Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…
Chương 176: Vóc dáng trời sinh để múa
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Quá nổi bật, vóc dáng này trời sinh để múa. Vương Tình nhìn kỹ một lượt, hiểu ngay tại sao đoàn trưởng An lại tìm Giang Đường giúp đỡ. Vóc dáng này đứng giữa đám đông đúng là vạn người có một. Giang Đường bước ra, bắt gặp ánh mắt soi mói của Vương Tình, thấy cô ta cứ nhìn ngó nghiêng mãi không nói gì, bèn hỏi thẳng: “Cô tìm tôi có việc gì không?” Vì mâu thuẫn nhỏ lúc trước, giọng điệu Giang Đường không được thân thiện cho lắm. Nhưng bất ngờ thay, Vương Tình mở miệng lại là lời xin lỗi. “Tôi đến để xin lỗi cô. Giang Đường, lúc nãy tôi chưa hiểu chuyện nên thái độ không tốt, xin lỗi nhé.” Vương Tình chìa tay ra: “Làm quen lại nhé, tôi là Vương Tình.” Giang Đường ngạc nhiên nhướng mày, cái nhìn về Vương Tình thay đổi hẳn. Cứ tưởng lại là một tiểu thư kiêu căng khó chiều, ai ngờ cô nàng này dám làm dám chịu, biết nhận lỗi, điểm này đã hơn khối người rồi. Giang Đường mỉm cười thiện chí, bắt tay Vương Tình: “Những ngày tới mong cô chỉ giáo thêm.” “Được, chỗ nào chưa tốt tôi sẽ nói thẳng. Nhưng cô yên tâm, bài múa không khó đâu, chịu khó tập luyện là được, tôi sẽ hướng dẫn cô.” Qua vài câu trao đổi, Giang Đường cũng nắm bắt được tính cách Vương Tình: kiêu hãnh nhưng không ngạo mạn, chỉ là hơi cứng nhắc, rõ ràng sẵn lòng giúp đỡ nhưng lời nói ra lại hơi khó nghe. Một người thẳng thắn và hơi kỳ quặc. Vương Tình đề nghị: “Cô khởi động trước đi sau đó thực hiện vài động tác cơ bản để tôi xem nền tảng thế nào.” “Được.” Giang Đường đi đến thanh gióng bên cạnh sân tập, thực hiện vài động tác thả lỏng cơ thể, nhón chân, dần dần làm quen với việc dồn lực vào chân và phối hợp tay chân. Cơ thể này là của nguyên chủ, Giang Đường xuyên không đến chưa từng tập luyện lại, may mắn là nền tảng vẫn còn lại được nước suối linh tuyền bồi bổ nên cô thực hiện khá dễ dàng. Dần dần, cô hòa nhập hoàn toàn với cơ thể này. Độ dẻo dai của cơ thể vượt xa sức tưởng tượng của Giang Đường, cô xoạc ngang, xoạc dọc, đứng một chân giơ cao chân kia chạm tai, thậm chí xoay người trên một chân đều nhẹ tênh. Vương Tình khoanh tay đứng nhìn, mắt chữ A mồm chữ O. Công bằng mà nói, Giang Đường rất giỏi. Vương Tình buộc phải thừa nhận điều đó. Nếu lúc này đoàn trưởng An bảo Giang Đường đến tranh vai chính, Vương Tình chắc chắn sẽ lo sốt vó, sợ lại thua Giang Đường như từng thua Diệp Vân Thư. Vương Tình không kìm được hỏi: “Giang Đường, cô học múa bao lâu rồi?” “Khoảng... hơn mười năm, học từ bé.” “Chưa từng bỏ dở sao?” “Cũng coi như vậy, không bỏ hẳn nhưng mấy năm trước lấy chồng sinh con nên có gián đoạn một thời gian.” “Cô... cô... cô... cô đã lấy chồng sinh con rồi á?” Vương Tình trợn tròn mắt kinh ngạc. Giang Đường hạ chân xuống, nhìn vẻ mặt sốc của Vương Tình, cười nói: “Ừ, tôi lấy chồng sinh con rồi, sinh đôi long phượng đấy, hai bé đáng yêu lắm, hôm nào tôi dẫn đến cho cô xem.” Vương Tình vẫn chưa hoàn hồn, ánh mắt run run nhìn xuống vòng eo phẳng lì của Giang Đường. Eo nhỏ thế kia còn nhỏ hơn cả eo cô, thế mà đã sinh con rồi á? Chẳng phải bảo sinh con xong bụng sẽ sổ, xương chậu nở, mông to, dáng xấu đi, múa may cũng cứng nhắc hơn sao. Cô nghe nói nhiều nghệ sĩ múa nước ngoài chọn không kết hôn sinh con để giữ dáng vóc. Giang Đường không những sinh con mà còn sinh đôi. Vậy mà dáng vẫn như thiếu nữ, thật đáng kinh ngạc... “Giang Đường, trong vở diễn lần này có nhiều động tác nhảy, cô thử làm xem, tôi kiểm tra xem có chuẩn không.” Vương Tình vừa nói vừa làm mẫu hai động tác: bật nhảy tại chỗ bằng mũi chân và chạy đà nhảy cao. Vương Tình có nền tảng vững chắc lại chăm chỉ luyện tập nên động tác rất đẹp, tư thế nhảy uyển chuyển như thiên nga cất cánh. Giang Đường quan sát kỹ, thả lỏng cơ thể, xoay cổ chân rồi bật nhảy tại chỗ... Oa... Vương Tình lại được phen lác mắt, Giang Đường bật nhảy tại chỗ nhẹ nhàng mà còn cao hơn cả cô. Cô ấy... giỏi thật. Giỏi hơn cô và giỏi hơn cả Diệp Vân Thư trước đây. Vương Tình thắc mắc: “Giang Đường, cô múa tốt thế lại học hơn mười năm, sao không vào đoàn văn công?” “Đâu phải ai cũng có cơ hội tốt để vào đoàn văn công đâu.” Vương Tình sững người, sực nhớ ra Giang Đường có vấn đề về lý lịch, cô ngại ngùng mím môi không hỏi nữa, bắt đầu hướng dẫn Giang Đường vị trí, đường đi và các động tác cụ thể. Vai của Giang Đường là một trong những vũ công múa phụ ở hàng đầu, tuy không phải vai chính nhưng cũng rất nổi bật. Chỉ là phải làm nền cho vai chính suốt buổi, động tác nhiều, thời gian dài, tốn sức lắm. Vương Tình sợ Giang Đường gầy yếu không chịu nổi, định dạy một nửa buổi sáng, một nửa buổi chiều, mai mới ráp đội hình. Ai ngờ... Giang Đường chỉ mất một buổi sáng là nhớ hết. Vương Tình hỏi: “Cô nhớ hết thật á?” “Ừ, nhớ hết rồi cũng không phức tạp lắm.” Cô học ngoại ngữ còn làu làu hàng nghìn từ vựng, mấy động tác cơ bản này ăn thua gì. Giang Đường cười hỏi: “Tôi học xong rồi, chiều nay có được tập cùng mọi người không?” “Được, tôi sẽ báo cáo với đoàn trưởng An, chiều nay chúng ta cùng tập.” Vương Tình đưa cho Giang Đường một chiếc khăn mặt: “Khăn của tôi đấy, giặt sạch rồi, cô không chê thì dùng tạm.” “Cảm ơn cô, Vương Tình, cô tốt thật đấy.” Giang Đường cười cảm ơn, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt ửng hồng vì vận động trông càng thêm kiều diễm. Lần đầu được khen là người tốt, Vương Tình lúng túng, mặt hơi đỏ, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào Giang Đường. Đúng lúc đó, có người vào báo. “Đồng chí Giang Đường, có người tìm.” Vương Tình sợ Giang Đường lạ nước lạ cái nên đưa cô ra ngoài. Hai người mặc đồ tập, cổ vắt khăn mặt đi ra ngoài sân tập, thấy Lương Khai Lai đang đứng đợi.
Quá nổi bật, vóc dáng này trời sinh để múa.
Vương Tình nhìn kỹ một lượt, hiểu ngay tại sao đoàn trưởng An lại tìm Giang Đường giúp đỡ. Vóc dáng này đứng giữa đám đông đúng là vạn người có một.
Giang Đường bước ra, bắt gặp ánh mắt soi mói của Vương Tình, thấy cô ta cứ nhìn ngó nghiêng mãi không nói gì, bèn hỏi thẳng:
“Cô tìm tôi có việc gì không?”
Vì mâu thuẫn nhỏ lúc trước, giọng điệu Giang Đường không được thân thiện cho lắm.
Nhưng bất ngờ thay, Vương Tình mở miệng lại là lời xin lỗi.
“Tôi đến để xin lỗi cô. Giang Đường, lúc nãy tôi chưa hiểu chuyện nên thái độ không tốt, xin lỗi nhé.” Vương Tình chìa tay ra: “Làm quen lại nhé, tôi là Vương Tình.”
Giang Đường ngạc nhiên nhướng mày, cái nhìn về Vương Tình thay đổi hẳn.
Cứ tưởng lại là một tiểu thư kiêu căng khó chiều, ai ngờ cô nàng này dám làm dám chịu, biết nhận lỗi, điểm này đã hơn khối người rồi.
Giang Đường mỉm cười thiện chí, bắt tay Vương Tình: “Những ngày tới mong cô chỉ giáo thêm.”
“Được, chỗ nào chưa tốt tôi sẽ nói thẳng. Nhưng cô yên tâm, bài múa không khó đâu, chịu khó tập luyện là được, tôi sẽ hướng dẫn cô.”
Qua vài câu trao đổi, Giang Đường cũng nắm bắt được tính cách Vương Tình: kiêu hãnh nhưng không ngạo mạn, chỉ là hơi cứng nhắc, rõ ràng sẵn lòng giúp đỡ nhưng lời nói ra lại hơi khó nghe.
Một người thẳng thắn và hơi kỳ quặc.
Vương Tình đề nghị: “Cô khởi động trước đi sau đó thực hiện vài động tác cơ bản để tôi xem nền tảng thế nào.”
“Được.”
Giang Đường đi đến thanh gióng bên cạnh sân tập, thực hiện vài động tác thả lỏng cơ thể, nhón chân, dần dần làm quen với việc dồn lực vào chân và phối hợp tay chân.
Cơ thể này là của nguyên chủ, Giang Đường xuyên không đến chưa từng tập luyện lại, may mắn là nền tảng vẫn còn lại được nước suối linh tuyền bồi bổ nên cô thực hiện khá dễ dàng.
Dần dần, cô hòa nhập hoàn toàn với cơ thể này.
Độ dẻo dai của cơ thể vượt xa sức tưởng tượng của Giang Đường, cô xoạc ngang, xoạc dọc, đứng một chân giơ cao chân kia chạm tai, thậm chí xoay người trên một chân đều nhẹ tênh.
Vương Tình khoanh tay đứng nhìn, mắt chữ A mồm chữ O.
Công bằng mà nói, Giang Đường rất giỏi.
Vương Tình buộc phải thừa nhận điều đó.
Nếu lúc này đoàn trưởng An bảo Giang Đường đến tranh vai chính, Vương Tình chắc chắn sẽ lo sốt vó, sợ lại thua Giang Đường như từng thua Diệp Vân Thư.
Vương Tình không kìm được hỏi: “Giang Đường, cô học múa bao lâu rồi?”
“Khoảng... hơn mười năm, học từ bé.”
“Chưa từng bỏ dở sao?”
“Cũng coi như vậy, không bỏ hẳn nhưng mấy năm trước lấy chồng sinh con nên có gián đoạn một thời gian.”
“Cô... cô... cô... cô đã lấy chồng sinh con rồi á?” Vương Tình trợn tròn mắt kinh ngạc.
Giang Đường hạ chân xuống, nhìn vẻ mặt sốc của Vương Tình, cười nói: “Ừ, tôi lấy chồng sinh con rồi, sinh đôi long phượng đấy, hai bé đáng yêu lắm, hôm nào tôi dẫn đến cho cô xem.”
Vương Tình vẫn chưa hoàn hồn, ánh mắt run run nhìn xuống vòng eo phẳng lì của Giang Đường.
Eo nhỏ thế kia còn nhỏ hơn cả eo cô, thế mà đã sinh con rồi á?
Chẳng phải bảo sinh con xong bụng sẽ sổ, xương chậu nở, mông to, dáng xấu đi, múa may cũng cứng nhắc hơn sao.
Cô nghe nói nhiều nghệ sĩ múa nước ngoài chọn không kết hôn sinh con để giữ dáng vóc.
Giang Đường không những sinh con mà còn sinh đôi.
Vậy mà dáng vẫn như thiếu nữ, thật đáng kinh ngạc...
“Giang Đường, trong vở diễn lần này có nhiều động tác nhảy, cô thử làm xem, tôi kiểm tra xem có chuẩn không.” Vương Tình vừa nói vừa làm mẫu hai động tác: bật nhảy tại chỗ bằng mũi chân và chạy đà nhảy cao.
Vương Tình có nền tảng vững chắc lại chăm chỉ luyện tập nên động tác rất đẹp, tư thế nhảy uyển chuyển như thiên nga cất cánh.
Giang Đường quan sát kỹ, thả lỏng cơ thể, xoay cổ chân rồi bật nhảy tại chỗ...
Oa...
Vương Tình lại được phen lác mắt, Giang Đường bật nhảy tại chỗ nhẹ nhàng mà còn cao hơn cả cô.
Cô ấy... giỏi thật.
Giỏi hơn cô và giỏi hơn cả Diệp Vân Thư trước đây.
Vương Tình thắc mắc: “Giang Đường, cô múa tốt thế lại học hơn mười năm, sao không vào đoàn văn công?”
“Đâu phải ai cũng có cơ hội tốt để vào đoàn văn công đâu.”
Vương Tình sững người, sực nhớ ra Giang Đường có vấn đề về lý lịch, cô ngại ngùng mím môi không hỏi nữa, bắt đầu hướng dẫn Giang Đường vị trí, đường đi và các động tác cụ thể.
Vai của Giang Đường là một trong những vũ công múa phụ ở hàng đầu, tuy không phải vai chính nhưng cũng rất nổi bật.
Chỉ là phải làm nền cho vai chính suốt buổi, động tác nhiều, thời gian dài, tốn sức lắm.
Vương Tình sợ Giang Đường gầy yếu không chịu nổi, định dạy một nửa buổi sáng, một nửa buổi chiều, mai mới ráp đội hình.
Ai ngờ... Giang Đường chỉ mất một buổi sáng là nhớ hết.
Vương Tình hỏi: “Cô nhớ hết thật á?”
“Ừ, nhớ hết rồi cũng không phức tạp lắm.”
Cô học ngoại ngữ còn làu làu hàng nghìn từ vựng, mấy động tác cơ bản này ăn thua gì.
Giang Đường cười hỏi: “Tôi học xong rồi, chiều nay có được tập cùng mọi người không?”
“Được, tôi sẽ báo cáo với đoàn trưởng An, chiều nay chúng ta cùng tập.” Vương Tình đưa cho Giang Đường một chiếc khăn mặt: “Khăn của tôi đấy, giặt sạch rồi, cô không chê thì dùng tạm.”
“Cảm ơn cô, Vương Tình, cô tốt thật đấy.” Giang Đường cười cảm ơn, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt ửng hồng vì vận động trông càng thêm kiều diễm.
Lần đầu được khen là người tốt, Vương Tình lúng túng, mặt hơi đỏ, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào Giang Đường.
Đúng lúc đó, có người vào báo.
“Đồng chí Giang Đường, có người tìm.”
Vương Tình sợ Giang Đường lạ nước lạ cái nên đưa cô ra ngoài.
Hai người mặc đồ tập, cổ vắt khăn mặt đi ra ngoài sân tập, thấy Lương Khai Lai đang đứng đợi.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Quá nổi bật, vóc dáng này trời sinh để múa. Vương Tình nhìn kỹ một lượt, hiểu ngay tại sao đoàn trưởng An lại tìm Giang Đường giúp đỡ. Vóc dáng này đứng giữa đám đông đúng là vạn người có một. Giang Đường bước ra, bắt gặp ánh mắt soi mói của Vương Tình, thấy cô ta cứ nhìn ngó nghiêng mãi không nói gì, bèn hỏi thẳng: “Cô tìm tôi có việc gì không?” Vì mâu thuẫn nhỏ lúc trước, giọng điệu Giang Đường không được thân thiện cho lắm. Nhưng bất ngờ thay, Vương Tình mở miệng lại là lời xin lỗi. “Tôi đến để xin lỗi cô. Giang Đường, lúc nãy tôi chưa hiểu chuyện nên thái độ không tốt, xin lỗi nhé.” Vương Tình chìa tay ra: “Làm quen lại nhé, tôi là Vương Tình.” Giang Đường ngạc nhiên nhướng mày, cái nhìn về Vương Tình thay đổi hẳn. Cứ tưởng lại là một tiểu thư kiêu căng khó chiều, ai ngờ cô nàng này dám làm dám chịu, biết nhận lỗi, điểm này đã hơn khối người rồi. Giang Đường mỉm cười thiện chí, bắt tay Vương Tình: “Những ngày tới mong cô chỉ giáo thêm.” “Được, chỗ nào chưa tốt tôi sẽ nói thẳng. Nhưng cô yên tâm, bài múa không khó đâu, chịu khó tập luyện là được, tôi sẽ hướng dẫn cô.” Qua vài câu trao đổi, Giang Đường cũng nắm bắt được tính cách Vương Tình: kiêu hãnh nhưng không ngạo mạn, chỉ là hơi cứng nhắc, rõ ràng sẵn lòng giúp đỡ nhưng lời nói ra lại hơi khó nghe. Một người thẳng thắn và hơi kỳ quặc. Vương Tình đề nghị: “Cô khởi động trước đi sau đó thực hiện vài động tác cơ bản để tôi xem nền tảng thế nào.” “Được.” Giang Đường đi đến thanh gióng bên cạnh sân tập, thực hiện vài động tác thả lỏng cơ thể, nhón chân, dần dần làm quen với việc dồn lực vào chân và phối hợp tay chân. Cơ thể này là của nguyên chủ, Giang Đường xuyên không đến chưa từng tập luyện lại, may mắn là nền tảng vẫn còn lại được nước suối linh tuyền bồi bổ nên cô thực hiện khá dễ dàng. Dần dần, cô hòa nhập hoàn toàn với cơ thể này. Độ dẻo dai của cơ thể vượt xa sức tưởng tượng của Giang Đường, cô xoạc ngang, xoạc dọc, đứng một chân giơ cao chân kia chạm tai, thậm chí xoay người trên một chân đều nhẹ tênh. Vương Tình khoanh tay đứng nhìn, mắt chữ A mồm chữ O. Công bằng mà nói, Giang Đường rất giỏi. Vương Tình buộc phải thừa nhận điều đó. Nếu lúc này đoàn trưởng An bảo Giang Đường đến tranh vai chính, Vương Tình chắc chắn sẽ lo sốt vó, sợ lại thua Giang Đường như từng thua Diệp Vân Thư. Vương Tình không kìm được hỏi: “Giang Đường, cô học múa bao lâu rồi?” “Khoảng... hơn mười năm, học từ bé.” “Chưa từng bỏ dở sao?” “Cũng coi như vậy, không bỏ hẳn nhưng mấy năm trước lấy chồng sinh con nên có gián đoạn một thời gian.” “Cô... cô... cô... cô đã lấy chồng sinh con rồi á?” Vương Tình trợn tròn mắt kinh ngạc. Giang Đường hạ chân xuống, nhìn vẻ mặt sốc của Vương Tình, cười nói: “Ừ, tôi lấy chồng sinh con rồi, sinh đôi long phượng đấy, hai bé đáng yêu lắm, hôm nào tôi dẫn đến cho cô xem.” Vương Tình vẫn chưa hoàn hồn, ánh mắt run run nhìn xuống vòng eo phẳng lì của Giang Đường. Eo nhỏ thế kia còn nhỏ hơn cả eo cô, thế mà đã sinh con rồi á? Chẳng phải bảo sinh con xong bụng sẽ sổ, xương chậu nở, mông to, dáng xấu đi, múa may cũng cứng nhắc hơn sao. Cô nghe nói nhiều nghệ sĩ múa nước ngoài chọn không kết hôn sinh con để giữ dáng vóc. Giang Đường không những sinh con mà còn sinh đôi. Vậy mà dáng vẫn như thiếu nữ, thật đáng kinh ngạc... “Giang Đường, trong vở diễn lần này có nhiều động tác nhảy, cô thử làm xem, tôi kiểm tra xem có chuẩn không.” Vương Tình vừa nói vừa làm mẫu hai động tác: bật nhảy tại chỗ bằng mũi chân và chạy đà nhảy cao. Vương Tình có nền tảng vững chắc lại chăm chỉ luyện tập nên động tác rất đẹp, tư thế nhảy uyển chuyển như thiên nga cất cánh. Giang Đường quan sát kỹ, thả lỏng cơ thể, xoay cổ chân rồi bật nhảy tại chỗ... Oa... Vương Tình lại được phen lác mắt, Giang Đường bật nhảy tại chỗ nhẹ nhàng mà còn cao hơn cả cô. Cô ấy... giỏi thật. Giỏi hơn cô và giỏi hơn cả Diệp Vân Thư trước đây. Vương Tình thắc mắc: “Giang Đường, cô múa tốt thế lại học hơn mười năm, sao không vào đoàn văn công?” “Đâu phải ai cũng có cơ hội tốt để vào đoàn văn công đâu.” Vương Tình sững người, sực nhớ ra Giang Đường có vấn đề về lý lịch, cô ngại ngùng mím môi không hỏi nữa, bắt đầu hướng dẫn Giang Đường vị trí, đường đi và các động tác cụ thể. Vai của Giang Đường là một trong những vũ công múa phụ ở hàng đầu, tuy không phải vai chính nhưng cũng rất nổi bật. Chỉ là phải làm nền cho vai chính suốt buổi, động tác nhiều, thời gian dài, tốn sức lắm. Vương Tình sợ Giang Đường gầy yếu không chịu nổi, định dạy một nửa buổi sáng, một nửa buổi chiều, mai mới ráp đội hình. Ai ngờ... Giang Đường chỉ mất một buổi sáng là nhớ hết. Vương Tình hỏi: “Cô nhớ hết thật á?” “Ừ, nhớ hết rồi cũng không phức tạp lắm.” Cô học ngoại ngữ còn làu làu hàng nghìn từ vựng, mấy động tác cơ bản này ăn thua gì. Giang Đường cười hỏi: “Tôi học xong rồi, chiều nay có được tập cùng mọi người không?” “Được, tôi sẽ báo cáo với đoàn trưởng An, chiều nay chúng ta cùng tập.” Vương Tình đưa cho Giang Đường một chiếc khăn mặt: “Khăn của tôi đấy, giặt sạch rồi, cô không chê thì dùng tạm.” “Cảm ơn cô, Vương Tình, cô tốt thật đấy.” Giang Đường cười cảm ơn, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt ửng hồng vì vận động trông càng thêm kiều diễm. Lần đầu được khen là người tốt, Vương Tình lúng túng, mặt hơi đỏ, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào Giang Đường. Đúng lúc đó, có người vào báo. “Đồng chí Giang Đường, có người tìm.” Vương Tình sợ Giang Đường lạ nước lạ cái nên đưa cô ra ngoài. Hai người mặc đồ tập, cổ vắt khăn mặt đi ra ngoài sân tập, thấy Lương Khai Lai đang đứng đợi.