Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 150
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Phong Cảnh Tâm lắc đầu: “Gọi được ạ.”Phong Đình Thâm ôm con gái vào lòng, dùng ngón tay cái xoa nhẹ thái dương cô bé, ngắm nhìn đôi lông mày và ánh mắt giống hệt mình: “Gọi được sao mặt bí xị thế kia?”Phong Cảnh Tâm cau mày: “Vui chứ ạ nhưng mà...”Lâu lắm rồi mới được nói chuyện với mẹ, nói chuyện xong cô bé vẫn thấy vui, chỉ là...Phong Đình Thâm: “Nhưng mà sao?”Phong Cảnh Tâm lí nhí: “Nhưng hình như lại hơi buồn.”“Nghe có vẻ thâm sâu nhỉ? Nhưng mà...” Phong Đình Thâm chống cằm cười: “Chắc là lâu ngày không gặp mẹ nên nhớ thôi, đợi mẹ con xong việc, bảo mẹ dành nhiều thời gian cho con là được.”Phong Cảnh Tâm gật đầu nhưng vẫn không vui lắm: “Nhưng mẹ bận lắm, bảo tháng sau mới chơi với con được...”“Vậy thì tháng sau, ba đợi cùng con.”“Vâng ạ.”Phong Cảnh Tâm cũng mệt rồi, nói chuyện một lúc thì ngáp ngắn ngáp dài, tuột khỏi lòng anh về phòng nghỉ ngơi.Hôm sau là giao thừa.Gần trưa rồi mà Tang Thiến và Phong Đình Y vẫn chưa thấy bóng dáng Dung Từ đâu.Hôm Tết Dương lịch chồng bà về thăm bà cụ, Dung Từ từ đầu đến cuối không hề xuất hiện, bà còn tưởng nhà họ Dung có chuyện gì lớn.Hôm qua bà cụ xuất viện Dung Từ cũng không có mặt, Phong Đình Thâm bảo cô bận, vì biết tình cảm Dung Từ dành cho con trai mình, bà biết cô không nỡ ly hôn nên cũng chưa nghĩ nhiều.Nhưng hôm nay là giao thừa.Dung Từ đâu làm nghề đặc thù như chồng bà, dù có bận đến mấy, nhà họ Dung có chuyện lớn đến đâu, cô cũng không thể nào hai ngày liền không có thời gian tạt qua đây một chút.Cho nên...Hơn mười một giờ, thấy Phong Đình Thâm xuống lầu, Tang Thiến không kìm được hỏi: “Con và Dung Từ ly hôn rồi à?”Phong Đình Y đứng bên cạnh.Hai hôm nay Dung Từ không có nhà, cậu ta thực sự không nghĩ nhiều.Nghe vậy, cậu ta sững sờ.Phong Đình Thâm uống một ngụm trà, nhạt giọng đáp: “Chưa nhưng đang làm thủ tục rồi.”Phong Đình Y trợn tròn mắt.Nghĩa là họ thực sự sắp ly hôn?Tuy cậu ta biết Phong Đình Thâm không thích Dung Từ nhưng...Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cậu ta cứ tưởng họ sẽ cứ thế này mãi.Không ngờ...Không ngờ đùng cái lại quyết định ly hôn.Tang Thiến nhìn Phong Đình Thâm.Họ không có tình cảm, ly hôn là chuyện tốt.Nhưng Lâm Vu...Bà định nói gì đó thì Phong Đình Thâm dường như đoán được ý bà, đứng dậy: “Con lên lầu họp chút.”Nói xong, anh rời đi luôn.Tang Thiến cau mày: “Con...”Ở một diễn biến khác.Nhà họ Dung.Bận rộn cả ngày, ăn xong bữa cơm tất niên thì trời đã tối hẳn.Dung Từ và nhóm Dung Vân Hạc đang chuẩn bị đốt pháo hoa thì Hạ Trường Bách gọi video call đến.Dung Từ khựng lại.Hạ Trường Bách không đời nào gọi video call cho cô.Cho nên...Dung Từ bắt máy, quả nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn của Đan Đan hiện lên trước mặt cô.“Dì Dung!”“Ừ.” Dung Từ cười: “Đan Đan, chúc mừng năm mới.”
Phong Cảnh Tâm lắc đầu: “Gọi được ạ.”
Phong Đình Thâm ôm con gái vào lòng, dùng ngón tay cái xoa nhẹ thái dương cô bé, ngắm nhìn đôi lông mày và ánh mắt giống hệt mình: “Gọi được sao mặt bí xị thế kia?”
Phong Cảnh Tâm cau mày: “Vui chứ ạ nhưng mà...”
Lâu lắm rồi mới được nói chuyện với mẹ, nói chuyện xong cô bé vẫn thấy vui, chỉ là...
Phong Đình Thâm: “Nhưng mà sao?”
Phong Cảnh Tâm lí nhí: “Nhưng hình như lại hơi buồn.”
“Nghe có vẻ thâm sâu nhỉ? Nhưng mà...” Phong Đình Thâm chống cằm cười: “Chắc là lâu ngày không gặp mẹ nên nhớ thôi, đợi mẹ con xong việc, bảo mẹ dành nhiều thời gian cho con là được.”
Phong Cảnh Tâm gật đầu nhưng vẫn không vui lắm: “Nhưng mẹ bận lắm, bảo tháng sau mới chơi với con được...”
“Vậy thì tháng sau, ba đợi cùng con.”
“Vâng ạ.”
Phong Cảnh Tâm cũng mệt rồi, nói chuyện một lúc thì ngáp ngắn ngáp dài, tuột khỏi lòng anh về phòng nghỉ ngơi.
Hôm sau là giao thừa.
Gần trưa rồi mà Tang Thiến và Phong Đình Y vẫn chưa thấy bóng dáng Dung Từ đâu.
Hôm Tết Dương lịch chồng bà về thăm bà cụ, Dung Từ từ đầu đến cuối không hề xuất hiện, bà còn tưởng nhà họ Dung có chuyện gì lớn.
Hôm qua bà cụ xuất viện Dung Từ cũng không có mặt, Phong Đình Thâm bảo cô bận, vì biết tình cảm Dung Từ dành cho con trai mình, bà biết cô không nỡ ly hôn nên cũng chưa nghĩ nhiều.
Nhưng hôm nay là giao thừa.
Dung Từ đâu làm nghề đặc thù như chồng bà, dù có bận đến mấy, nhà họ Dung có chuyện lớn đến đâu, cô cũng không thể nào hai ngày liền không có thời gian tạt qua đây một chút.
Cho nên...
Hơn mười một giờ, thấy Phong Đình Thâm xuống lầu, Tang Thiến không kìm được hỏi: “Con và Dung Từ ly hôn rồi à?”
Phong Đình Y đứng bên cạnh.
Hai hôm nay Dung Từ không có nhà, cậu ta thực sự không nghĩ nhiều.
Nghe vậy, cậu ta sững sờ.
Phong Đình Thâm uống một ngụm trà, nhạt giọng đáp: “Chưa nhưng đang làm thủ tục rồi.”
Phong Đình Y trợn tròn mắt.
Nghĩa là họ thực sự sắp ly hôn?
Tuy cậu ta biết Phong Đình Thâm không thích Dung Từ nhưng...
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cậu ta cứ tưởng họ sẽ cứ thế này mãi.
Không ngờ...
Không ngờ đùng cái lại quyết định ly hôn.
Tang Thiến nhìn Phong Đình Thâm.
Họ không có tình cảm, ly hôn là chuyện tốt.
Nhưng Lâm Vu...
Bà định nói gì đó thì Phong Đình Thâm dường như đoán được ý bà, đứng dậy: “Con lên lầu họp chút.”
Nói xong, anh rời đi luôn.
Tang Thiến cau mày: “Con...”
Ở một diễn biến khác.
Nhà họ Dung.
Bận rộn cả ngày, ăn xong bữa cơm tất niên thì trời đã tối hẳn.
Dung Từ và nhóm Dung Vân Hạc đang chuẩn bị đốt pháo hoa thì Hạ Trường Bách gọi video call đến.
Dung Từ khựng lại.
Hạ Trường Bách không đời nào gọi video call cho cô.
Cho nên...
Dung Từ bắt máy, quả nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn của Đan Đan hiện lên trước mặt cô.
“Dì Dung!”
“Ừ.” Dung Từ cười: “Đan Đan, chúc mừng năm mới.”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Phong Cảnh Tâm lắc đầu: “Gọi được ạ.”Phong Đình Thâm ôm con gái vào lòng, dùng ngón tay cái xoa nhẹ thái dương cô bé, ngắm nhìn đôi lông mày và ánh mắt giống hệt mình: “Gọi được sao mặt bí xị thế kia?”Phong Cảnh Tâm cau mày: “Vui chứ ạ nhưng mà...”Lâu lắm rồi mới được nói chuyện với mẹ, nói chuyện xong cô bé vẫn thấy vui, chỉ là...Phong Đình Thâm: “Nhưng mà sao?”Phong Cảnh Tâm lí nhí: “Nhưng hình như lại hơi buồn.”“Nghe có vẻ thâm sâu nhỉ? Nhưng mà...” Phong Đình Thâm chống cằm cười: “Chắc là lâu ngày không gặp mẹ nên nhớ thôi, đợi mẹ con xong việc, bảo mẹ dành nhiều thời gian cho con là được.”Phong Cảnh Tâm gật đầu nhưng vẫn không vui lắm: “Nhưng mẹ bận lắm, bảo tháng sau mới chơi với con được...”“Vậy thì tháng sau, ba đợi cùng con.”“Vâng ạ.”Phong Cảnh Tâm cũng mệt rồi, nói chuyện một lúc thì ngáp ngắn ngáp dài, tuột khỏi lòng anh về phòng nghỉ ngơi.Hôm sau là giao thừa.Gần trưa rồi mà Tang Thiến và Phong Đình Y vẫn chưa thấy bóng dáng Dung Từ đâu.Hôm Tết Dương lịch chồng bà về thăm bà cụ, Dung Từ từ đầu đến cuối không hề xuất hiện, bà còn tưởng nhà họ Dung có chuyện gì lớn.Hôm qua bà cụ xuất viện Dung Từ cũng không có mặt, Phong Đình Thâm bảo cô bận, vì biết tình cảm Dung Từ dành cho con trai mình, bà biết cô không nỡ ly hôn nên cũng chưa nghĩ nhiều.Nhưng hôm nay là giao thừa.Dung Từ đâu làm nghề đặc thù như chồng bà, dù có bận đến mấy, nhà họ Dung có chuyện lớn đến đâu, cô cũng không thể nào hai ngày liền không có thời gian tạt qua đây một chút.Cho nên...Hơn mười một giờ, thấy Phong Đình Thâm xuống lầu, Tang Thiến không kìm được hỏi: “Con và Dung Từ ly hôn rồi à?”Phong Đình Y đứng bên cạnh.Hai hôm nay Dung Từ không có nhà, cậu ta thực sự không nghĩ nhiều.Nghe vậy, cậu ta sững sờ.Phong Đình Thâm uống một ngụm trà, nhạt giọng đáp: “Chưa nhưng đang làm thủ tục rồi.”Phong Đình Y trợn tròn mắt.Nghĩa là họ thực sự sắp ly hôn?Tuy cậu ta biết Phong Đình Thâm không thích Dung Từ nhưng...Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cậu ta cứ tưởng họ sẽ cứ thế này mãi.Không ngờ...Không ngờ đùng cái lại quyết định ly hôn.Tang Thiến nhìn Phong Đình Thâm.Họ không có tình cảm, ly hôn là chuyện tốt.Nhưng Lâm Vu...Bà định nói gì đó thì Phong Đình Thâm dường như đoán được ý bà, đứng dậy: “Con lên lầu họp chút.”Nói xong, anh rời đi luôn.Tang Thiến cau mày: “Con...”Ở một diễn biến khác.Nhà họ Dung.Bận rộn cả ngày, ăn xong bữa cơm tất niên thì trời đã tối hẳn.Dung Từ và nhóm Dung Vân Hạc đang chuẩn bị đốt pháo hoa thì Hạ Trường Bách gọi video call đến.Dung Từ khựng lại.Hạ Trường Bách không đời nào gọi video call cho cô.Cho nên...Dung Từ bắt máy, quả nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn của Đan Đan hiện lên trước mặt cô.“Dì Dung!”“Ừ.” Dung Từ cười: “Đan Đan, chúc mừng năm mới.”