Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 195
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Những năm này, công ty công nghệ của nhà họ Lâm do thiếu công nghệ cốt lõi và nhân tài cao cấp nên vẫn luôn làm ăn thua lỗ, chỉ hoạt động cầm chừng.Để giúp nhà họ Lâm giải quyết vấn đề này, trong chuyến công tác lần này, Phong Đình Thâm đã tốn không ít thời gian, đặc biệt tìm kiếm vài nhân tài kỹ thuật từ nước ngoài về cho công ty nhà họ Lâm.Có sự giúp đỡ của Phong Đình Thâm, công ty công nghệ nhà họ Lâm chắc chắn sẽ sớm khởi sắc.Tuy nhiên, những chuyện này không liên quan gì đến Dung Từ. Nếu cô vẫn chưa buông bỏ được Phong Đình Thâm, biết những chuyện này chỉ khiến cô thêm đau lòng mà thôi.Vì vậy, Hạ Trường Bách không kể cho Dung Từ nghe.Hạ Trường Bách còn có việc, ăn trưa xong, hai người ai nấy rời đi.Việc chuyển nhượng cổ phần Tấn Độ cho Lâm Vu đã được chốt xong vào thứ Hai.Dung Từ và Úc Mặc Huân biết được là do tổng giám đốc Toàn nhận được tin, ngay lập tức chia sẻ vào nhóm chat.Cho dù là chuyện Phong Đình Thâm tặng biệt thự trị giá hơn sáu trăm triệu cho Tôn Nguyệt Thanh, hay chuyện Valentine anh chuyển nhượng một phần cổ phần đứng tên mình cho Lâm Vu, Dung Từ đều chưa từng kể với Úc Mặc Huân.Úc Mặc Huân tuy biết Phong Đình Thâm đối xử tốt với Lâm Vu nhưng anh không rõ hắn ta hào phóng và chịu chi cho cô ta đến mức nào.Thế nên khi nhận được tin, anh sững người.Sau khi phản ứng lại, anh nghiến răng: “Mẹ kiếp, đúng là hào phóng thật đấy!”Dung Từ đã nhận được tin từ trước, lúc này lòng cô không chút gợn sóng, nói: “Làm việc trước đã.”Tối hôm sau, họ phải tham dự một bữa tiệc tối.Khi Dung Từ và Úc Mặc Huân đến, khách khứa trong bữa tiệc đã khá đông.Họ vừa đến được một lúc thì Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh cũng tới.Hạ Trường Bách vừa qua chào hỏi họ thì Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng bước vào sảnh tiệc dưới sự đón tiếp của chủ nhân bữa tiệc.Giống như những lần tham dự tiệc trước đây, trang phục và trang sức trên người Lâm Vu lần này vẫn vô cùng đắt giá.Tấn Độ khá có tiếng tăm trong giới.Tin tức Phong Đình Thâm tặng cả công ty cho Lâm Vu nhanh chóng lan truyền khắp giới thượng lưu.Thế nên vừa xuất hiện, họ lập tức thu hút sự chú ý của gần như tất cả mọi người trong bữa tiệc.“Là Phong Đình Thâm và bạn gái anh ta, chuyện Tấn Độ mọi người cũng nghe rồi chứ? Phong Đình Thâm tài mạo song toàn, không ngờ cuối cùng vẫn không qua ải mỹ nhân, công ty có triển vọng tốt như thế mà nói tặng là tặng, đúng là mạnh tay thật.”“Chứ còn gì nữa, tôi mà là Lâm Vu, bạn trai đối xử tốt với tôi như thế, chắc tôi hạnh phúc chết mất.”Nhắc đến chuyện này lại có người nói: “Chẳng phải trước đây Phong Đình Thâm từng kết hôn sao? Sao trước kia không thấy anh ta hào phóng với vợ cũ như vậy?”“Nghe nói hình như anh ta không yêu vợ cũ, bị ép buộc mới phải cưới nên...”“Cũng phải, nếu không thì anh ta đã chẳng giấu nhẹm chuyện kết hôn, nếu không phải nhờ tiệc mừng thọ bà cụ Phong lần trước, chắc chẳng ai biết anh ta từng kết hôn đâu.”“Đúng thế, đúng thế.”Nghe đến đây, Úc Mặc Huân và Hạ Trường Bách đều nhìn sang Dung Từ đang đứng bên cạnh.Vẻ mặt Dung Từ vẫn không thay đổi.Tôn Lệ Dao cũng đến.Cô ta đã rất lâu không gặp Hạ Trường Bách.Cô ta đặc biệt mè nheo Lâm Vu đưa mình đi cùng.Thấy Hạ Trường Bách, cô ta lập tức đi về phía anh, gọi: “Anh Trường Bách.”Hạ Trường Bách không đáp lời.Thấy Hạ Trường Bách không nể mặt như vậy, sắc mặt Tôn Lệ Dao có chút khó coi. Thấy Dung Từ cũng ở đó, cô ta mím môi, hừ một tiếng rồi lại cười nói với Hạ Trường Bách:“Anh Trường Bách, chị em đến rồi, chúng ta qua bên kia đi.”
Những năm này, công ty công nghệ của nhà họ Lâm do thiếu công nghệ cốt lõi và nhân tài cao cấp nên vẫn luôn làm ăn thua lỗ, chỉ hoạt động cầm chừng.
Để giúp nhà họ Lâm giải quyết vấn đề này, trong chuyến công tác lần này, Phong Đình Thâm đã tốn không ít thời gian, đặc biệt tìm kiếm vài nhân tài kỹ thuật từ nước ngoài về cho công ty nhà họ Lâm.
Có sự giúp đỡ của Phong Đình Thâm, công ty công nghệ nhà họ Lâm chắc chắn sẽ sớm khởi sắc.
Tuy nhiên, những chuyện này không liên quan gì đến Dung Từ. Nếu cô vẫn chưa buông bỏ được Phong Đình Thâm, biết những chuyện này chỉ khiến cô thêm đau lòng mà thôi.
Vì vậy, Hạ Trường Bách không kể cho Dung Từ nghe.
Hạ Trường Bách còn có việc, ăn trưa xong, hai người ai nấy rời đi.
Việc chuyển nhượng cổ phần Tấn Độ cho Lâm Vu đã được chốt xong vào thứ Hai.
Dung Từ và Úc Mặc Huân biết được là do tổng giám đốc Toàn nhận được tin, ngay lập tức chia sẻ vào nhóm chat.
Cho dù là chuyện Phong Đình Thâm tặng biệt thự trị giá hơn sáu trăm triệu cho Tôn Nguyệt Thanh, hay chuyện Valentine anh chuyển nhượng một phần cổ phần đứng tên mình cho Lâm Vu, Dung Từ đều chưa từng kể với Úc Mặc Huân.
Úc Mặc Huân tuy biết Phong Đình Thâm đối xử tốt với Lâm Vu nhưng anh không rõ hắn ta hào phóng và chịu chi cho cô ta đến mức nào.
Thế nên khi nhận được tin, anh sững người.
Sau khi phản ứng lại, anh nghiến răng: “Mẹ kiếp, đúng là hào phóng thật đấy!”
Dung Từ đã nhận được tin từ trước, lúc này lòng cô không chút gợn sóng, nói: “Làm việc trước đã.”
Tối hôm sau, họ phải tham dự một bữa tiệc tối.
Khi Dung Từ và Úc Mặc Huân đến, khách khứa trong bữa tiệc đã khá đông.
Họ vừa đến được một lúc thì Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh cũng tới.
Hạ Trường Bách vừa qua chào hỏi họ thì Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng bước vào sảnh tiệc dưới sự đón tiếp của chủ nhân bữa tiệc.
Giống như những lần tham dự tiệc trước đây, trang phục và trang sức trên người Lâm Vu lần này vẫn vô cùng đắt giá.
Tấn Độ khá có tiếng tăm trong giới.
Tin tức Phong Đình Thâm tặng cả công ty cho Lâm Vu nhanh chóng lan truyền khắp giới thượng lưu.
Thế nên vừa xuất hiện, họ lập tức thu hút sự chú ý của gần như tất cả mọi người trong bữa tiệc.
“Là Phong Đình Thâm và bạn gái anh ta, chuyện Tấn Độ mọi người cũng nghe rồi chứ? Phong Đình Thâm tài mạo song toàn, không ngờ cuối cùng vẫn không qua ải mỹ nhân, công ty có triển vọng tốt như thế mà nói tặng là tặng, đúng là mạnh tay thật.”
“Chứ còn gì nữa, tôi mà là Lâm Vu, bạn trai đối xử tốt với tôi như thế, chắc tôi hạnh phúc chết mất.”
Nhắc đến chuyện này lại có người nói: “Chẳng phải trước đây Phong Đình Thâm từng kết hôn sao? Sao trước kia không thấy anh ta hào phóng với vợ cũ như vậy?”
“Nghe nói hình như anh ta không yêu vợ cũ, bị ép buộc mới phải cưới nên...”
“Cũng phải, nếu không thì anh ta đã chẳng giấu nhẹm chuyện kết hôn, nếu không phải nhờ tiệc mừng thọ bà cụ Phong lần trước, chắc chẳng ai biết anh ta từng kết hôn đâu.”
“Đúng thế, đúng thế.”
Nghe đến đây, Úc Mặc Huân và Hạ Trường Bách đều nhìn sang Dung Từ đang đứng bên cạnh.
Vẻ mặt Dung Từ vẫn không thay đổi.
Tôn Lệ Dao cũng đến.
Cô ta đã rất lâu không gặp Hạ Trường Bách.
Cô ta đặc biệt mè nheo Lâm Vu đưa mình đi cùng.
Thấy Hạ Trường Bách, cô ta lập tức đi về phía anh, gọi: “Anh Trường Bách.”
Hạ Trường Bách không đáp lời.
Thấy Hạ Trường Bách không nể mặt như vậy, sắc mặt Tôn Lệ Dao có chút khó coi. Thấy Dung Từ cũng ở đó, cô ta mím môi, hừ một tiếng rồi lại cười nói với Hạ Trường Bách:
“Anh Trường Bách, chị em đến rồi, chúng ta qua bên kia đi.”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Những năm này, công ty công nghệ của nhà họ Lâm do thiếu công nghệ cốt lõi và nhân tài cao cấp nên vẫn luôn làm ăn thua lỗ, chỉ hoạt động cầm chừng.Để giúp nhà họ Lâm giải quyết vấn đề này, trong chuyến công tác lần này, Phong Đình Thâm đã tốn không ít thời gian, đặc biệt tìm kiếm vài nhân tài kỹ thuật từ nước ngoài về cho công ty nhà họ Lâm.Có sự giúp đỡ của Phong Đình Thâm, công ty công nghệ nhà họ Lâm chắc chắn sẽ sớm khởi sắc.Tuy nhiên, những chuyện này không liên quan gì đến Dung Từ. Nếu cô vẫn chưa buông bỏ được Phong Đình Thâm, biết những chuyện này chỉ khiến cô thêm đau lòng mà thôi.Vì vậy, Hạ Trường Bách không kể cho Dung Từ nghe.Hạ Trường Bách còn có việc, ăn trưa xong, hai người ai nấy rời đi.Việc chuyển nhượng cổ phần Tấn Độ cho Lâm Vu đã được chốt xong vào thứ Hai.Dung Từ và Úc Mặc Huân biết được là do tổng giám đốc Toàn nhận được tin, ngay lập tức chia sẻ vào nhóm chat.Cho dù là chuyện Phong Đình Thâm tặng biệt thự trị giá hơn sáu trăm triệu cho Tôn Nguyệt Thanh, hay chuyện Valentine anh chuyển nhượng một phần cổ phần đứng tên mình cho Lâm Vu, Dung Từ đều chưa từng kể với Úc Mặc Huân.Úc Mặc Huân tuy biết Phong Đình Thâm đối xử tốt với Lâm Vu nhưng anh không rõ hắn ta hào phóng và chịu chi cho cô ta đến mức nào.Thế nên khi nhận được tin, anh sững người.Sau khi phản ứng lại, anh nghiến răng: “Mẹ kiếp, đúng là hào phóng thật đấy!”Dung Từ đã nhận được tin từ trước, lúc này lòng cô không chút gợn sóng, nói: “Làm việc trước đã.”Tối hôm sau, họ phải tham dự một bữa tiệc tối.Khi Dung Từ và Úc Mặc Huân đến, khách khứa trong bữa tiệc đã khá đông.Họ vừa đến được một lúc thì Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh cũng tới.Hạ Trường Bách vừa qua chào hỏi họ thì Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng bước vào sảnh tiệc dưới sự đón tiếp của chủ nhân bữa tiệc.Giống như những lần tham dự tiệc trước đây, trang phục và trang sức trên người Lâm Vu lần này vẫn vô cùng đắt giá.Tấn Độ khá có tiếng tăm trong giới.Tin tức Phong Đình Thâm tặng cả công ty cho Lâm Vu nhanh chóng lan truyền khắp giới thượng lưu.Thế nên vừa xuất hiện, họ lập tức thu hút sự chú ý của gần như tất cả mọi người trong bữa tiệc.“Là Phong Đình Thâm và bạn gái anh ta, chuyện Tấn Độ mọi người cũng nghe rồi chứ? Phong Đình Thâm tài mạo song toàn, không ngờ cuối cùng vẫn không qua ải mỹ nhân, công ty có triển vọng tốt như thế mà nói tặng là tặng, đúng là mạnh tay thật.”“Chứ còn gì nữa, tôi mà là Lâm Vu, bạn trai đối xử tốt với tôi như thế, chắc tôi hạnh phúc chết mất.”Nhắc đến chuyện này lại có người nói: “Chẳng phải trước đây Phong Đình Thâm từng kết hôn sao? Sao trước kia không thấy anh ta hào phóng với vợ cũ như vậy?”“Nghe nói hình như anh ta không yêu vợ cũ, bị ép buộc mới phải cưới nên...”“Cũng phải, nếu không thì anh ta đã chẳng giấu nhẹm chuyện kết hôn, nếu không phải nhờ tiệc mừng thọ bà cụ Phong lần trước, chắc chẳng ai biết anh ta từng kết hôn đâu.”“Đúng thế, đúng thế.”Nghe đến đây, Úc Mặc Huân và Hạ Trường Bách đều nhìn sang Dung Từ đang đứng bên cạnh.Vẻ mặt Dung Từ vẫn không thay đổi.Tôn Lệ Dao cũng đến.Cô ta đã rất lâu không gặp Hạ Trường Bách.Cô ta đặc biệt mè nheo Lâm Vu đưa mình đi cùng.Thấy Hạ Trường Bách, cô ta lập tức đi về phía anh, gọi: “Anh Trường Bách.”Hạ Trường Bách không đáp lời.Thấy Hạ Trường Bách không nể mặt như vậy, sắc mặt Tôn Lệ Dao có chút khó coi. Thấy Dung Từ cũng ở đó, cô ta mím môi, hừ một tiếng rồi lại cười nói với Hạ Trường Bách:“Anh Trường Bách, chị em đến rồi, chúng ta qua bên kia đi.”