Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 147

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tiệc rượu của Trường Mặc diễn ra sau tiệc rượu của Tập đoàn Hạ Thị ba ngày.Tối hôm đó, Hạ Trường Bách đến khá sớm.Có lẽ vì không có Lâm Vu, Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong, tiệc rượu của Trường Mặc diễn ra suôn sẻ, không có chuyện gì lớn.Khách khứa đến dự khá đông.Dung Từ và Úc Mặc Huân vô cùng bận rộn, không có nhiều thời gian để ý đến Hạ Trường Bách.Đến khi buổi tiệc đi được quá nửa thời gian, thấy Hạ Trường Bách đang trò chuyện cùng Dung Trường Thịnh, họ mới chợt nhận ra anh ta chưa hề rời đi.Phải biết rằng, tiệc rượu của nhà họ Lâm cũng diễn ra vào tối nay.Họ đều nghĩ Hạ Trường Bách đến sớm như vậy là định ghé qua một chút rồi sang dự tiệc bên nhà họ Lâm.Không ngờ...Úc Mặc Huân rất hài lòng, không nhịn được nói: “Thế nào gọi là coi trọng hợp tác với Trường Mặc chúng ta? Đây chính là ví dụ điển hình còn tên Nhậm Kích Phong kia... chậc, tôi chẳng buồn nhắc đến.”Dung Từ cũng có chút ngạc nhiên.Hạ Trường Bách đã nể mặt như vậy, Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng không thể lạnh nhạt với người ta.Họ đi về phía Hạ Trường Bách, khách sáo nói: “Tổng giám đốc Hạ, khách khứa hơi đông, có gì tiếp đãi không chu đáo mong anh bỏ qua cho.”Tối nay, sự chú ý của Hạ Trường Bách thỉnh thoảng lại dừng trên người Dung Từ, chỉ là không ai nhận ra mà thôi.Hạ Trường Bách chạm ly với cô và Úc Mặc Huân, nhấp một ngụm rượu rồi mới nói: “Đều là chỗ bạn bè cả, hai vị không cần khách sáo.”Tuy thời gian qua hợp tác khá vui vẻ nhưng Úc Mặc Huân chưa bao giờ coi anh ta là bạn.Tất nhiên, anh cũng cho rằng câu nói này của Hạ Trường Bách chỉ là xã giao.Không thể coi là thật.Tuy nhiên, thái độ gạt bỏ ân oán cá nhân, chỉ bàn chuyện công việc của Hạ Trường Bách khiến Úc Mặc Huân rất hài lòng.Hạ Trường Bách tuy đang nói chuyện với Úc Mặc Huân nhưng thực chất sự chú ý lại dồn vào Dung Từ.Đêm nay là sân chơi của Úc Mặc Huân và Dung Từ.Dù được Úc Mặc Huân che chở nhưng Dung Từ cũng đã uống không ít rượu.Gò má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước, bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày, trông có chút... đáng yêu.Hạ Trường Bách siết chặt ly rượu trong tay từ từ dời mắt đi.Dung Từ tuy uống chút rượu nhưng vẫn chưa say.Tiệc tàn, khi Dung Từ tiễn Hạ Trường Bách ra cửa, anh ta dừng bước.Gió lạnh rít gào bên ngoài, nhìn bắp chân trắng nõn thon thả lộ ra dưới làn váy mềm mại của cô, anh ta nói: “Tiễn đến đây thôi.”Dung Từ gật đầu: “Được, anh đi cẩn thận.”Hạ Trường Bách nhìn cô, dường như muốn nói gì đó nhưng ngập ngừng một chút rồi thôi, quay người rời đi.Đợi những vị khách quan trọng ra về hết, Dung Từ mới lên xe của Dung Trường Thịnh, rời khỏi khách sạn.Thực ra Hạ Trường Bách vẫn chưa đi.Anh ta lo Dung Từ uống rượu sẽ xảy ra chuyện.Thấy cô an toàn lên xe của Dung Trường Thịnh rời đi, anh ta mới bảo tài xế: “Đi thôi.”Sáng hôm sau Dung Từ thức dậy, khi ăn sáng thấy bà cụ Dung và mợ Hà Minh Tuyết đang bàn chuyện sắm tết.Ngày mai là giao thừa.Công ty bắt đầu nghỉ tết từ hôm nay.Dung Từ nói: “Cháu đi cùng mọi người nhé.”Bà cụ Dung cười: “Được được được, chúng ta cùng đi.”Nói xong, nụ cười trên môi bà khựng lại: “Tiểu Từ, năm nay Tâm Tâm... ăn tết ở nhà họ Phong à?”Nhắc đến Phong Cảnh Tâm, nụ cười của Dung Từ nhạt đi vài phần, cô đáp: “Chắc là vậy ạ.”Hôm cô tiếp tổng giám đốc Đường, trong thang máy, Phong Đình Thâm tuy có nhắc đến chuyện của Phong Cảnh Tâm, ý tứ rõ ràng muốn cô trông con bé nhưng từ hôm đó đến nay, Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đều không liên lạc với cô.Đã vậy thì khả năng cao là Phong Cảnh Tâm sẽ ăn tết ở nhà họ Phong.Bà cụ Dung vừa nhớ Phong Cảnh Tâm, vừa thương Dung Từ.Dung Từ bình thản an ủi bà: “Bà ngoại, cháu không sao đâu, Tâm Tâm vui là được ạ.”Nhưng bà cụ Dung lại nghĩ cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ để bà không lo lắng.

Tiệc rượu của Trường Mặc diễn ra sau tiệc rượu của Tập đoàn Hạ Thị ba ngày.

Tối hôm đó, Hạ Trường Bách đến khá sớm.

Có lẽ vì không có Lâm Vu, Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong, tiệc rượu của Trường Mặc diễn ra suôn sẻ, không có chuyện gì lớn.

Khách khứa đến dự khá đông.

Dung Từ và Úc Mặc Huân vô cùng bận rộn, không có nhiều thời gian để ý đến Hạ Trường Bách.

Đến khi buổi tiệc đi được quá nửa thời gian, thấy Hạ Trường Bách đang trò chuyện cùng Dung Trường Thịnh, họ mới chợt nhận ra anh ta chưa hề rời đi.

Phải biết rằng, tiệc rượu của nhà họ Lâm cũng diễn ra vào tối nay.

Họ đều nghĩ Hạ Trường Bách đến sớm như vậy là định ghé qua một chút rồi sang dự tiệc bên nhà họ Lâm.

Không ngờ...

Úc Mặc Huân rất hài lòng, không nhịn được nói: “Thế nào gọi là coi trọng hợp tác với Trường Mặc chúng ta? Đây chính là ví dụ điển hình còn tên Nhậm Kích Phong kia... chậc, tôi chẳng buồn nhắc đến.”

Dung Từ cũng có chút ngạc nhiên.

Hạ Trường Bách đã nể mặt như vậy, Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng không thể lạnh nhạt với người ta.

Họ đi về phía Hạ Trường Bách, khách sáo nói: “Tổng giám đốc Hạ, khách khứa hơi đông, có gì tiếp đãi không chu đáo mong anh bỏ qua cho.”

Tối nay, sự chú ý của Hạ Trường Bách thỉnh thoảng lại dừng trên người Dung Từ, chỉ là không ai nhận ra mà thôi.

Hạ Trường Bách chạm ly với cô và Úc Mặc Huân, nhấp một ngụm rượu rồi mới nói: “Đều là chỗ bạn bè cả, hai vị không cần khách sáo.”

Tuy thời gian qua hợp tác khá vui vẻ nhưng Úc Mặc Huân chưa bao giờ coi anh ta là bạn.

Tất nhiên, anh cũng cho rằng câu nói này của Hạ Trường Bách chỉ là xã giao.

Không thể coi là thật.

Tuy nhiên, thái độ gạt bỏ ân oán cá nhân, chỉ bàn chuyện công việc của Hạ Trường Bách khiến Úc Mặc Huân rất hài lòng.

Hạ Trường Bách tuy đang nói chuyện với Úc Mặc Huân nhưng thực chất sự chú ý lại dồn vào Dung Từ.

Đêm nay là sân chơi của Úc Mặc Huân và Dung Từ.

Dù được Úc Mặc Huân che chở nhưng Dung Từ cũng đã uống không ít rượu.

Gò má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước, bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày, trông có chút... đáng yêu.

Hạ Trường Bách siết chặt ly rượu trong tay từ từ dời mắt đi.

Dung Từ tuy uống chút rượu nhưng vẫn chưa say.

Tiệc tàn, khi Dung Từ tiễn Hạ Trường Bách ra cửa, anh ta dừng bước.

Gió lạnh rít gào bên ngoài, nhìn bắp chân trắng nõn thon thả lộ ra dưới làn váy mềm mại của cô, anh ta nói: “Tiễn đến đây thôi.”

Dung Từ gật đầu: “Được, anh đi cẩn thận.”

Hạ Trường Bách nhìn cô, dường như muốn nói gì đó nhưng ngập ngừng một chút rồi thôi, quay người rời đi.

Đợi những vị khách quan trọng ra về hết, Dung Từ mới lên xe của Dung Trường Thịnh, rời khỏi khách sạn.

Thực ra Hạ Trường Bách vẫn chưa đi.

Anh ta lo Dung Từ uống rượu sẽ xảy ra chuyện.

Thấy cô an toàn lên xe của Dung Trường Thịnh rời đi, anh ta mới bảo tài xế: “Đi thôi.”

Sáng hôm sau Dung Từ thức dậy, khi ăn sáng thấy bà cụ Dung và mợ Hà Minh Tuyết đang bàn chuyện sắm tết.

Ngày mai là giao thừa.

Công ty bắt đầu nghỉ tết từ hôm nay.

Dung Từ nói: “Cháu đi cùng mọi người nhé.”

Bà cụ Dung cười: “Được được được, chúng ta cùng đi.”

Nói xong, nụ cười trên môi bà khựng lại: “Tiểu Từ, năm nay Tâm Tâm... ăn tết ở nhà họ Phong à?”

Nhắc đến Phong Cảnh Tâm, nụ cười của Dung Từ nhạt đi vài phần, cô đáp: “Chắc là vậy ạ.”

Hôm cô tiếp tổng giám đốc Đường, trong thang máy, Phong Đình Thâm tuy có nhắc đến chuyện của Phong Cảnh Tâm, ý tứ rõ ràng muốn cô trông con bé nhưng từ hôm đó đến nay, Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đều không liên lạc với cô.

Đã vậy thì khả năng cao là Phong Cảnh Tâm sẽ ăn tết ở nhà họ Phong.

Bà cụ Dung vừa nhớ Phong Cảnh Tâm, vừa thương Dung Từ.

Dung Từ bình thản an ủi bà: “Bà ngoại, cháu không sao đâu, Tâm Tâm vui là được ạ.”

Nhưng bà cụ Dung lại nghĩ cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ để bà không lo lắng.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tiệc rượu của Trường Mặc diễn ra sau tiệc rượu của Tập đoàn Hạ Thị ba ngày.Tối hôm đó, Hạ Trường Bách đến khá sớm.Có lẽ vì không có Lâm Vu, Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong, tiệc rượu của Trường Mặc diễn ra suôn sẻ, không có chuyện gì lớn.Khách khứa đến dự khá đông.Dung Từ và Úc Mặc Huân vô cùng bận rộn, không có nhiều thời gian để ý đến Hạ Trường Bách.Đến khi buổi tiệc đi được quá nửa thời gian, thấy Hạ Trường Bách đang trò chuyện cùng Dung Trường Thịnh, họ mới chợt nhận ra anh ta chưa hề rời đi.Phải biết rằng, tiệc rượu của nhà họ Lâm cũng diễn ra vào tối nay.Họ đều nghĩ Hạ Trường Bách đến sớm như vậy là định ghé qua một chút rồi sang dự tiệc bên nhà họ Lâm.Không ngờ...Úc Mặc Huân rất hài lòng, không nhịn được nói: “Thế nào gọi là coi trọng hợp tác với Trường Mặc chúng ta? Đây chính là ví dụ điển hình còn tên Nhậm Kích Phong kia... chậc, tôi chẳng buồn nhắc đến.”Dung Từ cũng có chút ngạc nhiên.Hạ Trường Bách đã nể mặt như vậy, Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng không thể lạnh nhạt với người ta.Họ đi về phía Hạ Trường Bách, khách sáo nói: “Tổng giám đốc Hạ, khách khứa hơi đông, có gì tiếp đãi không chu đáo mong anh bỏ qua cho.”Tối nay, sự chú ý của Hạ Trường Bách thỉnh thoảng lại dừng trên người Dung Từ, chỉ là không ai nhận ra mà thôi.Hạ Trường Bách chạm ly với cô và Úc Mặc Huân, nhấp một ngụm rượu rồi mới nói: “Đều là chỗ bạn bè cả, hai vị không cần khách sáo.”Tuy thời gian qua hợp tác khá vui vẻ nhưng Úc Mặc Huân chưa bao giờ coi anh ta là bạn.Tất nhiên, anh cũng cho rằng câu nói này của Hạ Trường Bách chỉ là xã giao.Không thể coi là thật.Tuy nhiên, thái độ gạt bỏ ân oán cá nhân, chỉ bàn chuyện công việc của Hạ Trường Bách khiến Úc Mặc Huân rất hài lòng.Hạ Trường Bách tuy đang nói chuyện với Úc Mặc Huân nhưng thực chất sự chú ý lại dồn vào Dung Từ.Đêm nay là sân chơi của Úc Mặc Huân và Dung Từ.Dù được Úc Mặc Huân che chở nhưng Dung Từ cũng đã uống không ít rượu.Gò má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước, bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày, trông có chút... đáng yêu.Hạ Trường Bách siết chặt ly rượu trong tay từ từ dời mắt đi.Dung Từ tuy uống chút rượu nhưng vẫn chưa say.Tiệc tàn, khi Dung Từ tiễn Hạ Trường Bách ra cửa, anh ta dừng bước.Gió lạnh rít gào bên ngoài, nhìn bắp chân trắng nõn thon thả lộ ra dưới làn váy mềm mại của cô, anh ta nói: “Tiễn đến đây thôi.”Dung Từ gật đầu: “Được, anh đi cẩn thận.”Hạ Trường Bách nhìn cô, dường như muốn nói gì đó nhưng ngập ngừng một chút rồi thôi, quay người rời đi.Đợi những vị khách quan trọng ra về hết, Dung Từ mới lên xe của Dung Trường Thịnh, rời khỏi khách sạn.Thực ra Hạ Trường Bách vẫn chưa đi.Anh ta lo Dung Từ uống rượu sẽ xảy ra chuyện.Thấy cô an toàn lên xe của Dung Trường Thịnh rời đi, anh ta mới bảo tài xế: “Đi thôi.”Sáng hôm sau Dung Từ thức dậy, khi ăn sáng thấy bà cụ Dung và mợ Hà Minh Tuyết đang bàn chuyện sắm tết.Ngày mai là giao thừa.Công ty bắt đầu nghỉ tết từ hôm nay.Dung Từ nói: “Cháu đi cùng mọi người nhé.”Bà cụ Dung cười: “Được được được, chúng ta cùng đi.”Nói xong, nụ cười trên môi bà khựng lại: “Tiểu Từ, năm nay Tâm Tâm... ăn tết ở nhà họ Phong à?”Nhắc đến Phong Cảnh Tâm, nụ cười của Dung Từ nhạt đi vài phần, cô đáp: “Chắc là vậy ạ.”Hôm cô tiếp tổng giám đốc Đường, trong thang máy, Phong Đình Thâm tuy có nhắc đến chuyện của Phong Cảnh Tâm, ý tứ rõ ràng muốn cô trông con bé nhưng từ hôm đó đến nay, Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đều không liên lạc với cô.Đã vậy thì khả năng cao là Phong Cảnh Tâm sẽ ăn tết ở nhà họ Phong.Bà cụ Dung vừa nhớ Phong Cảnh Tâm, vừa thương Dung Từ.Dung Từ bình thản an ủi bà: “Bà ngoại, cháu không sao đâu, Tâm Tâm vui là được ạ.”Nhưng bà cụ Dung lại nghĩ cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ để bà không lo lắng.

Chương 147