Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 154
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ đổi sang nhà hàng khác, vừa bắt đầu ăn thì điện thoại reo hai tiếng.Là Sở Tử Lam nhắn tin.Dung Từ mở ra xem, phát hiện Sở Tử Lam gửi hai tấm ảnh.Người trong ảnh chính là Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Cô mím môi, không xem kỹ, thoát ra ngoài.Vừa thoát ra thì Sở Tử Lam gọi đến.Dung Từ khựng lại sau đó đứng dậy ra ngoài nghe máy: “Tử Lam.”“Tiểu Từ, hai tấm ảnh tớ vừa gửi cậu xem chưa?!”Dung Từ chỉ xem một tấm, tấm còn lại chưa xem và cũng không định xem.Nhưng cô vẫn nói: “Xem rồi.”Sở Tử Lam nói: “Tấm đầu tiên là bạn tớ gửi tối qua, bảo nhìn thấy họ ở khách sạn. Vãi chưởng, đêm giao thừa đấy, bọn họ... bọn họ lại dắt nhau vào khách sạn thuê phòng?! Có còn biết xấu hổ nữa không!”Sắc mặt Dung Từ không đổi, mày cũng không cau, chỉ nhạt giọng “ừ” một tiếng.“Tấm thứ hai còn tởm hơn. Là bạn tớ chụp màn hình vòng bạn bè của con giáp thứ mười ba kia, ả ta chụp lại hoa hồng và quà năm mới Phong Đình Thâm tặng lại còn chụp trong khách sạn nữa chứ, ra vẻ ân ái mặn nồng sau khi hành sự, tởm chết đi được!”Dung Từ: “Ừ.”Cô đáp cho có lệ rồi hỏi: “Ăn cơm chưa?”“Chưa, tối qua đi đón giao thừa với bạn, uống say quá giờ mới dậy, quên cả chúc tết cậu.”“Không sao.” Dung Từ nói: “Chúc mừng năm mới.”“Ừ, chúc Tiểu Từ của chúng ta năm mới vui vẻ.” Nói xong, Sở Tử Lam lại nhớ đến chuyện Phong Đình Thâm và Lâm Vu, đang định nói tiếp thì dừng lại, hỏi: “Tiểu Từ, cậu đang làm gì đấy?”“Đang ăn cơm với bà ngoại ở ngoài.”“Thế à...” Sở Tử Lam gãi đầu: “Xin lỗi Tiểu Từ nhé, làm ảnh hưởng tâm trạng ăn uống của cậu rồi, biết thế tớ không kể mấy chuyện này.”“Không sao đâu.” Cô dịu dàng nói: “Mau dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn chút gì đi, kẻo lại đau dạ dày.”“Biết rồi biết rồi.”Hai người nói chuyện thêm một lúc rồi cúp máy.Ăn xong, vẫn còn sớm, Dung Từ cùng bà cụ Dung đi dạo phố.Lần này không gặp ai quen, khi về nhà tâm trạng mọi người đã tốt hơn nhiều.Nhà họ Dung ở thủ đô không có nhiều họ hàng nên tết nhất cũng không bận rộn lắm.Từ tối mùng hai, Dung Từ bắt đầu rảnh rỗi.Cô mở máy tính, tiếp tục nghiên cứu tài liệu Nam Trí Tri đưa.Hơn mười giờ, khi cô chuẩn bị đi tắm thì điện thoại reo.Là Phong Đình Thâm gọi.Dung Từ nhìn lướt qua, không nghe máy, đi thẳng vào phòng tắm.Tắm xong, cô tra cứu thêm một số tài liệu, vừa ghi chép xong thì nghe tiếng xe ô tô bên ngoài.Tay cầm chuột của Dung Từ khựng lại.Chợt nhớ đến cuộc gọi nhỡ của Phong Đình Thâm lúc nãy.Cô cau mày, buông chuột, vừa đi đến bên cửa sổ thì thấy Phong Cảnh Tâm chạy từ trong xe ra, gọi lớn: “Bà cố ngoại!”Dung Từ mím môi, quay lại phòng, cầm điện thoại lên xem, mới thấy Phong Đình Thâm gửi tin nhắn sau khi cô không nghe máy.[Mai tôi có việc phải ra nước ngoài, mấy ngày tới cô trông Tâm Tâm giúp tôi.]Dung Từ đọc xong, bỏ điện thoại xuống.Lúc này, Phong Cảnh Tâm đã chạy lên lầu, đẩy cửa phòng cô, nhìn thấy cô liền phấn khích lao vào lòng: “Mẹ!”Dung Từ đành đưa tay đỡ lấy con bé để khỏi ngã.Chỉ là con bé vừa sà vào lòng, mùi nước hoa của Lâm Vu lại xộc vào mũi cô.Cô nhận lấy ba lô của con, đặt lên ghế sofa, giữ con lại khi con định chạy lên giường, hỏi: “Tắm chưa?”“Tắm rồi ạ.”Tắm rồi mà trên người vẫn còn mùi nước hoa của Lâm Vu, chứng tỏ Lâm Vu không ở cùng cô bé và Phong Đình Thâm thì cũng là vừa nãy Lâm Vu đi cùng Phong Đình Thâm đưa cô bé đến đây.Chỉ là họ không vào trong khu nhà thôi.Dung Từ nhạt giọng: “Bẩn rồi, thay bộ khác đi.”Phong Cảnh Tâm nhớ ra mình tắm xong có chạy nhảy lung tung cũng ra chút mồ hôi.Cô bé gật đầu, ngoan ngoãn vào phòng tắm thay quần áo.Dung Từ tiếp tục sắp xếp tài liệu.Phong Cảnh Tâm thay đồ xong từ phòng tắm đi ra, lấy từ trong ba lô ra một chiếc đèn lồng con thỏ: “Mẹ xem này, đèn lồng đấy!”Dung Từ nhìn qua, khựng lại: “Cái này...”“Ba mua cho con đấy! Có phải rất đáng yêu, rất đẹp không ạ?!”Dung Từ: “... Ừ.”Sau đó Phong Cảnh Tâm chạy đi tắt đèn phòng Dung Từ, bật đèn trong lồng đèn lên, hào hứng khoe: “Tắt đèn đi nhìn càng đẹp hơn đúng không mẹ?!”Dung Từ: “... Ừ, đẹp hơn thật.” Ngập ngừng một chút, cô hỏi: “Con thích lắm à?”“Vâng ạ, con siêu thích luôn!” Nói rồi, cô bé lấy thêm một cái nữa ra: “Ba mua cho con hai cái, cái này cho mẹ, mẹ ơi, mẹ đi dạo dưới nhà với con, xách đèn lồng nhé?”Dung Từ nói: “Mẹ tắm rồi để mai đi.” Cô nói thêm: “Con cũng thay đồ rồi, làm bẩn không hay đâu.”Sự nhiệt tình của Phong Cảnh Tâm như bị dội gáo nước lạnh.Tâm trạng phấn khích vui vẻ bị ảnh hưởng ít nhiều: “Vâng...”Tuy nhiên, đúng là đã một tháng rồi cô bé không gặp Dung Từ.Thấy Dung Từ có vẻ không hứng thú với đèn lồng lắm, cô bé cũng không “chèo kéo” nữa, đặt đèn lồng xuống, chạy lại ôm cô: “Mẹ...”Dung Từ đặt quyển sách trên tay xuống: “Sao thế?”Phong Cảnh Tâm không nói gì, đá giày trèo lên lòng cô: “Con nhớ mẹ lắm.” Nói rồi, cô bé ôm cổ Dung Từ, hôn chụt hai cái lên má cô, cười khúc khích: “Mẹ thơm quá.”Vòng tay Dung Từ siết chặt hơn một chút, khựng lại giây lát rồi đưa tay xoa mặt con gái nhưng không nói gì.Cô nhận thấy khuôn mặt Phong Cảnh Tâm đã lớn hơn một chút, có chút thay đổi.Dường như càng giống Phong Đình Thâm hơn.Cô cụp mắt, thấy con không đi tất, bế con đặt lên giường, đắp chăn lên chân con, hỏi: “Lần này con ở lại đây bao lâu?”Phong Cảnh Tâm lắc đầu: “Con không biết ạ, ba không nói, chỉ bảo con ở đây đợi ba về.”Dung Từ khẽ “ừ” một tiếng, không hỏi thêm nữa.Phong Cảnh Tâm sực nhớ ra chuyện khác lại nhảy xuống giường lục ba lô: “Mẹ ơi, hôm trước đi nước ngoài con có mua quà cho mẹ đấy.”Phong Cảnh Tâm tìm thấy quả cầu pha lê mua cho Dung Từ, đưa cho cô, ánh mắt tràn đầy mong chờ.Kể từ khi Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu đã lâu lắm rồi cô bé không nhớ chuẩn bị quà cho cô.Dung Từ nhận lấy, tâm trạng bình thản, nói: “Cảm ơn con, mẹ thích lắm.”
Dung Từ đổi sang nhà hàng khác, vừa bắt đầu ăn thì điện thoại reo hai tiếng.
Là Sở Tử Lam nhắn tin.
Dung Từ mở ra xem, phát hiện Sở Tử Lam gửi hai tấm ảnh.
Người trong ảnh chính là Phong Đình Thâm và Lâm Vu.
Cô mím môi, không xem kỹ, thoát ra ngoài.
Vừa thoát ra thì Sở Tử Lam gọi đến.
Dung Từ khựng lại sau đó đứng dậy ra ngoài nghe máy: “Tử Lam.”
“Tiểu Từ, hai tấm ảnh tớ vừa gửi cậu xem chưa?!”
Dung Từ chỉ xem một tấm, tấm còn lại chưa xem và cũng không định xem.
Nhưng cô vẫn nói: “Xem rồi.”
Sở Tử Lam nói: “Tấm đầu tiên là bạn tớ gửi tối qua, bảo nhìn thấy họ ở khách sạn. Vãi chưởng, đêm giao thừa đấy, bọn họ... bọn họ lại dắt nhau vào khách sạn thuê phòng?! Có còn biết xấu hổ nữa không!”
Sắc mặt Dung Từ không đổi, mày cũng không cau, chỉ nhạt giọng “ừ” một tiếng.
“Tấm thứ hai còn tởm hơn. Là bạn tớ chụp màn hình vòng bạn bè của con giáp thứ mười ba kia, ả ta chụp lại hoa hồng và quà năm mới Phong Đình Thâm tặng lại còn chụp trong khách sạn nữa chứ, ra vẻ ân ái mặn nồng sau khi hành sự, tởm chết đi được!”
Dung Từ: “Ừ.”
Cô đáp cho có lệ rồi hỏi: “Ăn cơm chưa?”
“Chưa, tối qua đi đón giao thừa với bạn, uống say quá giờ mới dậy, quên cả chúc tết cậu.”
“Không sao.” Dung Từ nói: “Chúc mừng năm mới.”
“Ừ, chúc Tiểu Từ của chúng ta năm mới vui vẻ.” Nói xong, Sở Tử Lam lại nhớ đến chuyện Phong Đình Thâm và Lâm Vu, đang định nói tiếp thì dừng lại, hỏi: “Tiểu Từ, cậu đang làm gì đấy?”
“Đang ăn cơm với bà ngoại ở ngoài.”
“Thế à...” Sở Tử Lam gãi đầu: “Xin lỗi Tiểu Từ nhé, làm ảnh hưởng tâm trạng ăn uống của cậu rồi, biết thế tớ không kể mấy chuyện này.”
“Không sao đâu.” Cô dịu dàng nói: “Mau dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn chút gì đi, kẻo lại đau dạ dày.”
“Biết rồi biết rồi.”
Hai người nói chuyện thêm một lúc rồi cúp máy.
Ăn xong, vẫn còn sớm, Dung Từ cùng bà cụ Dung đi dạo phố.
Lần này không gặp ai quen, khi về nhà tâm trạng mọi người đã tốt hơn nhiều.
Nhà họ Dung ở thủ đô không có nhiều họ hàng nên tết nhất cũng không bận rộn lắm.
Từ tối mùng hai, Dung Từ bắt đầu rảnh rỗi.
Cô mở máy tính, tiếp tục nghiên cứu tài liệu Nam Trí Tri đưa.
Hơn mười giờ, khi cô chuẩn bị đi tắm thì điện thoại reo.
Là Phong Đình Thâm gọi.
Dung Từ nhìn lướt qua, không nghe máy, đi thẳng vào phòng tắm.
Tắm xong, cô tra cứu thêm một số tài liệu, vừa ghi chép xong thì nghe tiếng xe ô tô bên ngoài.
Tay cầm chuột của Dung Từ khựng lại.
Chợt nhớ đến cuộc gọi nhỡ của Phong Đình Thâm lúc nãy.
Cô cau mày, buông chuột, vừa đi đến bên cửa sổ thì thấy Phong Cảnh Tâm chạy từ trong xe ra, gọi lớn: “Bà cố ngoại!”
Dung Từ mím môi, quay lại phòng, cầm điện thoại lên xem, mới thấy Phong Đình Thâm gửi tin nhắn sau khi cô không nghe máy.
[Mai tôi có việc phải ra nước ngoài, mấy ngày tới cô trông Tâm Tâm giúp tôi.]
Dung Từ đọc xong, bỏ điện thoại xuống.
Lúc này, Phong Cảnh Tâm đã chạy lên lầu, đẩy cửa phòng cô, nhìn thấy cô liền phấn khích lao vào lòng: “Mẹ!”
Dung Từ đành đưa tay đỡ lấy con bé để khỏi ngã.
Chỉ là con bé vừa sà vào lòng, mùi nước hoa của Lâm Vu lại xộc vào mũi cô.
Cô nhận lấy ba lô của con, đặt lên ghế sofa, giữ con lại khi con định chạy lên giường, hỏi: “Tắm chưa?”
“Tắm rồi ạ.”
Tắm rồi mà trên người vẫn còn mùi nước hoa của Lâm Vu, chứng tỏ Lâm Vu không ở cùng cô bé và Phong Đình Thâm thì cũng là vừa nãy Lâm Vu đi cùng Phong Đình Thâm đưa cô bé đến đây.
Chỉ là họ không vào trong khu nhà thôi.
Dung Từ nhạt giọng: “Bẩn rồi, thay bộ khác đi.”
Phong Cảnh Tâm nhớ ra mình tắm xong có chạy nhảy lung tung cũng ra chút mồ hôi.
Cô bé gật đầu, ngoan ngoãn vào phòng tắm thay quần áo.
Dung Từ tiếp tục sắp xếp tài liệu.
Phong Cảnh Tâm thay đồ xong từ phòng tắm đi ra, lấy từ trong ba lô ra một chiếc đèn lồng con thỏ: “Mẹ xem này, đèn lồng đấy!”
Dung Từ nhìn qua, khựng lại: “Cái này...”
“Ba mua cho con đấy! Có phải rất đáng yêu, rất đẹp không ạ?!”
Dung Từ: “... Ừ.”
Sau đó Phong Cảnh Tâm chạy đi tắt đèn phòng Dung Từ, bật đèn trong lồng đèn lên, hào hứng khoe: “Tắt đèn đi nhìn càng đẹp hơn đúng không mẹ?!”
Dung Từ: “... Ừ, đẹp hơn thật.” Ngập ngừng một chút, cô hỏi: “Con thích lắm à?”
“Vâng ạ, con siêu thích luôn!” Nói rồi, cô bé lấy thêm một cái nữa ra: “Ba mua cho con hai cái, cái này cho mẹ, mẹ ơi, mẹ đi dạo dưới nhà với con, xách đèn lồng nhé?”
Dung Từ nói: “Mẹ tắm rồi để mai đi.” Cô nói thêm: “Con cũng thay đồ rồi, làm bẩn không hay đâu.”
Sự nhiệt tình của Phong Cảnh Tâm như bị dội gáo nước lạnh.
Tâm trạng phấn khích vui vẻ bị ảnh hưởng ít nhiều: “Vâng...”
Tuy nhiên, đúng là đã một tháng rồi cô bé không gặp Dung Từ.
Thấy Dung Từ có vẻ không hứng thú với đèn lồng lắm, cô bé cũng không “chèo kéo” nữa, đặt đèn lồng xuống, chạy lại ôm cô: “Mẹ...”
Dung Từ đặt quyển sách trên tay xuống: “Sao thế?”
Phong Cảnh Tâm không nói gì, đá giày trèo lên lòng cô: “Con nhớ mẹ lắm.” Nói rồi, cô bé ôm cổ Dung Từ, hôn chụt hai cái lên má cô, cười khúc khích: “Mẹ thơm quá.”
Vòng tay Dung Từ siết chặt hơn một chút, khựng lại giây lát rồi đưa tay xoa mặt con gái nhưng không nói gì.
Cô nhận thấy khuôn mặt Phong Cảnh Tâm đã lớn hơn một chút, có chút thay đổi.
Dường như càng giống Phong Đình Thâm hơn.
Cô cụp mắt, thấy con không đi tất, bế con đặt lên giường, đắp chăn lên chân con, hỏi: “Lần này con ở lại đây bao lâu?”
Phong Cảnh Tâm lắc đầu: “Con không biết ạ, ba không nói, chỉ bảo con ở đây đợi ba về.”
Dung Từ khẽ “ừ” một tiếng, không hỏi thêm nữa.
Phong Cảnh Tâm sực nhớ ra chuyện khác lại nhảy xuống giường lục ba lô: “Mẹ ơi, hôm trước đi nước ngoài con có mua quà cho mẹ đấy.”
Phong Cảnh Tâm tìm thấy quả cầu pha lê mua cho Dung Từ, đưa cho cô, ánh mắt tràn đầy mong chờ.
Kể từ khi Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu đã lâu lắm rồi cô bé không nhớ chuẩn bị quà cho cô.
Dung Từ nhận lấy, tâm trạng bình thản, nói: “Cảm ơn con, mẹ thích lắm.”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ đổi sang nhà hàng khác, vừa bắt đầu ăn thì điện thoại reo hai tiếng.Là Sở Tử Lam nhắn tin.Dung Từ mở ra xem, phát hiện Sở Tử Lam gửi hai tấm ảnh.Người trong ảnh chính là Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Cô mím môi, không xem kỹ, thoát ra ngoài.Vừa thoát ra thì Sở Tử Lam gọi đến.Dung Từ khựng lại sau đó đứng dậy ra ngoài nghe máy: “Tử Lam.”“Tiểu Từ, hai tấm ảnh tớ vừa gửi cậu xem chưa?!”Dung Từ chỉ xem một tấm, tấm còn lại chưa xem và cũng không định xem.Nhưng cô vẫn nói: “Xem rồi.”Sở Tử Lam nói: “Tấm đầu tiên là bạn tớ gửi tối qua, bảo nhìn thấy họ ở khách sạn. Vãi chưởng, đêm giao thừa đấy, bọn họ... bọn họ lại dắt nhau vào khách sạn thuê phòng?! Có còn biết xấu hổ nữa không!”Sắc mặt Dung Từ không đổi, mày cũng không cau, chỉ nhạt giọng “ừ” một tiếng.“Tấm thứ hai còn tởm hơn. Là bạn tớ chụp màn hình vòng bạn bè của con giáp thứ mười ba kia, ả ta chụp lại hoa hồng và quà năm mới Phong Đình Thâm tặng lại còn chụp trong khách sạn nữa chứ, ra vẻ ân ái mặn nồng sau khi hành sự, tởm chết đi được!”Dung Từ: “Ừ.”Cô đáp cho có lệ rồi hỏi: “Ăn cơm chưa?”“Chưa, tối qua đi đón giao thừa với bạn, uống say quá giờ mới dậy, quên cả chúc tết cậu.”“Không sao.” Dung Từ nói: “Chúc mừng năm mới.”“Ừ, chúc Tiểu Từ của chúng ta năm mới vui vẻ.” Nói xong, Sở Tử Lam lại nhớ đến chuyện Phong Đình Thâm và Lâm Vu, đang định nói tiếp thì dừng lại, hỏi: “Tiểu Từ, cậu đang làm gì đấy?”“Đang ăn cơm với bà ngoại ở ngoài.”“Thế à...” Sở Tử Lam gãi đầu: “Xin lỗi Tiểu Từ nhé, làm ảnh hưởng tâm trạng ăn uống của cậu rồi, biết thế tớ không kể mấy chuyện này.”“Không sao đâu.” Cô dịu dàng nói: “Mau dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn chút gì đi, kẻo lại đau dạ dày.”“Biết rồi biết rồi.”Hai người nói chuyện thêm một lúc rồi cúp máy.Ăn xong, vẫn còn sớm, Dung Từ cùng bà cụ Dung đi dạo phố.Lần này không gặp ai quen, khi về nhà tâm trạng mọi người đã tốt hơn nhiều.Nhà họ Dung ở thủ đô không có nhiều họ hàng nên tết nhất cũng không bận rộn lắm.Từ tối mùng hai, Dung Từ bắt đầu rảnh rỗi.Cô mở máy tính, tiếp tục nghiên cứu tài liệu Nam Trí Tri đưa.Hơn mười giờ, khi cô chuẩn bị đi tắm thì điện thoại reo.Là Phong Đình Thâm gọi.Dung Từ nhìn lướt qua, không nghe máy, đi thẳng vào phòng tắm.Tắm xong, cô tra cứu thêm một số tài liệu, vừa ghi chép xong thì nghe tiếng xe ô tô bên ngoài.Tay cầm chuột của Dung Từ khựng lại.Chợt nhớ đến cuộc gọi nhỡ của Phong Đình Thâm lúc nãy.Cô cau mày, buông chuột, vừa đi đến bên cửa sổ thì thấy Phong Cảnh Tâm chạy từ trong xe ra, gọi lớn: “Bà cố ngoại!”Dung Từ mím môi, quay lại phòng, cầm điện thoại lên xem, mới thấy Phong Đình Thâm gửi tin nhắn sau khi cô không nghe máy.[Mai tôi có việc phải ra nước ngoài, mấy ngày tới cô trông Tâm Tâm giúp tôi.]Dung Từ đọc xong, bỏ điện thoại xuống.Lúc này, Phong Cảnh Tâm đã chạy lên lầu, đẩy cửa phòng cô, nhìn thấy cô liền phấn khích lao vào lòng: “Mẹ!”Dung Từ đành đưa tay đỡ lấy con bé để khỏi ngã.Chỉ là con bé vừa sà vào lòng, mùi nước hoa của Lâm Vu lại xộc vào mũi cô.Cô nhận lấy ba lô của con, đặt lên ghế sofa, giữ con lại khi con định chạy lên giường, hỏi: “Tắm chưa?”“Tắm rồi ạ.”Tắm rồi mà trên người vẫn còn mùi nước hoa của Lâm Vu, chứng tỏ Lâm Vu không ở cùng cô bé và Phong Đình Thâm thì cũng là vừa nãy Lâm Vu đi cùng Phong Đình Thâm đưa cô bé đến đây.Chỉ là họ không vào trong khu nhà thôi.Dung Từ nhạt giọng: “Bẩn rồi, thay bộ khác đi.”Phong Cảnh Tâm nhớ ra mình tắm xong có chạy nhảy lung tung cũng ra chút mồ hôi.Cô bé gật đầu, ngoan ngoãn vào phòng tắm thay quần áo.Dung Từ tiếp tục sắp xếp tài liệu.Phong Cảnh Tâm thay đồ xong từ phòng tắm đi ra, lấy từ trong ba lô ra một chiếc đèn lồng con thỏ: “Mẹ xem này, đèn lồng đấy!”Dung Từ nhìn qua, khựng lại: “Cái này...”“Ba mua cho con đấy! Có phải rất đáng yêu, rất đẹp không ạ?!”Dung Từ: “... Ừ.”Sau đó Phong Cảnh Tâm chạy đi tắt đèn phòng Dung Từ, bật đèn trong lồng đèn lên, hào hứng khoe: “Tắt đèn đi nhìn càng đẹp hơn đúng không mẹ?!”Dung Từ: “... Ừ, đẹp hơn thật.” Ngập ngừng một chút, cô hỏi: “Con thích lắm à?”“Vâng ạ, con siêu thích luôn!” Nói rồi, cô bé lấy thêm một cái nữa ra: “Ba mua cho con hai cái, cái này cho mẹ, mẹ ơi, mẹ đi dạo dưới nhà với con, xách đèn lồng nhé?”Dung Từ nói: “Mẹ tắm rồi để mai đi.” Cô nói thêm: “Con cũng thay đồ rồi, làm bẩn không hay đâu.”Sự nhiệt tình của Phong Cảnh Tâm như bị dội gáo nước lạnh.Tâm trạng phấn khích vui vẻ bị ảnh hưởng ít nhiều: “Vâng...”Tuy nhiên, đúng là đã một tháng rồi cô bé không gặp Dung Từ.Thấy Dung Từ có vẻ không hứng thú với đèn lồng lắm, cô bé cũng không “chèo kéo” nữa, đặt đèn lồng xuống, chạy lại ôm cô: “Mẹ...”Dung Từ đặt quyển sách trên tay xuống: “Sao thế?”Phong Cảnh Tâm không nói gì, đá giày trèo lên lòng cô: “Con nhớ mẹ lắm.” Nói rồi, cô bé ôm cổ Dung Từ, hôn chụt hai cái lên má cô, cười khúc khích: “Mẹ thơm quá.”Vòng tay Dung Từ siết chặt hơn một chút, khựng lại giây lát rồi đưa tay xoa mặt con gái nhưng không nói gì.Cô nhận thấy khuôn mặt Phong Cảnh Tâm đã lớn hơn một chút, có chút thay đổi.Dường như càng giống Phong Đình Thâm hơn.Cô cụp mắt, thấy con không đi tất, bế con đặt lên giường, đắp chăn lên chân con, hỏi: “Lần này con ở lại đây bao lâu?”Phong Cảnh Tâm lắc đầu: “Con không biết ạ, ba không nói, chỉ bảo con ở đây đợi ba về.”Dung Từ khẽ “ừ” một tiếng, không hỏi thêm nữa.Phong Cảnh Tâm sực nhớ ra chuyện khác lại nhảy xuống giường lục ba lô: “Mẹ ơi, hôm trước đi nước ngoài con có mua quà cho mẹ đấy.”Phong Cảnh Tâm tìm thấy quả cầu pha lê mua cho Dung Từ, đưa cho cô, ánh mắt tràn đầy mong chờ.Kể từ khi Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu đã lâu lắm rồi cô bé không nhớ chuẩn bị quà cho cô.Dung Từ nhận lấy, tâm trạng bình thản, nói: “Cảm ơn con, mẹ thích lắm.”