Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…

Chương 126: Vợ chồng trẻ tình cảm thật

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Xem phim xong, cả nhà lại kéo nhau ra tiệm cơm quốc doanh đánh chén. Trong bữa ăn, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn ríu rít bàn tán về bộ phim, ánh mắt lấp lánh nhìn bố mẹ, đòi lần sau lại được đi xem nữa. Giang Đường gật đầu đồng ý: “Được, lần sau mình lại đi.” Phó Tư Niên mở chai nước ngọt cho con, nhìn nụ cười rạng rỡ của vợ, anh cũng mỉm cười: “Sắp tới đơn vị có chiếu phim ngoài trời ở khu tập thể đấy, lúc đó cả nhà mình cùng đi xem.” Dù buổi hẹn hò này khác xa so với tưởng tượng của Phó Tư Niên nhưng cả nhà bốn người đều rất vui vẻ. Ăn tối xong, cả nhà rời khỏi tiệm cơm, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi đứa cầm một cái chong chóng, tung tăng chạy trước, Giang Đường đi theo sau. Bất chợt, bàn tay cô bị một bàn tay to lớn ấm áp nắm chặt. Giang Đường liếc sang bên cạnh, khẽ giãy ra: “Anh làm gì đấy?” Phó Tư Niên nhìn thẳng phía trước, tay vẫn nắm chặt không buông, thủ thỉ: “Lúc ở trong rạp anh đã muốn làm thế này rồi.” Mấy lần định nắm tay vợ nhưng thấy cô mải xem phim quá, anh đành ngậm ngùi ngồi bóc hạt dưa cho đỡ buồn tay. Giờ thì thỏa nguyện rồi. Mặt Giang Đường nóng lên, lạ thật, vợ chồng đầu ấp tay gối bao nhiêu chuyện thân mật cũng làm rồi, thế mà chỉ cái nắm tay thôi cũng khiến cô đỏ mặt. “Bố ơi, mẹ ơi, nhanh lên nào! Về nhà thôi!” Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chạy trước, ngoái lại gọi. Giang Đường và Phó Tư Niên rảo bước đuổi theo các con. Về đến khu tập thể, trước cửa nhà có hai bóng người đang đợi sẵn. “Chủ nhiệm Dương...” Giang Đường ngạc nhiên khi thấy Dương Tố Trân. Nhìn đôi vợ chồng trẻ tay trong tay đi về, Dương Tố Trân thầm nghĩ trong bụng y hệt chị Đinh hàng xóm: Vợ chồng trẻ tình cảm thật đấy. Nhưng có người còn nhanh mồm nhanh miệng hơn. “Cô Giang! Triều Triều! Nguyệt Nguyệt!” Dương Tố Trân dắt theo Lôi Tiểu Binh, giọng thằng bé hôm nay khàn đặc, nghèn nghẹt. Giang Đường hỏi: “Tiểu Binh bị ốm à?” Dương Tố Trân thở dài: “Chả ốm thì sao! Mấy hôm trước mưa to thế mà nó cứ chạy ra ngoài, không che ô che nón gì, ướt như chuột lột về nhà không chịu thay quần áo cứ thế lăn ra ngủ. Vợ chồng chị đi làm về thấy nó nằm sốt li bì, mặt đỏ bừng bừng.” Lời trách móc nhưng chứa đầy sự xót xa, tự trách của người mẹ. Trẻ con nghịch ngợm là bình thường, lỗi là do bố mẹ không chăm sóc chu đáo. “Ốm xong chị nhốt nó ở nhà mấy hôm nay.” Giang Đường vỡ lẽ, thảo nào mấy hôm mưa gió không thấy mặt mũi Lôi Tiểu Binh đâu, hóa ra là bị mẹ quản thúc. Dương Tố Trân nói tiếp: “Thằng bé này hiếu động, sức khỏe tốt, ốm nhanh mà khỏi cũng nhanh, hôm qua đã đỡ rồi, hôm nay thấy tạnh mưa là nằng nặc đòi sang tìm các bạn chơi.” Dương Tố Trân nói giảm nói tránh chứ thực ra hai mẹ con gõ cửa mãi không thấy ai nhưng Lôi Tiểu Binh nhất quyết không chịu về, cứ đòi gặp bằng được bạn. Kể đến đây, Dương Tố Trân ái ngại: “Đoàn trưởng Phó, Tiểu Giang, chị không làm phiền hai em chứ?” Giang Đường xua tay: “Phiền hà gì đâu chị, bọn em cũng vừa về tới nơi. Chị cứ để Tiểu Binh ở đây chơi, chị có việc gì cứ đi làm đi ạ.” “Thế thì phiền các em quá. Thằng bé mà nghịch ngợm thì em cứ đánh mắng thoải mái nhé, chị qua văn phòng khu phố một lát rồi quay lại đón nó.” “Vâng ạ.” Thế là cậu bé Lôi Tiểu Binh ồn ào lại xuất hiện. Giang Đường nhớ đến mấy lọ đào hộp Phó Tư Niên mang về, ăn mát họng rất tốt cho người mới ốm dậy như Tiểu Binh. Cô gọi bọn trẻ vào nhà: “Vào đây cả đi, ăn đào hộp nào.” Lôi Tiểu Binh thắc mắc: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, sao nãy các cậu không có nhà? Tớ gõ cửa mỏi cả tay.” Triều Triều khoe: “Bố mẹ đưa tớ đi xem phim.” Nguyệt Nguyệt hào hứng kể: “Xem phim, ăn lạc, có rất nhiều người chui ra từ cái lỗ, nhiều lỗ lắm.” “Có phải phim Địa đạo chiến không?” Lôi Tiểu Binh mắt sáng rực: “Tớ cũng xem rồi, hay cực kỳ!” Ngay cả khi Giang Đường bưng đào hộp ra cũng không cắt ngang được cuộc thảo luận sôi nổi của lũ trẻ. Phó Tư Niên thắc mắc: “Lôi Tiểu Binh thân thiết với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt từ bao giờ thế nhỉ?” “Trẻ con mà anh, học cùng lớp chơi với nhau là chuyện bình thường.” Giang Đường đáp qua loa. Nhưng Phó Tư Niên đâu dễ bị lừa, dù Lôi Tiểu Binh có thích chơi cùng nhưng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là con anh, anh hiểu tính chúng để hai đứa trẻ mở lòng thân thiết với người lạ nhanh như thế không phải chuyện một sớm một chiều. Không đơn giản thế đâu. Phó Tư Niên nhìn chằm chằm Giang Đường không chớp mắt. Bị nhìn đến mức chột dạ, Giang Đường kéo anh ra một góc thì thầm: “Mấy hôm trước Triều Triều có xích mích nhỏ ở lớp, đánh nhau với bạn, Lôi Tiểu Binh nhảy vào giúp một tay nên mới thân nhau thế đấy.” Cô giấu nhẹm chuyện đứa trẻ đánh nhau là con trai Chung Thúy Bình và những nghi ngờ trong lòng, chỉ kể sơ qua sự việc. Phó Tư Niên cau mày: “Chuyện lớn thế sao em không nói với anh, Triều Triều có bị thương không?” “Trẻ con đánh nhau qua loa thôi mà, không sao đâu, qua rồi. Lôi Tiểu Binh hiếu động, em thấy chúng chơi với nhau cũng tốt, Triều Triều dạo này hoạt bát hơn hẳn.” Hai vợ chồng cùng nhìn về phía ba đứa trẻ. Ba cái đầu nhỏ chụm vào nhau bên bàn ăn, xì xụp ăn đào hộp, không khí hòa thuận vui vẻ, tiếng cười giòn tan. Lát sau, Dương Tố Trân quay lại đón con. “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, tớ về đây, mai lại cùng đi học nhé, tớ sẽ sang gọi các cậu!” Lôi Tiểu Binh quyến luyến không muốn về, chỉ muốn ở lì nhà Giang Đường, được ăn ngon lại còn được ngủ lại thì thích biết mấy. Đêm hôm đó. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vui chơi cả ngày mệt nhoài, ôm gối ngủ say sưa. Giang Đường nằm trên giường, Phó Tư Niên leo lên, hơi ấm quen thuộc áp vào lưng cô. Anh ghé sát tai cô thì thầm: “Bà xã, vết thương đóng vảy rồi, sắp khỏi hẳn rồi đấy.” Mấy ngày nay Giang Đường lấy cớ vết thương bắt anh phải kiêng khem, ngủ nghê nghiêm túc. Mới qua vài ngày, khả năng hồi phục của người đàn ông này kinh người thật, vừa thấy đỡ là lại rục rịch giở trò, quấn lấy vợ không buông.

Xem phim xong, cả nhà lại kéo nhau ra tiệm cơm quốc doanh đánh chén.

 

Trong bữa ăn, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn ríu rít bàn tán về bộ phim, ánh mắt lấp lánh nhìn bố mẹ, đòi lần sau lại được đi xem nữa.

 

Giang Đường gật đầu đồng ý: “Được, lần sau mình lại đi.”

 

Phó Tư Niên mở chai nước ngọt cho con, nhìn nụ cười rạng rỡ của vợ, anh cũng mỉm cười:

 

“Sắp tới đơn vị có chiếu phim ngoài trời ở khu tập thể đấy, lúc đó cả nhà mình cùng đi xem.”

 

Dù buổi hẹn hò này khác xa so với tưởng tượng của Phó Tư Niên nhưng cả nhà bốn người đều rất vui vẻ.

 

Ăn tối xong, cả nhà rời khỏi tiệm cơm, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi đứa cầm một cái chong chóng, tung tăng chạy trước, Giang Đường đi theo sau.

 

Bất chợt, bàn tay cô bị một bàn tay to lớn ấm áp nắm chặt.

 

Giang Đường liếc sang bên cạnh, khẽ giãy ra: “Anh làm gì đấy?”

 

Phó Tư Niên nhìn thẳng phía trước, tay vẫn nắm chặt không buông, thủ thỉ: “Lúc ở trong rạp anh đã muốn làm thế này rồi.”

 

Mấy lần định nắm tay vợ nhưng thấy cô mải xem phim quá, anh đành ngậm ngùi ngồi bóc hạt dưa cho đỡ buồn tay.

 

Giờ thì thỏa nguyện rồi.

 

Mặt Giang Đường nóng lên, lạ thật, vợ chồng đầu ấp tay gối bao nhiêu chuyện thân mật cũng làm rồi, thế mà chỉ cái nắm tay thôi cũng khiến cô đỏ mặt.

 

“Bố ơi, mẹ ơi, nhanh lên nào! Về nhà thôi!”

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chạy trước, ngoái lại gọi.

 

Giang Đường và Phó Tư Niên rảo bước đuổi theo các con.

 

Về đến khu tập thể, trước cửa nhà có hai bóng người đang đợi sẵn.

 

“Chủ nhiệm Dương...”

 

Giang Đường ngạc nhiên khi thấy Dương Tố Trân.

 

Nhìn đôi vợ chồng trẻ tay trong tay đi về, Dương Tố Trân thầm nghĩ trong bụng y hệt chị Đinh hàng xóm: Vợ chồng trẻ tình cảm thật đấy.

 

Nhưng có người còn nhanh mồm nhanh miệng hơn.

 

“Cô Giang! Triều Triều! Nguyệt Nguyệt!”

 

Dương Tố Trân dắt theo Lôi Tiểu Binh, giọng thằng bé hôm nay khàn đặc, nghèn nghẹt.

 

Giang Đường hỏi: “Tiểu Binh bị ốm à?”

 

Dương Tố Trân thở dài: “Chả ốm thì sao! Mấy hôm trước mưa to thế mà nó cứ chạy ra ngoài, không che ô che nón gì, ướt như chuột lột về nhà không chịu thay quần áo cứ thế lăn ra ngủ. Vợ chồng chị đi làm về thấy nó nằm sốt li bì, mặt đỏ bừng bừng.”

 

Lời trách móc nhưng chứa đầy sự xót xa, tự trách của người mẹ.

 

Trẻ con nghịch ngợm là bình thường, lỗi là do bố mẹ không chăm sóc chu đáo.

 

“Ốm xong chị nhốt nó ở nhà mấy hôm nay.”

 

Giang Đường vỡ lẽ, thảo nào mấy hôm mưa gió không thấy mặt mũi Lôi Tiểu Binh đâu, hóa ra là bị mẹ quản thúc.

 

Dương Tố Trân nói tiếp: “Thằng bé này hiếu động, sức khỏe tốt, ốm nhanh mà khỏi cũng nhanh, hôm qua đã đỡ rồi, hôm nay thấy tạnh mưa là nằng nặc đòi sang tìm các bạn chơi.”

 

Dương Tố Trân nói giảm nói tránh chứ thực ra hai mẹ con gõ cửa mãi không thấy ai nhưng Lôi Tiểu Binh nhất quyết không chịu về, cứ đòi gặp bằng được bạn.

 

Kể đến đây, Dương Tố Trân ái ngại: “Đoàn trưởng Phó, Tiểu Giang, chị không làm phiền hai em chứ?”

 

Giang Đường xua tay: “Phiền hà gì đâu chị, bọn em cũng vừa về tới nơi. Chị cứ để Tiểu Binh ở đây chơi, chị có việc gì cứ đi làm đi ạ.”

 

“Thế thì phiền các em quá. Thằng bé mà nghịch ngợm thì em cứ đánh mắng thoải mái nhé, chị qua văn phòng khu phố một lát rồi quay lại đón nó.”

 

“Vâng ạ.”

 

Thế là cậu bé Lôi Tiểu Binh ồn ào lại xuất hiện. Giang Đường nhớ đến mấy lọ đào hộp Phó Tư Niên mang về, ăn mát họng rất tốt cho người mới ốm dậy như Tiểu Binh.

 

Cô gọi bọn trẻ vào nhà: “Vào đây cả đi, ăn đào hộp nào.”

 

Lôi Tiểu Binh thắc mắc: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, sao nãy các cậu không có nhà? Tớ gõ cửa mỏi cả tay.”

 

Triều Triều khoe: “Bố mẹ đưa tớ đi xem phim.”

 

Nguyệt Nguyệt hào hứng kể: “Xem phim, ăn lạc, có rất nhiều người chui ra từ cái lỗ, nhiều lỗ lắm.”

 

“Có phải phim Địa đạo chiến không?” Lôi Tiểu Binh mắt sáng rực: “Tớ cũng xem rồi, hay cực kỳ!”

 

Ngay cả khi Giang Đường bưng đào hộp ra cũng không cắt ngang được cuộc thảo luận sôi nổi của lũ trẻ.

 

Phó Tư Niên thắc mắc: “Lôi Tiểu Binh thân thiết với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt từ bao giờ thế nhỉ?”

 

“Trẻ con mà anh, học cùng lớp chơi với nhau là chuyện bình thường.” Giang Đường đáp qua loa.

 

Nhưng Phó Tư Niên đâu dễ bị lừa, dù Lôi Tiểu Binh có thích chơi cùng nhưng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là con anh, anh hiểu tính chúng để hai đứa trẻ mở lòng thân thiết với người lạ nhanh như thế không phải chuyện một sớm một chiều.

 

Không đơn giản thế đâu.

 

Phó Tư Niên nhìn chằm chằm Giang Đường không chớp mắt.

 

Bị nhìn đến mức chột dạ, Giang Đường kéo anh ra một góc thì thầm: “Mấy hôm trước Triều Triều có xích mích nhỏ ở lớp, đánh nhau với bạn, Lôi Tiểu Binh nhảy vào giúp một tay nên mới thân nhau thế đấy.”

 

Cô giấu nhẹm chuyện đứa trẻ đánh nhau là con trai Chung Thúy Bình và những nghi ngờ trong lòng, chỉ kể sơ qua sự việc.

 

Phó Tư Niên cau mày: “Chuyện lớn thế sao em không nói với anh, Triều Triều có bị thương không?”

 

“Trẻ con đánh nhau qua loa thôi mà, không sao đâu, qua rồi. Lôi Tiểu Binh hiếu động, em thấy chúng chơi với nhau cũng tốt, Triều Triều dạo này hoạt bát hơn hẳn.”

 

Hai vợ chồng cùng nhìn về phía ba đứa trẻ.

 

Ba cái đầu nhỏ chụm vào nhau bên bàn ăn, xì xụp ăn đào hộp, không khí hòa thuận vui vẻ, tiếng cười giòn tan.

 

Lát sau, Dương Tố Trân quay lại đón con.

 

“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, tớ về đây, mai lại cùng đi học nhé, tớ sẽ sang gọi các cậu!”

 

Lôi Tiểu Binh quyến luyến không muốn về, chỉ muốn ở lì nhà Giang Đường, được ăn ngon lại còn được ngủ lại thì thích biết mấy.

 

Đêm hôm đó.

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vui chơi cả ngày mệt nhoài, ôm gối ngủ say sưa.

 

Giang Đường nằm trên giường, Phó Tư Niên leo lên, hơi ấm quen thuộc áp vào lưng cô.

 

Anh ghé sát tai cô thì thầm: “Bà xã, vết thương đóng vảy rồi, sắp khỏi hẳn rồi đấy.”

 

Mấy ngày nay Giang Đường lấy cớ vết thương bắt anh phải kiêng khem, ngủ nghê nghiêm túc.

 

Mới qua vài ngày, khả năng hồi phục của người đàn ông này kinh người thật, vừa thấy đỡ là lại rục rịch giở trò, quấn lấy vợ không buông.

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Xem phim xong, cả nhà lại kéo nhau ra tiệm cơm quốc doanh đánh chén. Trong bữa ăn, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn ríu rít bàn tán về bộ phim, ánh mắt lấp lánh nhìn bố mẹ, đòi lần sau lại được đi xem nữa. Giang Đường gật đầu đồng ý: “Được, lần sau mình lại đi.” Phó Tư Niên mở chai nước ngọt cho con, nhìn nụ cười rạng rỡ của vợ, anh cũng mỉm cười: “Sắp tới đơn vị có chiếu phim ngoài trời ở khu tập thể đấy, lúc đó cả nhà mình cùng đi xem.” Dù buổi hẹn hò này khác xa so với tưởng tượng của Phó Tư Niên nhưng cả nhà bốn người đều rất vui vẻ. Ăn tối xong, cả nhà rời khỏi tiệm cơm, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi đứa cầm một cái chong chóng, tung tăng chạy trước, Giang Đường đi theo sau. Bất chợt, bàn tay cô bị một bàn tay to lớn ấm áp nắm chặt. Giang Đường liếc sang bên cạnh, khẽ giãy ra: “Anh làm gì đấy?” Phó Tư Niên nhìn thẳng phía trước, tay vẫn nắm chặt không buông, thủ thỉ: “Lúc ở trong rạp anh đã muốn làm thế này rồi.” Mấy lần định nắm tay vợ nhưng thấy cô mải xem phim quá, anh đành ngậm ngùi ngồi bóc hạt dưa cho đỡ buồn tay. Giờ thì thỏa nguyện rồi. Mặt Giang Đường nóng lên, lạ thật, vợ chồng đầu ấp tay gối bao nhiêu chuyện thân mật cũng làm rồi, thế mà chỉ cái nắm tay thôi cũng khiến cô đỏ mặt. “Bố ơi, mẹ ơi, nhanh lên nào! Về nhà thôi!” Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chạy trước, ngoái lại gọi. Giang Đường và Phó Tư Niên rảo bước đuổi theo các con. Về đến khu tập thể, trước cửa nhà có hai bóng người đang đợi sẵn. “Chủ nhiệm Dương...” Giang Đường ngạc nhiên khi thấy Dương Tố Trân. Nhìn đôi vợ chồng trẻ tay trong tay đi về, Dương Tố Trân thầm nghĩ trong bụng y hệt chị Đinh hàng xóm: Vợ chồng trẻ tình cảm thật đấy. Nhưng có người còn nhanh mồm nhanh miệng hơn. “Cô Giang! Triều Triều! Nguyệt Nguyệt!” Dương Tố Trân dắt theo Lôi Tiểu Binh, giọng thằng bé hôm nay khàn đặc, nghèn nghẹt. Giang Đường hỏi: “Tiểu Binh bị ốm à?” Dương Tố Trân thở dài: “Chả ốm thì sao! Mấy hôm trước mưa to thế mà nó cứ chạy ra ngoài, không che ô che nón gì, ướt như chuột lột về nhà không chịu thay quần áo cứ thế lăn ra ngủ. Vợ chồng chị đi làm về thấy nó nằm sốt li bì, mặt đỏ bừng bừng.” Lời trách móc nhưng chứa đầy sự xót xa, tự trách của người mẹ. Trẻ con nghịch ngợm là bình thường, lỗi là do bố mẹ không chăm sóc chu đáo. “Ốm xong chị nhốt nó ở nhà mấy hôm nay.” Giang Đường vỡ lẽ, thảo nào mấy hôm mưa gió không thấy mặt mũi Lôi Tiểu Binh đâu, hóa ra là bị mẹ quản thúc. Dương Tố Trân nói tiếp: “Thằng bé này hiếu động, sức khỏe tốt, ốm nhanh mà khỏi cũng nhanh, hôm qua đã đỡ rồi, hôm nay thấy tạnh mưa là nằng nặc đòi sang tìm các bạn chơi.” Dương Tố Trân nói giảm nói tránh chứ thực ra hai mẹ con gõ cửa mãi không thấy ai nhưng Lôi Tiểu Binh nhất quyết không chịu về, cứ đòi gặp bằng được bạn. Kể đến đây, Dương Tố Trân ái ngại: “Đoàn trưởng Phó, Tiểu Giang, chị không làm phiền hai em chứ?” Giang Đường xua tay: “Phiền hà gì đâu chị, bọn em cũng vừa về tới nơi. Chị cứ để Tiểu Binh ở đây chơi, chị có việc gì cứ đi làm đi ạ.” “Thế thì phiền các em quá. Thằng bé mà nghịch ngợm thì em cứ đánh mắng thoải mái nhé, chị qua văn phòng khu phố một lát rồi quay lại đón nó.” “Vâng ạ.” Thế là cậu bé Lôi Tiểu Binh ồn ào lại xuất hiện. Giang Đường nhớ đến mấy lọ đào hộp Phó Tư Niên mang về, ăn mát họng rất tốt cho người mới ốm dậy như Tiểu Binh. Cô gọi bọn trẻ vào nhà: “Vào đây cả đi, ăn đào hộp nào.” Lôi Tiểu Binh thắc mắc: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, sao nãy các cậu không có nhà? Tớ gõ cửa mỏi cả tay.” Triều Triều khoe: “Bố mẹ đưa tớ đi xem phim.” Nguyệt Nguyệt hào hứng kể: “Xem phim, ăn lạc, có rất nhiều người chui ra từ cái lỗ, nhiều lỗ lắm.” “Có phải phim Địa đạo chiến không?” Lôi Tiểu Binh mắt sáng rực: “Tớ cũng xem rồi, hay cực kỳ!” Ngay cả khi Giang Đường bưng đào hộp ra cũng không cắt ngang được cuộc thảo luận sôi nổi của lũ trẻ. Phó Tư Niên thắc mắc: “Lôi Tiểu Binh thân thiết với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt từ bao giờ thế nhỉ?” “Trẻ con mà anh, học cùng lớp chơi với nhau là chuyện bình thường.” Giang Đường đáp qua loa. Nhưng Phó Tư Niên đâu dễ bị lừa, dù Lôi Tiểu Binh có thích chơi cùng nhưng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là con anh, anh hiểu tính chúng để hai đứa trẻ mở lòng thân thiết với người lạ nhanh như thế không phải chuyện một sớm một chiều. Không đơn giản thế đâu. Phó Tư Niên nhìn chằm chằm Giang Đường không chớp mắt. Bị nhìn đến mức chột dạ, Giang Đường kéo anh ra một góc thì thầm: “Mấy hôm trước Triều Triều có xích mích nhỏ ở lớp, đánh nhau với bạn, Lôi Tiểu Binh nhảy vào giúp một tay nên mới thân nhau thế đấy.” Cô giấu nhẹm chuyện đứa trẻ đánh nhau là con trai Chung Thúy Bình và những nghi ngờ trong lòng, chỉ kể sơ qua sự việc. Phó Tư Niên cau mày: “Chuyện lớn thế sao em không nói với anh, Triều Triều có bị thương không?” “Trẻ con đánh nhau qua loa thôi mà, không sao đâu, qua rồi. Lôi Tiểu Binh hiếu động, em thấy chúng chơi với nhau cũng tốt, Triều Triều dạo này hoạt bát hơn hẳn.” Hai vợ chồng cùng nhìn về phía ba đứa trẻ. Ba cái đầu nhỏ chụm vào nhau bên bàn ăn, xì xụp ăn đào hộp, không khí hòa thuận vui vẻ, tiếng cười giòn tan. Lát sau, Dương Tố Trân quay lại đón con. “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, tớ về đây, mai lại cùng đi học nhé, tớ sẽ sang gọi các cậu!” Lôi Tiểu Binh quyến luyến không muốn về, chỉ muốn ở lì nhà Giang Đường, được ăn ngon lại còn được ngủ lại thì thích biết mấy. Đêm hôm đó. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vui chơi cả ngày mệt nhoài, ôm gối ngủ say sưa. Giang Đường nằm trên giường, Phó Tư Niên leo lên, hơi ấm quen thuộc áp vào lưng cô. Anh ghé sát tai cô thì thầm: “Bà xã, vết thương đóng vảy rồi, sắp khỏi hẳn rồi đấy.” Mấy ngày nay Giang Đường lấy cớ vết thương bắt anh phải kiêng khem, ngủ nghê nghiêm túc. Mới qua vài ngày, khả năng hồi phục của người đàn ông này kinh người thật, vừa thấy đỡ là lại rục rịch giở trò, quấn lấy vợ không buông.

Chương 126: Vợ chồng trẻ tình cảm thật