Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 175

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Đến nhà hàng, vào phòng bao, ngồi xuống, Hạ Trường Bách rót cho cô cốc nước, hỏi: “Lần này tham gia hoạt động giao lưu, cô có thu hoạch gì không?”“Cũng coi như là có.”Cô tham gia hoạt động giao lưu là để khơi gợi cảm hứng, nghiên cứu tài liệu mà Nam Trí Tri đưa cho cô và Úc Mặc Huân dạo trước.Qua vài buổi hoạt động, cô đã tìm được hướng đi mới.Dung Từ vừa nói vừa hỏi: “Dạo này Đan Đan thế nào rồi?”“Từ cuối năm ngoái sức khỏe Đan Đan đã tốt hơn nhiều, đầu năm nay con bé bắt đầu đi học lại, ở trường cũng kết bạn mới, ở nhà hay ở trường đều rất vui vẻ.”Hạ Trường Bách nói xong, nhìn cô lại bảo: “Nhưng mà, con bé hay nhắc đến cô lắm, hôm nào rảnh, chúng ta hẹn nhau đi ăn bữa cơm nhé?”Dung Từ gật đầu: “Được.”Nói chuyện riêng xong, họ lại chuyển sang chuyện công việc.Cuối cùng, Hạ Trường Bách còn bàn bạc với Dung Từ về việc hợp tác giữa anh ta và Dung Trường Thịnh.Họ nói chuyện không ngớt, bữa cơm diễn ra trong không khí khá vui vẻ.Trước đây anh ta mượn cớ Đan Đan để gặp Dung Từ, Dung Từ chủ yếu chỉ nói chuyện với Đan Đan còn với anh ta thì hờ hững.Giờ không có Đan Đan, họ cũng có thể nói chuyện bình thường.Hạ Trường Bách nhận thấy Dung Từ đang dần bỏ qua hiềm khích trước kia, bắt đầu từ từ chấp nhận anh ta.Sự chấp nhận này tuy chưa đến mức thân thiết, hiện tại họ thậm chí còn chưa thể gọi là bạn bè nhưng so với trước kia đã là một bước tiến lớn rồi.Ăn xong, Dung Từ và Hạ Trường Bách ai về nhà nấy.Kể từ khi dọn ra ở riêng, vì công việc bận rộn, mấy tháng nay Dung Từ ít khi mua sắm quần áo.Sắp chuyển mùa rồi, tủ quần áo của cô chẳng còn mấy bộ mặc được.Thứ Bảy, Dung Từ ra ngoài mua sắm.Cô thử đồ hơn một tiếng đồng hồ lại chọn thêm cho mọi người trong nhà họ Dung một ít sau đó ngồi trên ghế sofa nghỉ chân và đợi thanh toán.Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói: “Chị họ?”Dung Từ quay đầu lại, nhìn thấy Giản Niệm đang đứng ngoài cửa.Giản Niệm là con gái của Lâm Lập Lan, chỉ kém cô vài tháng tuổi.Hồi nhỏ hai người hay chơi cùng nhau, tình cảm rất tốt.Nhưng kể từ khi mẹ cô và Lâm Lập Hải ly hôn, họ ít khi gặp lại.Lần cuối cùng họ gặp nhau là ba bốn năm trước.Khi đó, Phong Đình Thâm chưa quen biết Lâm Vu, Giản Niệm không biết nghe tin từ đâu, biết cậu cô làm ăn thua lỗ, đứng trước nguy cơ phá sản, Giản Niệm đã lặn lội từ thành phố Y đến tìm cô, lén đưa cho cô mấy chục vạn tiền tiêu vặt tích cóp bao năm để cô trang trải.Dung Từ cười: “Lâu rồi không gặp.”“Lâu rồi không gặp.” Giản Niệm có chút xúc động, nói xong như nhớ ra điều gì, cô ấy nhìn Dung Từ lo lắng hỏi: “Chị họ, chị... chị vẫn ổn chứ?”Chuyện giữa Dung Từ, Lâm Vu và Phong Đình Thâm, cô ấy đều biết.Cô ấy nghe nói Dung Từ yêu Phong Đình Thâm say đắm nhiều năm nhưng Phong Đình Thâm chưa bao giờ thích cô lại bị Lâm Vu mê hoặc ngay lần đầu gặp mặt.Lâm Vu có sức hút với đàn ông thế nào, cô ấy biết rõ.Bao năm qua, cô ấy chứng kiến không biết bao nhiêu người đàn ông điên cuồng vì Lâm Vu.Ngay cả nam thần thời cấp ba của cô ấy, lúc đầu hẹn hò với cô ấy cũng chỉ là để tiếp cận Lâm Vu...Nhưng Lâm Vu quả thực rất xuất sắc, vô cùng quyến rũ.Bị người phụ nữ xuất sắc như vậy cướp mất người đàn ông mình yêu, bản thân lại không có khả năng giành lại, cộng thêm chuyện giữa Tôn Nguyệt Thanh và Dung Ánh Thịnh, có thể tưởng tượng được trong lòng Dung Từ đau khổ đến nhường nào.Dung Từ đoán được Giản Niệm đang nghĩ gì.Cô định nói mình không sao thì Lâm Lập Lan bước vào, thấy Giản Niệm liền mắng: “Con chạy lung tung cái gì thế hả? Có biết mẹ tìm con bao lâu rồi không? Gọi điện cũng không nghe, con...”Chưa nói dứt câu, thấy Dung Từ đang quay lưng về phía mình, sắc mặt bà ta lạnh tanh.Lúc này, nhân viên bán hàng đi tới nói với Dung Từ:“Cô Dung, quần áo cô chọn đã được gói xong hết rồi ạ, đây là hóa đơn, tổng cộng năm trăm tám mươi chín vạn bảy nghìn sáu trăm bốn mươi tư tệ, cô kiểm tra lại giúp em nhé?”Dung Từ gật đầu nhận lấy.Họ đang ở trong cửa hàng LV, đồ Dung Từ mua được nhân viên gói ghém cẩn thận đặt la liệt dưới đất, tổng cộng hơn ba mươi túi đồ.

Đến nhà hàng, vào phòng bao, ngồi xuống, Hạ Trường Bách rót cho cô cốc nước, hỏi: “Lần này tham gia hoạt động giao lưu, cô có thu hoạch gì không?”

“Cũng coi như là có.”

Cô tham gia hoạt động giao lưu là để khơi gợi cảm hứng, nghiên cứu tài liệu mà Nam Trí Tri đưa cho cô và Úc Mặc Huân dạo trước.

Qua vài buổi hoạt động, cô đã tìm được hướng đi mới.

Dung Từ vừa nói vừa hỏi: “Dạo này Đan Đan thế nào rồi?”

“Từ cuối năm ngoái sức khỏe Đan Đan đã tốt hơn nhiều, đầu năm nay con bé bắt đầu đi học lại, ở trường cũng kết bạn mới, ở nhà hay ở trường đều rất vui vẻ.”

Hạ Trường Bách nói xong, nhìn cô lại bảo: “Nhưng mà, con bé hay nhắc đến cô lắm, hôm nào rảnh, chúng ta hẹn nhau đi ăn bữa cơm nhé?”

Dung Từ gật đầu: “Được.”

Nói chuyện riêng xong, họ lại chuyển sang chuyện công việc.

Cuối cùng, Hạ Trường Bách còn bàn bạc với Dung Từ về việc hợp tác giữa anh ta và Dung Trường Thịnh.

Họ nói chuyện không ngớt, bữa cơm diễn ra trong không khí khá vui vẻ.

Trước đây anh ta mượn cớ Đan Đan để gặp Dung Từ, Dung Từ chủ yếu chỉ nói chuyện với Đan Đan còn với anh ta thì hờ hững.

Giờ không có Đan Đan, họ cũng có thể nói chuyện bình thường.

Hạ Trường Bách nhận thấy Dung Từ đang dần bỏ qua hiềm khích trước kia, bắt đầu từ từ chấp nhận anh ta.

Sự chấp nhận này tuy chưa đến mức thân thiết, hiện tại họ thậm chí còn chưa thể gọi là bạn bè nhưng so với trước kia đã là một bước tiến lớn rồi.

Ăn xong, Dung Từ và Hạ Trường Bách ai về nhà nấy.

Kể từ khi dọn ra ở riêng, vì công việc bận rộn, mấy tháng nay Dung Từ ít khi mua sắm quần áo.

Sắp chuyển mùa rồi, tủ quần áo của cô chẳng còn mấy bộ mặc được.

Thứ Bảy, Dung Từ ra ngoài mua sắm.

Cô thử đồ hơn một tiếng đồng hồ lại chọn thêm cho mọi người trong nhà họ Dung một ít sau đó ngồi trên ghế sofa nghỉ chân và đợi thanh toán.

Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói: “Chị họ?”

Dung Từ quay đầu lại, nhìn thấy Giản Niệm đang đứng ngoài cửa.

Giản Niệm là con gái của Lâm Lập Lan, chỉ kém cô vài tháng tuổi.

Hồi nhỏ hai người hay chơi cùng nhau, tình cảm rất tốt.

Nhưng kể từ khi mẹ cô và Lâm Lập Hải ly hôn, họ ít khi gặp lại.

Lần cuối cùng họ gặp nhau là ba bốn năm trước.

Khi đó, Phong Đình Thâm chưa quen biết Lâm Vu, Giản Niệm không biết nghe tin từ đâu, biết cậu cô làm ăn thua lỗ, đứng trước nguy cơ phá sản, Giản Niệm đã lặn lội từ thành phố Y đến tìm cô, lén đưa cho cô mấy chục vạn tiền tiêu vặt tích cóp bao năm để cô trang trải.

Dung Từ cười: “Lâu rồi không gặp.”

“Lâu rồi không gặp.” Giản Niệm có chút xúc động, nói xong như nhớ ra điều gì, cô ấy nhìn Dung Từ lo lắng hỏi: “Chị họ, chị... chị vẫn ổn chứ?”

Chuyện giữa Dung Từ, Lâm Vu và Phong Đình Thâm, cô ấy đều biết.

Cô ấy nghe nói Dung Từ yêu Phong Đình Thâm say đắm nhiều năm nhưng Phong Đình Thâm chưa bao giờ thích cô lại bị Lâm Vu mê hoặc ngay lần đầu gặp mặt.

Lâm Vu có sức hút với đàn ông thế nào, cô ấy biết rõ.

Bao năm qua, cô ấy chứng kiến không biết bao nhiêu người đàn ông điên cuồng vì Lâm Vu.

Ngay cả nam thần thời cấp ba của cô ấy, lúc đầu hẹn hò với cô ấy cũng chỉ là để tiếp cận Lâm Vu...

Nhưng Lâm Vu quả thực rất xuất sắc, vô cùng quyến rũ.

Bị người phụ nữ xuất sắc như vậy cướp mất người đàn ông mình yêu, bản thân lại không có khả năng giành lại, cộng thêm chuyện giữa Tôn Nguyệt Thanh và Dung Ánh Thịnh, có thể tưởng tượng được trong lòng Dung Từ đau khổ đến nhường nào.

Dung Từ đoán được Giản Niệm đang nghĩ gì.

Cô định nói mình không sao thì Lâm Lập Lan bước vào, thấy Giản Niệm liền mắng: “Con chạy lung tung cái gì thế hả? Có biết mẹ tìm con bao lâu rồi không? Gọi điện cũng không nghe, con...”

Chưa nói dứt câu, thấy Dung Từ đang quay lưng về phía mình, sắc mặt bà ta lạnh tanh.

Lúc này, nhân viên bán hàng đi tới nói với Dung Từ:

“Cô Dung, quần áo cô chọn đã được gói xong hết rồi ạ, đây là hóa đơn, tổng cộng năm trăm tám mươi chín vạn bảy nghìn sáu trăm bốn mươi tư tệ, cô kiểm tra lại giúp em nhé?”

Dung Từ gật đầu nhận lấy.

Họ đang ở trong cửa hàng LV, đồ Dung Từ mua được nhân viên gói ghém cẩn thận đặt la liệt dưới đất, tổng cộng hơn ba mươi túi đồ.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Đến nhà hàng, vào phòng bao, ngồi xuống, Hạ Trường Bách rót cho cô cốc nước, hỏi: “Lần này tham gia hoạt động giao lưu, cô có thu hoạch gì không?”“Cũng coi như là có.”Cô tham gia hoạt động giao lưu là để khơi gợi cảm hứng, nghiên cứu tài liệu mà Nam Trí Tri đưa cho cô và Úc Mặc Huân dạo trước.Qua vài buổi hoạt động, cô đã tìm được hướng đi mới.Dung Từ vừa nói vừa hỏi: “Dạo này Đan Đan thế nào rồi?”“Từ cuối năm ngoái sức khỏe Đan Đan đã tốt hơn nhiều, đầu năm nay con bé bắt đầu đi học lại, ở trường cũng kết bạn mới, ở nhà hay ở trường đều rất vui vẻ.”Hạ Trường Bách nói xong, nhìn cô lại bảo: “Nhưng mà, con bé hay nhắc đến cô lắm, hôm nào rảnh, chúng ta hẹn nhau đi ăn bữa cơm nhé?”Dung Từ gật đầu: “Được.”Nói chuyện riêng xong, họ lại chuyển sang chuyện công việc.Cuối cùng, Hạ Trường Bách còn bàn bạc với Dung Từ về việc hợp tác giữa anh ta và Dung Trường Thịnh.Họ nói chuyện không ngớt, bữa cơm diễn ra trong không khí khá vui vẻ.Trước đây anh ta mượn cớ Đan Đan để gặp Dung Từ, Dung Từ chủ yếu chỉ nói chuyện với Đan Đan còn với anh ta thì hờ hững.Giờ không có Đan Đan, họ cũng có thể nói chuyện bình thường.Hạ Trường Bách nhận thấy Dung Từ đang dần bỏ qua hiềm khích trước kia, bắt đầu từ từ chấp nhận anh ta.Sự chấp nhận này tuy chưa đến mức thân thiết, hiện tại họ thậm chí còn chưa thể gọi là bạn bè nhưng so với trước kia đã là một bước tiến lớn rồi.Ăn xong, Dung Từ và Hạ Trường Bách ai về nhà nấy.Kể từ khi dọn ra ở riêng, vì công việc bận rộn, mấy tháng nay Dung Từ ít khi mua sắm quần áo.Sắp chuyển mùa rồi, tủ quần áo của cô chẳng còn mấy bộ mặc được.Thứ Bảy, Dung Từ ra ngoài mua sắm.Cô thử đồ hơn một tiếng đồng hồ lại chọn thêm cho mọi người trong nhà họ Dung một ít sau đó ngồi trên ghế sofa nghỉ chân và đợi thanh toán.Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói: “Chị họ?”Dung Từ quay đầu lại, nhìn thấy Giản Niệm đang đứng ngoài cửa.Giản Niệm là con gái của Lâm Lập Lan, chỉ kém cô vài tháng tuổi.Hồi nhỏ hai người hay chơi cùng nhau, tình cảm rất tốt.Nhưng kể từ khi mẹ cô và Lâm Lập Hải ly hôn, họ ít khi gặp lại.Lần cuối cùng họ gặp nhau là ba bốn năm trước.Khi đó, Phong Đình Thâm chưa quen biết Lâm Vu, Giản Niệm không biết nghe tin từ đâu, biết cậu cô làm ăn thua lỗ, đứng trước nguy cơ phá sản, Giản Niệm đã lặn lội từ thành phố Y đến tìm cô, lén đưa cho cô mấy chục vạn tiền tiêu vặt tích cóp bao năm để cô trang trải.Dung Từ cười: “Lâu rồi không gặp.”“Lâu rồi không gặp.” Giản Niệm có chút xúc động, nói xong như nhớ ra điều gì, cô ấy nhìn Dung Từ lo lắng hỏi: “Chị họ, chị... chị vẫn ổn chứ?”Chuyện giữa Dung Từ, Lâm Vu và Phong Đình Thâm, cô ấy đều biết.Cô ấy nghe nói Dung Từ yêu Phong Đình Thâm say đắm nhiều năm nhưng Phong Đình Thâm chưa bao giờ thích cô lại bị Lâm Vu mê hoặc ngay lần đầu gặp mặt.Lâm Vu có sức hút với đàn ông thế nào, cô ấy biết rõ.Bao năm qua, cô ấy chứng kiến không biết bao nhiêu người đàn ông điên cuồng vì Lâm Vu.Ngay cả nam thần thời cấp ba của cô ấy, lúc đầu hẹn hò với cô ấy cũng chỉ là để tiếp cận Lâm Vu...Nhưng Lâm Vu quả thực rất xuất sắc, vô cùng quyến rũ.Bị người phụ nữ xuất sắc như vậy cướp mất người đàn ông mình yêu, bản thân lại không có khả năng giành lại, cộng thêm chuyện giữa Tôn Nguyệt Thanh và Dung Ánh Thịnh, có thể tưởng tượng được trong lòng Dung Từ đau khổ đến nhường nào.Dung Từ đoán được Giản Niệm đang nghĩ gì.Cô định nói mình không sao thì Lâm Lập Lan bước vào, thấy Giản Niệm liền mắng: “Con chạy lung tung cái gì thế hả? Có biết mẹ tìm con bao lâu rồi không? Gọi điện cũng không nghe, con...”Chưa nói dứt câu, thấy Dung Từ đang quay lưng về phía mình, sắc mặt bà ta lạnh tanh.Lúc này, nhân viên bán hàng đi tới nói với Dung Từ:“Cô Dung, quần áo cô chọn đã được gói xong hết rồi ạ, đây là hóa đơn, tổng cộng năm trăm tám mươi chín vạn bảy nghìn sáu trăm bốn mươi tư tệ, cô kiểm tra lại giúp em nhé?”Dung Từ gật đầu nhận lấy.Họ đang ở trong cửa hàng LV, đồ Dung Từ mua được nhân viên gói ghém cẩn thận đặt la liệt dưới đất, tổng cộng hơn ba mươi túi đồ.

Chương 175