Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 234
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… “Không biết chuyện Trường Mặc và Tấn Độ hủy hợp đồng, ngài đã nắm được chưa?”“Việc học trò của ngài là Úc Mặc Huân cậy tài khinh người, vì sắc đẹp làm mờ mắt, trở nên ngày càng không phân biệt đúng sai, ngài có biết chút nào không?”Những lời này Nhậm Kích Phong định nói ra nhưng khóe mắt liếc thấy Phong Đình Thâm, lời đến bên miệng bỗng nghẹn lại.Thực ra đây đều là chuyện của Lâm Vu.Hiện tại cả Lâm Vu và Phong Đình Thâm đều có mặt, anh ta không có tư cách để nói những lời này.Nếu anh ta vượt quyền nói ra trước mặt bao nhiêu người thế này cũng đồng nghĩa với việc công khai tình cảm của anh ta dành cho Lâm Vu.Như vậy... sẽ gây rắc rối cho Lâm Vu.Nghĩ đến đây, anh ta chú ý đến tổng giám đốc Giả đứng bên cạnh.Thân phận của tổng giám đốc Giả anh ta cũng biết.Biết Tấn Độ và Trường Mặc đã ký thỏa thuận hủy hợp đồng, giờ Lâm Vu và Phong Đình Thâm lại đi ăn với tổng giám đốc Giả...Điều này có nghĩa là gì, anh ta lập tức phản ứng lại.Anh Ca quả thực là lựa chọn tốt nhất của Tấn Độ ngoài Trường Mặc.Phong Đình Thâm đối với Lâm Vu cũng coi như tận tâm.Đã Lâm Vu có lựa chọn mới mà Úc Mặc Huân làm việc ngày càng không biết chừng mực, Lâm Vu tránh xa họ cũng là chuyện tốt.Đã vậy, việc anh ta nói gì với Nam Trí Tri lại thành ra thừa thãi.Suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, Nhậm Kích Phong nói với Nam Trí Tri: “Không có gì, làm phiền ngài rồi.”Úc Mặc Huân biết tỏng Nhậm Kích Phong định nói gì.Anh cười châm biếm: “Tôi còn tưởng tổng giám đốc Nhậm hùng hổ như vậy là muốn mách lẻo với thầy tôi chứ.”Vẻ mỉa mai này của Úc Mặc Huân, trong mắt Nhậm Kích Phong, chính là sự đắc ý, không biết hối cải.Thấy vậy, Nhậm Kích Phong cảm thấy Úc Mặc Huân còn tệ hại hơn anh ta tưởng tượng.Vốn dĩ anh ta còn thấy tiếc cho Úc Mặc Huân.Giờ xem ra đã anh ta tự nguyện sa đọa cùng Dung Từ, anh ta hà tất phải ngăn cản.Nghĩ đến đây, anh ta chẳng muốn nói nhiều với Úc Mặc Huân nữa, giọng điệu qua loa: “Úc tổng nói quá lời rồi.”Úc Mặc Huân cũng lười để ý đến anh ta, nói với Dung Từ và Nam Trí Tri: “Thầy, chúng ta đi thôi.”Dung Từ gật đầu, nói với Nam Trí Tri: “Thầy ơi, lối này ạ.”Nghe Dung Từ gọi Nam Trí Tri là thầy, Nhậm Kích Phong và Lâm Vu đều tưởng cô mặt dày gọi theo Úc Mặc Huân.Dù vậy, họ vẫn cảm thấy không vui, cho rằng tiếng “thầy” này của Dung Từ quả thực làm ô uế thanh danh của Nam Trí Tri.Úc Mặc Huân và Dung Từ còn phải về công ty làm việc, sau khi Nam Trí Tri lên xe rời đi, Úc Mặc Huân nói:“Nhậm Kích Phong đúng là thằng ngốc, giờ anh hối hận vì nể mặt Nhậm Nghị An mà hợp tác với hắn ta quá, nghĩ đến sau này còn phải làm việc với hắn ta là anh đau đầu.”Dung Từ cũng day day thái dương, nói: “Vậy sau này giao hắn ta cho quản lý Lam tiếp đãi?”Úc Mặc Huân: “Hoàn toàn đồng ý!”Dung Từ cười cười, cùng anh về công ty.Ra khỏi thang máy, đang định bước vào công ty thì điện thoại cô reo.Là Phong Đình Thâm gọi.Dung Từ không nghe.Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt đột nhiên lạnh nhạt của cô cũng đoán được người gọi là ai.Điện thoại vừa ngừng rung, Dung Từ đang định bàn với Úc Mặc Huân về lịch trình công việc ngày mai thì nhận được tin nhắn mới.Vẫn là Phong Đình Thâm gửi.[Ngày mai tôi đi công tác, Tâm Tâm muốn đi theo em, kỳ nghỉ lễ 1/5 này em trông con bé nhé?]Biết nội dung tin nhắn Phong Đình Thâm gửi, Úc Mặc Huân cười khẩy:“Giống hệt hồi Tết, hắn ta đi công tác chắc chắn sẽ mang theo Lâm Vu, đây là lại muốn lừa em trông con để hắn ta và Lâm Vu đi hưởng thế giới hai người chứ gì?”
“Không biết chuyện Trường Mặc và Tấn Độ hủy hợp đồng, ngài đã nắm được chưa?”
“Việc học trò của ngài là Úc Mặc Huân cậy tài khinh người, vì sắc đẹp làm mờ mắt, trở nên ngày càng không phân biệt đúng sai, ngài có biết chút nào không?”
Những lời này Nhậm Kích Phong định nói ra nhưng khóe mắt liếc thấy Phong Đình Thâm, lời đến bên miệng bỗng nghẹn lại.
Thực ra đây đều là chuyện của Lâm Vu.
Hiện tại cả Lâm Vu và Phong Đình Thâm đều có mặt, anh ta không có tư cách để nói những lời này.
Nếu anh ta vượt quyền nói ra trước mặt bao nhiêu người thế này cũng đồng nghĩa với việc công khai tình cảm của anh ta dành cho Lâm Vu.
Như vậy... sẽ gây rắc rối cho Lâm Vu.
Nghĩ đến đây, anh ta chú ý đến tổng giám đốc Giả đứng bên cạnh.
Thân phận của tổng giám đốc Giả anh ta cũng biết.
Biết Tấn Độ và Trường Mặc đã ký thỏa thuận hủy hợp đồng, giờ Lâm Vu và Phong Đình Thâm lại đi ăn với tổng giám đốc Giả...
Điều này có nghĩa là gì, anh ta lập tức phản ứng lại.
Anh Ca quả thực là lựa chọn tốt nhất của Tấn Độ ngoài Trường Mặc.
Phong Đình Thâm đối với Lâm Vu cũng coi như tận tâm.
Đã Lâm Vu có lựa chọn mới mà Úc Mặc Huân làm việc ngày càng không biết chừng mực, Lâm Vu tránh xa họ cũng là chuyện tốt.
Đã vậy, việc anh ta nói gì với Nam Trí Tri lại thành ra thừa thãi.
Suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, Nhậm Kích Phong nói với Nam Trí Tri: “Không có gì, làm phiền ngài rồi.”
Úc Mặc Huân biết tỏng Nhậm Kích Phong định nói gì.
Anh cười châm biếm: “Tôi còn tưởng tổng giám đốc Nhậm hùng hổ như vậy là muốn mách lẻo với thầy tôi chứ.”
Vẻ mỉa mai này của Úc Mặc Huân, trong mắt Nhậm Kích Phong, chính là sự đắc ý, không biết hối cải.
Thấy vậy, Nhậm Kích Phong cảm thấy Úc Mặc Huân còn tệ hại hơn anh ta tưởng tượng.
Vốn dĩ anh ta còn thấy tiếc cho Úc Mặc Huân.
Giờ xem ra đã anh ta tự nguyện sa đọa cùng Dung Từ, anh ta hà tất phải ngăn cản.
Nghĩ đến đây, anh ta chẳng muốn nói nhiều với Úc Mặc Huân nữa, giọng điệu qua loa: “Úc tổng nói quá lời rồi.”
Úc Mặc Huân cũng lười để ý đến anh ta, nói với Dung Từ và Nam Trí Tri: “Thầy, chúng ta đi thôi.”
Dung Từ gật đầu, nói với Nam Trí Tri: “Thầy ơi, lối này ạ.”
Nghe Dung Từ gọi Nam Trí Tri là thầy, Nhậm Kích Phong và Lâm Vu đều tưởng cô mặt dày gọi theo Úc Mặc Huân.
Dù vậy, họ vẫn cảm thấy không vui, cho rằng tiếng “thầy” này của Dung Từ quả thực làm ô uế thanh danh của Nam Trí Tri.
Úc Mặc Huân và Dung Từ còn phải về công ty làm việc, sau khi Nam Trí Tri lên xe rời đi, Úc Mặc Huân nói:
“Nhậm Kích Phong đúng là thằng ngốc, giờ anh hối hận vì nể mặt Nhậm Nghị An mà hợp tác với hắn ta quá, nghĩ đến sau này còn phải làm việc với hắn ta là anh đau đầu.”
Dung Từ cũng day day thái dương, nói: “Vậy sau này giao hắn ta cho quản lý Lam tiếp đãi?”
Úc Mặc Huân: “Hoàn toàn đồng ý!”
Dung Từ cười cười, cùng anh về công ty.
Ra khỏi thang máy, đang định bước vào công ty thì điện thoại cô reo.
Là Phong Đình Thâm gọi.
Dung Từ không nghe.
Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt đột nhiên lạnh nhạt của cô cũng đoán được người gọi là ai.
Điện thoại vừa ngừng rung, Dung Từ đang định bàn với Úc Mặc Huân về lịch trình công việc ngày mai thì nhận được tin nhắn mới.
Vẫn là Phong Đình Thâm gửi.
[Ngày mai tôi đi công tác, Tâm Tâm muốn đi theo em, kỳ nghỉ lễ 1/5 này em trông con bé nhé?]
Biết nội dung tin nhắn Phong Đình Thâm gửi, Úc Mặc Huân cười khẩy:
“Giống hệt hồi Tết, hắn ta đi công tác chắc chắn sẽ mang theo Lâm Vu, đây là lại muốn lừa em trông con để hắn ta và Lâm Vu đi hưởng thế giới hai người chứ gì?”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… “Không biết chuyện Trường Mặc và Tấn Độ hủy hợp đồng, ngài đã nắm được chưa?”“Việc học trò của ngài là Úc Mặc Huân cậy tài khinh người, vì sắc đẹp làm mờ mắt, trở nên ngày càng không phân biệt đúng sai, ngài có biết chút nào không?”Những lời này Nhậm Kích Phong định nói ra nhưng khóe mắt liếc thấy Phong Đình Thâm, lời đến bên miệng bỗng nghẹn lại.Thực ra đây đều là chuyện của Lâm Vu.Hiện tại cả Lâm Vu và Phong Đình Thâm đều có mặt, anh ta không có tư cách để nói những lời này.Nếu anh ta vượt quyền nói ra trước mặt bao nhiêu người thế này cũng đồng nghĩa với việc công khai tình cảm của anh ta dành cho Lâm Vu.Như vậy... sẽ gây rắc rối cho Lâm Vu.Nghĩ đến đây, anh ta chú ý đến tổng giám đốc Giả đứng bên cạnh.Thân phận của tổng giám đốc Giả anh ta cũng biết.Biết Tấn Độ và Trường Mặc đã ký thỏa thuận hủy hợp đồng, giờ Lâm Vu và Phong Đình Thâm lại đi ăn với tổng giám đốc Giả...Điều này có nghĩa là gì, anh ta lập tức phản ứng lại.Anh Ca quả thực là lựa chọn tốt nhất của Tấn Độ ngoài Trường Mặc.Phong Đình Thâm đối với Lâm Vu cũng coi như tận tâm.Đã Lâm Vu có lựa chọn mới mà Úc Mặc Huân làm việc ngày càng không biết chừng mực, Lâm Vu tránh xa họ cũng là chuyện tốt.Đã vậy, việc anh ta nói gì với Nam Trí Tri lại thành ra thừa thãi.Suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, Nhậm Kích Phong nói với Nam Trí Tri: “Không có gì, làm phiền ngài rồi.”Úc Mặc Huân biết tỏng Nhậm Kích Phong định nói gì.Anh cười châm biếm: “Tôi còn tưởng tổng giám đốc Nhậm hùng hổ như vậy là muốn mách lẻo với thầy tôi chứ.”Vẻ mỉa mai này của Úc Mặc Huân, trong mắt Nhậm Kích Phong, chính là sự đắc ý, không biết hối cải.Thấy vậy, Nhậm Kích Phong cảm thấy Úc Mặc Huân còn tệ hại hơn anh ta tưởng tượng.Vốn dĩ anh ta còn thấy tiếc cho Úc Mặc Huân.Giờ xem ra đã anh ta tự nguyện sa đọa cùng Dung Từ, anh ta hà tất phải ngăn cản.Nghĩ đến đây, anh ta chẳng muốn nói nhiều với Úc Mặc Huân nữa, giọng điệu qua loa: “Úc tổng nói quá lời rồi.”Úc Mặc Huân cũng lười để ý đến anh ta, nói với Dung Từ và Nam Trí Tri: “Thầy, chúng ta đi thôi.”Dung Từ gật đầu, nói với Nam Trí Tri: “Thầy ơi, lối này ạ.”Nghe Dung Từ gọi Nam Trí Tri là thầy, Nhậm Kích Phong và Lâm Vu đều tưởng cô mặt dày gọi theo Úc Mặc Huân.Dù vậy, họ vẫn cảm thấy không vui, cho rằng tiếng “thầy” này của Dung Từ quả thực làm ô uế thanh danh của Nam Trí Tri.Úc Mặc Huân và Dung Từ còn phải về công ty làm việc, sau khi Nam Trí Tri lên xe rời đi, Úc Mặc Huân nói:“Nhậm Kích Phong đúng là thằng ngốc, giờ anh hối hận vì nể mặt Nhậm Nghị An mà hợp tác với hắn ta quá, nghĩ đến sau này còn phải làm việc với hắn ta là anh đau đầu.”Dung Từ cũng day day thái dương, nói: “Vậy sau này giao hắn ta cho quản lý Lam tiếp đãi?”Úc Mặc Huân: “Hoàn toàn đồng ý!”Dung Từ cười cười, cùng anh về công ty.Ra khỏi thang máy, đang định bước vào công ty thì điện thoại cô reo.Là Phong Đình Thâm gọi.Dung Từ không nghe.Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt đột nhiên lạnh nhạt của cô cũng đoán được người gọi là ai.Điện thoại vừa ngừng rung, Dung Từ đang định bàn với Úc Mặc Huân về lịch trình công việc ngày mai thì nhận được tin nhắn mới.Vẫn là Phong Đình Thâm gửi.[Ngày mai tôi đi công tác, Tâm Tâm muốn đi theo em, kỳ nghỉ lễ 1/5 này em trông con bé nhé?]Biết nội dung tin nhắn Phong Đình Thâm gửi, Úc Mặc Huân cười khẩy:“Giống hệt hồi Tết, hắn ta đi công tác chắc chắn sẽ mang theo Lâm Vu, đây là lại muốn lừa em trông con để hắn ta và Lâm Vu đi hưởng thế giới hai người chứ gì?”