Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…

Chương 132: Anh cả không có kẹo cho em

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Trần Đào Hoa đứng bên cạnh nói: “Giang Thừa Chu, anh đi đường cẩn thận nhé.” Giang Đường đứng hình toàn tập. Hả? Chỉ thế thôi á?! Cô nàng Trần Đào Hoa cầm dao mổ lợn hùng hổ đâu rồi?! Giờ cô ấy đứng im thin thít, Giang Thừa Chu bảo gì nghe nấy, anh ấy muốn đi cô cũng chẳng giữ lại một câu. Uổng công lúc nãy Trần Đào Hoa xông pha giữa đám đông bảo vệ anh ấy, giờ cũng chẳng biết tận dụng cơ hội đòi hỏi chút gì. Đây có phải là Trần Đào Hoa mà cô biết không vậy? Giang Đường ngoái lại nhìn Trần Đào Hoa trân trối, cuối cùng bị Giang Thừa Chu kéo đi, bước ra khỏi sân nhà họ Trần. Loáng thoáng cô còn nghe tiếng hai cô em sinh đôi càm ràm bà chị. “Chị cả, sao chị không giữ anh Giang lại! Mời anh ấy ở lại ăn cơm chứ!” “Chị cả, sao chị lại nhát gan thế!” Giang Đường gật gù tán thành, hai em nói đúng quá, Trần Đào Hoa đứng trước mặt Giang Thừa Chu đúng là nhát như thỏ đế! Thư tình hôm nọ chắc chưa đưa được tận tay rồi? Giang Đường thầm nghĩ, quay sang nhìn Giang Thừa Chu thì bắt gặp ánh mắt lo lắng, dịu dàng pha chút dò xét của anh. Giang Thừa Chu quan tâm hỏi: “Đường Đường, không phải em ở nhà chồng trên thành phố sao? Sao lại đến đây? Có phải Phó Tư Niên đối xử không tốt với em không?” Giang Đường hoàn hồn, nghiêm túc đáp: “Anh cả, em vẫn ổn, chuyện của em để sau hẵng nói. Còn anh thì sao? Mấy năm nay anh và bố mẹ ở đây vất vả lắm phải không? Chuyện tối qua rốt cuộc là thế nào? Anh kể em nghe đi.” Nhìn vẻ mặt lo lắng của em gái, Giang Thừa Chu thấy lại hình ảnh cô em gái quen thuộc ngày nào, mỉm cười trấn an: “Chuyện của anh anh tự giải quyết được, Đường Đường không cần lo.” Giang Đường bĩu môi: “Anh cả, đừng coi thường em! Chuyện lúc nãy giải quyết được cũng có công của em đấy, chủ nhiệm Dương và cán bộ trạm lương thực là do em mời đến mà. Giờ em làm việc cùng chủ nhiệm Dương đấy. Anh mau nói rõ đầu đuôi đi, lát nữa em còn giải thích với chủ nhiệm Dương.” “Em làm việc với chủ nhiệm Dương á?” Giang Thừa Chu ngạc nhiên hỏi, quên cả vết thương trên đầu. Giang Đường gật đầu lia lịa: “Vâng, em với chị Dương ở cùng khu tập thể, chị ấy quý em lắm, hôm nay xuống thôn Hồng Hà cũng là chị ấy rủ em đi cùng. Em vốn định tìm cơ hội thăm anh và bố mẹ, may quá hôm nay được đi cùng luôn. May mà em đến kịp, không thì anh bị người ta bắt nạt thế nào em cũng chẳng biết.” Nói đến đây, Giang Đường tức anh ách, tay nắm chặt thành nắm đấm, mấy tên lưu manh côn đồ kia quá quắt thật! Giang Thừa Chu nhìn em gái, nghe những lời cô nói, ánh mắt ánh lên vẻ yên tâm và tự hào. Anh nói: “Đường Đường, 5 năm không gặp, em trưởng thành nhiều quá. Nếu bố mẹ thấy em thế này chắc chắn sẽ rất vui.” Giang Đường nhướng mày: “Em là em gái anh mà, anh cả xuất sắc thế này, em cũng đâu thể kém cạnh được!” Gương mặt cô rạng rỡ đầy kiêu hãnh. Để em gái bớt lo, Giang Thừa Chu từ từ kể lại sự việc hôm qua. Giang Thừa Chu và bố mẹ đều lao động trong đội sản xuất, vì anh biết chữ, làm việc cẩn thận nên bí thư chi bộ giao cho anh làm thủ kho, giữ chìa khóa kho lương thực. Bình thường, lương thực nhập kho xong, khóa cửa lại là hết việc, không cần tuần tra đêm hay canh gác gì cả. Thôn xóm vốn yên bình, chưa từng xảy ra trộm cắp. Nhưng từ ba ngày trước, Giang Thừa Chu để ý thấy đám Vương Thiết Đản cứ lảng vảng quanh kho lương thực, bộ dạng lén lút như đang ủ mưu tính kế. Vì thế, Giang Thừa Chu không yên tâm, sợ công lương xảy ra chuyện nên đêm nào cũng dậy đi tuần vài vòng. Hai đêm đầu bình yên vô sự, đến đêm qua, lúc nửa đêm đi tuần, anh bắt quả tang Vương Thiết Đản và đồng bọn đang trộm lương thực. Bị phát hiện, Vương Thiết Đản đánh lén Giang Thừa Chu một gậy. Giang Thừa Chu bị đánh vào gáy, ngất xỉu ngay tại chỗ. Đám Vương Thiết Đản thấy động chuyện, không dám lấy nhiều, chỉ vội vàng cuỗm đi một trăm cân lương thực rồi bỏ chạy. Sáng hôm sau, chúng quay lại đổ vạ cho Giang Thừa Chu, vu khống anh vừa ăn cắp vừa la làng còn diễn kịch giả vờ bị thương. Đó chính là cảnh tượng Giang Đường nhìn thấy khi vừa đến nơi. Cũng may Giang Thừa Chu nhanh trí, lúc ngã xuống tối qua đã kịp giật được miếng vải từ ống quần Vương Thiết Đản làm bằng chứng, nếu không có cái miệng cũng khó mà thanh minh. “... Đường Đường, chuyện hôm nay chỉ là tai nạn thôi. Bọn anh về đây lao động cải tạo, cuộc sống cũng tạm ổn.” Giang Thừa Chu thấy em gái nhíu mày mãi không thôi nên an ủi. Giang Đường lắc đầu, cô đâu có tin lời anh. Cô không phải tiểu thư ngây thơ không biết gì, cuộc sống ở nông thôn cực khổ thế nào lại còn bị người ta coi thường, dè bỉu, sức người bình thường sao chịu nổi. Bảo sao Giang Thừa Chu lại tiều tụy đến mức này. “Anh cả...” Giang Đường nắm lấy bàn tay anh, cảm nhận những vết chai sạn trong lòng bàn tay: “... Anh chịu khổ rồi.” Đôi bàn tay tài hoa của người anh trai thiên tài ngày xưa chỉ có vết chai do cầm bút, nay đã trở nên thô ráp, chằng chịt những vết sẹo lạ lẫm. Giang Đường xót xa vô cùng. Giang Thừa Chu khẽ thở dài, khóe mắt hơi đỏ nhưng vẫn cố gắng mỉm cười: “Đường Đường ngốc, đừng khóc. Lần này anh cả không có kẹo cho em ăn đâu.” Giang Đường thấy Nguyệt Nguyệt là mèo con ham ăn, bản thân cô ngày xưa cũng thế. Hồi bé, Giang Đường rất hay làm nũng còn nhõng nhẽo hơn cả Nguyệt Nguyệt bây giờ, lúc nào cũng bám đuôi anh cả. Hồi đó đi chưa vững, tự ngã cũng khóc nhè ăn vạ. Mỗi lần như thế, Giang Thừa Chu lại móc kẹo trong túi ra dỗ dành cô em gái bé bỏng nín khóc. Thói quen từ nhỏ ấy theo anh đến tận lúc trưởng thành, trong túi lúc nào cũng có vài viên kẹo. Nhưng bây giờ... Giang Thừa Chu còn lo chưa đủ no, lấy đâu ra kẹo. Giang Đường lắc đầu: “Anh cả, em lớn rồi, không cần anh dỗ kẹo nữa đâu. Giờ đến lượt em cho anh kẹo.” Nói rồi, Giang Đường thò tay vào túi, lấy ra kẹo thật. Là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mà hồi bé anh hay dùng để dỗ cô. Giang Đường bóc vỏ kẹo, nhét vào tay anh: “Anh cả, ăn đi!” Giang Thừa Chu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cười nói: “Đường Đường, em cũng ăn đi.” “Vâng, anh em mình cùng ăn!” Hai anh em cùng ăn viên kẹo chứa đầy ký ức tuổi thơ, khóe mắt cùng đỏ hoe, đứng trên con đường làng nhìn nhau cười. Một lát sau, tiếng gọi sốt sắng của Dương Tố Trân vang lên. “Tiểu Giang! Tiểu Giang!” Giang Đường đáp lại: “Chị Dương, em ở đây!”

Trần Đào Hoa đứng bên cạnh nói: “Giang Thừa Chu, anh đi đường cẩn thận nhé.”

 

Giang Đường đứng hình toàn tập.

 

Hả?

 

Chỉ thế thôi á?!

 

Cô nàng Trần Đào Hoa cầm dao mổ lợn hùng hổ đâu rồi?!

 

Giờ cô ấy đứng im thin thít, Giang Thừa Chu bảo gì nghe nấy, anh ấy muốn đi cô cũng chẳng giữ lại một câu.

 

Uổng công lúc nãy Trần Đào Hoa xông pha giữa đám đông bảo vệ anh ấy, giờ cũng chẳng biết tận dụng cơ hội đòi hỏi chút gì.

 

Đây có phải là Trần Đào Hoa mà cô biết không vậy?

 

Giang Đường ngoái lại nhìn Trần Đào Hoa trân trối, cuối cùng bị Giang Thừa Chu kéo đi, bước ra khỏi sân nhà họ Trần.

 

Loáng thoáng cô còn nghe tiếng hai cô em sinh đôi càm ràm bà chị.

 

“Chị cả, sao chị không giữ anh Giang lại! Mời anh ấy ở lại ăn cơm chứ!”

 

“Chị cả, sao chị lại nhát gan thế!”

 

Giang Đường gật gù tán thành, hai em nói đúng quá, Trần Đào Hoa đứng trước mặt Giang Thừa Chu đúng là nhát như thỏ đế!

 

Thư tình hôm nọ chắc chưa đưa được tận tay rồi?

 

Giang Đường thầm nghĩ, quay sang nhìn Giang Thừa Chu thì bắt gặp ánh mắt lo lắng, dịu dàng pha chút dò xét của anh.

 

Giang Thừa Chu quan tâm hỏi: “Đường Đường, không phải em ở nhà chồng trên thành phố sao? Sao lại đến đây? Có phải Phó Tư Niên đối xử không tốt với em không?”

 

Giang Đường hoàn hồn, nghiêm túc đáp: “Anh cả, em vẫn ổn, chuyện của em để sau hẵng nói. Còn anh thì sao? Mấy năm nay anh và bố mẹ ở đây vất vả lắm phải không? Chuyện tối qua rốt cuộc là thế nào? Anh kể em nghe đi.”

 

Nhìn vẻ mặt lo lắng của em gái, Giang Thừa Chu thấy lại hình ảnh cô em gái quen thuộc ngày nào, mỉm cười trấn an:

 

“Chuyện của anh anh tự giải quyết được, Đường Đường không cần lo.”

 

Giang Đường bĩu môi:

 

“Anh cả, đừng coi thường em! Chuyện lúc nãy giải quyết được cũng có công của em đấy, chủ nhiệm Dương và cán bộ trạm lương thực là do em mời đến mà. Giờ em làm việc cùng chủ nhiệm Dương đấy. Anh mau nói rõ đầu đuôi đi, lát nữa em còn giải thích với chủ nhiệm Dương.”

 

“Em làm việc với chủ nhiệm Dương á?” Giang Thừa Chu ngạc nhiên hỏi, quên cả vết thương trên đầu.

 

Giang Đường gật đầu lia lịa:

 

“Vâng, em với chị Dương ở cùng khu tập thể, chị ấy quý em lắm, hôm nay xuống thôn Hồng Hà cũng là chị ấy rủ em đi cùng. Em vốn định tìm cơ hội thăm anh và bố mẹ, may quá hôm nay được đi cùng luôn. May mà em đến kịp, không thì anh bị người ta bắt nạt thế nào em cũng chẳng biết.”

 

Nói đến đây, Giang Đường tức anh ách, tay nắm chặt thành nắm đấm, mấy tên lưu manh côn đồ kia quá quắt thật!

 

Giang Thừa Chu nhìn em gái, nghe những lời cô nói, ánh mắt ánh lên vẻ yên tâm và tự hào.

 

Anh nói: “Đường Đường, 5 năm không gặp, em trưởng thành nhiều quá. Nếu bố mẹ thấy em thế này chắc chắn sẽ rất vui.”

 

Giang Đường nhướng mày: “Em là em gái anh mà, anh cả xuất sắc thế này, em cũng đâu thể kém cạnh được!”

 

Gương mặt cô rạng rỡ đầy kiêu hãnh.

 

Để em gái bớt lo, Giang Thừa Chu từ từ kể lại sự việc hôm qua.

 

Giang Thừa Chu và bố mẹ đều lao động trong đội sản xuất, vì anh biết chữ, làm việc cẩn thận nên bí thư chi bộ giao cho anh làm thủ kho, giữ chìa khóa kho lương thực.

 

Bình thường, lương thực nhập kho xong, khóa cửa lại là hết việc, không cần tuần tra đêm hay canh gác gì cả.

 

Thôn xóm vốn yên bình, chưa từng xảy ra trộm cắp.

 

Nhưng từ ba ngày trước, Giang Thừa Chu để ý thấy đám Vương Thiết Đản cứ lảng vảng quanh kho lương thực, bộ dạng lén lút như đang ủ mưu tính kế.

 

Vì thế, Giang Thừa Chu không yên tâm, sợ công lương xảy ra chuyện nên đêm nào cũng dậy đi tuần vài vòng.

 

Hai đêm đầu bình yên vô sự, đến đêm qua, lúc nửa đêm đi tuần, anh bắt quả tang Vương Thiết Đản và đồng bọn đang trộm lương thực.

 

Bị phát hiện, Vương Thiết Đản đánh lén Giang Thừa Chu một gậy.

 

Giang Thừa Chu bị đánh vào gáy, ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

Đám Vương Thiết Đản thấy động chuyện, không dám lấy nhiều, chỉ vội vàng cuỗm đi một trăm cân lương thực rồi bỏ chạy.

 

Sáng hôm sau, chúng quay lại đổ vạ cho Giang Thừa Chu, vu khống anh vừa ăn cắp vừa la làng còn diễn kịch giả vờ bị thương.

 

Đó chính là cảnh tượng Giang Đường nhìn thấy khi vừa đến nơi.

 

Cũng may Giang Thừa Chu nhanh trí, lúc ngã xuống tối qua đã kịp giật được miếng vải từ ống quần Vương Thiết Đản làm bằng chứng, nếu không có cái miệng cũng khó mà thanh minh.

 

“... Đường Đường, chuyện hôm nay chỉ là tai nạn thôi. Bọn anh về đây lao động cải tạo, cuộc sống cũng tạm ổn.” Giang Thừa Chu thấy em gái nhíu mày mãi không thôi nên an ủi.

 

Giang Đường lắc đầu, cô đâu có tin lời anh.

 

Cô không phải tiểu thư ngây thơ không biết gì, cuộc sống ở nông thôn cực khổ thế nào lại còn bị người ta coi thường, dè bỉu, sức người bình thường sao chịu nổi.

 

Bảo sao Giang Thừa Chu lại tiều tụy đến mức này.

 

“Anh cả...” Giang Đường nắm lấy bàn tay anh, cảm nhận những vết chai sạn trong lòng bàn tay: “... Anh chịu khổ rồi.”

 

Đôi bàn tay tài hoa của người anh trai thiên tài ngày xưa chỉ có vết chai do cầm bút, nay đã trở nên thô ráp, chằng chịt những vết sẹo lạ lẫm.

 

Giang Đường xót xa vô cùng.

 

Giang Thừa Chu khẽ thở dài, khóe mắt hơi đỏ nhưng vẫn cố gắng mỉm cười: “Đường Đường ngốc, đừng khóc. Lần này anh cả không có kẹo cho em ăn đâu.”

 

Giang Đường thấy Nguyệt Nguyệt là mèo con ham ăn, bản thân cô ngày xưa cũng thế.

 

Hồi bé, Giang Đường rất hay làm nũng còn nhõng nhẽo hơn cả Nguyệt Nguyệt bây giờ, lúc nào cũng bám đuôi anh cả.

 

Hồi đó đi chưa vững, tự ngã cũng khóc nhè ăn vạ.

 

Mỗi lần như thế, Giang Thừa Chu lại móc kẹo trong túi ra dỗ dành cô em gái bé bỏng nín khóc.

 

Thói quen từ nhỏ ấy theo anh đến tận lúc trưởng thành, trong túi lúc nào cũng có vài viên kẹo.

 

Nhưng bây giờ... Giang Thừa Chu còn lo chưa đủ no, lấy đâu ra kẹo.

 

Giang Đường lắc đầu: “Anh cả, em lớn rồi, không cần anh dỗ kẹo nữa đâu. Giờ đến lượt em cho anh kẹo.”

 

Nói rồi, Giang Đường thò tay vào túi, lấy ra kẹo thật.

 

Là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mà hồi bé anh hay dùng để dỗ cô.

 

Giang Đường bóc vỏ kẹo, nhét vào tay anh: “Anh cả, ăn đi!”

 

Giang Thừa Chu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cười nói: “Đường Đường, em cũng ăn đi.”

 

“Vâng, anh em mình cùng ăn!”

 

Hai anh em cùng ăn viên kẹo chứa đầy ký ức tuổi thơ, khóe mắt cùng đỏ hoe, đứng trên con đường làng nhìn nhau cười.

 

Một lát sau, tiếng gọi sốt sắng của Dương Tố Trân vang lên.

 

“Tiểu Giang! Tiểu Giang!”

 

Giang Đường đáp lại: “Chị Dương, em ở đây!”

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Trần Đào Hoa đứng bên cạnh nói: “Giang Thừa Chu, anh đi đường cẩn thận nhé.” Giang Đường đứng hình toàn tập. Hả? Chỉ thế thôi á?! Cô nàng Trần Đào Hoa cầm dao mổ lợn hùng hổ đâu rồi?! Giờ cô ấy đứng im thin thít, Giang Thừa Chu bảo gì nghe nấy, anh ấy muốn đi cô cũng chẳng giữ lại một câu. Uổng công lúc nãy Trần Đào Hoa xông pha giữa đám đông bảo vệ anh ấy, giờ cũng chẳng biết tận dụng cơ hội đòi hỏi chút gì. Đây có phải là Trần Đào Hoa mà cô biết không vậy? Giang Đường ngoái lại nhìn Trần Đào Hoa trân trối, cuối cùng bị Giang Thừa Chu kéo đi, bước ra khỏi sân nhà họ Trần. Loáng thoáng cô còn nghe tiếng hai cô em sinh đôi càm ràm bà chị. “Chị cả, sao chị không giữ anh Giang lại! Mời anh ấy ở lại ăn cơm chứ!” “Chị cả, sao chị lại nhát gan thế!” Giang Đường gật gù tán thành, hai em nói đúng quá, Trần Đào Hoa đứng trước mặt Giang Thừa Chu đúng là nhát như thỏ đế! Thư tình hôm nọ chắc chưa đưa được tận tay rồi? Giang Đường thầm nghĩ, quay sang nhìn Giang Thừa Chu thì bắt gặp ánh mắt lo lắng, dịu dàng pha chút dò xét của anh. Giang Thừa Chu quan tâm hỏi: “Đường Đường, không phải em ở nhà chồng trên thành phố sao? Sao lại đến đây? Có phải Phó Tư Niên đối xử không tốt với em không?” Giang Đường hoàn hồn, nghiêm túc đáp: “Anh cả, em vẫn ổn, chuyện của em để sau hẵng nói. Còn anh thì sao? Mấy năm nay anh và bố mẹ ở đây vất vả lắm phải không? Chuyện tối qua rốt cuộc là thế nào? Anh kể em nghe đi.” Nhìn vẻ mặt lo lắng của em gái, Giang Thừa Chu thấy lại hình ảnh cô em gái quen thuộc ngày nào, mỉm cười trấn an: “Chuyện của anh anh tự giải quyết được, Đường Đường không cần lo.” Giang Đường bĩu môi: “Anh cả, đừng coi thường em! Chuyện lúc nãy giải quyết được cũng có công của em đấy, chủ nhiệm Dương và cán bộ trạm lương thực là do em mời đến mà. Giờ em làm việc cùng chủ nhiệm Dương đấy. Anh mau nói rõ đầu đuôi đi, lát nữa em còn giải thích với chủ nhiệm Dương.” “Em làm việc với chủ nhiệm Dương á?” Giang Thừa Chu ngạc nhiên hỏi, quên cả vết thương trên đầu. Giang Đường gật đầu lia lịa: “Vâng, em với chị Dương ở cùng khu tập thể, chị ấy quý em lắm, hôm nay xuống thôn Hồng Hà cũng là chị ấy rủ em đi cùng. Em vốn định tìm cơ hội thăm anh và bố mẹ, may quá hôm nay được đi cùng luôn. May mà em đến kịp, không thì anh bị người ta bắt nạt thế nào em cũng chẳng biết.” Nói đến đây, Giang Đường tức anh ách, tay nắm chặt thành nắm đấm, mấy tên lưu manh côn đồ kia quá quắt thật! Giang Thừa Chu nhìn em gái, nghe những lời cô nói, ánh mắt ánh lên vẻ yên tâm và tự hào. Anh nói: “Đường Đường, 5 năm không gặp, em trưởng thành nhiều quá. Nếu bố mẹ thấy em thế này chắc chắn sẽ rất vui.” Giang Đường nhướng mày: “Em là em gái anh mà, anh cả xuất sắc thế này, em cũng đâu thể kém cạnh được!” Gương mặt cô rạng rỡ đầy kiêu hãnh. Để em gái bớt lo, Giang Thừa Chu từ từ kể lại sự việc hôm qua. Giang Thừa Chu và bố mẹ đều lao động trong đội sản xuất, vì anh biết chữ, làm việc cẩn thận nên bí thư chi bộ giao cho anh làm thủ kho, giữ chìa khóa kho lương thực. Bình thường, lương thực nhập kho xong, khóa cửa lại là hết việc, không cần tuần tra đêm hay canh gác gì cả. Thôn xóm vốn yên bình, chưa từng xảy ra trộm cắp. Nhưng từ ba ngày trước, Giang Thừa Chu để ý thấy đám Vương Thiết Đản cứ lảng vảng quanh kho lương thực, bộ dạng lén lút như đang ủ mưu tính kế. Vì thế, Giang Thừa Chu không yên tâm, sợ công lương xảy ra chuyện nên đêm nào cũng dậy đi tuần vài vòng. Hai đêm đầu bình yên vô sự, đến đêm qua, lúc nửa đêm đi tuần, anh bắt quả tang Vương Thiết Đản và đồng bọn đang trộm lương thực. Bị phát hiện, Vương Thiết Đản đánh lén Giang Thừa Chu một gậy. Giang Thừa Chu bị đánh vào gáy, ngất xỉu ngay tại chỗ. Đám Vương Thiết Đản thấy động chuyện, không dám lấy nhiều, chỉ vội vàng cuỗm đi một trăm cân lương thực rồi bỏ chạy. Sáng hôm sau, chúng quay lại đổ vạ cho Giang Thừa Chu, vu khống anh vừa ăn cắp vừa la làng còn diễn kịch giả vờ bị thương. Đó chính là cảnh tượng Giang Đường nhìn thấy khi vừa đến nơi. Cũng may Giang Thừa Chu nhanh trí, lúc ngã xuống tối qua đã kịp giật được miếng vải từ ống quần Vương Thiết Đản làm bằng chứng, nếu không có cái miệng cũng khó mà thanh minh. “... Đường Đường, chuyện hôm nay chỉ là tai nạn thôi. Bọn anh về đây lao động cải tạo, cuộc sống cũng tạm ổn.” Giang Thừa Chu thấy em gái nhíu mày mãi không thôi nên an ủi. Giang Đường lắc đầu, cô đâu có tin lời anh. Cô không phải tiểu thư ngây thơ không biết gì, cuộc sống ở nông thôn cực khổ thế nào lại còn bị người ta coi thường, dè bỉu, sức người bình thường sao chịu nổi. Bảo sao Giang Thừa Chu lại tiều tụy đến mức này. “Anh cả...” Giang Đường nắm lấy bàn tay anh, cảm nhận những vết chai sạn trong lòng bàn tay: “... Anh chịu khổ rồi.” Đôi bàn tay tài hoa của người anh trai thiên tài ngày xưa chỉ có vết chai do cầm bút, nay đã trở nên thô ráp, chằng chịt những vết sẹo lạ lẫm. Giang Đường xót xa vô cùng. Giang Thừa Chu khẽ thở dài, khóe mắt hơi đỏ nhưng vẫn cố gắng mỉm cười: “Đường Đường ngốc, đừng khóc. Lần này anh cả không có kẹo cho em ăn đâu.” Giang Đường thấy Nguyệt Nguyệt là mèo con ham ăn, bản thân cô ngày xưa cũng thế. Hồi bé, Giang Đường rất hay làm nũng còn nhõng nhẽo hơn cả Nguyệt Nguyệt bây giờ, lúc nào cũng bám đuôi anh cả. Hồi đó đi chưa vững, tự ngã cũng khóc nhè ăn vạ. Mỗi lần như thế, Giang Thừa Chu lại móc kẹo trong túi ra dỗ dành cô em gái bé bỏng nín khóc. Thói quen từ nhỏ ấy theo anh đến tận lúc trưởng thành, trong túi lúc nào cũng có vài viên kẹo. Nhưng bây giờ... Giang Thừa Chu còn lo chưa đủ no, lấy đâu ra kẹo. Giang Đường lắc đầu: “Anh cả, em lớn rồi, không cần anh dỗ kẹo nữa đâu. Giờ đến lượt em cho anh kẹo.” Nói rồi, Giang Đường thò tay vào túi, lấy ra kẹo thật. Là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mà hồi bé anh hay dùng để dỗ cô. Giang Đường bóc vỏ kẹo, nhét vào tay anh: “Anh cả, ăn đi!” Giang Thừa Chu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cười nói: “Đường Đường, em cũng ăn đi.” “Vâng, anh em mình cùng ăn!” Hai anh em cùng ăn viên kẹo chứa đầy ký ức tuổi thơ, khóe mắt cùng đỏ hoe, đứng trên con đường làng nhìn nhau cười. Một lát sau, tiếng gọi sốt sắng của Dương Tố Trân vang lên. “Tiểu Giang! Tiểu Giang!” Giang Đường đáp lại: “Chị Dương, em ở đây!”

Chương 132: Anh cả không có kẹo cho em