Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 221
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tuy huấn luyện viên không nói toạc ra nhưng Dung Từ nghe xong cũng đoán được ý của anh ta.Thực ra, dù huấn luyện viên của Phong Cảnh Tâm không nói, cô cũng đoán được việc Phong Cảnh Tâm học đấu kiếm chắc chắn là chịu ảnh hưởng từ Phong Đình Thâm hoặc Lâm Vu.Về việc này, cô không có suy nghĩ gì nhiều.Tuy cô đã từ bỏ quyền nuôi Phong Cảnh Tâm, tương lai của con bé sau này cô cũng ít có cơ hội tham gia nhưng Phong Cảnh Tâm rốt cuộc vẫn là khúc ruột cô dứt ra, dù sau này tình cảm mẹ con có phai nhạt, cô vẫn mong con bé có một tương lai tốt đẹp.Học đấu kiếm có lợi cho Phong Cảnh Tâm là đủ rồi.Còn việc con bé học đấu kiếm vì ai, đối với cô không quan trọng.Khi Phong Cảnh Tâm tập luyện, Dung Từ không nhìn chằm chằm suốt.Buổi sáng, khi buổi tập của Phong Cảnh Tâm sắp kết thúc, Dung Từ đang cầm điện thoại tra tài liệu thì bên cạnh bỗng xuất hiện một người.Dung Từ khựng lại, ngẩng đầu lên, quả nhiên chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Phong Đình Thâm.Dung Từ chỉ nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.Phong Đình Thâm: “Dữ liệu của mô hình gì đây?”Dung Từ cất điện thoại, không trả lời câu hỏi của anh.Phong Đình Thâm còn định nói gì đó, lúc này Phong Cảnh Tâm vừa vặn kết thúc buổi tập, cô bé tháo mũ bảo hộ, chạy tới: “Ba!”Phong Đình Thâm cười xoa đầu con gái: “Tập xong rồi à?”“Vâng ạ!” Phong Cảnh Tâm nói lại nhờ Dung Từ lau mồ hôi, sau đó ngẩng đầu nói với Phong Đình Thâm và Dung Từ: “Con đói rồi, lát nữa chúng ta đi ăn cơm nhé!”Phong Đình Thâm: “Được.”Phong Cảnh Tâm hỏi Dung Từ: “Mẹ muốn ăn gì ạ?”Lau mồ hôi cho con xong, Dung Từ thu tay về, nói: “Mẹ còn có việc, không đi ăn cùng hai cha con được.”Phong Cảnh Tâm nghe vậy thì sững sờ, nhất thời không nói nên lời.Thực ra, cô bé không ngạc nhiên trước câu trả lời của Dung Từ.Bởi vì trước đây có rất nhiều lần cũng giống như bây giờ, khi cô bé và ba muốn ăn cơm cùng mẹ, mẹ đều bảo bận.Cô bé cứ tưởng sáng nay mẹ đã dành cả buổi sáng cho mình, trông mẹ có vẻ cũng không bận lắm, nói không chừng hôm nay cả nhà có thể ăn trưa cùng nhau.Không ngờ...Nghĩ đến đây, cô bé mếu máo, cúi đầu khẽ “dạ” một tiếng đầy tủi thân.Lúc này, Phong Đình Thâm lên tiếng: “Cùng đi ăn bữa cơm đi, nếu em không muốn tôi hỏi những chuyện em không muốn nói, tôi sẽ không hỏi nữa.”Dung Từ không muốn ăn cơm cùng họ, đúng là vì không muốn nghe anh nói chuyện về Tấn Độ.Nhưng cũng không chỉ vì lý do đó.Cô nói: “Thôi, hai người ăn đi.”Cô ăn cơm với Phong Cảnh Tâm thì được nhưng ăn cùng cả hai cha con họ thì không cần thiết.Giọng điệu cô bình thản nhưng kiên quyết.Phong Đình Thâm nhìn cô một cái, cười cười, không ép buộc nữa, nói: “Vậy được rồi.”Phong Cảnh Tâm nghe vậy đương nhiên không vui.Cô bé mím chặt môi nhìn Dung Từ, hốc mắt hơi đỏ lên.Dung Từ nắm chặt tay, do dự một lát mới xoa đầu con gái: “Lần sau mẹ rảnh sẽ đi ăn với con nhé.”Phong Cảnh Tâm nghe Dung Từ an ủi nhưng trong lòng vẫn không vui nổi.Nhưng rốt cuộc cũng không còn thất vọng và buồn bã như lúc nãy nữa, cô bé khẽ “vâng” một tiếng.Dung Từ cảm thấy những gì cần nói cũng đã nói xong, cầm túi xách chuẩn bị rời đi. Phong Cảnh Tâm thấy Dung Từ sắp đi thì rất luyến tiếc.Cô bé vội chạy đến nắm lấy tay Dung Từ, ngẩng đầu nói: “Mẹ ơi, giải đấu tháng sau, mẹ đi cùng con được không ạ?”
Tuy huấn luyện viên không nói toạc ra nhưng Dung Từ nghe xong cũng đoán được ý của anh ta.
Thực ra, dù huấn luyện viên của Phong Cảnh Tâm không nói, cô cũng đoán được việc Phong Cảnh Tâm học đấu kiếm chắc chắn là chịu ảnh hưởng từ Phong Đình Thâm hoặc Lâm Vu.
Về việc này, cô không có suy nghĩ gì nhiều.
Tuy cô đã từ bỏ quyền nuôi Phong Cảnh Tâm, tương lai của con bé sau này cô cũng ít có cơ hội tham gia nhưng Phong Cảnh Tâm rốt cuộc vẫn là khúc ruột cô dứt ra, dù sau này tình cảm mẹ con có phai nhạt, cô vẫn mong con bé có một tương lai tốt đẹp.
Học đấu kiếm có lợi cho Phong Cảnh Tâm là đủ rồi.
Còn việc con bé học đấu kiếm vì ai, đối với cô không quan trọng.
Khi Phong Cảnh Tâm tập luyện, Dung Từ không nhìn chằm chằm suốt.
Buổi sáng, khi buổi tập của Phong Cảnh Tâm sắp kết thúc, Dung Từ đang cầm điện thoại tra tài liệu thì bên cạnh bỗng xuất hiện một người.
Dung Từ khựng lại, ngẩng đầu lên, quả nhiên chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Phong Đình Thâm.
Dung Từ chỉ nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Phong Đình Thâm: “Dữ liệu của mô hình gì đây?”
Dung Từ cất điện thoại, không trả lời câu hỏi của anh.
Phong Đình Thâm còn định nói gì đó, lúc này Phong Cảnh Tâm vừa vặn kết thúc buổi tập, cô bé tháo mũ bảo hộ, chạy tới: “Ba!”
Phong Đình Thâm cười xoa đầu con gái: “Tập xong rồi à?”
“Vâng ạ!” Phong Cảnh Tâm nói lại nhờ Dung Từ lau mồ hôi, sau đó ngẩng đầu nói với Phong Đình Thâm và Dung Từ: “Con đói rồi, lát nữa chúng ta đi ăn cơm nhé!”
Phong Đình Thâm: “Được.”
Phong Cảnh Tâm hỏi Dung Từ: “Mẹ muốn ăn gì ạ?”
Lau mồ hôi cho con xong, Dung Từ thu tay về, nói: “Mẹ còn có việc, không đi ăn cùng hai cha con được.”
Phong Cảnh Tâm nghe vậy thì sững sờ, nhất thời không nói nên lời.
Thực ra, cô bé không ngạc nhiên trước câu trả lời của Dung Từ.
Bởi vì trước đây có rất nhiều lần cũng giống như bây giờ, khi cô bé và ba muốn ăn cơm cùng mẹ, mẹ đều bảo bận.
Cô bé cứ tưởng sáng nay mẹ đã dành cả buổi sáng cho mình, trông mẹ có vẻ cũng không bận lắm, nói không chừng hôm nay cả nhà có thể ăn trưa cùng nhau.
Không ngờ...
Nghĩ đến đây, cô bé mếu máo, cúi đầu khẽ “dạ” một tiếng đầy tủi thân.
Lúc này, Phong Đình Thâm lên tiếng: “Cùng đi ăn bữa cơm đi, nếu em không muốn tôi hỏi những chuyện em không muốn nói, tôi sẽ không hỏi nữa.”
Dung Từ không muốn ăn cơm cùng họ, đúng là vì không muốn nghe anh nói chuyện về Tấn Độ.
Nhưng cũng không chỉ vì lý do đó.
Cô nói: “Thôi, hai người ăn đi.”
Cô ăn cơm với Phong Cảnh Tâm thì được nhưng ăn cùng cả hai cha con họ thì không cần thiết.
Giọng điệu cô bình thản nhưng kiên quyết.
Phong Đình Thâm nhìn cô một cái, cười cười, không ép buộc nữa, nói: “Vậy được rồi.”
Phong Cảnh Tâm nghe vậy đương nhiên không vui.
Cô bé mím chặt môi nhìn Dung Từ, hốc mắt hơi đỏ lên.
Dung Từ nắm chặt tay, do dự một lát mới xoa đầu con gái: “Lần sau mẹ rảnh sẽ đi ăn với con nhé.”
Phong Cảnh Tâm nghe Dung Từ an ủi nhưng trong lòng vẫn không vui nổi.
Nhưng rốt cuộc cũng không còn thất vọng và buồn bã như lúc nãy nữa, cô bé khẽ “vâng” một tiếng.
Dung Từ cảm thấy những gì cần nói cũng đã nói xong, cầm túi xách chuẩn bị rời đi. Phong Cảnh Tâm thấy Dung Từ sắp đi thì rất luyến tiếc.
Cô bé vội chạy đến nắm lấy tay Dung Từ, ngẩng đầu nói: “Mẹ ơi, giải đấu tháng sau, mẹ đi cùng con được không ạ?”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tuy huấn luyện viên không nói toạc ra nhưng Dung Từ nghe xong cũng đoán được ý của anh ta.Thực ra, dù huấn luyện viên của Phong Cảnh Tâm không nói, cô cũng đoán được việc Phong Cảnh Tâm học đấu kiếm chắc chắn là chịu ảnh hưởng từ Phong Đình Thâm hoặc Lâm Vu.Về việc này, cô không có suy nghĩ gì nhiều.Tuy cô đã từ bỏ quyền nuôi Phong Cảnh Tâm, tương lai của con bé sau này cô cũng ít có cơ hội tham gia nhưng Phong Cảnh Tâm rốt cuộc vẫn là khúc ruột cô dứt ra, dù sau này tình cảm mẹ con có phai nhạt, cô vẫn mong con bé có một tương lai tốt đẹp.Học đấu kiếm có lợi cho Phong Cảnh Tâm là đủ rồi.Còn việc con bé học đấu kiếm vì ai, đối với cô không quan trọng.Khi Phong Cảnh Tâm tập luyện, Dung Từ không nhìn chằm chằm suốt.Buổi sáng, khi buổi tập của Phong Cảnh Tâm sắp kết thúc, Dung Từ đang cầm điện thoại tra tài liệu thì bên cạnh bỗng xuất hiện một người.Dung Từ khựng lại, ngẩng đầu lên, quả nhiên chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Phong Đình Thâm.Dung Từ chỉ nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.Phong Đình Thâm: “Dữ liệu của mô hình gì đây?”Dung Từ cất điện thoại, không trả lời câu hỏi của anh.Phong Đình Thâm còn định nói gì đó, lúc này Phong Cảnh Tâm vừa vặn kết thúc buổi tập, cô bé tháo mũ bảo hộ, chạy tới: “Ba!”Phong Đình Thâm cười xoa đầu con gái: “Tập xong rồi à?”“Vâng ạ!” Phong Cảnh Tâm nói lại nhờ Dung Từ lau mồ hôi, sau đó ngẩng đầu nói với Phong Đình Thâm và Dung Từ: “Con đói rồi, lát nữa chúng ta đi ăn cơm nhé!”Phong Đình Thâm: “Được.”Phong Cảnh Tâm hỏi Dung Từ: “Mẹ muốn ăn gì ạ?”Lau mồ hôi cho con xong, Dung Từ thu tay về, nói: “Mẹ còn có việc, không đi ăn cùng hai cha con được.”Phong Cảnh Tâm nghe vậy thì sững sờ, nhất thời không nói nên lời.Thực ra, cô bé không ngạc nhiên trước câu trả lời của Dung Từ.Bởi vì trước đây có rất nhiều lần cũng giống như bây giờ, khi cô bé và ba muốn ăn cơm cùng mẹ, mẹ đều bảo bận.Cô bé cứ tưởng sáng nay mẹ đã dành cả buổi sáng cho mình, trông mẹ có vẻ cũng không bận lắm, nói không chừng hôm nay cả nhà có thể ăn trưa cùng nhau.Không ngờ...Nghĩ đến đây, cô bé mếu máo, cúi đầu khẽ “dạ” một tiếng đầy tủi thân.Lúc này, Phong Đình Thâm lên tiếng: “Cùng đi ăn bữa cơm đi, nếu em không muốn tôi hỏi những chuyện em không muốn nói, tôi sẽ không hỏi nữa.”Dung Từ không muốn ăn cơm cùng họ, đúng là vì không muốn nghe anh nói chuyện về Tấn Độ.Nhưng cũng không chỉ vì lý do đó.Cô nói: “Thôi, hai người ăn đi.”Cô ăn cơm với Phong Cảnh Tâm thì được nhưng ăn cùng cả hai cha con họ thì không cần thiết.Giọng điệu cô bình thản nhưng kiên quyết.Phong Đình Thâm nhìn cô một cái, cười cười, không ép buộc nữa, nói: “Vậy được rồi.”Phong Cảnh Tâm nghe vậy đương nhiên không vui.Cô bé mím chặt môi nhìn Dung Từ, hốc mắt hơi đỏ lên.Dung Từ nắm chặt tay, do dự một lát mới xoa đầu con gái: “Lần sau mẹ rảnh sẽ đi ăn với con nhé.”Phong Cảnh Tâm nghe Dung Từ an ủi nhưng trong lòng vẫn không vui nổi.Nhưng rốt cuộc cũng không còn thất vọng và buồn bã như lúc nãy nữa, cô bé khẽ “vâng” một tiếng.Dung Từ cảm thấy những gì cần nói cũng đã nói xong, cầm túi xách chuẩn bị rời đi. Phong Cảnh Tâm thấy Dung Từ sắp đi thì rất luyến tiếc.Cô bé vội chạy đến nắm lấy tay Dung Từ, ngẩng đầu nói: “Mẹ ơi, giải đấu tháng sau, mẹ đi cùng con được không ạ?”