Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 253

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Họ vừa chơi bóng vừa trò chuyện.Tuy nhiên, so với việc chơi bóng, Nhậm Nghị An và Vinh Hoằng rõ ràng hứng thú hơn với chủ đề họ đang thảo luận.Ban đầu, họ nói về thời sự quốc tế, sau đó nói qua nói lại, Nhậm Nghị An và Vinh Hoằng liền mô phỏng một cuộc chiến tranh ngay tại chỗ.Họ nói chuyện rất hào hứng, Dung Từ và Úc Mặc Huân đứng bên cạnh lắng nghe.Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng vậy.Có lẽ thấy để các hậu bối đứng nhìn mãi cũng không hay, Vinh Hoằng nói: “Hay là các cháu cũng chia sẻ quan điểm của mình đi?”Một lúc sau, Dung Từ mở miệng: “Kẻ địch mạnh bao vây tứ phía, không thích hợp đơn phương thâm nhập, vì vậy, hiện tại án binh bất động sẽ là một lựa chọn không tồi.”Nghe vậy, Lâm Vu khựng lại.Phải thừa nhận, đây quả thực là một ý kiến hay.Nhưng nếu Dung Từ không nói, cô ta thực sự...Cô ta vừa nghĩ đến đây thì thấy Vinh Hoằng cười gật đầu với Dung Từ, tỏ ý tán đồng.Úc Mặc Huân phản ứng cũng rất nhanh, anh di chuyển hai chiếc cốc dùng để mô phỏng, nói: “Cháu chọn bao vây từ hai cánh.”Anh vừa dứt lời, Vinh Hoằng, Nhậm Nghị An và Quý Hoàn Anh đều mỉm cười, rõ ràng cũng hài lòng với cách bố trí của anh.Họ nhìn sang Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Dung Từ và Úc Mặc Huân đã nói xong, đương nhiên đến lượt họ.Lâm Vu nhìn cục diện trước mắt, nhất thời chưa nghĩ ra cách ứng phó.Cô ta nhìn sang Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm nói: “Binh lực còn lại không đủ giữ thành nhưng nếu tiến vào đường Tây Bắc chặn đường lui sẽ có cơ hội lật ngược tình thế.”Nhậm Nghị An vỗ tay cười: “Hay lắm! Còn gì nữa không?”Lâm Vu im lặng trong giây lát.Cô ta nghiêm túc phân tích cục diện, dần dần cũng nảy ra ý tưởng, cười nói: “Điều động binh lực đường Đông Nam tập hợp tấn công đường Tây Bắc là có thể công thành trong một lần.”Cô ta nói vậy, mũi dùi trực tiếp chĩa vào cách bố trí án binh bất động mà Dung Từ nói lúc đầu.Cách sắp xếp này của cô ta thoạt nhìn rất hợp lý nhưng...Nghe vậy, Dung Từ nhạt giọng nói: “Nơi binh lực cô điều động đóng quân là vùng đất quan trọng hai bên đều muốn tranh giành, cô làm vậy thì toàn bộ bố trí trước đó của các cô đều sẽ trở nên vô nghĩa.”Lâm Vu sững sờ, chưa kịp nói gì thì Úc Mặc Huân đã cười khẩy, nói: “Cô Lâm không nhìn ra nơi cô điều động binh lực chiếm giữ là vùng đất quan trọng ai cũng muốn tranh giành sao?”Vùng đất quan trọng tuy trước đó chưa ai nhắc đến nhưng họ tưởng rằng với cách bố trí hiện tại, ai cũng có thể nhìn ra.Nhưng Lâm Vu thực sự không nhìn ra.Vì vậy, đến bước đi này của Lâm Vu, toàn bộ bố trí trước đó của họ đều đổ sông đổ bể.Lần mô phỏng này cũng không cần thiết phải tiếp tục nữa.Lâm Vu lúc này mới phản ứng lại, mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.Trước đó cách bố trí của mọi người đều không có vấn đề gì, đến lượt cô ta lại gây ra rắc rối lớn như vậy, cô ta cảm thấy rất mất mặt.Cô ta kìm nén cảm xúc, có chút ngại ngùng nói: “Xin lỗi, lần đầu tiên cháu chơi trò chơi kiểu này, không thạo lắm, làm mọi người mất hứng rồi.”Vinh Hoằng cười nói: “Chỉ là trò chơi nhỏ thôi mà, không cần để bụng.”Dù sao cũng là đến chơi golf, sau khi mô phỏng một ván, họ không tiếp tục chơi nữa mà quay sang đánh golf.Trong lúc đánh golf, Lâm Vu để ý thấy khi Vinh Hoằng và Nhậm Nghị An nói chuyện với Dung Từ và Úc Mặc Huân, thái độ của họ đều rất thân thiện, dường như họ đặc biệt coi trọng hai người này.Họ coi trọng Úc Mặc Huân thì có thể hiểu được.Nhưng thái độ của họ đối với Dung Từ dường như cũng không kém gì so với Úc Mặc Huân.Hơn nữa họ còn gọi cô rất thân thiết là Tiểu Từ còn đối với cô ta, họ lại gọi là cô Lâm.Vậy nên họ vì bài luận văn của Dung Từ mà tưởng cô thực sự có tài nên mới coi trọng cô như vậy sao?Thấy cảnh này, Lâm Vu mím môi.Tuy nhiên, cô ta không định nói gì cả.Họ vừa đánh bóng vừa trò chuyện, Dung Từ và Phong Đình Thâm từ đầu đến cuối không nói với nhau câu nào, hai người cũng đứng cách xa nhau, trông như không có bất kỳ sự giao thiệp nào.

Họ vừa chơi bóng vừa trò chuyện.

Tuy nhiên, so với việc chơi bóng, Nhậm Nghị An và Vinh Hoằng rõ ràng hứng thú hơn với chủ đề họ đang thảo luận.

Ban đầu, họ nói về thời sự quốc tế, sau đó nói qua nói lại, Nhậm Nghị An và Vinh Hoằng liền mô phỏng một cuộc chiến tranh ngay tại chỗ.

Họ nói chuyện rất hào hứng, Dung Từ và Úc Mặc Huân đứng bên cạnh lắng nghe.

Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng vậy.

Có lẽ thấy để các hậu bối đứng nhìn mãi cũng không hay, Vinh Hoằng nói: “Hay là các cháu cũng chia sẻ quan điểm của mình đi?”

Một lúc sau, Dung Từ mở miệng: “Kẻ địch mạnh bao vây tứ phía, không thích hợp đơn phương thâm nhập, vì vậy, hiện tại án binh bất động sẽ là một lựa chọn không tồi.”

Nghe vậy, Lâm Vu khựng lại.

Phải thừa nhận, đây quả thực là một ý kiến hay.

Nhưng nếu Dung Từ không nói, cô ta thực sự...

Cô ta vừa nghĩ đến đây thì thấy Vinh Hoằng cười gật đầu với Dung Từ, tỏ ý tán đồng.

Úc Mặc Huân phản ứng cũng rất nhanh, anh di chuyển hai chiếc cốc dùng để mô phỏng, nói: “Cháu chọn bao vây từ hai cánh.”

Anh vừa dứt lời, Vinh Hoằng, Nhậm Nghị An và Quý Hoàn Anh đều mỉm cười, rõ ràng cũng hài lòng với cách bố trí của anh.

Họ nhìn sang Phong Đình Thâm và Lâm Vu.

Dung Từ và Úc Mặc Huân đã nói xong, đương nhiên đến lượt họ.

Lâm Vu nhìn cục diện trước mắt, nhất thời chưa nghĩ ra cách ứng phó.

Cô ta nhìn sang Phong Đình Thâm.

Phong Đình Thâm nói: “Binh lực còn lại không đủ giữ thành nhưng nếu tiến vào đường Tây Bắc chặn đường lui sẽ có cơ hội lật ngược tình thế.”

Nhậm Nghị An vỗ tay cười: “Hay lắm! Còn gì nữa không?”

Lâm Vu im lặng trong giây lát.

Cô ta nghiêm túc phân tích cục diện, dần dần cũng nảy ra ý tưởng, cười nói: “Điều động binh lực đường Đông Nam tập hợp tấn công đường Tây Bắc là có thể công thành trong một lần.”

Cô ta nói vậy, mũi dùi trực tiếp chĩa vào cách bố trí án binh bất động mà Dung Từ nói lúc đầu.

Cách sắp xếp này của cô ta thoạt nhìn rất hợp lý nhưng...

Nghe vậy, Dung Từ nhạt giọng nói: “Nơi binh lực cô điều động đóng quân là vùng đất quan trọng hai bên đều muốn tranh giành, cô làm vậy thì toàn bộ bố trí trước đó của các cô đều sẽ trở nên vô nghĩa.”

Lâm Vu sững sờ, chưa kịp nói gì thì Úc Mặc Huân đã cười khẩy, nói: “Cô Lâm không nhìn ra nơi cô điều động binh lực chiếm giữ là vùng đất quan trọng ai cũng muốn tranh giành sao?”

Vùng đất quan trọng tuy trước đó chưa ai nhắc đến nhưng họ tưởng rằng với cách bố trí hiện tại, ai cũng có thể nhìn ra.

Nhưng Lâm Vu thực sự không nhìn ra.

Vì vậy, đến bước đi này của Lâm Vu, toàn bộ bố trí trước đó của họ đều đổ sông đổ bể.

Lần mô phỏng này cũng không cần thiết phải tiếp tục nữa.

Lâm Vu lúc này mới phản ứng lại, mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.

Trước đó cách bố trí của mọi người đều không có vấn đề gì, đến lượt cô ta lại gây ra rắc rối lớn như vậy, cô ta cảm thấy rất mất mặt.

Cô ta kìm nén cảm xúc, có chút ngại ngùng nói: “Xin lỗi, lần đầu tiên cháu chơi trò chơi kiểu này, không thạo lắm, làm mọi người mất hứng rồi.”

Vinh Hoằng cười nói: “Chỉ là trò chơi nhỏ thôi mà, không cần để bụng.”

Dù sao cũng là đến chơi golf, sau khi mô phỏng một ván, họ không tiếp tục chơi nữa mà quay sang đánh golf.

Trong lúc đánh golf, Lâm Vu để ý thấy khi Vinh Hoằng và Nhậm Nghị An nói chuyện với Dung Từ và Úc Mặc Huân, thái độ của họ đều rất thân thiện, dường như họ đặc biệt coi trọng hai người này.

Họ coi trọng Úc Mặc Huân thì có thể hiểu được.

Nhưng thái độ của họ đối với Dung Từ dường như cũng không kém gì so với Úc Mặc Huân.

Hơn nữa họ còn gọi cô rất thân thiết là Tiểu Từ còn đối với cô ta, họ lại gọi là cô Lâm.

Vậy nên họ vì bài luận văn của Dung Từ mà tưởng cô thực sự có tài nên mới coi trọng cô như vậy sao?

Thấy cảnh này, Lâm Vu mím môi.

Tuy nhiên, cô ta không định nói gì cả.

Họ vừa đánh bóng vừa trò chuyện, Dung Từ và Phong Đình Thâm từ đầu đến cuối không nói với nhau câu nào, hai người cũng đứng cách xa nhau, trông như không có bất kỳ sự giao thiệp nào.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Họ vừa chơi bóng vừa trò chuyện.Tuy nhiên, so với việc chơi bóng, Nhậm Nghị An và Vinh Hoằng rõ ràng hứng thú hơn với chủ đề họ đang thảo luận.Ban đầu, họ nói về thời sự quốc tế, sau đó nói qua nói lại, Nhậm Nghị An và Vinh Hoằng liền mô phỏng một cuộc chiến tranh ngay tại chỗ.Họ nói chuyện rất hào hứng, Dung Từ và Úc Mặc Huân đứng bên cạnh lắng nghe.Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng vậy.Có lẽ thấy để các hậu bối đứng nhìn mãi cũng không hay, Vinh Hoằng nói: “Hay là các cháu cũng chia sẻ quan điểm của mình đi?”Một lúc sau, Dung Từ mở miệng: “Kẻ địch mạnh bao vây tứ phía, không thích hợp đơn phương thâm nhập, vì vậy, hiện tại án binh bất động sẽ là một lựa chọn không tồi.”Nghe vậy, Lâm Vu khựng lại.Phải thừa nhận, đây quả thực là một ý kiến hay.Nhưng nếu Dung Từ không nói, cô ta thực sự...Cô ta vừa nghĩ đến đây thì thấy Vinh Hoằng cười gật đầu với Dung Từ, tỏ ý tán đồng.Úc Mặc Huân phản ứng cũng rất nhanh, anh di chuyển hai chiếc cốc dùng để mô phỏng, nói: “Cháu chọn bao vây từ hai cánh.”Anh vừa dứt lời, Vinh Hoằng, Nhậm Nghị An và Quý Hoàn Anh đều mỉm cười, rõ ràng cũng hài lòng với cách bố trí của anh.Họ nhìn sang Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Dung Từ và Úc Mặc Huân đã nói xong, đương nhiên đến lượt họ.Lâm Vu nhìn cục diện trước mắt, nhất thời chưa nghĩ ra cách ứng phó.Cô ta nhìn sang Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm nói: “Binh lực còn lại không đủ giữ thành nhưng nếu tiến vào đường Tây Bắc chặn đường lui sẽ có cơ hội lật ngược tình thế.”Nhậm Nghị An vỗ tay cười: “Hay lắm! Còn gì nữa không?”Lâm Vu im lặng trong giây lát.Cô ta nghiêm túc phân tích cục diện, dần dần cũng nảy ra ý tưởng, cười nói: “Điều động binh lực đường Đông Nam tập hợp tấn công đường Tây Bắc là có thể công thành trong một lần.”Cô ta nói vậy, mũi dùi trực tiếp chĩa vào cách bố trí án binh bất động mà Dung Từ nói lúc đầu.Cách sắp xếp này của cô ta thoạt nhìn rất hợp lý nhưng...Nghe vậy, Dung Từ nhạt giọng nói: “Nơi binh lực cô điều động đóng quân là vùng đất quan trọng hai bên đều muốn tranh giành, cô làm vậy thì toàn bộ bố trí trước đó của các cô đều sẽ trở nên vô nghĩa.”Lâm Vu sững sờ, chưa kịp nói gì thì Úc Mặc Huân đã cười khẩy, nói: “Cô Lâm không nhìn ra nơi cô điều động binh lực chiếm giữ là vùng đất quan trọng ai cũng muốn tranh giành sao?”Vùng đất quan trọng tuy trước đó chưa ai nhắc đến nhưng họ tưởng rằng với cách bố trí hiện tại, ai cũng có thể nhìn ra.Nhưng Lâm Vu thực sự không nhìn ra.Vì vậy, đến bước đi này của Lâm Vu, toàn bộ bố trí trước đó của họ đều đổ sông đổ bể.Lần mô phỏng này cũng không cần thiết phải tiếp tục nữa.Lâm Vu lúc này mới phản ứng lại, mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.Trước đó cách bố trí của mọi người đều không có vấn đề gì, đến lượt cô ta lại gây ra rắc rối lớn như vậy, cô ta cảm thấy rất mất mặt.Cô ta kìm nén cảm xúc, có chút ngại ngùng nói: “Xin lỗi, lần đầu tiên cháu chơi trò chơi kiểu này, không thạo lắm, làm mọi người mất hứng rồi.”Vinh Hoằng cười nói: “Chỉ là trò chơi nhỏ thôi mà, không cần để bụng.”Dù sao cũng là đến chơi golf, sau khi mô phỏng một ván, họ không tiếp tục chơi nữa mà quay sang đánh golf.Trong lúc đánh golf, Lâm Vu để ý thấy khi Vinh Hoằng và Nhậm Nghị An nói chuyện với Dung Từ và Úc Mặc Huân, thái độ của họ đều rất thân thiện, dường như họ đặc biệt coi trọng hai người này.Họ coi trọng Úc Mặc Huân thì có thể hiểu được.Nhưng thái độ của họ đối với Dung Từ dường như cũng không kém gì so với Úc Mặc Huân.Hơn nữa họ còn gọi cô rất thân thiết là Tiểu Từ còn đối với cô ta, họ lại gọi là cô Lâm.Vậy nên họ vì bài luận văn của Dung Từ mà tưởng cô thực sự có tài nên mới coi trọng cô như vậy sao?Thấy cảnh này, Lâm Vu mím môi.Tuy nhiên, cô ta không định nói gì cả.Họ vừa đánh bóng vừa trò chuyện, Dung Từ và Phong Đình Thâm từ đầu đến cuối không nói với nhau câu nào, hai người cũng đứng cách xa nhau, trông như không có bất kỳ sự giao thiệp nào.

Chương 253