Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 159

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Bữa ăn được một nửa, Kỳ Dục Minh chợt nhớ ra một chuyện, nói với Lâm Vu: “Đúng rồi, Trường Mặc đang mở rộng tuyển dụng, cô có định thử nộp đơn vào đó lần nữa không?”Lâm Vu mấy hôm trước tuy ở nước ngoài.Nhưng chuyện Trường Mặc tuyển dụng, cô ta đã biết.Nói thật lòng, cô ta rất động lòng.Dù sao thì công nghệ của Trường Mặc quả thực rất đỉnh.Vào được Trường Mặc sẽ có lợi hơn cho sự phát triển của cô ta.Chỉ là...Biết cô ta lo lắng Dung Từ sẽ gây khó dễ, Kỳ Dục Minh cười nói:“Hôm qua tôi gặp một người bạn, nghe nói ngoài tuyển dụng nhân viên kỹ thuật, Úc Mặc Huân cũng đang tích cực tiếp xúc với một số nhân tài quản lý. Nhìn vào tình hình tuyển dụng của Trường Mặc, Úc Mặc Huân không hề chừa lại bất kỳ vị trí quản lý nào cho cô ta cả.”“Cô ta” ở đây, đương nhiên là ám chỉ Dung Từ.Trường Mặc mở rộng nội bộ, tái cơ cấu, vốn là thời điểm tốt để sắp xếp chức vụ cho Dung Từ.Nhưng phía Úc Mặc Huân lại không chừa cho Dung Từ một vị trí quản lý nào, điều này chứng tỏ Úc Mặc Huân vẫn còn tỉnh táo, không để Dung Từ làm bậy.Hoặc có thể, tình cảm giữa họ đã xuất hiện vấn đề.Dù thế nào đi nữa, nếu Dung Từ vẫn không có chức vụ gì ở Trường Mặc trong thời gian tới thì tiếng nói của cô ở đó chắc chắn sẽ giảm đi đáng kể.Vì vậy, nếu Lâm Vu muốn vào Trường Mặc lúc này, quả thực là một thời cơ tốt.Úc Mặc Huân đối xử tốt với Dung Từ thế nào, Lâm Vu biết rất rõ.Trong tiệc rượu cuối năm, Úc Mặc Huân còn vì Dung Từ mà không nể mặt cô ta, không ngờ chưa được bao lâu, họ lại có xu hướng rạn nứt rồi.Lâm Vu sững người, có chút ngạc nhiên.Nhưng...Nghĩ kỹ lại thì dường như cũng chẳng có gì quá bất ngờ.Ngay từ đầu cô ta đã biết, Dung Từ không thể trói chân Úc Mặc Huân quá lâu, ngày này chắc chắn sẽ đến.Cô ta cười kín đáo, nói: “Tôi hiểu rồi, lát nữa tôi sẽ tìm thời gian nộp hồ sơ thử xem.”Kỳ Dục Minh cười, trêu chọc liếc nhìn Phong Đình Thâm nãy giờ ít nói: “Bên Tấn Độ, Đình Thâm đã đặc biệt mở một dự án cho cô, cô nói đi là đi ngay thế à...”Phong Đình Thâm gắp thức ăn cho Phong Cảnh Tâm, nói: “Không phải chuyện gì to tát.”Lâm Vu biết chắc chắn anh sẽ nói vậy.Bởi vì cô ta muốn làm gì, anh luôn ủng hộ hết mình, chưa bao giờ làm khó cô ta.Nghĩ đến đây, trong lòng cô ta ngọt ngào.Kể từ đêm giao thừa, Hạ Trường Bách luôn rất bận rộn cũng chưa sắp xếp được thời gian gặp Dung Từ.Nghe Kỳ Dục Minh và Lâm Vu nói vậy, anh ta cúi đầu không xen vào.Dung Từ cũng giống như Úc Mặc Huân, đều là học trò của Nam Trí Tri, CUAP và hai dự án gần đây của Trường Mặc đều do Dung Từ dẫn dắt nghiên cứu, địa vị của Dung Từ ở Trường Mặc là không thể bàn cãi.Không ai có thể lay chuyển được.Chức vụ hay gì đó, đối với cô mà nói, không quan trọng.Chỉ là nếu Dung Từ không định nhận một chức vụ rõ ràng trên giấy tờ, chứng tỏ tiếp theo cô có thể sẽ có những dự định khác...Từ cuối năm ngoái, Dung Từ đã lên kế hoạch dành nhiều thời gian hơn cho việc nghiên cứu.Giao Trường Mặc cho người có chuyên môn quản lý là quyết định chung của cô và Úc Mặc Huân sau khi bàn bạc.Sau tết, Úc Mặc Huân đã tiếp xúc với vài người, hiện tại cũng cơ bản tìm được ứng viên phù hợp.Chỉ là việc mở rộng tuyển dụng vẫn còn rất bận rộn.Về nghiên cứu mới nhất, ba ngày trước cô đã gửi nội dung tổng hợp cho Nam Trí Tri.Giờ chỉ đợi thầy trả lời.Cô đang nghĩ ngợi thì Nam Trí Tri nhắn tin đến.[Tối nay qua đây một chuyến.]

Bữa ăn được một nửa, Kỳ Dục Minh chợt nhớ ra một chuyện, nói với Lâm Vu: “Đúng rồi, Trường Mặc đang mở rộng tuyển dụng, cô có định thử nộp đơn vào đó lần nữa không?”

Lâm Vu mấy hôm trước tuy ở nước ngoài.

Nhưng chuyện Trường Mặc tuyển dụng, cô ta đã biết.

Nói thật lòng, cô ta rất động lòng.

Dù sao thì công nghệ của Trường Mặc quả thực rất đỉnh.

Vào được Trường Mặc sẽ có lợi hơn cho sự phát triển của cô ta.

Chỉ là...

Biết cô ta lo lắng Dung Từ sẽ gây khó dễ, Kỳ Dục Minh cười nói:

“Hôm qua tôi gặp một người bạn, nghe nói ngoài tuyển dụng nhân viên kỹ thuật, Úc Mặc Huân cũng đang tích cực tiếp xúc với một số nhân tài quản lý. Nhìn vào tình hình tuyển dụng của Trường Mặc, Úc Mặc Huân không hề chừa lại bất kỳ vị trí quản lý nào cho cô ta cả.”

“Cô ta” ở đây, đương nhiên là ám chỉ Dung Từ.

Trường Mặc mở rộng nội bộ, tái cơ cấu, vốn là thời điểm tốt để sắp xếp chức vụ cho Dung Từ.

Nhưng phía Úc Mặc Huân lại không chừa cho Dung Từ một vị trí quản lý nào, điều này chứng tỏ Úc Mặc Huân vẫn còn tỉnh táo, không để Dung Từ làm bậy.

Hoặc có thể, tình cảm giữa họ đã xuất hiện vấn đề.

Dù thế nào đi nữa, nếu Dung Từ vẫn không có chức vụ gì ở Trường Mặc trong thời gian tới thì tiếng nói của cô ở đó chắc chắn sẽ giảm đi đáng kể.

Vì vậy, nếu Lâm Vu muốn vào Trường Mặc lúc này, quả thực là một thời cơ tốt.

Úc Mặc Huân đối xử tốt với Dung Từ thế nào, Lâm Vu biết rất rõ.

Trong tiệc rượu cuối năm, Úc Mặc Huân còn vì Dung Từ mà không nể mặt cô ta, không ngờ chưa được bao lâu, họ lại có xu hướng rạn nứt rồi.

Lâm Vu sững người, có chút ngạc nhiên.

Nhưng...

Nghĩ kỹ lại thì dường như cũng chẳng có gì quá bất ngờ.

Ngay từ đầu cô ta đã biết, Dung Từ không thể trói chân Úc Mặc Huân quá lâu, ngày này chắc chắn sẽ đến.

Cô ta cười kín đáo, nói: “Tôi hiểu rồi, lát nữa tôi sẽ tìm thời gian nộp hồ sơ thử xem.”

Kỳ Dục Minh cười, trêu chọc liếc nhìn Phong Đình Thâm nãy giờ ít nói: “Bên Tấn Độ, Đình Thâm đã đặc biệt mở một dự án cho cô, cô nói đi là đi ngay thế à...”

Phong Đình Thâm gắp thức ăn cho Phong Cảnh Tâm, nói: “Không phải chuyện gì to tát.”

Lâm Vu biết chắc chắn anh sẽ nói vậy.

Bởi vì cô ta muốn làm gì, anh luôn ủng hộ hết mình, chưa bao giờ làm khó cô ta.

Nghĩ đến đây, trong lòng cô ta ngọt ngào.

Kể từ đêm giao thừa, Hạ Trường Bách luôn rất bận rộn cũng chưa sắp xếp được thời gian gặp Dung Từ.

Nghe Kỳ Dục Minh và Lâm Vu nói vậy, anh ta cúi đầu không xen vào.

Dung Từ cũng giống như Úc Mặc Huân, đều là học trò của Nam Trí Tri, CUAP và hai dự án gần đây của Trường Mặc đều do Dung Từ dẫn dắt nghiên cứu, địa vị của Dung Từ ở Trường Mặc là không thể bàn cãi.

Không ai có thể lay chuyển được.

Chức vụ hay gì đó, đối với cô mà nói, không quan trọng.

Chỉ là nếu Dung Từ không định nhận một chức vụ rõ ràng trên giấy tờ, chứng tỏ tiếp theo cô có thể sẽ có những dự định khác...

Từ cuối năm ngoái, Dung Từ đã lên kế hoạch dành nhiều thời gian hơn cho việc nghiên cứu.

Giao Trường Mặc cho người có chuyên môn quản lý là quyết định chung của cô và Úc Mặc Huân sau khi bàn bạc.

Sau tết, Úc Mặc Huân đã tiếp xúc với vài người, hiện tại cũng cơ bản tìm được ứng viên phù hợp.

Chỉ là việc mở rộng tuyển dụng vẫn còn rất bận rộn.

Về nghiên cứu mới nhất, ba ngày trước cô đã gửi nội dung tổng hợp cho Nam Trí Tri.

Giờ chỉ đợi thầy trả lời.

Cô đang nghĩ ngợi thì Nam Trí Tri nhắn tin đến.

[Tối nay qua đây một chuyến.]

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Bữa ăn được một nửa, Kỳ Dục Minh chợt nhớ ra một chuyện, nói với Lâm Vu: “Đúng rồi, Trường Mặc đang mở rộng tuyển dụng, cô có định thử nộp đơn vào đó lần nữa không?”Lâm Vu mấy hôm trước tuy ở nước ngoài.Nhưng chuyện Trường Mặc tuyển dụng, cô ta đã biết.Nói thật lòng, cô ta rất động lòng.Dù sao thì công nghệ của Trường Mặc quả thực rất đỉnh.Vào được Trường Mặc sẽ có lợi hơn cho sự phát triển của cô ta.Chỉ là...Biết cô ta lo lắng Dung Từ sẽ gây khó dễ, Kỳ Dục Minh cười nói:“Hôm qua tôi gặp một người bạn, nghe nói ngoài tuyển dụng nhân viên kỹ thuật, Úc Mặc Huân cũng đang tích cực tiếp xúc với một số nhân tài quản lý. Nhìn vào tình hình tuyển dụng của Trường Mặc, Úc Mặc Huân không hề chừa lại bất kỳ vị trí quản lý nào cho cô ta cả.”“Cô ta” ở đây, đương nhiên là ám chỉ Dung Từ.Trường Mặc mở rộng nội bộ, tái cơ cấu, vốn là thời điểm tốt để sắp xếp chức vụ cho Dung Từ.Nhưng phía Úc Mặc Huân lại không chừa cho Dung Từ một vị trí quản lý nào, điều này chứng tỏ Úc Mặc Huân vẫn còn tỉnh táo, không để Dung Từ làm bậy.Hoặc có thể, tình cảm giữa họ đã xuất hiện vấn đề.Dù thế nào đi nữa, nếu Dung Từ vẫn không có chức vụ gì ở Trường Mặc trong thời gian tới thì tiếng nói của cô ở đó chắc chắn sẽ giảm đi đáng kể.Vì vậy, nếu Lâm Vu muốn vào Trường Mặc lúc này, quả thực là một thời cơ tốt.Úc Mặc Huân đối xử tốt với Dung Từ thế nào, Lâm Vu biết rất rõ.Trong tiệc rượu cuối năm, Úc Mặc Huân còn vì Dung Từ mà không nể mặt cô ta, không ngờ chưa được bao lâu, họ lại có xu hướng rạn nứt rồi.Lâm Vu sững người, có chút ngạc nhiên.Nhưng...Nghĩ kỹ lại thì dường như cũng chẳng có gì quá bất ngờ.Ngay từ đầu cô ta đã biết, Dung Từ không thể trói chân Úc Mặc Huân quá lâu, ngày này chắc chắn sẽ đến.Cô ta cười kín đáo, nói: “Tôi hiểu rồi, lát nữa tôi sẽ tìm thời gian nộp hồ sơ thử xem.”Kỳ Dục Minh cười, trêu chọc liếc nhìn Phong Đình Thâm nãy giờ ít nói: “Bên Tấn Độ, Đình Thâm đã đặc biệt mở một dự án cho cô, cô nói đi là đi ngay thế à...”Phong Đình Thâm gắp thức ăn cho Phong Cảnh Tâm, nói: “Không phải chuyện gì to tát.”Lâm Vu biết chắc chắn anh sẽ nói vậy.Bởi vì cô ta muốn làm gì, anh luôn ủng hộ hết mình, chưa bao giờ làm khó cô ta.Nghĩ đến đây, trong lòng cô ta ngọt ngào.Kể từ đêm giao thừa, Hạ Trường Bách luôn rất bận rộn cũng chưa sắp xếp được thời gian gặp Dung Từ.Nghe Kỳ Dục Minh và Lâm Vu nói vậy, anh ta cúi đầu không xen vào.Dung Từ cũng giống như Úc Mặc Huân, đều là học trò của Nam Trí Tri, CUAP và hai dự án gần đây của Trường Mặc đều do Dung Từ dẫn dắt nghiên cứu, địa vị của Dung Từ ở Trường Mặc là không thể bàn cãi.Không ai có thể lay chuyển được.Chức vụ hay gì đó, đối với cô mà nói, không quan trọng.Chỉ là nếu Dung Từ không định nhận một chức vụ rõ ràng trên giấy tờ, chứng tỏ tiếp theo cô có thể sẽ có những dự định khác...Từ cuối năm ngoái, Dung Từ đã lên kế hoạch dành nhiều thời gian hơn cho việc nghiên cứu.Giao Trường Mặc cho người có chuyên môn quản lý là quyết định chung của cô và Úc Mặc Huân sau khi bàn bạc.Sau tết, Úc Mặc Huân đã tiếp xúc với vài người, hiện tại cũng cơ bản tìm được ứng viên phù hợp.Chỉ là việc mở rộng tuyển dụng vẫn còn rất bận rộn.Về nghiên cứu mới nhất, ba ngày trước cô đã gửi nội dung tổng hợp cho Nam Trí Tri.Giờ chỉ đợi thầy trả lời.Cô đang nghĩ ngợi thì Nam Trí Tri nhắn tin đến.[Tối nay qua đây một chuyến.]

Chương 159