Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 255

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ gật đầu, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh bàn trà.Phong Đình Thâm lại dặn dò: “Cho người pha cà phê mang vào.”Khương Triết: “Đã dặn rồi ạ.”Khương Triết vừa dứt lời thì Từ Tuyết Na bưng cà phê gõ cửa bước vào.Thấy người đến là Dung Từ, cô ta sững sờ: “Chị Dung?”Từ Tuyết Na là người tiếp nhận công việc của cô sau khi cô rời khỏi Tập đoàn Phong Thị, kể từ đó đến nay cô và Từ Tuyết Na hầu như không liên lạc.Dung Từ gật đầu mỉm cười: “Đã lâu không gặp.”“Đã lâu không gặp.”Từ Tuyết Na cũng cười.Tuy nhiên, hoàn cảnh hiện tại không thích hợp, cô ta cũng không tiện hàn huyên nhiều với Dung Từ.Cô ta đặt cà phê đã pha sẵn trước mặt Dung Từ và Phong Đình Thâm, định rời đi thì như nhớ ra điều gì lại báo cáo với Phong Đình Thâm một số công việc.Phong Đình Thâm nghe xong nói: “Biết rồi, chiều nay tôi rảnh, bảo cậu ta đến trước ba giờ chiều.”“Vâng ạ.”Từ Tuyết Na đáp lời lại cười gật đầu chào Dung Từ rồi vội vàng rời đi.Dung Từ nhìn theo, chậm rãi khuấy ly cà phê.Là tổ trưởng bộ phận thư ký, đích thân đến văn phòng Phong Đình Thâm báo cáo công việc lẽ ra là chuyện bình thường.Nhưng năm xưa khi còn làm việc, cô lại bị yêu cầu nghiêm ngặt chỉ được phép trao đổi với hai thư ký của Phong Đình Thâm.Trong hơn hai năm làm tổ trưởng, cô chỉ được phép đích thân mang cà phê vào văn phòng cho Phong Đình Thâm khi Trình Nguyên và những người khác quá bận rộn.Còn chuyện đích thân báo cáo công việc với anh, trong hơn hai năm, chưa từng xảy ra lần nào.Phong Đình Thâm quả thực phòng bị cô rất kỹ.Nghĩ đến những chuyện này, cô bưng tách cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ.Hồi đó khi cô sắp nghỉ việc, Từ Tuyết Na nhờ cô dạy pha cà phê, cô cũng đã dạy rất nghiêm túc.Tuy nhiên, cà phê chưa trôi xuống cổ họng, cô đã cảm thấy vị cà phê Từ Tuyết Na pha không giống vị cô dạy.Cô nhấp một ngụm nhỏ, phát hiện vị tuy có khác biệt nhưng cũng rất ngon.Khi cô đặt tách cà phê xuống, thấy Phong Đình Thâm cũng uống một ngụm, trông có vẻ anh cũng rất hài lòng với cà phê Từ Tuyết Na pha.Năm xưa cô còn trẻ người non dạ, từng có chút tự mãn vì Phong Đình Thâm chỉ thích uống cà phê do chính tay cô pha.Nhưng giờ xem ra...Chỉ là cà phê thôi mà.Không còn vị này thì đổi vị khác.Chẳng phải chuyện gì quan trọng.Giờ nghĩ lại, cô của ngày xưa quả thực vừa ngốc nghếch vừa nực cười.Đang nghĩ về những chuyện đã qua, cô nghe thấy Phong Đình Thâm lên tiếng: “Lần trước tôi và Úc tổng bàn đến đâu rồi, Úc tổng có nói với cô không?”“Có ạ.” Dung Từ cắt đứt dòng suy nghĩ, tập trung vào công việc: “Cứ tiếp tục theo mạch câu chuyện lần trước là được.”Phong Đình Thâm: “Được.”“Về kiến trúc tính toán độ chính xác hỗn hợp đã bàn lần trước, vấn đề về cấp độ quy mô tham số cuối cùng, tôi thấy phương án các cô đưa ra rất tốt, hiện tại tôi cũng có chút ý tưởng, muốn bàn kỹ hơn với bên cô.”Dung Từ: “Vâng.”Về công nghệ mới nhất họ áp dụng, sự cải thiện về tốc độ suy luận, Dung Từ trao đổi chi tiết với Phong Đình Thâm.Trong đó liên quan đến rất nhiều công nghệ then chốt.Những công nghệ này đều là nội dung bảo mật trong hợp tác giữa hai bên.Liên quan đến kiến thức chuyên sâu trong lĩnh vực AI như vậy, Trình Nguyên và Khương Triết quả thực nghe không hiểu.Nhưng Phong Đình Thâm và Dung Từ lại nói chuyện rất ăn ý.Hơn nữa càng nói chuyện, Trình Nguyên càng phát hiện ra ánh mắt Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ so với trước đây có thêm vẻ ngạc nhiên và tán thưởng.Đây là điều trước đây Phong Đình Thâm chưa từng có khi nhìn Dung Từ.Hơn nữa, hiện tại ánh mắt Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ rất chăm chú, khóe môi anh vương vấn nụ cười, dường như rất tận hưởng việc trao đổi nội dung chuyên môn với Dung Từ.Thấy vậy, Trình Nguyên sững sờ.Nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ, sau khi trao đổi xong ý tưởng, giáo sư Mã và giáo sư Lưu cũng đến.Giáo sư Mã thì Dung Từ đã gặp lần trước.Còn giáo sư Lưu là người Úc Mặc Huân giới thiệu cho cô quen khi cô cùng anh tham gia tiệc tối sau khi chính thức trở lại làm việc ở Trường Mặc năm ngoái.Khi đó, giáo sư Lưu đã biết Dung Từ là học trò của Nam Trí Tri.Sau đó họ cũng nói chuyện khá lâu tại triển lãm công nghệ năm ngoái.

Dung Từ gật đầu, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh bàn trà.

Phong Đình Thâm lại dặn dò: “Cho người pha cà phê mang vào.”

Khương Triết: “Đã dặn rồi ạ.”

Khương Triết vừa dứt lời thì Từ Tuyết Na bưng cà phê gõ cửa bước vào.

Thấy người đến là Dung Từ, cô ta sững sờ: “Chị Dung?”

Từ Tuyết Na là người tiếp nhận công việc của cô sau khi cô rời khỏi Tập đoàn Phong Thị, kể từ đó đến nay cô và Từ Tuyết Na hầu như không liên lạc.

Dung Từ gật đầu mỉm cười: “Đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không gặp.”

Từ Tuyết Na cũng cười.

Tuy nhiên, hoàn cảnh hiện tại không thích hợp, cô ta cũng không tiện hàn huyên nhiều với Dung Từ.

Cô ta đặt cà phê đã pha sẵn trước mặt Dung Từ và Phong Đình Thâm, định rời đi thì như nhớ ra điều gì lại báo cáo với Phong Đình Thâm một số công việc.

Phong Đình Thâm nghe xong nói: “Biết rồi, chiều nay tôi rảnh, bảo cậu ta đến trước ba giờ chiều.”

“Vâng ạ.”

Từ Tuyết Na đáp lời lại cười gật đầu chào Dung Từ rồi vội vàng rời đi.

Dung Từ nhìn theo, chậm rãi khuấy ly cà phê.

Là tổ trưởng bộ phận thư ký, đích thân đến văn phòng Phong Đình Thâm báo cáo công việc lẽ ra là chuyện bình thường.

Nhưng năm xưa khi còn làm việc, cô lại bị yêu cầu nghiêm ngặt chỉ được phép trao đổi với hai thư ký của Phong Đình Thâm.

Trong hơn hai năm làm tổ trưởng, cô chỉ được phép đích thân mang cà phê vào văn phòng cho Phong Đình Thâm khi Trình Nguyên và những người khác quá bận rộn.

Còn chuyện đích thân báo cáo công việc với anh, trong hơn hai năm, chưa từng xảy ra lần nào.

Phong Đình Thâm quả thực phòng bị cô rất kỹ.

Nghĩ đến những chuyện này, cô bưng tách cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ.

Hồi đó khi cô sắp nghỉ việc, Từ Tuyết Na nhờ cô dạy pha cà phê, cô cũng đã dạy rất nghiêm túc.

Tuy nhiên, cà phê chưa trôi xuống cổ họng, cô đã cảm thấy vị cà phê Từ Tuyết Na pha không giống vị cô dạy.

Cô nhấp một ngụm nhỏ, phát hiện vị tuy có khác biệt nhưng cũng rất ngon.

Khi cô đặt tách cà phê xuống, thấy Phong Đình Thâm cũng uống một ngụm, trông có vẻ anh cũng rất hài lòng với cà phê Từ Tuyết Na pha.

Năm xưa cô còn trẻ người non dạ, từng có chút tự mãn vì Phong Đình Thâm chỉ thích uống cà phê do chính tay cô pha.

Nhưng giờ xem ra...

Chỉ là cà phê thôi mà.

Không còn vị này thì đổi vị khác.

Chẳng phải chuyện gì quan trọng.

Giờ nghĩ lại, cô của ngày xưa quả thực vừa ngốc nghếch vừa nực cười.

Đang nghĩ về những chuyện đã qua, cô nghe thấy Phong Đình Thâm lên tiếng: “Lần trước tôi và Úc tổng bàn đến đâu rồi, Úc tổng có nói với cô không?”

“Có ạ.” Dung Từ cắt đứt dòng suy nghĩ, tập trung vào công việc: “Cứ tiếp tục theo mạch câu chuyện lần trước là được.”

Phong Đình Thâm: “Được.”

“Về kiến trúc tính toán độ chính xác hỗn hợp đã bàn lần trước, vấn đề về cấp độ quy mô tham số cuối cùng, tôi thấy phương án các cô đưa ra rất tốt, hiện tại tôi cũng có chút ý tưởng, muốn bàn kỹ hơn với bên cô.”

Dung Từ: “Vâng.”

Về công nghệ mới nhất họ áp dụng, sự cải thiện về tốc độ suy luận, Dung Từ trao đổi chi tiết với Phong Đình Thâm.

Trong đó liên quan đến rất nhiều công nghệ then chốt.

Những công nghệ này đều là nội dung bảo mật trong hợp tác giữa hai bên.

Liên quan đến kiến thức chuyên sâu trong lĩnh vực AI như vậy, Trình Nguyên và Khương Triết quả thực nghe không hiểu.

Nhưng Phong Đình Thâm và Dung Từ lại nói chuyện rất ăn ý.

Hơn nữa càng nói chuyện, Trình Nguyên càng phát hiện ra ánh mắt Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ so với trước đây có thêm vẻ ngạc nhiên và tán thưởng.

Đây là điều trước đây Phong Đình Thâm chưa từng có khi nhìn Dung Từ.

Hơn nữa, hiện tại ánh mắt Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ rất chăm chú, khóe môi anh vương vấn nụ cười, dường như rất tận hưởng việc trao đổi nội dung chuyên môn với Dung Từ.

Thấy vậy, Trình Nguyên sững sờ.

Nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ, sau khi trao đổi xong ý tưởng, giáo sư Mã và giáo sư Lưu cũng đến.

Giáo sư Mã thì Dung Từ đã gặp lần trước.

Còn giáo sư Lưu là người Úc Mặc Huân giới thiệu cho cô quen khi cô cùng anh tham gia tiệc tối sau khi chính thức trở lại làm việc ở Trường Mặc năm ngoái.

Khi đó, giáo sư Lưu đã biết Dung Từ là học trò của Nam Trí Tri.

Sau đó họ cũng nói chuyện khá lâu tại triển lãm công nghệ năm ngoái.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ gật đầu, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh bàn trà.Phong Đình Thâm lại dặn dò: “Cho người pha cà phê mang vào.”Khương Triết: “Đã dặn rồi ạ.”Khương Triết vừa dứt lời thì Từ Tuyết Na bưng cà phê gõ cửa bước vào.Thấy người đến là Dung Từ, cô ta sững sờ: “Chị Dung?”Từ Tuyết Na là người tiếp nhận công việc của cô sau khi cô rời khỏi Tập đoàn Phong Thị, kể từ đó đến nay cô và Từ Tuyết Na hầu như không liên lạc.Dung Từ gật đầu mỉm cười: “Đã lâu không gặp.”“Đã lâu không gặp.”Từ Tuyết Na cũng cười.Tuy nhiên, hoàn cảnh hiện tại không thích hợp, cô ta cũng không tiện hàn huyên nhiều với Dung Từ.Cô ta đặt cà phê đã pha sẵn trước mặt Dung Từ và Phong Đình Thâm, định rời đi thì như nhớ ra điều gì lại báo cáo với Phong Đình Thâm một số công việc.Phong Đình Thâm nghe xong nói: “Biết rồi, chiều nay tôi rảnh, bảo cậu ta đến trước ba giờ chiều.”“Vâng ạ.”Từ Tuyết Na đáp lời lại cười gật đầu chào Dung Từ rồi vội vàng rời đi.Dung Từ nhìn theo, chậm rãi khuấy ly cà phê.Là tổ trưởng bộ phận thư ký, đích thân đến văn phòng Phong Đình Thâm báo cáo công việc lẽ ra là chuyện bình thường.Nhưng năm xưa khi còn làm việc, cô lại bị yêu cầu nghiêm ngặt chỉ được phép trao đổi với hai thư ký của Phong Đình Thâm.Trong hơn hai năm làm tổ trưởng, cô chỉ được phép đích thân mang cà phê vào văn phòng cho Phong Đình Thâm khi Trình Nguyên và những người khác quá bận rộn.Còn chuyện đích thân báo cáo công việc với anh, trong hơn hai năm, chưa từng xảy ra lần nào.Phong Đình Thâm quả thực phòng bị cô rất kỹ.Nghĩ đến những chuyện này, cô bưng tách cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ.Hồi đó khi cô sắp nghỉ việc, Từ Tuyết Na nhờ cô dạy pha cà phê, cô cũng đã dạy rất nghiêm túc.Tuy nhiên, cà phê chưa trôi xuống cổ họng, cô đã cảm thấy vị cà phê Từ Tuyết Na pha không giống vị cô dạy.Cô nhấp một ngụm nhỏ, phát hiện vị tuy có khác biệt nhưng cũng rất ngon.Khi cô đặt tách cà phê xuống, thấy Phong Đình Thâm cũng uống một ngụm, trông có vẻ anh cũng rất hài lòng với cà phê Từ Tuyết Na pha.Năm xưa cô còn trẻ người non dạ, từng có chút tự mãn vì Phong Đình Thâm chỉ thích uống cà phê do chính tay cô pha.Nhưng giờ xem ra...Chỉ là cà phê thôi mà.Không còn vị này thì đổi vị khác.Chẳng phải chuyện gì quan trọng.Giờ nghĩ lại, cô của ngày xưa quả thực vừa ngốc nghếch vừa nực cười.Đang nghĩ về những chuyện đã qua, cô nghe thấy Phong Đình Thâm lên tiếng: “Lần trước tôi và Úc tổng bàn đến đâu rồi, Úc tổng có nói với cô không?”“Có ạ.” Dung Từ cắt đứt dòng suy nghĩ, tập trung vào công việc: “Cứ tiếp tục theo mạch câu chuyện lần trước là được.”Phong Đình Thâm: “Được.”“Về kiến trúc tính toán độ chính xác hỗn hợp đã bàn lần trước, vấn đề về cấp độ quy mô tham số cuối cùng, tôi thấy phương án các cô đưa ra rất tốt, hiện tại tôi cũng có chút ý tưởng, muốn bàn kỹ hơn với bên cô.”Dung Từ: “Vâng.”Về công nghệ mới nhất họ áp dụng, sự cải thiện về tốc độ suy luận, Dung Từ trao đổi chi tiết với Phong Đình Thâm.Trong đó liên quan đến rất nhiều công nghệ then chốt.Những công nghệ này đều là nội dung bảo mật trong hợp tác giữa hai bên.Liên quan đến kiến thức chuyên sâu trong lĩnh vực AI như vậy, Trình Nguyên và Khương Triết quả thực nghe không hiểu.Nhưng Phong Đình Thâm và Dung Từ lại nói chuyện rất ăn ý.Hơn nữa càng nói chuyện, Trình Nguyên càng phát hiện ra ánh mắt Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ so với trước đây có thêm vẻ ngạc nhiên và tán thưởng.Đây là điều trước đây Phong Đình Thâm chưa từng có khi nhìn Dung Từ.Hơn nữa, hiện tại ánh mắt Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ rất chăm chú, khóe môi anh vương vấn nụ cười, dường như rất tận hưởng việc trao đổi nội dung chuyên môn với Dung Từ.Thấy vậy, Trình Nguyên sững sờ.Nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ, sau khi trao đổi xong ý tưởng, giáo sư Mã và giáo sư Lưu cũng đến.Giáo sư Mã thì Dung Từ đã gặp lần trước.Còn giáo sư Lưu là người Úc Mặc Huân giới thiệu cho cô quen khi cô cùng anh tham gia tiệc tối sau khi chính thức trở lại làm việc ở Trường Mặc năm ngoái.Khi đó, giáo sư Lưu đã biết Dung Từ là học trò của Nam Trí Tri.Sau đó họ cũng nói chuyện khá lâu tại triển lãm công nghệ năm ngoái.

Chương 255