Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 81: Giữ bí mật giúp cậu

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ khựng lại, hỏi cô bé: “Con muốn đi lúc nào?”“Cái này...”Phong Cảnh Tâm do dự.Dung Từ biết con bé muốn đợi khi Lâm Vu và Phong Đình Thâm đều bận, mới bảo cô đưa đi.Nhưng con bé không biết khi nào Lâm Vu và Phong Đình Thâm bận.Nên cô bé do dự.Dung Từ thu hồi ánh mắt, nói: “Không sao, khi nào muốn đi thì nói với mẹ, mẹ rảnh thì đưa con đi.”Phong Cảnh Tâm vui vẻ đáp: “Vâng ạ!”Một tuần bận rộn trôi qua.Tối thứ Sáu, Dung Từ tan làm sớm.Về đến nhà, vừa định nấu chút gì đó ăn thì Phong Cảnh Tâm gọi điện đến.Dung Từ khựng lại một chút mới bắt máy.“Mẹ ơi, thứ Bảy con rảnh, chúng mình đi trượt tuyết nhé!”Dung Từ từng hứa khi nào con bé muốn đi trượt tuyết thì nói với cô.Nhưng ngày mai cô không định đưa con bé đi.Lịch trình ngày mai đối với cô cũng coi như một nửa là tiếp khách.Cô không muốn vừa tiếp khách vừa phải vất vả trông con.Cô nói: “Ngày mai mẹ bận rồi, con chọn ngày khác nhé.”Phong Cảnh Tâm làm nũng: “Không chịu đâu, con muốn đi thứ Bảy này mà, mẹ đi với con đi mà, đi mà mẹ?”“Thứ Bảy này không được để tuần sau nhé, tuần sau nếu con còn muốn đi thì mẹ đưa đi.”Phong Cảnh Tâm không nghe, tiếp tục làm nũng để Dung Từ mủi lòng: “Mẹ à...”Dung Từ không lay chuyển: “Tuần sau nếu con còn muốn đi thì nói với mẹ. Nhớ ăn uống đầy đủ, đừng kén ăn.”Nói xong, Dung Từ cúp máy.Phong Cảnh Tâm cũng không gọi lại.Với sự hiểu biết của cô về Phong Cảnh Tâm, chắc là con bé giận rồi.Dung Từ không để tâm, vào bếp bắt đầu nấu bữa tối.Ngày hôm sau.Khi cô thức dậy, Hạ Trường Bách gọi điện hỏi có cần cho xe đến đón không.Dung Từ từ chối.Ăn sáng xong, Dung Từ lái xe đến khu trượt tuyết.Khi cô đến nơi, Hạ Trường Bách và Đan Đan đã đến rồi.Thấy cô, Hạ Trường Bách nhìn sang, Đan Đan gạt tay Hạ Trường Bách ra, vui vẻ chạy về phía Dung Từ: “Dì ơi!”Khi Đan Đan nhào vào lòng mình, Dung Từ nhẹ nhàng ôm lấy cô bé, nhìn khuôn mặt tươi cười của Đan Đan, xoa má cô bé: “Hình như Đan Đan cao lên một chút rồi này, mặt cũng có da có thịt hơn, xinh hơn rồi.”Được Dung Từ khen, Đan Đan gật đầu lia lịa: “Vâng ạ! Con ăn nhiều thịt lắm.”Dung Từ cười, đang định nói gì đó thì Đan Đan bỗng móc trong túi ra một chiếc móc khóa pha lê: “Dì ơi, cái này tặng dì ạ.”Móc khóa là hình một chiếc túi đựng mèo màu hồng thu nhỏ, bên trong có một chú mèo con màu trắng, rất tinh xảo.Rất giống cái Phong Cảnh Tâm đeo trên khóa kéo ba lô dạo gần đây, chỉ khác màu.Hạ Trường Bách dường như thường xuyên đưa Đan Đan đi chơi cùng Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Đan Đan và Phong Cảnh Tâm có móc khóa giống nhau cũng là chuyện bình thường.Dung Từ khựng lại nhưng không hỏi nhiều, cười nói: “Đẹp quá, dì thích lắm, cảm ơn Đan Đan nhé.”Thấy Dung Từ nói thích, Đan Đan càng vui hơn, kéo tay Dung Từ đi vào trong: “Dì ơi chúng mình đi trượt tuyết đi.”Dung Từ: “Được.”Thấy hai người đi vào trong, Hạ Trường Bách hỏi Dung Từ: “Ăn sáng chưa? Chúng tôi có mang theo bữa sáng, nếu chưa ăn thì ăn chút đã?”Dung Từ: “Không cần đâu, tôi ăn rồi.”“Được.”Mặc xong quần áo, đeo kính bảo hộ, họ bắt đầu trượt tuyết.Đan Đan chưa biết trượt lắm, Dung Từ thì đã biết trượt nhiều năm rồi từ từ dìu Đan Đan trượt.Cuối tuần khu trượt tuyết khá đông người.Lo hai người bị va chạm, Hạ Trường Bách trượt theo bên cạnh để bảo vệ họ nếu có ai đó vô tình lao tới.Tuy nhiên, hôm nay người thực sự quá đông.Họ mới chơi được hơn một tiếng đồng hồ thì bị hai cô gái đâm phải.Đan Đan không sao nhưng Dung Từ thì ngã nhào vào người Hạ Trường Bách.Hạ Trường Bách theo phản xạ ôm lấy eo cô, siết chặt tay, che chở cô vững vàng trong lòng mình.Bất ngờ áp vào lồng ngực rộng lớn của anh, Dung Từ sững sờ, lập tức cảm thấy không thoải mái, muốn đẩy anh ra nhưng phát hiện chân hơi đau.Hạ Trường Bách không buông cô ra: “Bị trẹo chân à?”“Hình như... là vậy.”Hạ Trường Bách gọi nhân viên đến, nhờ họ trông Đan Đan còn mình thì cúi người bế Dung Từ lên.Dung Từ tưởng anh sẽ để nhân viên giúp cô.Bị anh bế thốc lên, cô hơi hoảng, lập tức phản kháng: “Anh thả tôi xuống trước đi, tôi...”Hạ Trường Bách: “Bác sĩ đang đợi rồi, xử lý chân cô trước đã.”Dung Từ khựng lại, không cử động nữa.Vào trong nhà, Hạ Trường Bách đặt Dung Từ xuống.Bác sĩ trực sẵn bên cạnh xem xét cho Dung Từ, thấy chỉ bị trật khớp nhẹ, nắn lại một chút là xong ngay.Hạ Trường Bách hỏi Dung Từ: “Còn trượt nữa không?”“Tôi không sao, trượt tiếp được.”Đã đến đây rồi, cô không muốn làm Đan Đan mất hứng.Nghe bác sĩ nói chân cô thực sự không sao, anh cũng không từ chối.Lúc này, phía xa có người nhìn về phía họ.“Dao Dao? Nhìn gì thế?”Tôn Lệ Dao: “Hình như tớ nhìn thấy người quen.”Người đàn ông phía trước nhìn nghiêng rất giống Hạ Trường Bách.Nhưng anh ta đi cùng một đứa trẻ và một người phụ nữ, chắc... không phải Hạ Trường Bách đâu nhỉ?Cô ta muốn bước tới xem cho rõ thì người đó đã đội lại mũ và đeo kính bảo hộ, rời đi rồi.Hơn một tiếng sau, Dung Từ và Đan Đan lại bị người khác đâm phải hai lần nữa nhưng không bị thương.Thấy Hạ Trường Bách nắm tay dìu mình, Dung Từ nhẹ nhàng rút tay ra, nói: “Tôi đi được rồi, cảm ơn anh.”Hạ Trường Bách lúc này mới buông cổ tay cô ra.Buổi trưa, họ rời khu trượt tuyết, đến nhà hàng gần đó ăn cơm.Hạ Trường Bách đưa thực đơn cho cô, bảo cô gọi món.Lúc này, Đan Đan mới nhớ ra một chuyện, hỏi Dung Từ: “Dì ơi, dì tên là gì ạ?”“Dung Từ, dì tên là Dung Từ.”Đan Đan gật đầu: “Dì Dung.”Dung Từ cười, xoa đầu cô bé.Có lẽ do trượt tuyết mệt quá, cơm chưa ăn xong Đan Đan đã bắt đầu gà gật.Hạ Trường Bách bế Đan Đan vào lòng, lau sạch vết dầu mỡ bên khóe miệng cô bé.Dung Từ cũng ăn gần xong, đặt đũa xuống, nói: “Hôm nay đến đây thôi nhỉ?”“Được.” Nhưng Hạ Trường Bách không đứng dậy ngay mà nhìn cô nói: “Lần sau tôi có thể hẹn cô nữa không?”Dung Từ đáp: “Được.”Anh đã giúp cô, Đan Đan lại cần cô, cô giúp lại anh vài lần cũng là điều nên làm.

Dung Từ khựng lại, hỏi cô bé: “Con muốn đi lúc nào?”

“Cái này...”

Phong Cảnh Tâm do dự.

Dung Từ biết con bé muốn đợi khi Lâm Vu và Phong Đình Thâm đều bận, mới bảo cô đưa đi.

Nhưng con bé không biết khi nào Lâm Vu và Phong Đình Thâm bận.

Nên cô bé do dự.

Dung Từ thu hồi ánh mắt, nói: “Không sao, khi nào muốn đi thì nói với mẹ, mẹ rảnh thì đưa con đi.”

Phong Cảnh Tâm vui vẻ đáp: “Vâng ạ!”

Một tuần bận rộn trôi qua.

Tối thứ Sáu, Dung Từ tan làm sớm.

Về đến nhà, vừa định nấu chút gì đó ăn thì Phong Cảnh Tâm gọi điện đến.

Dung Từ khựng lại một chút mới bắt máy.

“Mẹ ơi, thứ Bảy con rảnh, chúng mình đi trượt tuyết nhé!”

Dung Từ từng hứa khi nào con bé muốn đi trượt tuyết thì nói với cô.

Nhưng ngày mai cô không định đưa con bé đi.

Lịch trình ngày mai đối với cô cũng coi như một nửa là tiếp khách.

Cô không muốn vừa tiếp khách vừa phải vất vả trông con.

Cô nói: “Ngày mai mẹ bận rồi, con chọn ngày khác nhé.”

Phong Cảnh Tâm làm nũng: “Không chịu đâu, con muốn đi thứ Bảy này mà, mẹ đi với con đi mà, đi mà mẹ?”

“Thứ Bảy này không được để tuần sau nhé, tuần sau nếu con còn muốn đi thì mẹ đưa đi.”

Phong Cảnh Tâm không nghe, tiếp tục làm nũng để Dung Từ mủi lòng: “Mẹ à...”

Dung Từ không lay chuyển: “Tuần sau nếu con còn muốn đi thì nói với mẹ. Nhớ ăn uống đầy đủ, đừng kén ăn.”

Nói xong, Dung Từ cúp máy.

Phong Cảnh Tâm cũng không gọi lại.

Với sự hiểu biết của cô về Phong Cảnh Tâm, chắc là con bé giận rồi.

Dung Từ không để tâm, vào bếp bắt đầu nấu bữa tối.

Ngày hôm sau.

Khi cô thức dậy, Hạ Trường Bách gọi điện hỏi có cần cho xe đến đón không.

Dung Từ từ chối.

Ăn sáng xong, Dung Từ lái xe đến khu trượt tuyết.

Khi cô đến nơi, Hạ Trường Bách và Đan Đan đã đến rồi.

Thấy cô, Hạ Trường Bách nhìn sang, Đan Đan gạt tay Hạ Trường Bách ra, vui vẻ chạy về phía Dung Từ: “Dì ơi!”

Khi Đan Đan nhào vào lòng mình, Dung Từ nhẹ nhàng ôm lấy cô bé, nhìn khuôn mặt tươi cười của Đan Đan, xoa má cô bé: “Hình như Đan Đan cao lên một chút rồi này, mặt cũng có da có thịt hơn, xinh hơn rồi.”

Được Dung Từ khen, Đan Đan gật đầu lia lịa: “Vâng ạ! Con ăn nhiều thịt lắm.”

Dung Từ cười, đang định nói gì đó thì Đan Đan bỗng móc trong túi ra một chiếc móc khóa pha lê: “Dì ơi, cái này tặng dì ạ.”

Móc khóa là hình một chiếc túi đựng mèo màu hồng thu nhỏ, bên trong có một chú mèo con màu trắng, rất tinh xảo.

Rất giống cái Phong Cảnh Tâm đeo trên khóa kéo ba lô dạo gần đây, chỉ khác màu.

Hạ Trường Bách dường như thường xuyên đưa Đan Đan đi chơi cùng Phong Đình Thâm và Lâm Vu.

Đan Đan và Phong Cảnh Tâm có móc khóa giống nhau cũng là chuyện bình thường.

Dung Từ khựng lại nhưng không hỏi nhiều, cười nói: “Đẹp quá, dì thích lắm, cảm ơn Đan Đan nhé.”

Thấy Dung Từ nói thích, Đan Đan càng vui hơn, kéo tay Dung Từ đi vào trong: “Dì ơi chúng mình đi trượt tuyết đi.”

Dung Từ: “Được.”

Thấy hai người đi vào trong, Hạ Trường Bách hỏi Dung Từ: “Ăn sáng chưa? Chúng tôi có mang theo bữa sáng, nếu chưa ăn thì ăn chút đã?”

Dung Từ: “Không cần đâu, tôi ăn rồi.”

“Được.”

Mặc xong quần áo, đeo kính bảo hộ, họ bắt đầu trượt tuyết.

Đan Đan chưa biết trượt lắm, Dung Từ thì đã biết trượt nhiều năm rồi từ từ dìu Đan Đan trượt.

Cuối tuần khu trượt tuyết khá đông người.

Lo hai người bị va chạm, Hạ Trường Bách trượt theo bên cạnh để bảo vệ họ nếu có ai đó vô tình lao tới.

Tuy nhiên, hôm nay người thực sự quá đông.

Họ mới chơi được hơn một tiếng đồng hồ thì bị hai cô gái đâm phải.

Đan Đan không sao nhưng Dung Từ thì ngã nhào vào người Hạ Trường Bách.

Hạ Trường Bách theo phản xạ ôm lấy eo cô, siết chặt tay, che chở cô vững vàng trong lòng mình.

Bất ngờ áp vào lồng ngực rộng lớn của anh, Dung Từ sững sờ, lập tức cảm thấy không thoải mái, muốn đẩy anh ra nhưng phát hiện chân hơi đau.

Hạ Trường Bách không buông cô ra: “Bị trẹo chân à?”

“Hình như... là vậy.”

Hạ Trường Bách gọi nhân viên đến, nhờ họ trông Đan Đan còn mình thì cúi người bế Dung Từ lên.

Dung Từ tưởng anh sẽ để nhân viên giúp cô.

Bị anh bế thốc lên, cô hơi hoảng, lập tức phản kháng: “Anh thả tôi xuống trước đi, tôi...”

Hạ Trường Bách: “Bác sĩ đang đợi rồi, xử lý chân cô trước đã.”

Dung Từ khựng lại, không cử động nữa.

Vào trong nhà, Hạ Trường Bách đặt Dung Từ xuống.

Bác sĩ trực sẵn bên cạnh xem xét cho Dung Từ, thấy chỉ bị trật khớp nhẹ, nắn lại một chút là xong ngay.

Hạ Trường Bách hỏi Dung Từ: “Còn trượt nữa không?”

“Tôi không sao, trượt tiếp được.”

Đã đến đây rồi, cô không muốn làm Đan Đan mất hứng.

Nghe bác sĩ nói chân cô thực sự không sao, anh cũng không từ chối.

Lúc này, phía xa có người nhìn về phía họ.

“Dao Dao? Nhìn gì thế?”

Tôn Lệ Dao: “Hình như tớ nhìn thấy người quen.”

Người đàn ông phía trước nhìn nghiêng rất giống Hạ Trường Bách.

Nhưng anh ta đi cùng một đứa trẻ và một người phụ nữ, chắc... không phải Hạ Trường Bách đâu nhỉ?

Cô ta muốn bước tới xem cho rõ thì người đó đã đội lại mũ và đeo kính bảo hộ, rời đi rồi.

Hơn một tiếng sau, Dung Từ và Đan Đan lại bị người khác đâm phải hai lần nữa nhưng không bị thương.

Thấy Hạ Trường Bách nắm tay dìu mình, Dung Từ nhẹ nhàng rút tay ra, nói: “Tôi đi được rồi, cảm ơn anh.”

Hạ Trường Bách lúc này mới buông cổ tay cô ra.

Buổi trưa, họ rời khu trượt tuyết, đến nhà hàng gần đó ăn cơm.

Hạ Trường Bách đưa thực đơn cho cô, bảo cô gọi món.

Lúc này, Đan Đan mới nhớ ra một chuyện, hỏi Dung Từ: “Dì ơi, dì tên là gì ạ?”

“Dung Từ, dì tên là Dung Từ.”

Đan Đan gật đầu: “Dì Dung.”

Dung Từ cười, xoa đầu cô bé.

Có lẽ do trượt tuyết mệt quá, cơm chưa ăn xong Đan Đan đã bắt đầu gà gật.

Hạ Trường Bách bế Đan Đan vào lòng, lau sạch vết dầu mỡ bên khóe miệng cô bé.

Dung Từ cũng ăn gần xong, đặt đũa xuống, nói: “Hôm nay đến đây thôi nhỉ?”

“Được.” Nhưng Hạ Trường Bách không đứng dậy ngay mà nhìn cô nói: “Lần sau tôi có thể hẹn cô nữa không?”

Dung Từ đáp: “Được.”

Anh đã giúp cô, Đan Đan lại cần cô, cô giúp lại anh vài lần cũng là điều nên làm.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ khựng lại, hỏi cô bé: “Con muốn đi lúc nào?”“Cái này...”Phong Cảnh Tâm do dự.Dung Từ biết con bé muốn đợi khi Lâm Vu và Phong Đình Thâm đều bận, mới bảo cô đưa đi.Nhưng con bé không biết khi nào Lâm Vu và Phong Đình Thâm bận.Nên cô bé do dự.Dung Từ thu hồi ánh mắt, nói: “Không sao, khi nào muốn đi thì nói với mẹ, mẹ rảnh thì đưa con đi.”Phong Cảnh Tâm vui vẻ đáp: “Vâng ạ!”Một tuần bận rộn trôi qua.Tối thứ Sáu, Dung Từ tan làm sớm.Về đến nhà, vừa định nấu chút gì đó ăn thì Phong Cảnh Tâm gọi điện đến.Dung Từ khựng lại một chút mới bắt máy.“Mẹ ơi, thứ Bảy con rảnh, chúng mình đi trượt tuyết nhé!”Dung Từ từng hứa khi nào con bé muốn đi trượt tuyết thì nói với cô.Nhưng ngày mai cô không định đưa con bé đi.Lịch trình ngày mai đối với cô cũng coi như một nửa là tiếp khách.Cô không muốn vừa tiếp khách vừa phải vất vả trông con.Cô nói: “Ngày mai mẹ bận rồi, con chọn ngày khác nhé.”Phong Cảnh Tâm làm nũng: “Không chịu đâu, con muốn đi thứ Bảy này mà, mẹ đi với con đi mà, đi mà mẹ?”“Thứ Bảy này không được để tuần sau nhé, tuần sau nếu con còn muốn đi thì mẹ đưa đi.”Phong Cảnh Tâm không nghe, tiếp tục làm nũng để Dung Từ mủi lòng: “Mẹ à...”Dung Từ không lay chuyển: “Tuần sau nếu con còn muốn đi thì nói với mẹ. Nhớ ăn uống đầy đủ, đừng kén ăn.”Nói xong, Dung Từ cúp máy.Phong Cảnh Tâm cũng không gọi lại.Với sự hiểu biết của cô về Phong Cảnh Tâm, chắc là con bé giận rồi.Dung Từ không để tâm, vào bếp bắt đầu nấu bữa tối.Ngày hôm sau.Khi cô thức dậy, Hạ Trường Bách gọi điện hỏi có cần cho xe đến đón không.Dung Từ từ chối.Ăn sáng xong, Dung Từ lái xe đến khu trượt tuyết.Khi cô đến nơi, Hạ Trường Bách và Đan Đan đã đến rồi.Thấy cô, Hạ Trường Bách nhìn sang, Đan Đan gạt tay Hạ Trường Bách ra, vui vẻ chạy về phía Dung Từ: “Dì ơi!”Khi Đan Đan nhào vào lòng mình, Dung Từ nhẹ nhàng ôm lấy cô bé, nhìn khuôn mặt tươi cười của Đan Đan, xoa má cô bé: “Hình như Đan Đan cao lên một chút rồi này, mặt cũng có da có thịt hơn, xinh hơn rồi.”Được Dung Từ khen, Đan Đan gật đầu lia lịa: “Vâng ạ! Con ăn nhiều thịt lắm.”Dung Từ cười, đang định nói gì đó thì Đan Đan bỗng móc trong túi ra một chiếc móc khóa pha lê: “Dì ơi, cái này tặng dì ạ.”Móc khóa là hình một chiếc túi đựng mèo màu hồng thu nhỏ, bên trong có một chú mèo con màu trắng, rất tinh xảo.Rất giống cái Phong Cảnh Tâm đeo trên khóa kéo ba lô dạo gần đây, chỉ khác màu.Hạ Trường Bách dường như thường xuyên đưa Đan Đan đi chơi cùng Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Đan Đan và Phong Cảnh Tâm có móc khóa giống nhau cũng là chuyện bình thường.Dung Từ khựng lại nhưng không hỏi nhiều, cười nói: “Đẹp quá, dì thích lắm, cảm ơn Đan Đan nhé.”Thấy Dung Từ nói thích, Đan Đan càng vui hơn, kéo tay Dung Từ đi vào trong: “Dì ơi chúng mình đi trượt tuyết đi.”Dung Từ: “Được.”Thấy hai người đi vào trong, Hạ Trường Bách hỏi Dung Từ: “Ăn sáng chưa? Chúng tôi có mang theo bữa sáng, nếu chưa ăn thì ăn chút đã?”Dung Từ: “Không cần đâu, tôi ăn rồi.”“Được.”Mặc xong quần áo, đeo kính bảo hộ, họ bắt đầu trượt tuyết.Đan Đan chưa biết trượt lắm, Dung Từ thì đã biết trượt nhiều năm rồi từ từ dìu Đan Đan trượt.Cuối tuần khu trượt tuyết khá đông người.Lo hai người bị va chạm, Hạ Trường Bách trượt theo bên cạnh để bảo vệ họ nếu có ai đó vô tình lao tới.Tuy nhiên, hôm nay người thực sự quá đông.Họ mới chơi được hơn một tiếng đồng hồ thì bị hai cô gái đâm phải.Đan Đan không sao nhưng Dung Từ thì ngã nhào vào người Hạ Trường Bách.Hạ Trường Bách theo phản xạ ôm lấy eo cô, siết chặt tay, che chở cô vững vàng trong lòng mình.Bất ngờ áp vào lồng ngực rộng lớn của anh, Dung Từ sững sờ, lập tức cảm thấy không thoải mái, muốn đẩy anh ra nhưng phát hiện chân hơi đau.Hạ Trường Bách không buông cô ra: “Bị trẹo chân à?”“Hình như... là vậy.”Hạ Trường Bách gọi nhân viên đến, nhờ họ trông Đan Đan còn mình thì cúi người bế Dung Từ lên.Dung Từ tưởng anh sẽ để nhân viên giúp cô.Bị anh bế thốc lên, cô hơi hoảng, lập tức phản kháng: “Anh thả tôi xuống trước đi, tôi...”Hạ Trường Bách: “Bác sĩ đang đợi rồi, xử lý chân cô trước đã.”Dung Từ khựng lại, không cử động nữa.Vào trong nhà, Hạ Trường Bách đặt Dung Từ xuống.Bác sĩ trực sẵn bên cạnh xem xét cho Dung Từ, thấy chỉ bị trật khớp nhẹ, nắn lại một chút là xong ngay.Hạ Trường Bách hỏi Dung Từ: “Còn trượt nữa không?”“Tôi không sao, trượt tiếp được.”Đã đến đây rồi, cô không muốn làm Đan Đan mất hứng.Nghe bác sĩ nói chân cô thực sự không sao, anh cũng không từ chối.Lúc này, phía xa có người nhìn về phía họ.“Dao Dao? Nhìn gì thế?”Tôn Lệ Dao: “Hình như tớ nhìn thấy người quen.”Người đàn ông phía trước nhìn nghiêng rất giống Hạ Trường Bách.Nhưng anh ta đi cùng một đứa trẻ và một người phụ nữ, chắc... không phải Hạ Trường Bách đâu nhỉ?Cô ta muốn bước tới xem cho rõ thì người đó đã đội lại mũ và đeo kính bảo hộ, rời đi rồi.Hơn một tiếng sau, Dung Từ và Đan Đan lại bị người khác đâm phải hai lần nữa nhưng không bị thương.Thấy Hạ Trường Bách nắm tay dìu mình, Dung Từ nhẹ nhàng rút tay ra, nói: “Tôi đi được rồi, cảm ơn anh.”Hạ Trường Bách lúc này mới buông cổ tay cô ra.Buổi trưa, họ rời khu trượt tuyết, đến nhà hàng gần đó ăn cơm.Hạ Trường Bách đưa thực đơn cho cô, bảo cô gọi món.Lúc này, Đan Đan mới nhớ ra một chuyện, hỏi Dung Từ: “Dì ơi, dì tên là gì ạ?”“Dung Từ, dì tên là Dung Từ.”Đan Đan gật đầu: “Dì Dung.”Dung Từ cười, xoa đầu cô bé.Có lẽ do trượt tuyết mệt quá, cơm chưa ăn xong Đan Đan đã bắt đầu gà gật.Hạ Trường Bách bế Đan Đan vào lòng, lau sạch vết dầu mỡ bên khóe miệng cô bé.Dung Từ cũng ăn gần xong, đặt đũa xuống, nói: “Hôm nay đến đây thôi nhỉ?”“Được.” Nhưng Hạ Trường Bách không đứng dậy ngay mà nhìn cô nói: “Lần sau tôi có thể hẹn cô nữa không?”Dung Từ đáp: “Được.”Anh đã giúp cô, Đan Đan lại cần cô, cô giúp lại anh vài lần cũng là điều nên làm.

Chương 81: Giữ bí mật giúp cậu