Tác giả:

Trang viên nhà họ Thẩm tọa lạc tại vùng ngoại ô kinh thành, rộng gần hai mươi mẫu Anh, vừa xa hoa lộng lẫy lại vừa phô trương sự giàu sang phú quý. Thế nhưng Bộ Vi lại thích nơi ở của mình tại Thiên Huyền Tông hơn, một nơi quanh năm có tiên khí lượn lờ, cao lớn nguy nga. Hoàn toàn không phải là một công trình kiến trúc nơi trần tục có thể sánh bằng. Giọng nói của Thẩm Chính Nguyên đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Lát nữa liệu mà ăn nói, chuyện không nên nói thì đừng có nói.” “Ý ba nói là chuyện ba hẹn hò với nhân tình trong ngày sinh nhật mười tám tuổi của con gái mình sao?” Ba ngày trước, cô độ kiếp thất bại rồi bất ngờ xuyên không, rơi thẳng xuống hồ bơi trong căn biệt thự mà Thẩm Chính Nguyên mua cho người tình. Lúc hai người họ hốt hoảng chạy ra ngoài thì vẫn còn đang mặc đồ ngủ đôi. Thẩm Chính Nguyên cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự không vui. Nhưng Bộ Vi chẳng thèm quan tâm ông ta có cao hứng hay không vì người cha ruột này vốn chẳng phải người tốt lành gì. Cô chìa tay ra. “Phí bịt…

Chương 260

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công ĐứcTác giả: Đường TịchTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịTrang viên nhà họ Thẩm tọa lạc tại vùng ngoại ô kinh thành, rộng gần hai mươi mẫu Anh, vừa xa hoa lộng lẫy lại vừa phô trương sự giàu sang phú quý. Thế nhưng Bộ Vi lại thích nơi ở của mình tại Thiên Huyền Tông hơn, một nơi quanh năm có tiên khí lượn lờ, cao lớn nguy nga. Hoàn toàn không phải là một công trình kiến trúc nơi trần tục có thể sánh bằng. Giọng nói của Thẩm Chính Nguyên đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Lát nữa liệu mà ăn nói, chuyện không nên nói thì đừng có nói.” “Ý ba nói là chuyện ba hẹn hò với nhân tình trong ngày sinh nhật mười tám tuổi của con gái mình sao?” Ba ngày trước, cô độ kiếp thất bại rồi bất ngờ xuyên không, rơi thẳng xuống hồ bơi trong căn biệt thự mà Thẩm Chính Nguyên mua cho người tình. Lúc hai người họ hốt hoảng chạy ra ngoài thì vẫn còn đang mặc đồ ngủ đôi. Thẩm Chính Nguyên cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự không vui. Nhưng Bộ Vi chẳng thèm quan tâm ông ta có cao hứng hay không vì người cha ruột này vốn chẳng phải người tốt lành gì. Cô chìa tay ra. “Phí bịt… Lúc này, bà đang cau mày. “Đại sư, cô có thể tìm lại được những cô gái bị lừa bán, vậy cũng có thể giúp tôi tìm lại số tiền bị mất trộm chứ?”Bộ Vi gật đầu.“Được.”“Vậy thì tốt quá rồi.”Người phụ nữ – La Khai Bình, lập tức tươi cười rạng rỡ.“Chuyện là thế này, cháu ngoại tôi kết hôn vào dịp Quốc khánh nên tôi đã rút trước hai nghìn tệ để làm tiền mừng, bao lì xì cứ để trong tủ đầu giường. Thế nhưng hôm đó lúc tôi ra ngoài lại phát hiện bao lì xì đã biến mất, đành phải tạm thời đi rút thêm hai nghìn nữa. Nhà chúng tôi tổng cộng có năm người, tôi và ông nhà tôi đều đã về hưu, ông ấy bình thường thích cùng mấy ông già trong khu chơi cờ đánh bài, lương hưu đều ở chỗ tôi. Con trai đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, cháu trai cũng phải đi học, ban ngày không có ở nhà, chỉ còn lại một mình con dâu tôi.”La Khai Bình nói đến đây, lại nhíu mày rồi thở dài một tiếng.“Con dâu tôi vẫn luôn trách tôi trước đây không trông con cho nó nhưng lúc đó tôi còn chưa về hưu, lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy? Trong lòng nó cứ thế mà ghi hận tôi, bình thường toàn cho tôi xem sắc mặt. Vì con trai cháu trai, tôi đã nhịn rồi. Nhưng nó không thể trộm bao lì xì tôi mừng cháu ngoại được, nếu nó thiếu tiền có thể mở miệng hỏi tôi, tôi cũng đâu phải không cho. Cứ lén lút như vậy là sao chứ? Đều là người một nhà, tôi cũng không phải muốn nó trả lại, ít nhất thì nó cũng phải xin lỗi tôi một tiếng chứ? Thế nhưng nó không những không nhận sai mà còn cãi nhau với tôi một trận sau đó đi thẳng về nhà mẹ đẻ. Cô nói xem, như vậy là sao?”Chuyện mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu thì có rất nhiều người đồng cảm.Trên kênh bình luận, một loạt đều là những lời chỉ trích cô con dâu không hiểu chuyện, cũng có những fan lý trí phân tích khách quan rằng không có bằng chứng thì không thể khẳng định là con dâu đã trộm tiền.Chưa biết toàn bộ sự việc thì không bình luận.La Khai Bình thấy có nhiều người ủng hộ mình, khí thế lại càng mạnh hơn.“Nhà chúng tôi không lắp camera nhưng trong nhà chỉ có mấy người như vậy, tiền chắc chắn là nó lấy. Đại sư, cô có lá bùa nào có thể khiến người ta nói thật không?”“Có.”Bộ Vi gật đầu.La Khai Bình lập tức vui mừng ra mặt.“Nhưng mà...” Giọng Bộ Vi thay đổi. “Số tiền này không phải do con dâu bà lấy.”Nụ cười của La Khai Bình cứng đờ trên mặt, bà lại nhíu mày. “Sao có thể? Nhà lại không có trộm vào, không phải nó thì còn có thể là ai?”“Là do chồng bà.”Ánh mắt Bộ Vi có chút kỳ lạ nhưng dù sao cũng là chuyện riêng tư của đối phương nên cô không nói thẳng ra.La Khai Bình lại lập tức phủ nhận.“Không thể nào, chồng tôi trước khi về hưu là giáo viên, học sinh đã từng dạy không ai là không khen ông ấy tốt, không thể nào làm cái chuyện trộm cắp vặt vãnh đó được. Hơn nữa ông ấy trộm tiền làm gì? Chuyện mua rau nấu cơm trong nhà cũng không cần ông ấy lo, quần áo gì đó đều là tôi mua cho, sức khỏe ông ấy tốt lắm cũng không cần vào bệnh viện, trộm nhiều tiền như vậy để làm gì?”“Để đi mua dâm chứ sao.”Vốn dĩ Bộ Vi còn muốn giữ lại cho bà chút thể diện nhưng cái vẻ mặt cho rằng cô là kẻ lừa đảo, đang vu khống của bà thật khiến người ta không vui.Bộ Vi cũng không phải là kẻ câm điếc nhu nhược, tự nhiên sẽ không chịu ấm ức vô cớ.Lời này vừa thốt ra, giọng điệu chỉ trích của La Khai Bình ngừng bặt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.Kênh bình luận lại bùng nổ, tràn ngập không khí vui vẻ hóng chuyện.[Chèo Một Con Thuyền Người Trong Lòng: Nam giới năm mươi lăm tuổi về hưu, bác trai thận vẫn tốt ghê nhỉ.][Đợi Hạ Đợi Thu: Vốn tưởng là một vở kịch gia đình lớn, không ngờ lại là lịch sử ăn chơi của một giáo viên về hưu, chậc chậc.][Đám Mây Xa Xôi: Phỉ nhổ, lớn tuổi rồi mà tư đức không tu, trộm tiền mua dâm còn muốn để con dâu gánh tội thay. Con trai bà cũng là đồ hồ đồ, cả một nhà người bắt nạt một mình cô ấy, ghê tởm chết đi được.][Ngôn Thanh Hoan: Bà luôn miệng nói con dâu bất mãn với bà nhưng tôi chỉ nghe thấy những lời chỉ trích khắc nghiệt của bà đối với cô ấy. Tiền quẻ của chị Vi là 3888 tệ, bà luôn miệng nói không quan tâm đến hai nghìn kia nhưng lại sẵn lòng bỏ ra số tiền gấp đôi để ‘công khai xử tử’ con dâu mình, tâm địa độc ác đến nhường nào. Con dâu bà vớ phải gia đình các người mới là thật sự xui xẻo.][Vần Thơ Vị Bưởi: Tôi thật sự phục rồi, những người này vừa sẵn lòng bỏ tiền ra tìm chị Vi xem bói lại vừa không tin cô ấy. Đây chẳng phải giống như những anh hùng bàn phím sao, điều bà ta quan tâm không phải là sự thật mà chỉ tin vào câu trả lời mà mình đã khẳng định! Chị Vi không nịnh bợ bà ta, bà ta liền tổn thương chứ gì. Bây giờ biết được ông chồng cưng của mình mới là kẻ trộm còn sau lưng mình đi vụng trộm bên ngoài, chậc, tam quan sụp đổ rồi chứ gì.]La Khai Bình vừa mở miệng đã khiến người ta khó chịu, vẻ ngoài thì ra dáng một bà mẹ chồng tốt nhưng câu nào câu nấy đều nói con dâu không hiểu chuyện còn muốn dùng dư luận để đối phó với con dâu, bắt cóc đạo đức.Nhưng con người thì đa dạng, dù vậy vẫn có người đồng cảm với bà, bênh vực cho bà sau đó chĩa mũi dùi vào ông chồng mua dâm của bà.La Khai Bình vốn tưởng mình đang đứng trên đỉnh cao đạo đức, nào ngờ sự thật lại xấu hôi đến vậy còn bị bóc mẽ lên mạng, trên mặt lập tức nóng bừng, vừa xấu hổ lại vừa tức giận.“Bà nói mua dâm là mua dâm à, có bằng chứng gì không?”Bộ Vi lấy làm lạ: “Con dâu bà vô cớ bị bà vu oan, cũng đâu thấy bà đưa ra bằng chứng nào, sao bây giờ lại đột nhiên thông minh ra thế?”La Khai Bình nghẹn lời.Bộ Vi bèn mỉm cười. “Nhưng bà yên tâm, các đồng chí cảnh sát sẽ đưa ra bằng chứng cho bà.”Trong lòng La Khai Bình “lộp bộp” một tiếng. “Cảnh sát nào? Tôi không báo án, cô đừng có xen vào chuyện của người khác.”Bộ Vi lắc đầu. “Chồng bà mua dâm đã vi phạm pháp luật, với tư cách là một công dân, tôi có quyền tố cáo. Bởi vậy nên – các đồng chí cảnh sát trong phòng livestream, có việc để làm rồi.”[Đồn cảnh sát X, thành phố C: Đã nhận.]La Khai Bình: “…”

Lúc này, bà đang cau mày. “Đại sư, cô có thể tìm lại được những cô gái bị lừa bán, vậy cũng có thể giúp tôi tìm lại số tiền bị mất trộm chứ?”

Bộ Vi gật đầu.

“Được.”

“Vậy thì tốt quá rồi.”

Người phụ nữ – La Khai Bình, lập tức tươi cười rạng rỡ.

“Chuyện là thế này, cháu ngoại tôi kết hôn vào dịp Quốc khánh nên tôi đã rút trước hai nghìn tệ để làm tiền mừng, bao lì xì cứ để trong tủ đầu giường. Thế nhưng hôm đó lúc tôi ra ngoài lại phát hiện bao lì xì đã biến mất, đành phải tạm thời đi rút thêm hai nghìn nữa. Nhà chúng tôi tổng cộng có năm người, tôi và ông nhà tôi đều đã về hưu, ông ấy bình thường thích cùng mấy ông già trong khu chơi cờ đánh bài, lương hưu đều ở chỗ tôi. Con trai đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, cháu trai cũng phải đi học, ban ngày không có ở nhà, chỉ còn lại một mình con dâu tôi.”

La Khai Bình nói đến đây, lại nhíu mày rồi thở dài một tiếng.

“Con dâu tôi vẫn luôn trách tôi trước đây không trông con cho nó nhưng lúc đó tôi còn chưa về hưu, lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy? Trong lòng nó cứ thế mà ghi hận tôi, bình thường toàn cho tôi xem sắc mặt. Vì con trai cháu trai, tôi đã nhịn rồi. Nhưng nó không thể trộm bao lì xì tôi mừng cháu ngoại được, nếu nó thiếu tiền có thể mở miệng hỏi tôi, tôi cũng đâu phải không cho. Cứ lén lút như vậy là sao chứ? Đều là người một nhà, tôi cũng không phải muốn nó trả lại, ít nhất thì nó cũng phải xin lỗi tôi một tiếng chứ? Thế nhưng nó không những không nhận sai mà còn cãi nhau với tôi một trận sau đó đi thẳng về nhà mẹ đẻ. Cô nói xem, như vậy là sao?”

Chuyện mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu thì có rất nhiều người đồng cảm.

Trên kênh bình luận, một loạt đều là những lời chỉ trích cô con dâu không hiểu chuyện, cũng có những fan lý trí phân tích khách quan rằng không có bằng chứng thì không thể khẳng định là con dâu đã trộm tiền.

Chưa biết toàn bộ sự việc thì không bình luận.

La Khai Bình thấy có nhiều người ủng hộ mình, khí thế lại càng mạnh hơn.

“Nhà chúng tôi không lắp camera nhưng trong nhà chỉ có mấy người như vậy, tiền chắc chắn là nó lấy. Đại sư, cô có lá bùa nào có thể khiến người ta nói thật không?”

“Có.”

Bộ Vi gật đầu.

La Khai Bình lập tức vui mừng ra mặt.

“Nhưng mà...” Giọng Bộ Vi thay đổi. “Số tiền này không phải do con dâu bà lấy.”

Nụ cười của La Khai Bình cứng đờ trên mặt, bà lại nhíu mày. “Sao có thể? Nhà lại không có trộm vào, không phải nó thì còn có thể là ai?”

“Là do chồng bà.”

Ánh mắt Bộ Vi có chút kỳ lạ nhưng dù sao cũng là chuyện riêng tư của đối phương nên cô không nói thẳng ra.

La Khai Bình lại lập tức phủ nhận.

“Không thể nào, chồng tôi trước khi về hưu là giáo viên, học sinh đã từng dạy không ai là không khen ông ấy tốt, không thể nào làm cái chuyện trộm cắp vặt vãnh đó được. Hơn nữa ông ấy trộm tiền làm gì? Chuyện mua rau nấu cơm trong nhà cũng không cần ông ấy lo, quần áo gì đó đều là tôi mua cho, sức khỏe ông ấy tốt lắm cũng không cần vào bệnh viện, trộm nhiều tiền như vậy để làm gì?”

“Để đi mua dâm chứ sao.”

Vốn dĩ Bộ Vi còn muốn giữ lại cho bà chút thể diện nhưng cái vẻ mặt cho rằng cô là kẻ lừa đảo, đang vu khống của bà thật khiến người ta không vui.

Bộ Vi cũng không phải là kẻ câm điếc nhu nhược, tự nhiên sẽ không chịu ấm ức vô cớ.

Lời này vừa thốt ra, giọng điệu chỉ trích của La Khai Bình ngừng bặt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Kênh bình luận lại bùng nổ, tràn ngập không khí vui vẻ hóng chuyện.

[Chèo Một Con Thuyền Người Trong Lòng: Nam giới năm mươi lăm tuổi về hưu, bác trai thận vẫn tốt ghê nhỉ.]

[Đợi Hạ Đợi Thu: Vốn tưởng là một vở kịch gia đình lớn, không ngờ lại là lịch sử ăn chơi của một giáo viên về hưu, chậc chậc.]

[Đám Mây Xa Xôi: Phỉ nhổ, lớn tuổi rồi mà tư đức không tu, trộm tiền mua dâm còn muốn để con dâu gánh tội thay. Con trai bà cũng là đồ hồ đồ, cả một nhà người bắt nạt một mình cô ấy, ghê tởm chết đi được.]

[Ngôn Thanh Hoan: Bà luôn miệng nói con dâu bất mãn với bà nhưng tôi chỉ nghe thấy những lời chỉ trích khắc nghiệt của bà đối với cô ấy. Tiền quẻ của chị Vi là 3888 tệ, bà luôn miệng nói không quan tâm đến hai nghìn kia nhưng lại sẵn lòng bỏ ra số tiền gấp đôi để ‘công khai xử tử’ con dâu mình, tâm địa độc ác đến nhường nào. Con dâu bà vớ phải gia đình các người mới là thật sự xui xẻo.]

[Vần Thơ Vị Bưởi: Tôi thật sự phục rồi, những người này vừa sẵn lòng bỏ tiền ra tìm chị Vi xem bói lại vừa không tin cô ấy. Đây chẳng phải giống như những anh hùng bàn phím sao, điều bà ta quan tâm không phải là sự thật mà chỉ tin vào câu trả lời mà mình đã khẳng định! Chị Vi không nịnh bợ bà ta, bà ta liền tổn thương chứ gì. Bây giờ biết được ông chồng cưng của mình mới là kẻ trộm còn sau lưng mình đi vụng trộm bên ngoài, chậc, tam quan sụp đổ rồi chứ gì.]

La Khai Bình vừa mở miệng đã khiến người ta khó chịu, vẻ ngoài thì ra dáng một bà mẹ chồng tốt nhưng câu nào câu nấy đều nói con dâu không hiểu chuyện còn muốn dùng dư luận để đối phó với con dâu, bắt cóc đạo đức.

Nhưng con người thì đa dạng, dù vậy vẫn có người đồng cảm với bà, bênh vực cho bà sau đó chĩa mũi dùi vào ông chồng mua dâm của bà.

La Khai Bình vốn tưởng mình đang đứng trên đỉnh cao đạo đức, nào ngờ sự thật lại xấu hôi đến vậy còn bị bóc mẽ lên mạng, trên mặt lập tức nóng bừng, vừa xấu hổ lại vừa tức giận.

“Bà nói mua dâm là mua dâm à, có bằng chứng gì không?”

Bộ Vi lấy làm lạ: “Con dâu bà vô cớ bị bà vu oan, cũng đâu thấy bà đưa ra bằng chứng nào, sao bây giờ lại đột nhiên thông minh ra thế?”

La Khai Bình nghẹn lời.

Bộ Vi bèn mỉm cười. “Nhưng bà yên tâm, các đồng chí cảnh sát sẽ đưa ra bằng chứng cho bà.”

Trong lòng La Khai Bình “lộp bộp” một tiếng. “Cảnh sát nào? Tôi không báo án, cô đừng có xen vào chuyện của người khác.”

Bộ Vi lắc đầu. “Chồng bà mua dâm đã vi phạm pháp luật, với tư cách là một công dân, tôi có quyền tố cáo. Bởi vậy nên – các đồng chí cảnh sát trong phòng livestream, có việc để làm rồi.”

[Đồn cảnh sát X, thành phố C: Đã nhận.]

La Khai Bình: “…”

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công ĐứcTác giả: Đường TịchTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịTrang viên nhà họ Thẩm tọa lạc tại vùng ngoại ô kinh thành, rộng gần hai mươi mẫu Anh, vừa xa hoa lộng lẫy lại vừa phô trương sự giàu sang phú quý. Thế nhưng Bộ Vi lại thích nơi ở của mình tại Thiên Huyền Tông hơn, một nơi quanh năm có tiên khí lượn lờ, cao lớn nguy nga. Hoàn toàn không phải là một công trình kiến trúc nơi trần tục có thể sánh bằng. Giọng nói của Thẩm Chính Nguyên đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Lát nữa liệu mà ăn nói, chuyện không nên nói thì đừng có nói.” “Ý ba nói là chuyện ba hẹn hò với nhân tình trong ngày sinh nhật mười tám tuổi của con gái mình sao?” Ba ngày trước, cô độ kiếp thất bại rồi bất ngờ xuyên không, rơi thẳng xuống hồ bơi trong căn biệt thự mà Thẩm Chính Nguyên mua cho người tình. Lúc hai người họ hốt hoảng chạy ra ngoài thì vẫn còn đang mặc đồ ngủ đôi. Thẩm Chính Nguyên cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự không vui. Nhưng Bộ Vi chẳng thèm quan tâm ông ta có cao hứng hay không vì người cha ruột này vốn chẳng phải người tốt lành gì. Cô chìa tay ra. “Phí bịt… Lúc này, bà đang cau mày. “Đại sư, cô có thể tìm lại được những cô gái bị lừa bán, vậy cũng có thể giúp tôi tìm lại số tiền bị mất trộm chứ?”Bộ Vi gật đầu.“Được.”“Vậy thì tốt quá rồi.”Người phụ nữ – La Khai Bình, lập tức tươi cười rạng rỡ.“Chuyện là thế này, cháu ngoại tôi kết hôn vào dịp Quốc khánh nên tôi đã rút trước hai nghìn tệ để làm tiền mừng, bao lì xì cứ để trong tủ đầu giường. Thế nhưng hôm đó lúc tôi ra ngoài lại phát hiện bao lì xì đã biến mất, đành phải tạm thời đi rút thêm hai nghìn nữa. Nhà chúng tôi tổng cộng có năm người, tôi và ông nhà tôi đều đã về hưu, ông ấy bình thường thích cùng mấy ông già trong khu chơi cờ đánh bài, lương hưu đều ở chỗ tôi. Con trai đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, cháu trai cũng phải đi học, ban ngày không có ở nhà, chỉ còn lại một mình con dâu tôi.”La Khai Bình nói đến đây, lại nhíu mày rồi thở dài một tiếng.“Con dâu tôi vẫn luôn trách tôi trước đây không trông con cho nó nhưng lúc đó tôi còn chưa về hưu, lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy? Trong lòng nó cứ thế mà ghi hận tôi, bình thường toàn cho tôi xem sắc mặt. Vì con trai cháu trai, tôi đã nhịn rồi. Nhưng nó không thể trộm bao lì xì tôi mừng cháu ngoại được, nếu nó thiếu tiền có thể mở miệng hỏi tôi, tôi cũng đâu phải không cho. Cứ lén lút như vậy là sao chứ? Đều là người một nhà, tôi cũng không phải muốn nó trả lại, ít nhất thì nó cũng phải xin lỗi tôi một tiếng chứ? Thế nhưng nó không những không nhận sai mà còn cãi nhau với tôi một trận sau đó đi thẳng về nhà mẹ đẻ. Cô nói xem, như vậy là sao?”Chuyện mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu thì có rất nhiều người đồng cảm.Trên kênh bình luận, một loạt đều là những lời chỉ trích cô con dâu không hiểu chuyện, cũng có những fan lý trí phân tích khách quan rằng không có bằng chứng thì không thể khẳng định là con dâu đã trộm tiền.Chưa biết toàn bộ sự việc thì không bình luận.La Khai Bình thấy có nhiều người ủng hộ mình, khí thế lại càng mạnh hơn.“Nhà chúng tôi không lắp camera nhưng trong nhà chỉ có mấy người như vậy, tiền chắc chắn là nó lấy. Đại sư, cô có lá bùa nào có thể khiến người ta nói thật không?”“Có.”Bộ Vi gật đầu.La Khai Bình lập tức vui mừng ra mặt.“Nhưng mà...” Giọng Bộ Vi thay đổi. “Số tiền này không phải do con dâu bà lấy.”Nụ cười của La Khai Bình cứng đờ trên mặt, bà lại nhíu mày. “Sao có thể? Nhà lại không có trộm vào, không phải nó thì còn có thể là ai?”“Là do chồng bà.”Ánh mắt Bộ Vi có chút kỳ lạ nhưng dù sao cũng là chuyện riêng tư của đối phương nên cô không nói thẳng ra.La Khai Bình lại lập tức phủ nhận.“Không thể nào, chồng tôi trước khi về hưu là giáo viên, học sinh đã từng dạy không ai là không khen ông ấy tốt, không thể nào làm cái chuyện trộm cắp vặt vãnh đó được. Hơn nữa ông ấy trộm tiền làm gì? Chuyện mua rau nấu cơm trong nhà cũng không cần ông ấy lo, quần áo gì đó đều là tôi mua cho, sức khỏe ông ấy tốt lắm cũng không cần vào bệnh viện, trộm nhiều tiền như vậy để làm gì?”“Để đi mua dâm chứ sao.”Vốn dĩ Bộ Vi còn muốn giữ lại cho bà chút thể diện nhưng cái vẻ mặt cho rằng cô là kẻ lừa đảo, đang vu khống của bà thật khiến người ta không vui.Bộ Vi cũng không phải là kẻ câm điếc nhu nhược, tự nhiên sẽ không chịu ấm ức vô cớ.Lời này vừa thốt ra, giọng điệu chỉ trích của La Khai Bình ngừng bặt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.Kênh bình luận lại bùng nổ, tràn ngập không khí vui vẻ hóng chuyện.[Chèo Một Con Thuyền Người Trong Lòng: Nam giới năm mươi lăm tuổi về hưu, bác trai thận vẫn tốt ghê nhỉ.][Đợi Hạ Đợi Thu: Vốn tưởng là một vở kịch gia đình lớn, không ngờ lại là lịch sử ăn chơi của một giáo viên về hưu, chậc chậc.][Đám Mây Xa Xôi: Phỉ nhổ, lớn tuổi rồi mà tư đức không tu, trộm tiền mua dâm còn muốn để con dâu gánh tội thay. Con trai bà cũng là đồ hồ đồ, cả một nhà người bắt nạt một mình cô ấy, ghê tởm chết đi được.][Ngôn Thanh Hoan: Bà luôn miệng nói con dâu bất mãn với bà nhưng tôi chỉ nghe thấy những lời chỉ trích khắc nghiệt của bà đối với cô ấy. Tiền quẻ của chị Vi là 3888 tệ, bà luôn miệng nói không quan tâm đến hai nghìn kia nhưng lại sẵn lòng bỏ ra số tiền gấp đôi để ‘công khai xử tử’ con dâu mình, tâm địa độc ác đến nhường nào. Con dâu bà vớ phải gia đình các người mới là thật sự xui xẻo.][Vần Thơ Vị Bưởi: Tôi thật sự phục rồi, những người này vừa sẵn lòng bỏ tiền ra tìm chị Vi xem bói lại vừa không tin cô ấy. Đây chẳng phải giống như những anh hùng bàn phím sao, điều bà ta quan tâm không phải là sự thật mà chỉ tin vào câu trả lời mà mình đã khẳng định! Chị Vi không nịnh bợ bà ta, bà ta liền tổn thương chứ gì. Bây giờ biết được ông chồng cưng của mình mới là kẻ trộm còn sau lưng mình đi vụng trộm bên ngoài, chậc, tam quan sụp đổ rồi chứ gì.]La Khai Bình vừa mở miệng đã khiến người ta khó chịu, vẻ ngoài thì ra dáng một bà mẹ chồng tốt nhưng câu nào câu nấy đều nói con dâu không hiểu chuyện còn muốn dùng dư luận để đối phó với con dâu, bắt cóc đạo đức.Nhưng con người thì đa dạng, dù vậy vẫn có người đồng cảm với bà, bênh vực cho bà sau đó chĩa mũi dùi vào ông chồng mua dâm của bà.La Khai Bình vốn tưởng mình đang đứng trên đỉnh cao đạo đức, nào ngờ sự thật lại xấu hôi đến vậy còn bị bóc mẽ lên mạng, trên mặt lập tức nóng bừng, vừa xấu hổ lại vừa tức giận.“Bà nói mua dâm là mua dâm à, có bằng chứng gì không?”Bộ Vi lấy làm lạ: “Con dâu bà vô cớ bị bà vu oan, cũng đâu thấy bà đưa ra bằng chứng nào, sao bây giờ lại đột nhiên thông minh ra thế?”La Khai Bình nghẹn lời.Bộ Vi bèn mỉm cười. “Nhưng bà yên tâm, các đồng chí cảnh sát sẽ đưa ra bằng chứng cho bà.”Trong lòng La Khai Bình “lộp bộp” một tiếng. “Cảnh sát nào? Tôi không báo án, cô đừng có xen vào chuyện của người khác.”Bộ Vi lắc đầu. “Chồng bà mua dâm đã vi phạm pháp luật, với tư cách là một công dân, tôi có quyền tố cáo. Bởi vậy nên – các đồng chí cảnh sát trong phòng livestream, có việc để làm rồi.”[Đồn cảnh sát X, thành phố C: Đã nhận.]La Khai Bình: “…”

Chương 260