Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 163

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sắc mặt Dung Từ hơi thay đổi, đẩy anh ra: “Anh bỏ tôi...”Phong Đình Thâm nói: “Cầm ô cho chắc.”Nói xong, không đợi cô mở lời, anh đã bế cô đi xuống bậc thang một cách vững vàng, sau đó vừa bế cô vừa nghiêng đầu nói với những người khác: “Tôi đi trước nhé, hẹn gặp lại sau.”Mấy vị doanh nhân quen biết anh thực ra đều hơi ngớ người.Dù sao thì quan hệ giữa Dung Từ và Úc Mặc Huân ai cũng biết.Úc Mặc Huân đã để Dung Từ đại diện Trường Mặc tham gia buổi tọa đàm do chính quyền tổ chức lần này, chứng tỏ tình cảm của họ vẫn chưa có vấn đề gì.Phong Đình Thâm đã có bạn gái, dù có để ý đến Dung Từ thì cũng nên kiêng dè một chút, công khai đào góc tường trước mặt bao nhiêu người thế này, quả thực có chút không coi Úc Mặc Huân ra gì.Phải biết rằng Úc Mặc Huân thực lực không tầm thường cũng không dễ chọc.Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt họ không nói gì, chỉ cười gượng gạo: “Được, hẹn gặp lại.”Đông người thế này, Dung Từ đành nói: “Cảm ơn Phong tổng, giờ xuống hết bậc thang rồi, tôi có thể tự đi...”Phong Đình Thâm vẫn bế cô đi về phía xe của mình.Nghe vậy, anh cúi đầu nhìn cô, nói: “Đúng là gầy đi thật.”“Anh...”Tài xế của Phong Đình Thâm thấy anh và mọi người đi ra đã xuống xe đợi sẵn.Thấy Phong Đình Thâm bế một người, anh ta hơi ngạc nhiên, nhìn kỹ lại thấy là Dung Từ thì càng ngạc nhiên hơn: “Mợ chủ?”Nói xong, anh ta vội vàng mở cửa xe.Dung Từ lúc này mới nhận ra Phong Đình Thâm muốn cô ngồi xe anh.Cô lạnh lùng nói: “Xe tôi ở ngay gần đây...”Ra hiệu cho tài xế cầm ô của Dung Từ, Phong Đình Thâm đặt cô vào ghế sau, nói: “Em bị trật chân, chắc chắn lái xe được chứ?”Dung Từ nhạt giọng: “Tôi có thể gọi người đến đón.”Phong Đình Thâm chưa kịp nói gì thì Nhậm Kích Phong đã đi tới: “Phong tổng.”Phong Đình Thâm đóng cửa xe, cầm ô của Dung Từ từ tay tài xế, quay lại cười nói: “Tổng giám đốc Nhậm vẫn chưa về à?”Nhậm Kích Phong biết Dung Từ ở trong xe nhưng kính xe Phong Đình Thâm phản quang rất tốt, đứng bên ngoài anh ta không nhìn thấy Dung Từ.Anh ta nhìn Phong Đình Thâm, hỏi: “Cô Dung ở trong xe à?”Phong Đình Thâm: “Phải, cô ấy bị trật chân, tôi đưa cô ấy đi khám bác sĩ.”“Lát nữa tôi cũng rảnh lại đang muốn bàn chút chuyện công việc với cô Dung, nếu Phong tổng không phiền thì để tôi đưa cô Dung đến bệnh viện nhé.”Phong Đình Thâm cười: “Trùng hợp thế? Chúng tôi cũng đang có chuyện muốn bàn, hay là tổng giám đốc Nhậm để lần sau nhé?”Sắc mặt Nhậm Kích Phong hơi trầm xuống.Phong Đình Thâm nói: “Ở đây gió to, áo tổng giám đốc Nhậm ướt hết rồi, về xe nghỉ ngơi trước đi.”Nhậm Kích Phong biết, dù Phong Đình Thâm có thực sự định ngoại tình với Dung Từ hay không, anh ta cũng không có tư cách gì để nói.Anh ta gật đầu, liếc nhìn ghế sau xe Phong Đình Thâm một lần nữa rồi quay người rời đi.Xe Phong Đình Thâm cách âm rất tốt, Dung Từ không nghe thấy Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong nói gì.Nhưng cô nhận thấy ánh mắt Nhậm Kích Phong nhìn vào trong xe.Với tình cảm Nhậm Kích Phong dành cho Lâm Vu, dù không nghe thấy họ nói gì, cô cũng đoán được đại khái mục đích của anh ta.Cô cũng không quan tâm đến họ nữa.Dung Từ thu hồi tầm mắt, ngồi trong xe, vừa lấy điện thoại gọi người đến đón, vừa cúi đầu kiểm tra chân mình.Thấy vết thương không nghiêm trọng lắm, vẫn đi lại được, cô yên tâm hơn.Cất điện thoại, cô mở cửa xuống xe.

Sắc mặt Dung Từ hơi thay đổi, đẩy anh ra: “Anh bỏ tôi...”

Phong Đình Thâm nói: “Cầm ô cho chắc.”

Nói xong, không đợi cô mở lời, anh đã bế cô đi xuống bậc thang một cách vững vàng, sau đó vừa bế cô vừa nghiêng đầu nói với những người khác: “Tôi đi trước nhé, hẹn gặp lại sau.”

Mấy vị doanh nhân quen biết anh thực ra đều hơi ngớ người.

Dù sao thì quan hệ giữa Dung Từ và Úc Mặc Huân ai cũng biết.

Úc Mặc Huân đã để Dung Từ đại diện Trường Mặc tham gia buổi tọa đàm do chính quyền tổ chức lần này, chứng tỏ tình cảm của họ vẫn chưa có vấn đề gì.

Phong Đình Thâm đã có bạn gái, dù có để ý đến Dung Từ thì cũng nên kiêng dè một chút, công khai đào góc tường trước mặt bao nhiêu người thế này, quả thực có chút không coi Úc Mặc Huân ra gì.

Phải biết rằng Úc Mặc Huân thực lực không tầm thường cũng không dễ chọc.

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt họ không nói gì, chỉ cười gượng gạo: “Được, hẹn gặp lại.”

Đông người thế này, Dung Từ đành nói: “Cảm ơn Phong tổng, giờ xuống hết bậc thang rồi, tôi có thể tự đi...”

Phong Đình Thâm vẫn bế cô đi về phía xe của mình.

Nghe vậy, anh cúi đầu nhìn cô, nói: “Đúng là gầy đi thật.”

“Anh...”

Tài xế của Phong Đình Thâm thấy anh và mọi người đi ra đã xuống xe đợi sẵn.

Thấy Phong Đình Thâm bế một người, anh ta hơi ngạc nhiên, nhìn kỹ lại thấy là Dung Từ thì càng ngạc nhiên hơn: “Mợ chủ?”

Nói xong, anh ta vội vàng mở cửa xe.

Dung Từ lúc này mới nhận ra Phong Đình Thâm muốn cô ngồi xe anh.

Cô lạnh lùng nói: “Xe tôi ở ngay gần đây...”

Ra hiệu cho tài xế cầm ô của Dung Từ, Phong Đình Thâm đặt cô vào ghế sau, nói: “Em bị trật chân, chắc chắn lái xe được chứ?”

Dung Từ nhạt giọng: “Tôi có thể gọi người đến đón.”

Phong Đình Thâm chưa kịp nói gì thì Nhậm Kích Phong đã đi tới: “Phong tổng.”

Phong Đình Thâm đóng cửa xe, cầm ô của Dung Từ từ tay tài xế, quay lại cười nói: “Tổng giám đốc Nhậm vẫn chưa về à?”

Nhậm Kích Phong biết Dung Từ ở trong xe nhưng kính xe Phong Đình Thâm phản quang rất tốt, đứng bên ngoài anh ta không nhìn thấy Dung Từ.

Anh ta nhìn Phong Đình Thâm, hỏi: “Cô Dung ở trong xe à?”

Phong Đình Thâm: “Phải, cô ấy bị trật chân, tôi đưa cô ấy đi khám bác sĩ.”

“Lát nữa tôi cũng rảnh lại đang muốn bàn chút chuyện công việc với cô Dung, nếu Phong tổng không phiền thì để tôi đưa cô Dung đến bệnh viện nhé.”

Phong Đình Thâm cười: “Trùng hợp thế? Chúng tôi cũng đang có chuyện muốn bàn, hay là tổng giám đốc Nhậm để lần sau nhé?”

Sắc mặt Nhậm Kích Phong hơi trầm xuống.

Phong Đình Thâm nói: “Ở đây gió to, áo tổng giám đốc Nhậm ướt hết rồi, về xe nghỉ ngơi trước đi.”

Nhậm Kích Phong biết, dù Phong Đình Thâm có thực sự định ngoại tình với Dung Từ hay không, anh ta cũng không có tư cách gì để nói.

Anh ta gật đầu, liếc nhìn ghế sau xe Phong Đình Thâm một lần nữa rồi quay người rời đi.

Xe Phong Đình Thâm cách âm rất tốt, Dung Từ không nghe thấy Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong nói gì.

Nhưng cô nhận thấy ánh mắt Nhậm Kích Phong nhìn vào trong xe.

Với tình cảm Nhậm Kích Phong dành cho Lâm Vu, dù không nghe thấy họ nói gì, cô cũng đoán được đại khái mục đích của anh ta.

Cô cũng không quan tâm đến họ nữa.

Dung Từ thu hồi tầm mắt, ngồi trong xe, vừa lấy điện thoại gọi người đến đón, vừa cúi đầu kiểm tra chân mình.

Thấy vết thương không nghiêm trọng lắm, vẫn đi lại được, cô yên tâm hơn.

Cất điện thoại, cô mở cửa xuống xe.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sắc mặt Dung Từ hơi thay đổi, đẩy anh ra: “Anh bỏ tôi...”Phong Đình Thâm nói: “Cầm ô cho chắc.”Nói xong, không đợi cô mở lời, anh đã bế cô đi xuống bậc thang một cách vững vàng, sau đó vừa bế cô vừa nghiêng đầu nói với những người khác: “Tôi đi trước nhé, hẹn gặp lại sau.”Mấy vị doanh nhân quen biết anh thực ra đều hơi ngớ người.Dù sao thì quan hệ giữa Dung Từ và Úc Mặc Huân ai cũng biết.Úc Mặc Huân đã để Dung Từ đại diện Trường Mặc tham gia buổi tọa đàm do chính quyền tổ chức lần này, chứng tỏ tình cảm của họ vẫn chưa có vấn đề gì.Phong Đình Thâm đã có bạn gái, dù có để ý đến Dung Từ thì cũng nên kiêng dè một chút, công khai đào góc tường trước mặt bao nhiêu người thế này, quả thực có chút không coi Úc Mặc Huân ra gì.Phải biết rằng Úc Mặc Huân thực lực không tầm thường cũng không dễ chọc.Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt họ không nói gì, chỉ cười gượng gạo: “Được, hẹn gặp lại.”Đông người thế này, Dung Từ đành nói: “Cảm ơn Phong tổng, giờ xuống hết bậc thang rồi, tôi có thể tự đi...”Phong Đình Thâm vẫn bế cô đi về phía xe của mình.Nghe vậy, anh cúi đầu nhìn cô, nói: “Đúng là gầy đi thật.”“Anh...”Tài xế của Phong Đình Thâm thấy anh và mọi người đi ra đã xuống xe đợi sẵn.Thấy Phong Đình Thâm bế một người, anh ta hơi ngạc nhiên, nhìn kỹ lại thấy là Dung Từ thì càng ngạc nhiên hơn: “Mợ chủ?”Nói xong, anh ta vội vàng mở cửa xe.Dung Từ lúc này mới nhận ra Phong Đình Thâm muốn cô ngồi xe anh.Cô lạnh lùng nói: “Xe tôi ở ngay gần đây...”Ra hiệu cho tài xế cầm ô của Dung Từ, Phong Đình Thâm đặt cô vào ghế sau, nói: “Em bị trật chân, chắc chắn lái xe được chứ?”Dung Từ nhạt giọng: “Tôi có thể gọi người đến đón.”Phong Đình Thâm chưa kịp nói gì thì Nhậm Kích Phong đã đi tới: “Phong tổng.”Phong Đình Thâm đóng cửa xe, cầm ô của Dung Từ từ tay tài xế, quay lại cười nói: “Tổng giám đốc Nhậm vẫn chưa về à?”Nhậm Kích Phong biết Dung Từ ở trong xe nhưng kính xe Phong Đình Thâm phản quang rất tốt, đứng bên ngoài anh ta không nhìn thấy Dung Từ.Anh ta nhìn Phong Đình Thâm, hỏi: “Cô Dung ở trong xe à?”Phong Đình Thâm: “Phải, cô ấy bị trật chân, tôi đưa cô ấy đi khám bác sĩ.”“Lát nữa tôi cũng rảnh lại đang muốn bàn chút chuyện công việc với cô Dung, nếu Phong tổng không phiền thì để tôi đưa cô Dung đến bệnh viện nhé.”Phong Đình Thâm cười: “Trùng hợp thế? Chúng tôi cũng đang có chuyện muốn bàn, hay là tổng giám đốc Nhậm để lần sau nhé?”Sắc mặt Nhậm Kích Phong hơi trầm xuống.Phong Đình Thâm nói: “Ở đây gió to, áo tổng giám đốc Nhậm ướt hết rồi, về xe nghỉ ngơi trước đi.”Nhậm Kích Phong biết, dù Phong Đình Thâm có thực sự định ngoại tình với Dung Từ hay không, anh ta cũng không có tư cách gì để nói.Anh ta gật đầu, liếc nhìn ghế sau xe Phong Đình Thâm một lần nữa rồi quay người rời đi.Xe Phong Đình Thâm cách âm rất tốt, Dung Từ không nghe thấy Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong nói gì.Nhưng cô nhận thấy ánh mắt Nhậm Kích Phong nhìn vào trong xe.Với tình cảm Nhậm Kích Phong dành cho Lâm Vu, dù không nghe thấy họ nói gì, cô cũng đoán được đại khái mục đích của anh ta.Cô cũng không quan tâm đến họ nữa.Dung Từ thu hồi tầm mắt, ngồi trong xe, vừa lấy điện thoại gọi người đến đón, vừa cúi đầu kiểm tra chân mình.Thấy vết thương không nghiêm trọng lắm, vẫn đi lại được, cô yên tâm hơn.Cất điện thoại, cô mở cửa xuống xe.

Chương 163