Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 216

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tôn Lệ Dao ngớ người ra.Cô ta không ngờ Phong Đình Thâm ra mặt cũng không giải quyết được.Cô ta cuống quýt nói: “Em vẫn không hiểu, chuyện này... chuyện này rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con thôi mà, bọn họ cứ bám lấy chuyện nhỏ nhặt này là có thể kiện ra tòa hủy hợp đồng thật sao? Chuyện này... chuyện này không thể nào?!”Lâm Vu: “Hợp đồng Tấn Độ ký với Trường Mặc lúc đầu chị đã nhờ luật sư xem lại rồi, trong đó quy định rõ ràng khi một bên xâm phạm danh dự của bên kia, bên bị xâm phạm có quyền yêu cầu hủy hợp đồng.”“Nhưng... nhưng mà, cho dù chuyện lần này có xâm phạm đến danh dự của họ thì ảnh hưởng cũng đâu có lớn...”Lâm Vu nói: “Đúng là không lớn, bình thường nếu xảy ra chuyện như vậy, chúng ta chỉ cần khắc phục ảnh hưởng đối với Trường Mặc, xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho họ là đủ nhưng mà...”Lâm Lập Hải tiếp lời: “Nếu Tiểu Vu sau khi biết con nói gì đã bắt con xin lỗi ngay lập tức thì dù Trường Mặc muốn hủy hợp đồng cũng không tìm được cớ.”“Nhưng Tiểu Vu sau khi biết rõ sự tình, không những không chủ động bảo vệ Trường Mặc và yêu cầu con xin lỗi dựa trên sự thật ngay từ đầu mà ngược lại khi nhân viên Trường Mặc bảo vệ công ty... con bé lại trách móc đối phương chuyện bé xé ra to. Như vậy, nếu Úc Mặc Huân cảm thấy chúng ta quá đáng, không thể tin tưởng được nữa, kiên quyết muốn hủy hợp đồng với chúng ta thì hoàn toàn có lý do.”“Trên thương trường, nhiều khi muốn đạt được mục đích nào đó, đối phương chỉ cần tìm được một cái cớ mâu thuẫn rồi phóng đại lên là đủ.”Tôn Lệ Dao: “Nhưng sau khi chị họ phản ứng lại cũng đã xin lỗi ngay rồi mà.”“Họ cũng có thể nói chúng ta vì sợ hậu quả của việc hủy hợp đồng quá nghiêm trọng nên mới xin lỗi, chứ không phải thật lòng xin lỗi vì tôn trọng sự thật.”Tôn Lệ Dao nghẹn lời.Lâm Lập Hải: “Bên phía Úc Mặc Huân thực sự không chịu nhượng bộ chút nào sao?”Chỉ cần thuyết phục được Dung Từ hoặc Úc Mặc Huân, chuyện này có thể hóa giải.Không thể tìm Dung Từ, vậy còn Úc Mặc Huân thì sao?Lâm Vu: “Thái độ của anh ta trong điện thoại rất kiên quyết.”Thực ra, những người có mặt đều hiểu, sở dĩ Úc Mặc Huân kiên quyết hủy hợp đồng là vì Dung Từ.Nếu có thể thuyết phục được Úc Mặc Huân...Nhưng họ lấy gì để thuyết phục Úc Mặc Huân?Họ hoàn toàn không có con bài nào để thương lượng với anh.Ngay cả Phong Đình Thâm ra mặt, Úc Mặc Huân cũng chẳng nể nang gì.Chuyện hủy hợp đồng đối với Tấn Độ quá nghiêm trọng, dù thái độ Úc Mặc Huân đã rõ ràng nhưng Lâm Vu vẫn muốn thử một lần.Tối hôm đó, Lâm Vu lại gọi điện cho Úc Mặc Huân.Úc Mặc Huân không nghe máy.Anh không nghe máy, sáng sớm hôm sau cô ta đã đến Trường Mặc đợi anh.Dung Từ đến công ty vào buổi sáng, vừa vặn nhìn thấy Lâm Vu đang đợi dưới lầu.Bốn mắt nhìn nhau.Sắc mặt Lâm Vu lạnh đi, tay nắm chặt thành nắm đấm.Lần này là do cô ta khinh địch.Lần sau...Dung Từ không để ý đến cô ta, quay người vào thang máy.Cô vừa vào thang máy không lâu thì Cố Diên cũng đến công ty.Cũng nhìn thấy Lâm Vu đang đợi người dưới lầu.Chuyện xảy ra ở Tấn Độ hôm qua, anh ta cũng có nghe nói.Nhưng chuyện Trường Mặc muốn hủy hợp đồng với Tấn Độ chưa truyền ra ngoài, hiện tại chỉ có Dung Từ và Úc Mặc Huân biết.Vì vậy, anh ta không biết Trường Mặc kiên quyết muốn hủy hợp đồng với Tấn Độ.Thấy Lâm Vu, anh ta nhanh chóng thu hồi tầm mắt, khi anh ta lướt qua cô ta định vào thang máy thì Lâm Vu gọi giật lại: “Cố Diên.”Cố Diên dừng bước, quay đầu nhìn cô ta: “Có việc gì?”“Chị đến tìm Úc tổng bàn công việc, sáng nay anh ấy có đến Trường Mặc không?”Cố Diên nói: “Úc tổng đi công tác rồi, hôm nay sẽ không đến công ty đâu.”

Tôn Lệ Dao ngớ người ra.

Cô ta không ngờ Phong Đình Thâm ra mặt cũng không giải quyết được.

Cô ta cuống quýt nói: “Em vẫn không hiểu, chuyện này... chuyện này rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con thôi mà, bọn họ cứ bám lấy chuyện nhỏ nhặt này là có thể kiện ra tòa hủy hợp đồng thật sao? Chuyện này... chuyện này không thể nào?!”

Lâm Vu: “Hợp đồng Tấn Độ ký với Trường Mặc lúc đầu chị đã nhờ luật sư xem lại rồi, trong đó quy định rõ ràng khi một bên xâm phạm danh dự của bên kia, bên bị xâm phạm có quyền yêu cầu hủy hợp đồng.”

“Nhưng... nhưng mà, cho dù chuyện lần này có xâm phạm đến danh dự của họ thì ảnh hưởng cũng đâu có lớn...”

Lâm Vu nói: “Đúng là không lớn, bình thường nếu xảy ra chuyện như vậy, chúng ta chỉ cần khắc phục ảnh hưởng đối với Trường Mặc, xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho họ là đủ nhưng mà...”

Lâm Lập Hải tiếp lời: “Nếu Tiểu Vu sau khi biết con nói gì đã bắt con xin lỗi ngay lập tức thì dù Trường Mặc muốn hủy hợp đồng cũng không tìm được cớ.”

“Nhưng Tiểu Vu sau khi biết rõ sự tình, không những không chủ động bảo vệ Trường Mặc và yêu cầu con xin lỗi dựa trên sự thật ngay từ đầu mà ngược lại khi nhân viên Trường Mặc bảo vệ công ty... con bé lại trách móc đối phương chuyện bé xé ra to. Như vậy, nếu Úc Mặc Huân cảm thấy chúng ta quá đáng, không thể tin tưởng được nữa, kiên quyết muốn hủy hợp đồng với chúng ta thì hoàn toàn có lý do.”

“Trên thương trường, nhiều khi muốn đạt được mục đích nào đó, đối phương chỉ cần tìm được một cái cớ mâu thuẫn rồi phóng đại lên là đủ.”

Tôn Lệ Dao: “Nhưng sau khi chị họ phản ứng lại cũng đã xin lỗi ngay rồi mà.”

“Họ cũng có thể nói chúng ta vì sợ hậu quả của việc hủy hợp đồng quá nghiêm trọng nên mới xin lỗi, chứ không phải thật lòng xin lỗi vì tôn trọng sự thật.”

Tôn Lệ Dao nghẹn lời.

Lâm Lập Hải: “Bên phía Úc Mặc Huân thực sự không chịu nhượng bộ chút nào sao?”

Chỉ cần thuyết phục được Dung Từ hoặc Úc Mặc Huân, chuyện này có thể hóa giải.

Không thể tìm Dung Từ, vậy còn Úc Mặc Huân thì sao?

Lâm Vu: “Thái độ của anh ta trong điện thoại rất kiên quyết.”

Thực ra, những người có mặt đều hiểu, sở dĩ Úc Mặc Huân kiên quyết hủy hợp đồng là vì Dung Từ.

Nếu có thể thuyết phục được Úc Mặc Huân...

Nhưng họ lấy gì để thuyết phục Úc Mặc Huân?

Họ hoàn toàn không có con bài nào để thương lượng với anh.

Ngay cả Phong Đình Thâm ra mặt, Úc Mặc Huân cũng chẳng nể nang gì.

Chuyện hủy hợp đồng đối với Tấn Độ quá nghiêm trọng, dù thái độ Úc Mặc Huân đã rõ ràng nhưng Lâm Vu vẫn muốn thử một lần.

Tối hôm đó, Lâm Vu lại gọi điện cho Úc Mặc Huân.

Úc Mặc Huân không nghe máy.

Anh không nghe máy, sáng sớm hôm sau cô ta đã đến Trường Mặc đợi anh.

Dung Từ đến công ty vào buổi sáng, vừa vặn nhìn thấy Lâm Vu đang đợi dưới lầu.

Bốn mắt nhìn nhau.

Sắc mặt Lâm Vu lạnh đi, tay nắm chặt thành nắm đấm.

Lần này là do cô ta khinh địch.

Lần sau...

Dung Từ không để ý đến cô ta, quay người vào thang máy.

Cô vừa vào thang máy không lâu thì Cố Diên cũng đến công ty.

Cũng nhìn thấy Lâm Vu đang đợi người dưới lầu.

Chuyện xảy ra ở Tấn Độ hôm qua, anh ta cũng có nghe nói.

Nhưng chuyện Trường Mặc muốn hủy hợp đồng với Tấn Độ chưa truyền ra ngoài, hiện tại chỉ có Dung Từ và Úc Mặc Huân biết.

Vì vậy, anh ta không biết Trường Mặc kiên quyết muốn hủy hợp đồng với Tấn Độ.

Thấy Lâm Vu, anh ta nhanh chóng thu hồi tầm mắt, khi anh ta lướt qua cô ta định vào thang máy thì Lâm Vu gọi giật lại: “Cố Diên.”

Cố Diên dừng bước, quay đầu nhìn cô ta: “Có việc gì?”

“Chị đến tìm Úc tổng bàn công việc, sáng nay anh ấy có đến Trường Mặc không?”

Cố Diên nói: “Úc tổng đi công tác rồi, hôm nay sẽ không đến công ty đâu.”

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tôn Lệ Dao ngớ người ra.Cô ta không ngờ Phong Đình Thâm ra mặt cũng không giải quyết được.Cô ta cuống quýt nói: “Em vẫn không hiểu, chuyện này... chuyện này rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con thôi mà, bọn họ cứ bám lấy chuyện nhỏ nhặt này là có thể kiện ra tòa hủy hợp đồng thật sao? Chuyện này... chuyện này không thể nào?!”Lâm Vu: “Hợp đồng Tấn Độ ký với Trường Mặc lúc đầu chị đã nhờ luật sư xem lại rồi, trong đó quy định rõ ràng khi một bên xâm phạm danh dự của bên kia, bên bị xâm phạm có quyền yêu cầu hủy hợp đồng.”“Nhưng... nhưng mà, cho dù chuyện lần này có xâm phạm đến danh dự của họ thì ảnh hưởng cũng đâu có lớn...”Lâm Vu nói: “Đúng là không lớn, bình thường nếu xảy ra chuyện như vậy, chúng ta chỉ cần khắc phục ảnh hưởng đối với Trường Mặc, xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho họ là đủ nhưng mà...”Lâm Lập Hải tiếp lời: “Nếu Tiểu Vu sau khi biết con nói gì đã bắt con xin lỗi ngay lập tức thì dù Trường Mặc muốn hủy hợp đồng cũng không tìm được cớ.”“Nhưng Tiểu Vu sau khi biết rõ sự tình, không những không chủ động bảo vệ Trường Mặc và yêu cầu con xin lỗi dựa trên sự thật ngay từ đầu mà ngược lại khi nhân viên Trường Mặc bảo vệ công ty... con bé lại trách móc đối phương chuyện bé xé ra to. Như vậy, nếu Úc Mặc Huân cảm thấy chúng ta quá đáng, không thể tin tưởng được nữa, kiên quyết muốn hủy hợp đồng với chúng ta thì hoàn toàn có lý do.”“Trên thương trường, nhiều khi muốn đạt được mục đích nào đó, đối phương chỉ cần tìm được một cái cớ mâu thuẫn rồi phóng đại lên là đủ.”Tôn Lệ Dao: “Nhưng sau khi chị họ phản ứng lại cũng đã xin lỗi ngay rồi mà.”“Họ cũng có thể nói chúng ta vì sợ hậu quả của việc hủy hợp đồng quá nghiêm trọng nên mới xin lỗi, chứ không phải thật lòng xin lỗi vì tôn trọng sự thật.”Tôn Lệ Dao nghẹn lời.Lâm Lập Hải: “Bên phía Úc Mặc Huân thực sự không chịu nhượng bộ chút nào sao?”Chỉ cần thuyết phục được Dung Từ hoặc Úc Mặc Huân, chuyện này có thể hóa giải.Không thể tìm Dung Từ, vậy còn Úc Mặc Huân thì sao?Lâm Vu: “Thái độ của anh ta trong điện thoại rất kiên quyết.”Thực ra, những người có mặt đều hiểu, sở dĩ Úc Mặc Huân kiên quyết hủy hợp đồng là vì Dung Từ.Nếu có thể thuyết phục được Úc Mặc Huân...Nhưng họ lấy gì để thuyết phục Úc Mặc Huân?Họ hoàn toàn không có con bài nào để thương lượng với anh.Ngay cả Phong Đình Thâm ra mặt, Úc Mặc Huân cũng chẳng nể nang gì.Chuyện hủy hợp đồng đối với Tấn Độ quá nghiêm trọng, dù thái độ Úc Mặc Huân đã rõ ràng nhưng Lâm Vu vẫn muốn thử một lần.Tối hôm đó, Lâm Vu lại gọi điện cho Úc Mặc Huân.Úc Mặc Huân không nghe máy.Anh không nghe máy, sáng sớm hôm sau cô ta đã đến Trường Mặc đợi anh.Dung Từ đến công ty vào buổi sáng, vừa vặn nhìn thấy Lâm Vu đang đợi dưới lầu.Bốn mắt nhìn nhau.Sắc mặt Lâm Vu lạnh đi, tay nắm chặt thành nắm đấm.Lần này là do cô ta khinh địch.Lần sau...Dung Từ không để ý đến cô ta, quay người vào thang máy.Cô vừa vào thang máy không lâu thì Cố Diên cũng đến công ty.Cũng nhìn thấy Lâm Vu đang đợi người dưới lầu.Chuyện xảy ra ở Tấn Độ hôm qua, anh ta cũng có nghe nói.Nhưng chuyện Trường Mặc muốn hủy hợp đồng với Tấn Độ chưa truyền ra ngoài, hiện tại chỉ có Dung Từ và Úc Mặc Huân biết.Vì vậy, anh ta không biết Trường Mặc kiên quyết muốn hủy hợp đồng với Tấn Độ.Thấy Lâm Vu, anh ta nhanh chóng thu hồi tầm mắt, khi anh ta lướt qua cô ta định vào thang máy thì Lâm Vu gọi giật lại: “Cố Diên.”Cố Diên dừng bước, quay đầu nhìn cô ta: “Có việc gì?”“Chị đến tìm Úc tổng bàn công việc, sáng nay anh ấy có đến Trường Mặc không?”Cố Diên nói: “Úc tổng đi công tác rồi, hôm nay sẽ không đến công ty đâu.”

Chương 216