Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 152

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ và nhóm Dung Tầm đốt pháo hoa xong, chào bà cụ Dung và mọi người rồi ra ngoài.Họ đến tháp truyền hình thành phố.Tháp truyền hình là nơi tuyệt vời để ngắm nhìn toàn cảnh thành phố về đêm.Đêm giao thừa, ở đây còn có các màn trình diễn ánh sáng đặc sắc.Khi họ đến nơi, trên tháp đã tập trung rất đông người.Tiếng cười nói rộn rã khắp nơi.Lúc này, màn trình diễn ánh sáng vẫn chưa bắt đầu.Dung Vân Hạc và mấy người bạn cùng lớp hẹn nhau tối nay cùng đón giao thừa trên tháp truyền hình.Đến nơi được một lúc, Dung Vân Hạc đi tìm bạn.Thấy Dung Từ và Dung Tầm, mấy người bạn của Dung Vân Hạc ngoan ngoãn chào chị sau đó không kìm được thì thầm với Dung Vân Hạc: “Các chị của cậu xinh quá! Siêu xinh luôn!”Dung Vân Hạc: “Chứ còn gì nữa!”Mấy thanh niên trêu đùa nhau, cầm điện thoại chụp ảnh quay video, ồn ào náo nhiệt.Dung Từ và Dung Tầm cũng không làm phiền họ.Lúc này, điện thoại Dung Từ báo tin nhắn.Là Hạ Trường Bách gửi: [Tối nay có đến tháp truyền hình xem trình diễn ánh sáng không?]Dung Từ không biết tại sao anh ta lại hỏi vậy nhưng vẫn trả lời: [Đến rồi, sao thế?]Hạ Trường Bách nhắn lại rất nhanh: [Tôi và Đan Đan cũng đang trên đường đến.]Dung Từ khựng lại: [Ra là vậy...]Vậy thì trùng hợp thật.Hạ Trường Bách không nhắn lại nữa.Một lúc sau, màn trình diễn ánh sáng bắt đầu.Dung Từ mỉm cười, đang mải mê ngắm nhìn thì bỗng nghe thấy tiếng Đan Đan: “Dì Dung!”Dung Từ quay lại, quả nhiên nhìn thấy Hạ Trường Bách và Đan Đan.Thấy Dung Từ nhìn mình, Đan Đan càng vui hơn, hào hứng dang tay về phía cô.Dung Từ kéo Dung Tầm lách qua đám đông, đi về phía Đan Đan và Hạ Trường Bách, bế Đan Đan lên.Đan Đan ôm cổ Dung Từ, cùng cô xem trình diễn ánh sáng, phấn khích reo hò không ngớt, nụ cười luôn nở trên môi: “Dì Dung, dì nhìn kìa!”Dung Từ cười: “Ừ, dì thấy rồi.”Xung quanh rất đông người, không khí lễ hội tưng bừng, nụ cười trên môi Dung Từ gần như không tắt.Hạ Trường Bách nhìn nụ cười của cô, sợ cô bế lâu sẽ mỏi nên đón Đan Đan về sau đó hỏi: “Vân Hạc đâu? Không đi cùng à?”“Có, ở đằng kia kìa.”Dung Từ chỉ về phía Dung Vân Hạc và nhóm bạn cách đó không xa.Dung Từ định thu hồi tầm mắt thì vô tình nhìn thấy ba người quen.Nụ cười trên mặt Dung Từ vụt tắt.Ba người đó không ai khác chính là Lâm Lập Hải, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Triệt.Không biết họ nói chuyện gì mà Lâm Lập Hải vẻ mặt đầy yêu thương xoa đầu Lâm Triệt, cả gia đình ba người đứng bên nhau, gương mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc, không khí vô cùng ấm áp và yêu thương.Sắc mặt Dung Từ thay đổi rất rõ rệt.Hạ Trường Bách muốn không chú ý cũng khó.Anh ta nhìn theo hướng nhìn của Dung Từ lúc nãy cũng thấy gia đình ba người Lâm Lập Hải.Anh ta chưa kịp thu hồi tầm mắt thì Lâm Triệt cũng nhìn thấy họ.Trong không khí lễ hội thế này, gặp người quen ở ngoài đường, Lâm Triệt rất phấn khích, vẫy tay gọi lớn: “Anh Trường Bách!”Cậu ta gọi to như vậy, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh cũng nhìn sang.Thấy Hạ Trường Bách, họ đều mỉm cười.Nhưng rất nhanh, họ nhìn thấy Dung Từ.Thấy Dung Từ, họ sững người, nụ cười trên môi vụt tắt.Đặc biệt là Tôn Nguyệt Thanh.Thấy Dung Từ và Hạ Trường Bách đứng cùng nhau, bà ta lập tức cau mày.Đã gặp nhau rồi thì không thể không chào hỏi.Hạ Trường Bách ngập ngừng một chút rồi nói với Dung Từ: “Tôi qua chào hỏi một tiếng.”Dung Từ nhạt giọng: “Anh cứ tự nhiên.”Hạ Trường Bách nhìn sắc mặt cô thêm một lần nữa rồi mới bế Đan Đan đi qua.Dung Tầm cũng nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Dung Từ.Dung Tầm biết chuyện xảy ra với cô mình nhưng về người dượng cũ thì cô bé không có ấn tượng gì.Tuy nhiên, thấy sắc mặt Dung Từ bỗng chốc tối sầm lại, với trực giác nhạy bén của con gái, cô bé gần như đoán ngay ra thân phận của Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh.Tim cô bé thắt lại, nắm lấy tay Dung Từ nói: “Chị, hay là mình về đi?”Dung Từ không muốn làm mất hứng đón giao thừa của hai đứa em.Cô lắc đầu: “Chị không sao.”Tâm trạng cô tồi tệ tất nhiên không phải vì còn tình cảm với Lâm Lập Hải.Cô chỉ là... nhìn thấy Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Lập Hải thì không kìm được nhớ đến mẹ mình.Nhất là trong ngày lễ tết thế này.Dựa vào đâu mà gia đình ba người họ đoàn tụ hạnh phúc còn mẹ cô thì...À không, phải là gia đình bốn người mới đúng.Lâm Vu không có ở đây chắc là đi hẹn hò với Phong Đình Thâm rồi.Họ hại mẹ cô thê thảm như vậy, thế mà cả gia đình bốn người bọn họ lại sống ngày càng sung sướng, thật nực cười!Dung Tầm nắm chặt tay Dung Từ, không nói gì.Thực ra từ nhỏ cô bé đã biết gia đình mình khác với những gia đình khác.Đối với gia đình cô bé, lễ tết thực ra là khoảng thời gian đau khổ nhất.Bởi vì đối với họ, đến viện điều dưỡng thăm cô là đau khổ, không thăm cũng đau khổ.Mỗi lần đến viện điều dưỡng, quá khứ lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí họ khiến lòng người không yên, buông bỏ thì đau mà không buông bỏ cũng đau.Vốn dĩ cuộc sống của nhà họ Dung cũng chẳng tốt chẳng xấu, cứ thế mà sống qua ngày.Nhưng con gái của người phụ nữ kia sau bao năm bỗng nhiên xuất hiện, cướp mất anh rể tương lai của chị họ, giờ cả nhà họ lại chuyển đến thủ đô để ngáng đường họ...Nhận thấy sắc mặt Dung Từ và Dung Tầm không tốt, Dung Vân Hạc nói với bạn bè một tiếng rồi quay lại tìm hai chị.Không biết có chuyện gì xảy ra, cậu hỏi: “Chị, sao thế ạ?”Dung Từ chưa kịp trả lời, Dung Tầm đã liếc về phía Lâm Lập Hải, nói: “Người đang nói chuyện với anh Trường Bách đằng kia là người nhà họ Lâm.”Dung Vân Hạc lập tức hiểu ra, mím chặt môi.Bên kia.Hạ Trường Bách và gia đình Lâm Lập Hải đã chào hỏi xong.Khi anh ta quay lại thì phát hiện chỗ cũ đã không còn bóng dáng chị em Dung Từ đâu nữa.

Dung Từ và nhóm Dung Tầm đốt pháo hoa xong, chào bà cụ Dung và mọi người rồi ra ngoài.

Họ đến tháp truyền hình thành phố.

Tháp truyền hình là nơi tuyệt vời để ngắm nhìn toàn cảnh thành phố về đêm.

Đêm giao thừa, ở đây còn có các màn trình diễn ánh sáng đặc sắc.

Khi họ đến nơi, trên tháp đã tập trung rất đông người.

Tiếng cười nói rộn rã khắp nơi.

Lúc này, màn trình diễn ánh sáng vẫn chưa bắt đầu.

Dung Vân Hạc và mấy người bạn cùng lớp hẹn nhau tối nay cùng đón giao thừa trên tháp truyền hình.

Đến nơi được một lúc, Dung Vân Hạc đi tìm bạn.

Thấy Dung Từ và Dung Tầm, mấy người bạn của Dung Vân Hạc ngoan ngoãn chào chị sau đó không kìm được thì thầm với Dung Vân Hạc: “Các chị của cậu xinh quá! Siêu xinh luôn!”

Dung Vân Hạc: “Chứ còn gì nữa!”

Mấy thanh niên trêu đùa nhau, cầm điện thoại chụp ảnh quay video, ồn ào náo nhiệt.

Dung Từ và Dung Tầm cũng không làm phiền họ.

Lúc này, điện thoại Dung Từ báo tin nhắn.

Là Hạ Trường Bách gửi: [Tối nay có đến tháp truyền hình xem trình diễn ánh sáng không?]

Dung Từ không biết tại sao anh ta lại hỏi vậy nhưng vẫn trả lời: [Đến rồi, sao thế?]

Hạ Trường Bách nhắn lại rất nhanh: [Tôi và Đan Đan cũng đang trên đường đến.]

Dung Từ khựng lại: [Ra là vậy...]

Vậy thì trùng hợp thật.

Hạ Trường Bách không nhắn lại nữa.

Một lúc sau, màn trình diễn ánh sáng bắt đầu.

Dung Từ mỉm cười, đang mải mê ngắm nhìn thì bỗng nghe thấy tiếng Đan Đan: “Dì Dung!”

Dung Từ quay lại, quả nhiên nhìn thấy Hạ Trường Bách và Đan Đan.

Thấy Dung Từ nhìn mình, Đan Đan càng vui hơn, hào hứng dang tay về phía cô.

Dung Từ kéo Dung Tầm lách qua đám đông, đi về phía Đan Đan và Hạ Trường Bách, bế Đan Đan lên.

Đan Đan ôm cổ Dung Từ, cùng cô xem trình diễn ánh sáng, phấn khích reo hò không ngớt, nụ cười luôn nở trên môi: “Dì Dung, dì nhìn kìa!”

Dung Từ cười: “Ừ, dì thấy rồi.”

Xung quanh rất đông người, không khí lễ hội tưng bừng, nụ cười trên môi Dung Từ gần như không tắt.

Hạ Trường Bách nhìn nụ cười của cô, sợ cô bế lâu sẽ mỏi nên đón Đan Đan về sau đó hỏi: “Vân Hạc đâu? Không đi cùng à?”

“Có, ở đằng kia kìa.”

Dung Từ chỉ về phía Dung Vân Hạc và nhóm bạn cách đó không xa.

Dung Từ định thu hồi tầm mắt thì vô tình nhìn thấy ba người quen.

Nụ cười trên mặt Dung Từ vụt tắt.

Ba người đó không ai khác chính là Lâm Lập Hải, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Triệt.

Không biết họ nói chuyện gì mà Lâm Lập Hải vẻ mặt đầy yêu thương xoa đầu Lâm Triệt, cả gia đình ba người đứng bên nhau, gương mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc, không khí vô cùng ấm áp và yêu thương.

Sắc mặt Dung Từ thay đổi rất rõ rệt.

Hạ Trường Bách muốn không chú ý cũng khó.

Anh ta nhìn theo hướng nhìn của Dung Từ lúc nãy cũng thấy gia đình ba người Lâm Lập Hải.

Anh ta chưa kịp thu hồi tầm mắt thì Lâm Triệt cũng nhìn thấy họ.

Trong không khí lễ hội thế này, gặp người quen ở ngoài đường, Lâm Triệt rất phấn khích, vẫy tay gọi lớn: “Anh Trường Bách!”

Cậu ta gọi to như vậy, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh cũng nhìn sang.

Thấy Hạ Trường Bách, họ đều mỉm cười.

Nhưng rất nhanh, họ nhìn thấy Dung Từ.

Thấy Dung Từ, họ sững người, nụ cười trên môi vụt tắt.

Đặc biệt là Tôn Nguyệt Thanh.

Thấy Dung Từ và Hạ Trường Bách đứng cùng nhau, bà ta lập tức cau mày.

Đã gặp nhau rồi thì không thể không chào hỏi.

Hạ Trường Bách ngập ngừng một chút rồi nói với Dung Từ: “Tôi qua chào hỏi một tiếng.”

Dung Từ nhạt giọng: “Anh cứ tự nhiên.”

Hạ Trường Bách nhìn sắc mặt cô thêm một lần nữa rồi mới bế Đan Đan đi qua.

Dung Tầm cũng nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Dung Từ.

Dung Tầm biết chuyện xảy ra với cô mình nhưng về người dượng cũ thì cô bé không có ấn tượng gì.

Tuy nhiên, thấy sắc mặt Dung Từ bỗng chốc tối sầm lại, với trực giác nhạy bén của con gái, cô bé gần như đoán ngay ra thân phận của Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh.

Tim cô bé thắt lại, nắm lấy tay Dung Từ nói: “Chị, hay là mình về đi?”

Dung Từ không muốn làm mất hứng đón giao thừa của hai đứa em.

Cô lắc đầu: “Chị không sao.”

Tâm trạng cô tồi tệ tất nhiên không phải vì còn tình cảm với Lâm Lập Hải.

Cô chỉ là... nhìn thấy Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Lập Hải thì không kìm được nhớ đến mẹ mình.

Nhất là trong ngày lễ tết thế này.

Dựa vào đâu mà gia đình ba người họ đoàn tụ hạnh phúc còn mẹ cô thì...

À không, phải là gia đình bốn người mới đúng.

Lâm Vu không có ở đây chắc là đi hẹn hò với Phong Đình Thâm rồi.

Họ hại mẹ cô thê thảm như vậy, thế mà cả gia đình bốn người bọn họ lại sống ngày càng sung sướng, thật nực cười!

Dung Tầm nắm chặt tay Dung Từ, không nói gì.

Thực ra từ nhỏ cô bé đã biết gia đình mình khác với những gia đình khác.

Đối với gia đình cô bé, lễ tết thực ra là khoảng thời gian đau khổ nhất.

Bởi vì đối với họ, đến viện điều dưỡng thăm cô là đau khổ, không thăm cũng đau khổ.

Mỗi lần đến viện điều dưỡng, quá khứ lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí họ khiến lòng người không yên, buông bỏ thì đau mà không buông bỏ cũng đau.

Vốn dĩ cuộc sống của nhà họ Dung cũng chẳng tốt chẳng xấu, cứ thế mà sống qua ngày.

Nhưng con gái của người phụ nữ kia sau bao năm bỗng nhiên xuất hiện, cướp mất anh rể tương lai của chị họ, giờ cả nhà họ lại chuyển đến thủ đô để ngáng đường họ...

Nhận thấy sắc mặt Dung Từ và Dung Tầm không tốt, Dung Vân Hạc nói với bạn bè một tiếng rồi quay lại tìm hai chị.

Không biết có chuyện gì xảy ra, cậu hỏi: “Chị, sao thế ạ?”

Dung Từ chưa kịp trả lời, Dung Tầm đã liếc về phía Lâm Lập Hải, nói: “Người đang nói chuyện với anh Trường Bách đằng kia là người nhà họ Lâm.”

Dung Vân Hạc lập tức hiểu ra, mím chặt môi.

Bên kia.

Hạ Trường Bách và gia đình Lâm Lập Hải đã chào hỏi xong.

Khi anh ta quay lại thì phát hiện chỗ cũ đã không còn bóng dáng chị em Dung Từ đâu nữa.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ và nhóm Dung Tầm đốt pháo hoa xong, chào bà cụ Dung và mọi người rồi ra ngoài.Họ đến tháp truyền hình thành phố.Tháp truyền hình là nơi tuyệt vời để ngắm nhìn toàn cảnh thành phố về đêm.Đêm giao thừa, ở đây còn có các màn trình diễn ánh sáng đặc sắc.Khi họ đến nơi, trên tháp đã tập trung rất đông người.Tiếng cười nói rộn rã khắp nơi.Lúc này, màn trình diễn ánh sáng vẫn chưa bắt đầu.Dung Vân Hạc và mấy người bạn cùng lớp hẹn nhau tối nay cùng đón giao thừa trên tháp truyền hình.Đến nơi được một lúc, Dung Vân Hạc đi tìm bạn.Thấy Dung Từ và Dung Tầm, mấy người bạn của Dung Vân Hạc ngoan ngoãn chào chị sau đó không kìm được thì thầm với Dung Vân Hạc: “Các chị của cậu xinh quá! Siêu xinh luôn!”Dung Vân Hạc: “Chứ còn gì nữa!”Mấy thanh niên trêu đùa nhau, cầm điện thoại chụp ảnh quay video, ồn ào náo nhiệt.Dung Từ và Dung Tầm cũng không làm phiền họ.Lúc này, điện thoại Dung Từ báo tin nhắn.Là Hạ Trường Bách gửi: [Tối nay có đến tháp truyền hình xem trình diễn ánh sáng không?]Dung Từ không biết tại sao anh ta lại hỏi vậy nhưng vẫn trả lời: [Đến rồi, sao thế?]Hạ Trường Bách nhắn lại rất nhanh: [Tôi và Đan Đan cũng đang trên đường đến.]Dung Từ khựng lại: [Ra là vậy...]Vậy thì trùng hợp thật.Hạ Trường Bách không nhắn lại nữa.Một lúc sau, màn trình diễn ánh sáng bắt đầu.Dung Từ mỉm cười, đang mải mê ngắm nhìn thì bỗng nghe thấy tiếng Đan Đan: “Dì Dung!”Dung Từ quay lại, quả nhiên nhìn thấy Hạ Trường Bách và Đan Đan.Thấy Dung Từ nhìn mình, Đan Đan càng vui hơn, hào hứng dang tay về phía cô.Dung Từ kéo Dung Tầm lách qua đám đông, đi về phía Đan Đan và Hạ Trường Bách, bế Đan Đan lên.Đan Đan ôm cổ Dung Từ, cùng cô xem trình diễn ánh sáng, phấn khích reo hò không ngớt, nụ cười luôn nở trên môi: “Dì Dung, dì nhìn kìa!”Dung Từ cười: “Ừ, dì thấy rồi.”Xung quanh rất đông người, không khí lễ hội tưng bừng, nụ cười trên môi Dung Từ gần như không tắt.Hạ Trường Bách nhìn nụ cười của cô, sợ cô bế lâu sẽ mỏi nên đón Đan Đan về sau đó hỏi: “Vân Hạc đâu? Không đi cùng à?”“Có, ở đằng kia kìa.”Dung Từ chỉ về phía Dung Vân Hạc và nhóm bạn cách đó không xa.Dung Từ định thu hồi tầm mắt thì vô tình nhìn thấy ba người quen.Nụ cười trên mặt Dung Từ vụt tắt.Ba người đó không ai khác chính là Lâm Lập Hải, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Triệt.Không biết họ nói chuyện gì mà Lâm Lập Hải vẻ mặt đầy yêu thương xoa đầu Lâm Triệt, cả gia đình ba người đứng bên nhau, gương mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc, không khí vô cùng ấm áp và yêu thương.Sắc mặt Dung Từ thay đổi rất rõ rệt.Hạ Trường Bách muốn không chú ý cũng khó.Anh ta nhìn theo hướng nhìn của Dung Từ lúc nãy cũng thấy gia đình ba người Lâm Lập Hải.Anh ta chưa kịp thu hồi tầm mắt thì Lâm Triệt cũng nhìn thấy họ.Trong không khí lễ hội thế này, gặp người quen ở ngoài đường, Lâm Triệt rất phấn khích, vẫy tay gọi lớn: “Anh Trường Bách!”Cậu ta gọi to như vậy, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh cũng nhìn sang.Thấy Hạ Trường Bách, họ đều mỉm cười.Nhưng rất nhanh, họ nhìn thấy Dung Từ.Thấy Dung Từ, họ sững người, nụ cười trên môi vụt tắt.Đặc biệt là Tôn Nguyệt Thanh.Thấy Dung Từ và Hạ Trường Bách đứng cùng nhau, bà ta lập tức cau mày.Đã gặp nhau rồi thì không thể không chào hỏi.Hạ Trường Bách ngập ngừng một chút rồi nói với Dung Từ: “Tôi qua chào hỏi một tiếng.”Dung Từ nhạt giọng: “Anh cứ tự nhiên.”Hạ Trường Bách nhìn sắc mặt cô thêm một lần nữa rồi mới bế Đan Đan đi qua.Dung Tầm cũng nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Dung Từ.Dung Tầm biết chuyện xảy ra với cô mình nhưng về người dượng cũ thì cô bé không có ấn tượng gì.Tuy nhiên, thấy sắc mặt Dung Từ bỗng chốc tối sầm lại, với trực giác nhạy bén của con gái, cô bé gần như đoán ngay ra thân phận của Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh.Tim cô bé thắt lại, nắm lấy tay Dung Từ nói: “Chị, hay là mình về đi?”Dung Từ không muốn làm mất hứng đón giao thừa của hai đứa em.Cô lắc đầu: “Chị không sao.”Tâm trạng cô tồi tệ tất nhiên không phải vì còn tình cảm với Lâm Lập Hải.Cô chỉ là... nhìn thấy Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Lập Hải thì không kìm được nhớ đến mẹ mình.Nhất là trong ngày lễ tết thế này.Dựa vào đâu mà gia đình ba người họ đoàn tụ hạnh phúc còn mẹ cô thì...À không, phải là gia đình bốn người mới đúng.Lâm Vu không có ở đây chắc là đi hẹn hò với Phong Đình Thâm rồi.Họ hại mẹ cô thê thảm như vậy, thế mà cả gia đình bốn người bọn họ lại sống ngày càng sung sướng, thật nực cười!Dung Tầm nắm chặt tay Dung Từ, không nói gì.Thực ra từ nhỏ cô bé đã biết gia đình mình khác với những gia đình khác.Đối với gia đình cô bé, lễ tết thực ra là khoảng thời gian đau khổ nhất.Bởi vì đối với họ, đến viện điều dưỡng thăm cô là đau khổ, không thăm cũng đau khổ.Mỗi lần đến viện điều dưỡng, quá khứ lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí họ khiến lòng người không yên, buông bỏ thì đau mà không buông bỏ cũng đau.Vốn dĩ cuộc sống của nhà họ Dung cũng chẳng tốt chẳng xấu, cứ thế mà sống qua ngày.Nhưng con gái của người phụ nữ kia sau bao năm bỗng nhiên xuất hiện, cướp mất anh rể tương lai của chị họ, giờ cả nhà họ lại chuyển đến thủ đô để ngáng đường họ...Nhận thấy sắc mặt Dung Từ và Dung Tầm không tốt, Dung Vân Hạc nói với bạn bè một tiếng rồi quay lại tìm hai chị.Không biết có chuyện gì xảy ra, cậu hỏi: “Chị, sao thế ạ?”Dung Từ chưa kịp trả lời, Dung Tầm đã liếc về phía Lâm Lập Hải, nói: “Người đang nói chuyện với anh Trường Bách đằng kia là người nhà họ Lâm.”Dung Vân Hạc lập tức hiểu ra, mím chặt môi.Bên kia.Hạ Trường Bách và gia đình Lâm Lập Hải đã chào hỏi xong.Khi anh ta quay lại thì phát hiện chỗ cũ đã không còn bóng dáng chị em Dung Từ đâu nữa.

Chương 152