Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…
Chương 199: Người phụ nữ xinh đẹp lạ mặt
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Lâm Hướng Đông có đầu óc kinh doanh nhạy bén và khả năng hành động tuyệt vời, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã đưa trạm thu mua phế liệu đi vào hoạt động trơn tru, làm ăn phát đạt. Cậu ta còn phát hiện ra một con đường làm giàu khác: sự chênh lệch giá trị phế liệu giữa huyện lẻ và thành phố lớn. Ở thành phố lớn có nhiều xe đạp hỏng, đài radio cũ... thu mua giá rẻ bèo, về mông má lại, thay vài linh kiện là như mới. Mang những món đồ secondhand này về huyện bán, khối người tranh nhau mua với giá cao. Buôn qua bán lại, ăn chênh lệch cũng đủ ấm. Ngược lại, ở huyện lẻ, nhất là các vùng quê, hay có những món đồ cũ kỹ, bình gốm, bàn ghế gỗ lim... người thành phố lại rất chuộng, mang lên đó bán được giá hời. Thế là Lâm Hướng Đông chạy đi chạy lại như con thoi giữa hai nơi, bận tối mắt tối mũi. Thấy Giang Đường nhìn bộ quần áo của mình, Lâm Hướng Đông sờ sờ cổ áo vest mới tinh, ngượng ngùng: “Tôi vừa ở thành phố về, làm ăn với người ta phải ăn mặc thế này mới ra dáng, chứ thực ra mặc bộ này gò bó lắm, tôi chả quen.” Giang Đường khen: “Bộ vest này hợp với cậu lắm, trông bảnh bao hẳn.” “Thật á?” Được khen, mắt Lâm Hướng Đông sáng lên, vẻ tự tin trở lại, cậu ta hào hứng kể: “... Cái hộp trang điểm cũ mình thu mua lần trước ở dưới quê ấy là đồ thật! Đồ cổ thời Thanh đấy! Hôm nay tôi lên thành phố chốt đơn, bán được chừng này.” Lâm Hướng Đông giơ năm ngón tay lên trước mặt Giang Đường. Năm nghìn. Lúc mua ở quê chỉ mất năm mươi đồng. Hồi đó cậu ta còn chê đắt, cái hộp gỗ mục mà đòi năm chục, năm hào cậu ta còn chả thèm. Nhưng Giang Đường bảo là đồ tốt, cứ mua đi, cậu ta mới bấm bụng trả tiền. Đi theo Giang Đường lâu nay, Lâm Hướng Đông tin tưởng tuyệt đối vào mắt nhìn của cô, cô bảo tốt là tốt, chưa bao giờ sai. Lần này cũng thế. Cái hộp đó mang lên thành phố bày được bảy ngày thì có một bà cụ nhìn trúng, mê mẩn mua ngay với giá năm nghìn. Lâm Hướng Đông móc túi lấy ra cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Giang Đường: “Đồng chí Giang, tiền bán cái hộp với doanh thu tháng này của cửa hàng đều ở trong này cả, cô xem đi.” Giang Đường đã xem qua sổ sách, liếc nhìn con số trong sổ tiết kiệm, xác nhận không sai rồi cất đi. Giờ làm ăn lớn, dòng tiền ra vào nhiều, không thể dùng tiền mặt mãi được, dùng sổ tiết kiệm tiện hơn. Lần này gặp Lâm Hướng Đông không chỉ để lấy tiền, Giang Đường còn nhờ cậu ta một việc. “Hướng Đông, đồ tôi nhờ cậu mua có chưa?” “Có rồi, có rồi.” Lâm Hướng Đông gật đầu lia lịa: “Đồng chí Giang yên tâm, việc cô giao tôi sao dám quên. Tôi vào cửa hàng bách hóa lớn nhất thành phố mua đủ cả rồi, sắm tết không thiếu thứ gì, cả cái đàn điện tử cô dặn nữa.” Nhắc đến đàn điện tử, Lâm Hướng Đông cười tít mắt. “Trước giờ tôi chả biết đàn điện tử là cái gì, lần này được mở mang tầm mắt rồi, đúng là đồ xịn. Tôi mua hai cái, một cái cho nhà cô, một cái cho em gái tôi chơi.” Lâm Hướng Đông giờ là ông chủ nhỏ, tiền nong rủng rỉnh, đời sống gia đình cũng lên hương, các em được ăn ngon mặc đẹp, đến món đồ chơi xa xỉ như đàn điện tử cũng mua được. Cậu ta là người biết ơn, hiểu rằng có được ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ ban đầu của Giang Đường nên càng trân trọng cô hơn. Lâm Hướng Đông nói tiếp: “Đồ đạc nhiều quá, lát nữa ăn xong tôi chở đến khu tập thể cho cô nhé.” “Được, thế thì phiền cậu quá. Ăn đi, ăn nhiều vào, hôm nay tôi mời.” “Thế thì tôi không khách sáo đâu nhé.” Hai người vui vẻ thưởng thức bữa ăn ngon lành. Ra khỏi tiệm cơm, Lâm Hướng Đông định đưa Giang Đường về, tiện thể chở đồ tết và quà cáp cậu ta chuẩn bị riêng cho cô. Nhưng có một sự cố nhỏ xảy ra. Vừa bước ra cửa, một người đi đường như không có mắt đâm sầm vào Giang Đường. Sự việc quá bất ngờ khiến cả Giang Đường và Lâm Hướng Đông không kịp phản ứng. “Này này này, đi đứng kiểu gì thế? Mắt để đâu mà đâm vào người ta?” Lâm Hướng Đông vội che chắn cho Giang Đường, quát lớn. Giang Đường bị va lùi lại mấy bước, không ngã cũng không đau lắm nhưng cảm giác người kia cố ý va vào mình. Cô nhìn kỹ người đó là một phụ nữ trạc ba mươi, xinh đẹp, sang trọng, mặc áo khoác len màu nâu, bên trong là áo len cao cổ, tay xách túi da nhỏ. Nhìn cách ăn mặc thì chắc chắn là người có tiền. Vậy thì không phải loại ăn vạ rồi. Người phụ nữ đó cũng nhìn chằm chằm Giang Đường, ánh mắt như thể quen biết cô nhưng Giang Đường chắc chắn mình không quen người này. Thấy Lâm Hướng Đông hùng hổ định gây sự, Giang Đường can ngăn: “Thôi Hướng Đông, chắc người ta vô ý thôi, tôi cũng không sao mà.” Lâm Hướng Đông hậm hực cảnh cáo: “Lần sau đi đứng cẩn thận vào, may mà không sao đấy, chứ có chuyện gì thì cô đền nổi không?” Tưởng chuyện đến đó là xong, ai ngờ người phụ nữ bỗng ôm bụng r*n r*: “Á... đau... đau bụng quá...” Lúc bà ta ôm bụng, Giang Đường mới để ý thấy bụng bà ta hơi nhô lên dưới lớp áo khoác rộng. Bà ta có thai, chắc khoảng ba bốn tháng. Lâm Hướng Đông hoảng hốt: “Cô... cô là bà bầu à? Định ăn vạ thật đấy à? Trông sang trọng thế kia mà cũng giở trò này sao?” “Tôi... tôi không cần tiền, tôi... đau bụng quá, muốn đi bệnh viện, các người đưa tôi đi bệnh viện được không?” Người phụ nữ nhăn nhó, ôm bụng đau đớn. Giang Đường định bước tới thì bị Lâm Hướng Đông giữ lại. Cậu ta can: “Đồng chí Giang, đừng qua đó. Cô mà đưa bà ta đi viện là bị dính vào rắc rối đấy, không dứt ra được đâu.” “Không sao.” Giang Đường gạt tay cậu ta ra, đi về phía người phụ nữ: “Đứa bé quan trọng, dù thế nào cũng phải đưa cô ấy đi bệnh viện trước đã.”
Lâm Hướng Đông có đầu óc kinh doanh nhạy bén và khả năng hành động tuyệt vời, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã đưa trạm thu mua phế liệu đi vào hoạt động trơn tru, làm ăn phát đạt.
Cậu ta còn phát hiện ra một con đường làm giàu khác: sự chênh lệch giá trị phế liệu giữa huyện lẻ và thành phố lớn.
Ở thành phố lớn có nhiều xe đạp hỏng, đài radio cũ... thu mua giá rẻ bèo, về mông má lại, thay vài linh kiện là như mới.
Mang những món đồ secondhand này về huyện bán, khối người tranh nhau mua với giá cao.
Buôn qua bán lại, ăn chênh lệch cũng đủ ấm.
Ngược lại, ở huyện lẻ, nhất là các vùng quê, hay có những món đồ cũ kỹ, bình gốm, bàn ghế gỗ lim... người thành phố lại rất chuộng, mang lên đó bán được giá hời.
Thế là Lâm Hướng Đông chạy đi chạy lại như con thoi giữa hai nơi, bận tối mắt tối mũi.
Thấy Giang Đường nhìn bộ quần áo của mình, Lâm Hướng Đông sờ sờ cổ áo vest mới tinh, ngượng ngùng: “Tôi vừa ở thành phố về, làm ăn với người ta phải ăn mặc thế này mới ra dáng, chứ thực ra mặc bộ này gò bó lắm, tôi chả quen.”
Giang Đường khen: “Bộ vest này hợp với cậu lắm, trông bảnh bao hẳn.”
“Thật á?” Được khen, mắt Lâm Hướng Đông sáng lên, vẻ tự tin trở lại, cậu ta hào hứng kể: “... Cái hộp trang điểm cũ mình thu mua lần trước ở dưới quê ấy là đồ thật! Đồ cổ thời Thanh đấy! Hôm nay tôi lên thành phố chốt đơn, bán được chừng này.”
Lâm Hướng Đông giơ năm ngón tay lên trước mặt Giang Đường.
Năm nghìn.
Lúc mua ở quê chỉ mất năm mươi đồng.
Hồi đó cậu ta còn chê đắt, cái hộp gỗ mục mà đòi năm chục, năm hào cậu ta còn chả thèm.
Nhưng Giang Đường bảo là đồ tốt, cứ mua đi, cậu ta mới bấm bụng trả tiền.
Đi theo Giang Đường lâu nay, Lâm Hướng Đông tin tưởng tuyệt đối vào mắt nhìn của cô, cô bảo tốt là tốt, chưa bao giờ sai.
Lần này cũng thế.
Cái hộp đó mang lên thành phố bày được bảy ngày thì có một bà cụ nhìn trúng, mê mẩn mua ngay với giá năm nghìn.
Lâm Hướng Đông móc túi lấy ra cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Giang Đường: “Đồng chí Giang, tiền bán cái hộp với doanh thu tháng này của cửa hàng đều ở trong này cả, cô xem đi.”
Giang Đường đã xem qua sổ sách, liếc nhìn con số trong sổ tiết kiệm, xác nhận không sai rồi cất đi.
Giờ làm ăn lớn, dòng tiền ra vào nhiều, không thể dùng tiền mặt mãi được, dùng sổ tiết kiệm tiện hơn.
Lần này gặp Lâm Hướng Đông không chỉ để lấy tiền, Giang Đường còn nhờ cậu ta một việc.
“Hướng Đông, đồ tôi nhờ cậu mua có chưa?”
“Có rồi, có rồi.” Lâm Hướng Đông gật đầu lia lịa: “Đồng chí Giang yên tâm, việc cô giao tôi sao dám quên. Tôi vào cửa hàng bách hóa lớn nhất thành phố mua đủ cả rồi, sắm tết không thiếu thứ gì, cả cái đàn điện tử cô dặn nữa.”
Nhắc đến đàn điện tử, Lâm Hướng Đông cười tít mắt.
“Trước giờ tôi chả biết đàn điện tử là cái gì, lần này được mở mang tầm mắt rồi, đúng là đồ xịn. Tôi mua hai cái, một cái cho nhà cô, một cái cho em gái tôi chơi.”
Lâm Hướng Đông giờ là ông chủ nhỏ, tiền nong rủng rỉnh, đời sống gia đình cũng lên hương, các em được ăn ngon mặc đẹp, đến món đồ chơi xa xỉ như đàn điện tử cũng mua được.
Cậu ta là người biết ơn, hiểu rằng có được ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ ban đầu của Giang Đường nên càng trân trọng cô hơn.
Lâm Hướng Đông nói tiếp: “Đồ đạc nhiều quá, lát nữa ăn xong tôi chở đến khu tập thể cho cô nhé.”
“Được, thế thì phiền cậu quá. Ăn đi, ăn nhiều vào, hôm nay tôi mời.”
“Thế thì tôi không khách sáo đâu nhé.”
Hai người vui vẻ thưởng thức bữa ăn ngon lành.
Ra khỏi tiệm cơm, Lâm Hướng Đông định đưa Giang Đường về, tiện thể chở đồ tết và quà cáp cậu ta chuẩn bị riêng cho cô.
Nhưng có một sự cố nhỏ xảy ra.
Vừa bước ra cửa, một người đi đường như không có mắt đâm sầm vào Giang Đường.
Sự việc quá bất ngờ khiến cả Giang Đường và Lâm Hướng Đông không kịp phản ứng.
“Này này này, đi đứng kiểu gì thế? Mắt để đâu mà đâm vào người ta?” Lâm Hướng Đông vội che chắn cho Giang Đường, quát lớn.
Giang Đường bị va lùi lại mấy bước, không ngã cũng không đau lắm nhưng cảm giác người kia cố ý va vào mình.
Cô nhìn kỹ người đó là một phụ nữ trạc ba mươi, xinh đẹp, sang trọng, mặc áo khoác len màu nâu, bên trong là áo len cao cổ, tay xách túi da nhỏ.
Nhìn cách ăn mặc thì chắc chắn là người có tiền.
Vậy thì không phải loại ăn vạ rồi.
Người phụ nữ đó cũng nhìn chằm chằm Giang Đường, ánh mắt như thể quen biết cô nhưng Giang Đường chắc chắn mình không quen người này.
Thấy Lâm Hướng Đông hùng hổ định gây sự, Giang Đường can ngăn:
“Thôi Hướng Đông, chắc người ta vô ý thôi, tôi cũng không sao mà.”
Lâm Hướng Đông hậm hực cảnh cáo: “Lần sau đi đứng cẩn thận vào, may mà không sao đấy, chứ có chuyện gì thì cô đền nổi không?”
Tưởng chuyện đến đó là xong, ai ngờ người phụ nữ bỗng ôm bụng r*n r*:
“Á... đau... đau bụng quá...”
Lúc bà ta ôm bụng, Giang Đường mới để ý thấy bụng bà ta hơi nhô lên dưới lớp áo khoác rộng.
Bà ta có thai, chắc khoảng ba bốn tháng.
Lâm Hướng Đông hoảng hốt: “Cô... cô là bà bầu à? Định ăn vạ thật đấy à? Trông sang trọng thế kia mà cũng giở trò này sao?”
“Tôi... tôi không cần tiền, tôi... đau bụng quá, muốn đi bệnh viện, các người đưa tôi đi bệnh viện được không?” Người phụ nữ nhăn nhó, ôm bụng đau đớn.
Giang Đường định bước tới thì bị Lâm Hướng Đông giữ lại.
Cậu ta can: “Đồng chí Giang, đừng qua đó. Cô mà đưa bà ta đi viện là bị dính vào rắc rối đấy, không dứt ra được đâu.”
“Không sao.” Giang Đường gạt tay cậu ta ra, đi về phía người phụ nữ: “Đứa bé quan trọng, dù thế nào cũng phải đưa cô ấy đi bệnh viện trước đã.”
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Lâm Hướng Đông có đầu óc kinh doanh nhạy bén và khả năng hành động tuyệt vời, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã đưa trạm thu mua phế liệu đi vào hoạt động trơn tru, làm ăn phát đạt. Cậu ta còn phát hiện ra một con đường làm giàu khác: sự chênh lệch giá trị phế liệu giữa huyện lẻ và thành phố lớn. Ở thành phố lớn có nhiều xe đạp hỏng, đài radio cũ... thu mua giá rẻ bèo, về mông má lại, thay vài linh kiện là như mới. Mang những món đồ secondhand này về huyện bán, khối người tranh nhau mua với giá cao. Buôn qua bán lại, ăn chênh lệch cũng đủ ấm. Ngược lại, ở huyện lẻ, nhất là các vùng quê, hay có những món đồ cũ kỹ, bình gốm, bàn ghế gỗ lim... người thành phố lại rất chuộng, mang lên đó bán được giá hời. Thế là Lâm Hướng Đông chạy đi chạy lại như con thoi giữa hai nơi, bận tối mắt tối mũi. Thấy Giang Đường nhìn bộ quần áo của mình, Lâm Hướng Đông sờ sờ cổ áo vest mới tinh, ngượng ngùng: “Tôi vừa ở thành phố về, làm ăn với người ta phải ăn mặc thế này mới ra dáng, chứ thực ra mặc bộ này gò bó lắm, tôi chả quen.” Giang Đường khen: “Bộ vest này hợp với cậu lắm, trông bảnh bao hẳn.” “Thật á?” Được khen, mắt Lâm Hướng Đông sáng lên, vẻ tự tin trở lại, cậu ta hào hứng kể: “... Cái hộp trang điểm cũ mình thu mua lần trước ở dưới quê ấy là đồ thật! Đồ cổ thời Thanh đấy! Hôm nay tôi lên thành phố chốt đơn, bán được chừng này.” Lâm Hướng Đông giơ năm ngón tay lên trước mặt Giang Đường. Năm nghìn. Lúc mua ở quê chỉ mất năm mươi đồng. Hồi đó cậu ta còn chê đắt, cái hộp gỗ mục mà đòi năm chục, năm hào cậu ta còn chả thèm. Nhưng Giang Đường bảo là đồ tốt, cứ mua đi, cậu ta mới bấm bụng trả tiền. Đi theo Giang Đường lâu nay, Lâm Hướng Đông tin tưởng tuyệt đối vào mắt nhìn của cô, cô bảo tốt là tốt, chưa bao giờ sai. Lần này cũng thế. Cái hộp đó mang lên thành phố bày được bảy ngày thì có một bà cụ nhìn trúng, mê mẩn mua ngay với giá năm nghìn. Lâm Hướng Đông móc túi lấy ra cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Giang Đường: “Đồng chí Giang, tiền bán cái hộp với doanh thu tháng này của cửa hàng đều ở trong này cả, cô xem đi.” Giang Đường đã xem qua sổ sách, liếc nhìn con số trong sổ tiết kiệm, xác nhận không sai rồi cất đi. Giờ làm ăn lớn, dòng tiền ra vào nhiều, không thể dùng tiền mặt mãi được, dùng sổ tiết kiệm tiện hơn. Lần này gặp Lâm Hướng Đông không chỉ để lấy tiền, Giang Đường còn nhờ cậu ta một việc. “Hướng Đông, đồ tôi nhờ cậu mua có chưa?” “Có rồi, có rồi.” Lâm Hướng Đông gật đầu lia lịa: “Đồng chí Giang yên tâm, việc cô giao tôi sao dám quên. Tôi vào cửa hàng bách hóa lớn nhất thành phố mua đủ cả rồi, sắm tết không thiếu thứ gì, cả cái đàn điện tử cô dặn nữa.” Nhắc đến đàn điện tử, Lâm Hướng Đông cười tít mắt. “Trước giờ tôi chả biết đàn điện tử là cái gì, lần này được mở mang tầm mắt rồi, đúng là đồ xịn. Tôi mua hai cái, một cái cho nhà cô, một cái cho em gái tôi chơi.” Lâm Hướng Đông giờ là ông chủ nhỏ, tiền nong rủng rỉnh, đời sống gia đình cũng lên hương, các em được ăn ngon mặc đẹp, đến món đồ chơi xa xỉ như đàn điện tử cũng mua được. Cậu ta là người biết ơn, hiểu rằng có được ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ ban đầu của Giang Đường nên càng trân trọng cô hơn. Lâm Hướng Đông nói tiếp: “Đồ đạc nhiều quá, lát nữa ăn xong tôi chở đến khu tập thể cho cô nhé.” “Được, thế thì phiền cậu quá. Ăn đi, ăn nhiều vào, hôm nay tôi mời.” “Thế thì tôi không khách sáo đâu nhé.” Hai người vui vẻ thưởng thức bữa ăn ngon lành. Ra khỏi tiệm cơm, Lâm Hướng Đông định đưa Giang Đường về, tiện thể chở đồ tết và quà cáp cậu ta chuẩn bị riêng cho cô. Nhưng có một sự cố nhỏ xảy ra. Vừa bước ra cửa, một người đi đường như không có mắt đâm sầm vào Giang Đường. Sự việc quá bất ngờ khiến cả Giang Đường và Lâm Hướng Đông không kịp phản ứng. “Này này này, đi đứng kiểu gì thế? Mắt để đâu mà đâm vào người ta?” Lâm Hướng Đông vội che chắn cho Giang Đường, quát lớn. Giang Đường bị va lùi lại mấy bước, không ngã cũng không đau lắm nhưng cảm giác người kia cố ý va vào mình. Cô nhìn kỹ người đó là một phụ nữ trạc ba mươi, xinh đẹp, sang trọng, mặc áo khoác len màu nâu, bên trong là áo len cao cổ, tay xách túi da nhỏ. Nhìn cách ăn mặc thì chắc chắn là người có tiền. Vậy thì không phải loại ăn vạ rồi. Người phụ nữ đó cũng nhìn chằm chằm Giang Đường, ánh mắt như thể quen biết cô nhưng Giang Đường chắc chắn mình không quen người này. Thấy Lâm Hướng Đông hùng hổ định gây sự, Giang Đường can ngăn: “Thôi Hướng Đông, chắc người ta vô ý thôi, tôi cũng không sao mà.” Lâm Hướng Đông hậm hực cảnh cáo: “Lần sau đi đứng cẩn thận vào, may mà không sao đấy, chứ có chuyện gì thì cô đền nổi không?” Tưởng chuyện đến đó là xong, ai ngờ người phụ nữ bỗng ôm bụng r*n r*: “Á... đau... đau bụng quá...” Lúc bà ta ôm bụng, Giang Đường mới để ý thấy bụng bà ta hơi nhô lên dưới lớp áo khoác rộng. Bà ta có thai, chắc khoảng ba bốn tháng. Lâm Hướng Đông hoảng hốt: “Cô... cô là bà bầu à? Định ăn vạ thật đấy à? Trông sang trọng thế kia mà cũng giở trò này sao?” “Tôi... tôi không cần tiền, tôi... đau bụng quá, muốn đi bệnh viện, các người đưa tôi đi bệnh viện được không?” Người phụ nữ nhăn nhó, ôm bụng đau đớn. Giang Đường định bước tới thì bị Lâm Hướng Đông giữ lại. Cậu ta can: “Đồng chí Giang, đừng qua đó. Cô mà đưa bà ta đi viện là bị dính vào rắc rối đấy, không dứt ra được đâu.” “Không sao.” Giang Đường gạt tay cậu ta ra, đi về phía người phụ nữ: “Đứa bé quan trọng, dù thế nào cũng phải đưa cô ấy đi bệnh viện trước đã.”