Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 190
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ: “...”Úc Mặc Huân xem kỹ lại hồ sơ, nói: “Hồ sơ đẹp đấy, năng lực thế nào?”“Khá tốt, cậu ta mới học chưa đầy hai năm mà năng lực đã vượt xa phần lớn nghiên cứu sinh tiến sĩ các trường đại học rồi.”“Ồ? Nói vậy thì đúng là thiên tài rồi.” Úc Mặc Huân: “Em muốn giữ cậu ta lại?”“Có ý định đó nhưng...”“Sợ cậu ta làm được hai ngày lại chạy mất?”Tuy cô nhận ra Cố Diên rất hứng thú với CUAP và Infinite-CM.Nhưng trên người cậu ta còn có những yếu tố không ổn định khác.“Có thể cho thử việc một thời gian, không hợp thì sa thải.”Dung Từ: “Được.”Cùng lúc đó.Cố Diên với gương mặt điển trai, bờ vai rộng, đôi chân dài, khí chất xuất chúng vừa xuất hiện ở khu vui chơi giải trí đã lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.Không ít cô gái trẻ muốn đến bắt chuyện nhưng Cố Diên mím môi, vẻ mặt không vui, toát ra khí thế người lạ chớ gần khiến các cô gái chùn bước.Không biết qua bao lâu, điện thoại trong túi Cố Diên reo lên.Cố Diên vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vội hỏi: “Phỏng vấn thế nào rồi? Con nhỏ họ Dung kia có bị cậu mê hoặc không? Cô ta không tin cậu yêu cô ta từ cái nhìn đầu tiên thật đấy chứ? Hahaha!!!”“Tôi bảo này, cậu dùng thêm chút thủ đoạn nữa đi khiến cô ta mê mệt cậu...”Cố Diên mặt không biểu cảm, chưa kịp nói gì thì thấy Lâm Vu xuất hiện ở cửa khu vui chơi.Lâm Vu nhìn thấy anh ta, đi tới.Cố Diên thấy cô ta, nói với người trong điện thoại: “Cúp đây.”“Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi.” Lâm Vu đi đến trước mặt anh ta: “Cậu lẳng lặng trốn về nước, làm chị cậu và mọi người sợ hết hồn còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì, cậu đúng là...”Hai chữ “hồ đồ”, Lâm Vu nhìn vẻ mặt trầm mặc pha chút ngang ngạnh của anh ta, cuối cùng lại nuốt vào trong.Cô ta nói:“Lý do cậu về nước chị biết rồi. Nếu cậu về nước vì công nghệ của Trường Mặc, chị giơ hai tay tán thành. Còn chuyện họ nói cậu vì chị mà muốn dạy cho Dung Từ một bài học, định khiến cô ta yêu cậu rồi đá cô ta một cú thật đau để làm nhục cô ta, chị không đồng ý. Chuyện xích mích giữa chị và cô ta là chuyện riêng của chị, chị không muốn cậu xen vào.”Cố Diên nhìn mặt cô ta, không nói gì.Cũng không hỏi cô ta làm sao tìm được mình.Lâm Vu nhận thấy anh ta nhìn mình hơi lâu.Cô ta đưa tay sờ mặt mình, cười hỏi: “Mặt chị dính gì à?”Cố Diên lắc đầu, thu hồi tầm mắt, nói: “Không có gì.”Lâm Vu: “Về chuyện chị vừa nói với cậu, cậu...”“Tôi đi trước đây.”Cố Diên không trả lời cô ta, nói xong, anh ta sải bước dài quay người bỏ đi.“Cố Diên, cậu đừng làm bậy!”Lâm Vu vội đuổi theo.Cố Diên không đáp lại, đi thang máy xuống lầu.Đến dưới lầu, Cố Diên lên xe chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy Phong Đình Thâm đang ngồi trong xe ô tô đậu bên cạnh.Anh ta dừng lại.Phong Đình Thâm cười, nói: “Lâu rồi không gặp.”Cố Diên không đáp lại, nhìn Phong Đình Thâm một cái rồi quay đầu nhìn Lâm Vu, bỗng nói: “Chị bảo trọng, tạm biệt.”Nói xong, khi Lâm Vu còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã lên xe phóng đi.Nhìn theo bóng dáng anh ta rời đi, Lâm Vu cau mày.Hôm sau.Dung Từ vừa đến công ty đã thấy trên bàn làm việc của mình có thêm một bó hoa tươi.Cô chưa kịp phản ứng thì có người nói với cô: “Cố Diên mới đến phòng Nghiên cứu Phát triển tặng cô đấy!”Dung Từ nghe vậy, không ngạc nhiên cũng không phiền muộn, chỉ nói: “Được, tôi biết rồi.”Cô tùy tiện để bó hoa sang một bên rồi bắt đầu tập trung làm việc.
Dung Từ: “...”
Úc Mặc Huân xem kỹ lại hồ sơ, nói: “Hồ sơ đẹp đấy, năng lực thế nào?”
“Khá tốt, cậu ta mới học chưa đầy hai năm mà năng lực đã vượt xa phần lớn nghiên cứu sinh tiến sĩ các trường đại học rồi.”
“Ồ? Nói vậy thì đúng là thiên tài rồi.” Úc Mặc Huân: “Em muốn giữ cậu ta lại?”
“Có ý định đó nhưng...”
“Sợ cậu ta làm được hai ngày lại chạy mất?”
Tuy cô nhận ra Cố Diên rất hứng thú với CUAP và Infinite-CM.
Nhưng trên người cậu ta còn có những yếu tố không ổn định khác.
“Có thể cho thử việc một thời gian, không hợp thì sa thải.”
Dung Từ: “Được.”
Cùng lúc đó.
Cố Diên với gương mặt điển trai, bờ vai rộng, đôi chân dài, khí chất xuất chúng vừa xuất hiện ở khu vui chơi giải trí đã lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Không ít cô gái trẻ muốn đến bắt chuyện nhưng Cố Diên mím môi, vẻ mặt không vui, toát ra khí thế người lạ chớ gần khiến các cô gái chùn bước.
Không biết qua bao lâu, điện thoại trong túi Cố Diên reo lên.
Cố Diên vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vội hỏi: “Phỏng vấn thế nào rồi? Con nhỏ họ Dung kia có bị cậu mê hoặc không? Cô ta không tin cậu yêu cô ta từ cái nhìn đầu tiên thật đấy chứ? Hahaha!!!”
“Tôi bảo này, cậu dùng thêm chút thủ đoạn nữa đi khiến cô ta mê mệt cậu...”
Cố Diên mặt không biểu cảm, chưa kịp nói gì thì thấy Lâm Vu xuất hiện ở cửa khu vui chơi.
Lâm Vu nhìn thấy anh ta, đi tới.
Cố Diên thấy cô ta, nói với người trong điện thoại: “Cúp đây.”
“Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi.” Lâm Vu đi đến trước mặt anh ta: “Cậu lẳng lặng trốn về nước, làm chị cậu và mọi người sợ hết hồn còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì, cậu đúng là...”
Hai chữ “hồ đồ”, Lâm Vu nhìn vẻ mặt trầm mặc pha chút ngang ngạnh của anh ta, cuối cùng lại nuốt vào trong.
Cô ta nói:
“Lý do cậu về nước chị biết rồi. Nếu cậu về nước vì công nghệ của Trường Mặc, chị giơ hai tay tán thành. Còn chuyện họ nói cậu vì chị mà muốn dạy cho Dung Từ một bài học, định khiến cô ta yêu cậu rồi đá cô ta một cú thật đau để làm nhục cô ta, chị không đồng ý. Chuyện xích mích giữa chị và cô ta là chuyện riêng của chị, chị không muốn cậu xen vào.”
Cố Diên nhìn mặt cô ta, không nói gì.
Cũng không hỏi cô ta làm sao tìm được mình.
Lâm Vu nhận thấy anh ta nhìn mình hơi lâu.
Cô ta đưa tay sờ mặt mình, cười hỏi: “Mặt chị dính gì à?”
Cố Diên lắc đầu, thu hồi tầm mắt, nói: “Không có gì.”
Lâm Vu: “Về chuyện chị vừa nói với cậu, cậu...”
“Tôi đi trước đây.”
Cố Diên không trả lời cô ta, nói xong, anh ta sải bước dài quay người bỏ đi.
“Cố Diên, cậu đừng làm bậy!”
Lâm Vu vội đuổi theo.
Cố Diên không đáp lại, đi thang máy xuống lầu.
Đến dưới lầu, Cố Diên lên xe chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy Phong Đình Thâm đang ngồi trong xe ô tô đậu bên cạnh.
Anh ta dừng lại.
Phong Đình Thâm cười, nói: “Lâu rồi không gặp.”
Cố Diên không đáp lại, nhìn Phong Đình Thâm một cái rồi quay đầu nhìn Lâm Vu, bỗng nói: “Chị bảo trọng, tạm biệt.”
Nói xong, khi Lâm Vu còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã lên xe phóng đi.
Nhìn theo bóng dáng anh ta rời đi, Lâm Vu cau mày.
Hôm sau.
Dung Từ vừa đến công ty đã thấy trên bàn làm việc của mình có thêm một bó hoa tươi.
Cô chưa kịp phản ứng thì có người nói với cô: “Cố Diên mới đến phòng Nghiên cứu Phát triển tặng cô đấy!”
Dung Từ nghe vậy, không ngạc nhiên cũng không phiền muộn, chỉ nói: “Được, tôi biết rồi.”
Cô tùy tiện để bó hoa sang một bên rồi bắt đầu tập trung làm việc.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ: “...”Úc Mặc Huân xem kỹ lại hồ sơ, nói: “Hồ sơ đẹp đấy, năng lực thế nào?”“Khá tốt, cậu ta mới học chưa đầy hai năm mà năng lực đã vượt xa phần lớn nghiên cứu sinh tiến sĩ các trường đại học rồi.”“Ồ? Nói vậy thì đúng là thiên tài rồi.” Úc Mặc Huân: “Em muốn giữ cậu ta lại?”“Có ý định đó nhưng...”“Sợ cậu ta làm được hai ngày lại chạy mất?”Tuy cô nhận ra Cố Diên rất hứng thú với CUAP và Infinite-CM.Nhưng trên người cậu ta còn có những yếu tố không ổn định khác.“Có thể cho thử việc một thời gian, không hợp thì sa thải.”Dung Từ: “Được.”Cùng lúc đó.Cố Diên với gương mặt điển trai, bờ vai rộng, đôi chân dài, khí chất xuất chúng vừa xuất hiện ở khu vui chơi giải trí đã lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.Không ít cô gái trẻ muốn đến bắt chuyện nhưng Cố Diên mím môi, vẻ mặt không vui, toát ra khí thế người lạ chớ gần khiến các cô gái chùn bước.Không biết qua bao lâu, điện thoại trong túi Cố Diên reo lên.Cố Diên vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vội hỏi: “Phỏng vấn thế nào rồi? Con nhỏ họ Dung kia có bị cậu mê hoặc không? Cô ta không tin cậu yêu cô ta từ cái nhìn đầu tiên thật đấy chứ? Hahaha!!!”“Tôi bảo này, cậu dùng thêm chút thủ đoạn nữa đi khiến cô ta mê mệt cậu...”Cố Diên mặt không biểu cảm, chưa kịp nói gì thì thấy Lâm Vu xuất hiện ở cửa khu vui chơi.Lâm Vu nhìn thấy anh ta, đi tới.Cố Diên thấy cô ta, nói với người trong điện thoại: “Cúp đây.”“Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi.” Lâm Vu đi đến trước mặt anh ta: “Cậu lẳng lặng trốn về nước, làm chị cậu và mọi người sợ hết hồn còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì, cậu đúng là...”Hai chữ “hồ đồ”, Lâm Vu nhìn vẻ mặt trầm mặc pha chút ngang ngạnh của anh ta, cuối cùng lại nuốt vào trong.Cô ta nói:“Lý do cậu về nước chị biết rồi. Nếu cậu về nước vì công nghệ của Trường Mặc, chị giơ hai tay tán thành. Còn chuyện họ nói cậu vì chị mà muốn dạy cho Dung Từ một bài học, định khiến cô ta yêu cậu rồi đá cô ta một cú thật đau để làm nhục cô ta, chị không đồng ý. Chuyện xích mích giữa chị và cô ta là chuyện riêng của chị, chị không muốn cậu xen vào.”Cố Diên nhìn mặt cô ta, không nói gì.Cũng không hỏi cô ta làm sao tìm được mình.Lâm Vu nhận thấy anh ta nhìn mình hơi lâu.Cô ta đưa tay sờ mặt mình, cười hỏi: “Mặt chị dính gì à?”Cố Diên lắc đầu, thu hồi tầm mắt, nói: “Không có gì.”Lâm Vu: “Về chuyện chị vừa nói với cậu, cậu...”“Tôi đi trước đây.”Cố Diên không trả lời cô ta, nói xong, anh ta sải bước dài quay người bỏ đi.“Cố Diên, cậu đừng làm bậy!”Lâm Vu vội đuổi theo.Cố Diên không đáp lại, đi thang máy xuống lầu.Đến dưới lầu, Cố Diên lên xe chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy Phong Đình Thâm đang ngồi trong xe ô tô đậu bên cạnh.Anh ta dừng lại.Phong Đình Thâm cười, nói: “Lâu rồi không gặp.”Cố Diên không đáp lại, nhìn Phong Đình Thâm một cái rồi quay đầu nhìn Lâm Vu, bỗng nói: “Chị bảo trọng, tạm biệt.”Nói xong, khi Lâm Vu còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã lên xe phóng đi.Nhìn theo bóng dáng anh ta rời đi, Lâm Vu cau mày.Hôm sau.Dung Từ vừa đến công ty đã thấy trên bàn làm việc của mình có thêm một bó hoa tươi.Cô chưa kịp phản ứng thì có người nói với cô: “Cố Diên mới đến phòng Nghiên cứu Phát triển tặng cô đấy!”Dung Từ nghe vậy, không ngạc nhiên cũng không phiền muộn, chỉ nói: “Được, tôi biết rồi.”Cô tùy tiện để bó hoa sang một bên rồi bắt đầu tập trung làm việc.