ chứ? Mấy hôm nay tôi sẽ quan tâm các cháu nhiều hơn, có gì sẽ báo ngay cho cô.” “Vâng, cảm ơn cô Hạ quan tâm. Các cháu nhà tôi dũng cảm lắm, không bị ám ảnh tâm lý đâu.” Giang Đường thuận đà hỏi luôn: “Cô Hạ, chỗ này cách khu phòng học tiểu học một đoạn, sao Điền Vệ Quân lại xuất hiện ở đây, cô có biết không? Hay có nghe ai nói gì không?” “Cái này tôi cũng không rõ lắm, tôi sẽ lưu ý và hỏi thăm xem sao.” “Cảm ơn cô Hạ.” Giang Đường vẫn nghi ngờ sự xuất hiện của Điền Vệ Quân không bình thường, vụ đánh nhau hôm qua có lẽ không đơn giản chỉ là xích mích trẻ con. Tiếc là chưa tìm ra manh mối. Rời khỏi trường mẫu giáo, Giang Đường quay về khu tập thể. Vừa về đến nơi, cô bị Triệu Tú Mai và Vương Xuân Lan chặn lại. Triệu Tú Mai vẻ mặt nghiêm trọng: “Tiểu Giang, khoan hãy về nhà. Chị bảo này, lúc nãy chị định sang nhà em tìm em, không thấy em đâu mà lại thấy Chung Thúy Bình lù lù trước cửa nhà em đấy.” Vương Xuân Lan gật đầu lia lịa: “Tôi cũng thấy, mụ ta đứng chình ình ở đó. Chắc là chặn đường em đấy!” “Hôm qua con mụ bắt nạt con em, hôm nay mụ định bắt nạt em đấy!” Triệu Tú Mai tức tối: “Tiểu Giang, em không muốn dây dưa với mụ thì sang nhà chị ngồi chơi một lúc, đợi mụ về rồi hẵng về. Còn nếu em muốn về, bọn chị đi cùng em!” Vương Xuân Lan hưởng ứng: “Đúng! Bọn chị đi cùng, ba đánh một không chột cũng què, sợ quái gì mụ!” “Chị Triệu, chị Vương, cảm ơn các chị quan tâm nhưng em nghĩ Chung Thúy Bình không dám gây sự với em nữa đâu.” Giang Đường có suy nghĩ khác. Hôm qua Dương Tố Trân đã phê bình giáo dục mụ ta một trận, trừ khi Chung Thúy Bình ngu ngốc còn muốn sống yên ổn ở cái khu này thì không đời nào dám làm loạn nữa. Triều Tú Mai ngập ngừng: “Thế... em định...” “Nước đến đất ngăn, binh đến tướng chặn. Nhà em em về, chẳng lẽ vì mụ ta đứng cửa mà em không dám về nhà à?” Giang Đường cười nhẹ: “Với lại em cũng đâu dễ bắt nạt. Chung Thúy Bình muốn gì, qua xem là biết ngay.” Nói xong, Giang Đường đi thẳng về phía nhà mình. Triều Tú Mai và Vương Xuân Lan nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia hóng hớt, vội gọi với theo: “Tiểu Giang, đợi bọn chị với...” Rồi lon ton chạy theo sau. Vài phút sau. Giang Đường về đến cửa nhà từ xa đã thấy gương mặt ủ rũ của Chung Thúy Bình, biết ngay mụ ta không đến gây chuyện mà là làm một việc khiến mụ khó xử vô cùng. Chung Thúy Bình đợi mãi mới thấy Giang Đường về. Nhưng nhìn thấy người rồi, mắt mụ dao động, miệng mấp máy mấy lần, rõ ràng đã chuẩn bị cả đêm qua nhưng gặp Giang Đường lại cứng họng không nói nên lời. Giang Đường lạnh lùng: “Nếu không có chuyện gì thì tránh đường cho tôi vào nhà.”

Sáng hôm sau.

 

Lôi Tiểu Binh lại xuất hiện trước cửa nhà Giang Đường từ sớm tinh mơ.

 

Lần này người ra mở cửa không phải Giang Đường mà là Triều Triều, cậu bé chủ động mở cửa chào đón Lôi Tiểu Binh đang nhảy chân sáo bên ngoài.

 

“Chào Lôi Tiểu Binh.”

 

“Chào Triều Triều!”

 

Lôi Tiểu Binh tối qua ôm bông hoa đỏ Giang Đường tặng ngủ, vì thích quá nên hôm nay còn đeo cả hoa đỏ sau lưng thay cặp sách.

 

“Tiểu Binh, đến rồi à, vào ăn sáng với cô và các bạn luôn.” Giang Đường đang chuẩn bị bữa sáng trong nhà, nghe tiếng động liền gọi với ra.

 

Lôi Tiểu Binh chưa vào nhà đã hét toáng lên: “Cô Giang ơi, chào buổi sáng! Đùi gà cô hầm tối qua ngon quá xá! Cháu ăn liền tù tì ba cái! Bố mẹ cháu nấu ăn chẳng bằng một góc của cô.”

 

Nghe Lôi Tiểu Binh khen mẹ, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt còn vui hơn cả được khen mình.

 

Nguyệt Nguyệt tự hào: “Mẹ tớ nấu ăn ngon nhất trần đời!”

 

“Đúng đúng, Nguyệt Nguyệt nói chuẩn không cần chỉnh.”

 

Lôi Tiểu Binh gật đầu lia lịa tán thành.

 

Lần này không cần Giang Đường nhắc nhở, Lôi Tiểu Binh tự giác đi rửa tay trước khi ăn còn biết dùng xà phòng nữa.

 

Cậu bé giơ đôi tay đầy bọt xà phòng ra khoe với Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt nhìn này, tớ đánh xà phòng rồi, rửa sạch bong kin kít luôn.”

 

“Rửa sạch sẽ ăn mới không bị đau bụng.” Nguyệt Nguyệt gật gù, chớp mắt nhìn vết thương trên mặt Lôi Tiểu Binh, hỏi: “Anh Tiểu Binh, vết thương còn đau không?”

 

Vết sưng đỏ hôm qua sau một đêm đã chuyển sang màu tím bầm, xanh xanh tím tím trên mặt và người cậu bé.

 

Lôi Tiểu Binh lắc đầu quầy quậy: “Hết đau từ lâu rồi, chẳng đau tẹo nào. Bố tớ bảo đàn ông đổ máu không đổ lệ, vết sẹo là huân chương của đàn ông, đau đớn gì tầm này.”

 

Nguyệt Nguyệt nghe mà chẳng hiểu lắm nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô bé cười ngọt ngào: “Anh Tiểu Binh không đau là tốt rồi, mong là sau này anh không bị thương nữa, giống như anh hai em bình an vô sự.”

 

Lôi Tiểu Binh đang rửa tay bỗng đứng hình.

 

Bởi vì...

 

“Nguyệt Nguyệt, em cười xinh quá đi!”

 

Lôi Tiểu Binh ruột để ngoài da, nghĩ gì nói nấy.

 

Triều Triều ngẩng phắt lên, trong lòng dấy lên hồi chuông cảnh báo, khó khăn lắm cậu mới thấy Lôi Tiểu Binh là người tốt, giờ tâm trạng lại phức tạp rồi.

 

Có thêm Lôi Tiểu Binh, bữa sáng náo nhiệt hơn hẳn.

 

Giang Đường vẫn như mọi khi từ đưa hai con đi học thành đưa ba đứa đi học, nhìn chúng vào tận lớp mới yên tâm.

 

Cô Hạ đi tới chỗ Giang Đường:

 

“Đồng chí Giang, chuyện hôm qua tôi đã báo cáo lên trên, nhà trường rất coi trọng, nhất định sẽ điều tra rõ ràng, cho cô và các cháu một câu trả lời thỏa đáng. Lãnh đạo cũng đã quy định từ nay về sau dù là giờ chơi tự do cũng phải có giáo viên giám sát, tuyệt đối không để xảy ra chuyện tương tự nữa, cô cứ yên tâm.”

 

Giang Đường gật đầu: “Cô Hạ, sau này phiền cô để ý các cháu nhiều hơn.”

 

“Nhất định rồi.” Thấy Giang Đường không làm khó dễ, cô Hạ càng thấy cô hiểu chuyện, ân cần hỏi han: “Tâm trạng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thế nào? Các cháu không bị hoảng sợ chứ? Mấy hôm nay tôi sẽ quan tâm các cháu nhiều hơn, có gì sẽ báo ngay cho cô.”

 

“Vâng, cảm ơn cô Hạ quan tâm. Các cháu nhà tôi dũng cảm lắm, không bị ám ảnh tâm lý đâu.” Giang Đường thuận đà hỏi luôn: “Cô Hạ, chỗ này cách khu phòng học tiểu học một đoạn, sao Điền Vệ Quân lại xuất hiện ở đây, cô có biết không? Hay có nghe ai nói gì không?”

 

“Cái này tôi cũng không rõ lắm, tôi sẽ lưu ý và hỏi thăm xem sao.”

 

“Cảm ơn cô Hạ.”

 

Giang Đường vẫn nghi ngờ sự xuất hiện của Điền Vệ Quân không bình thường, vụ đánh nhau hôm qua có lẽ không đơn giản chỉ là xích mích trẻ con.

 

Tiếc là chưa tìm ra manh mối.

 

Rời khỏi trường mẫu giáo, Giang Đường quay về khu tập thể.

 

Vừa về đến nơi, cô bị Triệu Tú Mai và Vương Xuân Lan chặn lại.

 

Triệu Tú Mai vẻ mặt nghiêm trọng: “Tiểu Giang, khoan hãy về nhà. Chị bảo này, lúc nãy chị định sang nhà em tìm em, không thấy em đâu mà lại thấy Chung Thúy Bình lù lù trước cửa nhà em đấy.”

 

Vương Xuân Lan gật đầu lia lịa: “Tôi cũng thấy, mụ ta đứng chình ình ở đó. Chắc là chặn đường em đấy!”

 

“Hôm qua con mụ bắt nạt con em, hôm nay mụ định bắt nạt em đấy!” Triệu Tú Mai tức tối: “Tiểu Giang, em không muốn dây dưa với mụ thì sang nhà chị ngồi chơi một lúc, đợi mụ về rồi hẵng về. Còn nếu em muốn về, bọn chị đi cùng em!”

 

Vương Xuân Lan hưởng ứng: “Đúng! Bọn chị đi cùng, ba đánh một không chột cũng què, sợ quái gì mụ!”

 

“Chị Triệu, chị Vương, cảm ơn các chị quan tâm nhưng em nghĩ Chung Thúy Bình không dám gây sự với em nữa đâu.” Giang Đường có suy nghĩ khác.

 

Hôm qua Dương Tố Trân đã phê bình giáo dục mụ ta một trận, trừ khi Chung Thúy Bình ngu ngốc còn muốn sống yên ổn ở cái khu này thì không đời nào dám làm loạn nữa.

 

Triều Tú Mai ngập ngừng: “Thế... em định...”

 

“Nước đến đất ngăn, binh đến tướng chặn. Nhà em em về, chẳng lẽ vì mụ ta đứng cửa mà em không dám về nhà à?” Giang Đường cười nhẹ: “Với lại em cũng đâu dễ bắt nạt. Chung Thúy Bình muốn gì, qua xem là biết ngay.”

 

Nói xong, Giang Đường đi thẳng về phía nhà mình.

 

Triều Tú Mai và Vương Xuân Lan nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia hóng hớt, vội gọi với theo: “Tiểu Giang, đợi bọn chị với...”

 

Rồi lon ton chạy theo sau.

 

Vài phút sau.

 

Giang Đường về đến cửa nhà từ xa đã thấy gương mặt ủ rũ của Chung Thúy Bình, biết ngay mụ ta không đến gây chuyện mà là làm một việc khiến mụ khó xử vô cùng.

 

Chung Thúy Bình đợi mãi mới thấy Giang Đường về.

 

Nhưng nhìn thấy người rồi, mắt mụ dao động, miệng mấp máy mấy lần, rõ ràng đã chuẩn bị cả đêm qua nhưng gặp Giang Đường lại cứng họng không nói nên lời.

 

Giang Đường lạnh lùng: “Nếu không có chuyện gì thì tránh đường cho tôi vào nhà.”

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Sáng hôm sau. Lôi Tiểu Binh lại xuất hiện trước cửa nhà Giang Đường từ sớm tinh mơ. Lần này người ra mở cửa không phải Giang Đường mà là Triều Triều, cậu bé chủ động mở cửa chào đón Lôi Tiểu Binh đang nhảy chân sáo bên ngoài. “Chào Lôi Tiểu Binh.” “Chào Triều Triều!” Lôi Tiểu Binh tối qua ôm bông hoa đỏ Giang Đường tặng ngủ, vì thích quá nên hôm nay còn đeo cả hoa đỏ sau lưng thay cặp sách. “Tiểu Binh, đến rồi à, vào ăn sáng với cô và các bạn luôn.” Giang Đường đang chuẩn bị bữa sáng trong nhà, nghe tiếng động liền gọi với ra. Lôi Tiểu Binh chưa vào nhà đã hét toáng lên: “Cô Giang ơi, chào buổi sáng! Đùi gà cô hầm tối qua ngon quá xá! Cháu ăn liền tù tì ba cái! Bố mẹ cháu nấu ăn chẳng bằng một góc của cô.” Nghe Lôi Tiểu Binh khen mẹ, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt còn vui hơn cả được khen mình. Nguyệt Nguyệt tự hào: “Mẹ tớ nấu ăn ngon nhất trần đời!” “Đúng đúng, Nguyệt Nguyệt nói chuẩn không cần chỉnh.” Lôi Tiểu Binh gật đầu lia lịa tán thành. Lần này không cần Giang Đường nhắc nhở, Lôi Tiểu Binh tự giác đi rửa tay trước khi ăn còn biết dùng xà phòng nữa. Cậu bé giơ đôi tay đầy bọt xà phòng ra khoe với Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt nhìn này, tớ đánh xà phòng rồi, rửa sạch bong kin kít luôn.” “Rửa sạch sẽ ăn mới không bị đau bụng.” Nguyệt Nguyệt gật gù, chớp mắt nhìn vết thương trên mặt Lôi Tiểu Binh, hỏi: “Anh Tiểu Binh, vết thương còn đau không?” Vết sưng đỏ hôm qua sau một đêm đã chuyển sang màu tím bầm, xanh xanh tím tím trên mặt và người cậu bé. Lôi Tiểu Binh lắc đầu quầy quậy: “Hết đau từ lâu rồi, chẳng đau tẹo nào. Bố tớ bảo đàn ông đổ máu không đổ lệ, vết sẹo là huân chương của đàn ông, đau đớn gì tầm này.” Nguyệt Nguyệt nghe mà chẳng hiểu lắm nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô bé cười ngọt ngào: “Anh Tiểu Binh không đau là tốt rồi, mong là sau này anh không bị thương nữa, giống như anh hai em bình an vô sự.” Lôi Tiểu Binh đang rửa tay bỗng đứng hình. Bởi vì... “Nguyệt Nguyệt, em cười xinh quá đi!” Lôi Tiểu Binh ruột để ngoài da, nghĩ gì nói nấy. Triều Triều ngẩng phắt lên, trong lòng dấy lên hồi chuông cảnh báo, khó khăn lắm cậu mới thấy Lôi Tiểu Binh là người tốt, giờ tâm trạng lại phức tạp rồi. Có thêm Lôi Tiểu Binh, bữa sáng náo nhiệt hơn hẳn. Giang Đường vẫn như mọi khi từ đưa hai con đi học thành đưa ba đứa đi học, nhìn chúng vào tận lớp mới yên tâm. Cô Hạ đi tới chỗ Giang Đường: “Đồng chí Giang, chuyện hôm qua tôi đã báo cáo lên trên, nhà trường rất coi trọng, nhất định sẽ điều tra rõ ràng, cho cô và các cháu một câu trả lời thỏa đáng. Lãnh đạo cũng đã quy định từ nay về sau dù là giờ chơi tự do cũng phải có giáo viên giám sát, tuyệt đối không để xảy ra chuyện tương tự nữa, cô cứ yên tâm.” Giang Đường gật đầu: “Cô Hạ, sau này phiền cô để ý các cháu nhiều hơn.” “Nhất định rồi.” Thấy Giang Đường không làm khó dễ, cô Hạ càng thấy cô hiểu chuyện, ân cần hỏi han: “Tâm trạng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thế nào? Các cháu không bị hoảng sợ chứ? Mấy hôm nay tôi sẽ quan tâm các cháu nhiều hơn, có gì sẽ báo ngay cho cô.” “Vâng, cảm ơn cô Hạ quan tâm. Các cháu nhà tôi dũng cảm lắm, không bị ám ảnh tâm lý đâu.” Giang Đường thuận đà hỏi luôn: “Cô Hạ, chỗ này cách khu phòng học tiểu học một đoạn, sao Điền Vệ Quân lại xuất hiện ở đây, cô có biết không? Hay có nghe ai nói gì không?” “Cái này tôi cũng không rõ lắm, tôi sẽ lưu ý và hỏi thăm xem sao.” “Cảm ơn cô Hạ.” Giang Đường vẫn nghi ngờ sự xuất hiện của Điền Vệ Quân không bình thường, vụ đánh nhau hôm qua có lẽ không đơn giản chỉ là xích mích trẻ con. Tiếc là chưa tìm ra manh mối. Rời khỏi trường mẫu giáo, Giang Đường quay về khu tập thể. Vừa về đến nơi, cô bị Triệu Tú Mai và Vương Xuân Lan chặn lại. Triệu Tú Mai vẻ mặt nghiêm trọng: “Tiểu Giang, khoan hãy về nhà. Chị bảo này, lúc nãy chị định sang nhà em tìm em, không thấy em đâu mà lại thấy Chung Thúy Bình lù lù trước cửa nhà em đấy.” Vương Xuân Lan gật đầu lia lịa: “Tôi cũng thấy, mụ ta đứng chình ình ở đó. Chắc là chặn đường em đấy!” “Hôm qua con mụ bắt nạt con em, hôm nay mụ định bắt nạt em đấy!” Triệu Tú Mai tức tối: “Tiểu Giang, em không muốn dây dưa với mụ thì sang nhà chị ngồi chơi một lúc, đợi mụ về rồi hẵng về. Còn nếu em muốn về, bọn chị đi cùng em!” Vương Xuân Lan hưởng ứng: “Đúng! Bọn chị đi cùng, ba đánh một không chột cũng què, sợ quái gì mụ!” “Chị Triệu, chị Vương, cảm ơn các chị quan tâm nhưng em nghĩ Chung Thúy Bình không dám gây sự với em nữa đâu.” Giang Đường có suy nghĩ khác. Hôm qua Dương Tố Trân đã phê bình giáo dục mụ ta một trận, trừ khi Chung Thúy Bình ngu ngốc còn muốn sống yên ổn ở cái khu này thì không đời nào dám làm loạn nữa. Triều Tú Mai ngập ngừng: “Thế... em định...” “Nước đến đất ngăn, binh đến tướng chặn. Nhà em em về, chẳng lẽ vì mụ ta đứng cửa mà em không dám về nhà à?” Giang Đường cười nhẹ: “Với lại em cũng đâu dễ bắt nạt. Chung Thúy Bình muốn gì, qua xem là biết ngay.” Nói xong, Giang Đường đi thẳng về phía nhà mình. Triều Tú Mai và Vương Xuân Lan nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia hóng hớt, vội gọi với theo: “Tiểu Giang, đợi bọn chị với...” Rồi lon ton chạy theo sau. Vài phút sau. Giang Đường về đến cửa nhà từ xa đã thấy gương mặt ủ rũ của Chung Thúy Bình, biết ngay mụ ta không đến gây chuyện mà là làm một việc khiến mụ khó xử vô cùng. Chung Thúy Bình đợi mãi mới thấy Giang Đường về. Nhưng nhìn thấy người rồi, mắt mụ dao động, miệng mấp máy mấy lần, rõ ràng đã chuẩn bị cả đêm qua nhưng gặp Giang Đường lại cứng họng không nói nên lời. Giang Đường lạnh lùng: “Nếu không có chuyện gì thì tránh đường cho tôi vào nhà.”

Chương 116: Nghi ngờ