Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 261

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tuy Dung Từ, Lâm Vu và những người khác cùng xuất hiện trong buổi tọa đàm tại Đại học Q nhưng suốt cả ngày hôm đó, giữa họ hoàn toàn không có bất kỳ sự giao thiệp nào.Ba bốn giờ chiều hôm đó, Dung Từ và Úc Mặc Huân chuẩn bị rời khỏi Đại học Q.Khi giáo sư Lưu và hiệu trưởng tiễn họ ra về, giáo sư Lưu lại mời Dung Từ: “Thứ Bảy này trong thành phố còn có một buổi hội thảo nghiên cứu, không biết hai vị...”Nghe đến đây, bước chân Dung Từ khựng lại, ánh mắt cô vô tình rơi vào Tôn Nguyệt Thanh đang đứng cách đó không xa.Cô thu hồi tầm mắt, mím môi rồi mới mở miệng: “Xin lỗi, thứ Bảy này tôi có việc quan trọng cần giải quyết nên không tham gia được.”Chào tạm biệt giáo sư Lưu và hiệu trưởng, đợi xe chạy ra khỏi Đại học Q, Úc Mặc Huân mới nói: “Vừa nãy cảm xúc của em không ổn lắm, có chuyện gì sao?”Lúc nãy nhắc đến lịch trình thứ Bảy, anh đã chú ý ngay đến sự dao động cảm xúc của cô khi nhìn thấy Tôn Nguyệt Thanh nhưng vì có người ngoài nên anh không tiện hỏi nhiều.Dung Từ cụp mắt, nhạt giọng đáp: “Thứ Bảy là sinh nhật mẹ em.”Úc Mặc Huân nghe vậy, giọng nghẹn lại.Việc mẹ Dung Từ phải sống trong viện điều dưỡng quanh năm suốt tháng hoàn toàn là do Tôn Nguyệt Thanh và những người khác ban tặng, thảo nào vừa nãy khi đối mặt với Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu, Dung Từ lại bộc lộ cảm xúc như vậy.Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng: “Đối với nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, em có suy nghĩ gì không?”Dung Từ nắm chặt tay thành nắm đấm: “Em không muốn để họ sống yên ổn nhưng mà...”Nhưng hiện tại họ có Phong Đình Thâm bảo vệ, dù Trường Mặc đang phát triển rất tốt, muốn động đến họ e rằng cũng vô cùng khó khăn.Điều này, dù Dung Từ không nói ra, Úc Mặc Huân cũng hiểu.Anh an ủi: “Thiên đạo tuần hoàn, anh tin sẽ có ngày tìm được cơ hội, đừng quá nản lòng.”Dung Từ: “Vâng.”Thứ Bảy, sau khi Dung Từ cùng vợ chồng Dung Trường Thịnh tự tay làm xong bánh kem, họ lái xe đến viện điều dưỡng.Một thời gian không gặp, Dung Ánh Thịnh trông gầy hơn trước nhiều.Nhìn nhân viên viện điều dưỡng nhiệt tình tổ chức sinh nhật cho bà nhưng Dung Ánh Thịnh là nhân vật chính lại như người mất hồn, thờ ơ với không khí náo nhiệt và những lời chúc tụng xung quanh, Dung Từ và bà cụ Dung đau lòng như cắt.Lúc này, viện trưởng đi tới, thấy vẻ đau khổ của họ, trên mặt bà cũng lộ vẻ không nỡ nhưng im lặng hai giây sau, bà vẫn mở miệng:“Sáng nay, chúng tôi đã kiểm tra sức khỏe tổng quát cho Ánh Thịnh, phát hiện tình trạng của cô ấy xấu đi rõ rệt, nhiều cơ quan trong cơ thể có dấu hiệu suy kiệt...”Dung Từ và bà cụ Dung nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Sao... sao lại như vậy?!”Viện trưởng nói: “Những năm qua, Ánh Thịnh bị ức chế tâm lý quá mức lại chán ăn, kéo dài lâu ngày ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe, hệ miễn dịch ngày càng kém đi, cho nên...”“Vậy... vậy...”“Chúng tôi cần kiểm tra thêm để xác định chính xác tình hình nhưng hiện tại sức khỏe cô ấy quá yếu, nếu cứ tiếp tục xấu đi thế này, e là e là...”E là không còn nhiều thời gian nữa.Lời này, Dung Từ và mọi người đều hiểu.Bà cụ Dung loạng choạng suýt ngất.Rời khỏi viện điều dưỡng, về đến nhà họ Dung, bà cụ Dung thất thần trở về phòng.Tuy nhiên, dù tâm trạng có tồi tệ, đau khổ đến đâu, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.Lúc này trời đã tối, dù mọi người không có khẩu vị nhưng cơm vẫn phải ăn.Dung Từ cầm điện thoại, lái xe ra siêu thị gần nhà mua thức ăn.

Tuy Dung Từ, Lâm Vu và những người khác cùng xuất hiện trong buổi tọa đàm tại Đại học Q nhưng suốt cả ngày hôm đó, giữa họ hoàn toàn không có bất kỳ sự giao thiệp nào.

Ba bốn giờ chiều hôm đó, Dung Từ và Úc Mặc Huân chuẩn bị rời khỏi Đại học Q.

Khi giáo sư Lưu và hiệu trưởng tiễn họ ra về, giáo sư Lưu lại mời Dung Từ: “Thứ Bảy này trong thành phố còn có một buổi hội thảo nghiên cứu, không biết hai vị...”

Nghe đến đây, bước chân Dung Từ khựng lại, ánh mắt cô vô tình rơi vào Tôn Nguyệt Thanh đang đứng cách đó không xa.

Cô thu hồi tầm mắt, mím môi rồi mới mở miệng: “Xin lỗi, thứ Bảy này tôi có việc quan trọng cần giải quyết nên không tham gia được.”

Chào tạm biệt giáo sư Lưu và hiệu trưởng, đợi xe chạy ra khỏi Đại học Q, Úc Mặc Huân mới nói: “Vừa nãy cảm xúc của em không ổn lắm, có chuyện gì sao?”

Lúc nãy nhắc đến lịch trình thứ Bảy, anh đã chú ý ngay đến sự dao động cảm xúc của cô khi nhìn thấy Tôn Nguyệt Thanh nhưng vì có người ngoài nên anh không tiện hỏi nhiều.

Dung Từ cụp mắt, nhạt giọng đáp: “Thứ Bảy là sinh nhật mẹ em.”

Úc Mặc Huân nghe vậy, giọng nghẹn lại.

Việc mẹ Dung Từ phải sống trong viện điều dưỡng quanh năm suốt tháng hoàn toàn là do Tôn Nguyệt Thanh và những người khác ban tặng, thảo nào vừa nãy khi đối mặt với Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu, Dung Từ lại bộc lộ cảm xúc như vậy.

Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng: “Đối với nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, em có suy nghĩ gì không?”

Dung Từ nắm chặt tay thành nắm đấm: “Em không muốn để họ sống yên ổn nhưng mà...”

Nhưng hiện tại họ có Phong Đình Thâm bảo vệ, dù Trường Mặc đang phát triển rất tốt, muốn động đến họ e rằng cũng vô cùng khó khăn.

Điều này, dù Dung Từ không nói ra, Úc Mặc Huân cũng hiểu.

Anh an ủi: “Thiên đạo tuần hoàn, anh tin sẽ có ngày tìm được cơ hội, đừng quá nản lòng.”

Dung Từ: “Vâng.”

Thứ Bảy, sau khi Dung Từ cùng vợ chồng Dung Trường Thịnh tự tay làm xong bánh kem, họ lái xe đến viện điều dưỡng.

Một thời gian không gặp, Dung Ánh Thịnh trông gầy hơn trước nhiều.

Nhìn nhân viên viện điều dưỡng nhiệt tình tổ chức sinh nhật cho bà nhưng Dung Ánh Thịnh là nhân vật chính lại như người mất hồn, thờ ơ với không khí náo nhiệt và những lời chúc tụng xung quanh, Dung Từ và bà cụ Dung đau lòng như cắt.

Lúc này, viện trưởng đi tới, thấy vẻ đau khổ của họ, trên mặt bà cũng lộ vẻ không nỡ nhưng im lặng hai giây sau, bà vẫn mở miệng:

“Sáng nay, chúng tôi đã kiểm tra sức khỏe tổng quát cho Ánh Thịnh, phát hiện tình trạng của cô ấy xấu đi rõ rệt, nhiều cơ quan trong cơ thể có dấu hiệu suy kiệt...”

Dung Từ và bà cụ Dung nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Sao... sao lại như vậy?!”

Viện trưởng nói: “Những năm qua, Ánh Thịnh bị ức chế tâm lý quá mức lại chán ăn, kéo dài lâu ngày ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe, hệ miễn dịch ngày càng kém đi, cho nên...”

“Vậy... vậy...”

“Chúng tôi cần kiểm tra thêm để xác định chính xác tình hình nhưng hiện tại sức khỏe cô ấy quá yếu, nếu cứ tiếp tục xấu đi thế này, e là e là...”

E là không còn nhiều thời gian nữa.

Lời này, Dung Từ và mọi người đều hiểu.

Bà cụ Dung loạng choạng suýt ngất.

Rời khỏi viện điều dưỡng, về đến nhà họ Dung, bà cụ Dung thất thần trở về phòng.

Tuy nhiên, dù tâm trạng có tồi tệ, đau khổ đến đâu, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Lúc này trời đã tối, dù mọi người không có khẩu vị nhưng cơm vẫn phải ăn.

Dung Từ cầm điện thoại, lái xe ra siêu thị gần nhà mua thức ăn.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tuy Dung Từ, Lâm Vu và những người khác cùng xuất hiện trong buổi tọa đàm tại Đại học Q nhưng suốt cả ngày hôm đó, giữa họ hoàn toàn không có bất kỳ sự giao thiệp nào.Ba bốn giờ chiều hôm đó, Dung Từ và Úc Mặc Huân chuẩn bị rời khỏi Đại học Q.Khi giáo sư Lưu và hiệu trưởng tiễn họ ra về, giáo sư Lưu lại mời Dung Từ: “Thứ Bảy này trong thành phố còn có một buổi hội thảo nghiên cứu, không biết hai vị...”Nghe đến đây, bước chân Dung Từ khựng lại, ánh mắt cô vô tình rơi vào Tôn Nguyệt Thanh đang đứng cách đó không xa.Cô thu hồi tầm mắt, mím môi rồi mới mở miệng: “Xin lỗi, thứ Bảy này tôi có việc quan trọng cần giải quyết nên không tham gia được.”Chào tạm biệt giáo sư Lưu và hiệu trưởng, đợi xe chạy ra khỏi Đại học Q, Úc Mặc Huân mới nói: “Vừa nãy cảm xúc của em không ổn lắm, có chuyện gì sao?”Lúc nãy nhắc đến lịch trình thứ Bảy, anh đã chú ý ngay đến sự dao động cảm xúc của cô khi nhìn thấy Tôn Nguyệt Thanh nhưng vì có người ngoài nên anh không tiện hỏi nhiều.Dung Từ cụp mắt, nhạt giọng đáp: “Thứ Bảy là sinh nhật mẹ em.”Úc Mặc Huân nghe vậy, giọng nghẹn lại.Việc mẹ Dung Từ phải sống trong viện điều dưỡng quanh năm suốt tháng hoàn toàn là do Tôn Nguyệt Thanh và những người khác ban tặng, thảo nào vừa nãy khi đối mặt với Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu, Dung Từ lại bộc lộ cảm xúc như vậy.Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng: “Đối với nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, em có suy nghĩ gì không?”Dung Từ nắm chặt tay thành nắm đấm: “Em không muốn để họ sống yên ổn nhưng mà...”Nhưng hiện tại họ có Phong Đình Thâm bảo vệ, dù Trường Mặc đang phát triển rất tốt, muốn động đến họ e rằng cũng vô cùng khó khăn.Điều này, dù Dung Từ không nói ra, Úc Mặc Huân cũng hiểu.Anh an ủi: “Thiên đạo tuần hoàn, anh tin sẽ có ngày tìm được cơ hội, đừng quá nản lòng.”Dung Từ: “Vâng.”Thứ Bảy, sau khi Dung Từ cùng vợ chồng Dung Trường Thịnh tự tay làm xong bánh kem, họ lái xe đến viện điều dưỡng.Một thời gian không gặp, Dung Ánh Thịnh trông gầy hơn trước nhiều.Nhìn nhân viên viện điều dưỡng nhiệt tình tổ chức sinh nhật cho bà nhưng Dung Ánh Thịnh là nhân vật chính lại như người mất hồn, thờ ơ với không khí náo nhiệt và những lời chúc tụng xung quanh, Dung Từ và bà cụ Dung đau lòng như cắt.Lúc này, viện trưởng đi tới, thấy vẻ đau khổ của họ, trên mặt bà cũng lộ vẻ không nỡ nhưng im lặng hai giây sau, bà vẫn mở miệng:“Sáng nay, chúng tôi đã kiểm tra sức khỏe tổng quát cho Ánh Thịnh, phát hiện tình trạng của cô ấy xấu đi rõ rệt, nhiều cơ quan trong cơ thể có dấu hiệu suy kiệt...”Dung Từ và bà cụ Dung nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Sao... sao lại như vậy?!”Viện trưởng nói: “Những năm qua, Ánh Thịnh bị ức chế tâm lý quá mức lại chán ăn, kéo dài lâu ngày ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe, hệ miễn dịch ngày càng kém đi, cho nên...”“Vậy... vậy...”“Chúng tôi cần kiểm tra thêm để xác định chính xác tình hình nhưng hiện tại sức khỏe cô ấy quá yếu, nếu cứ tiếp tục xấu đi thế này, e là e là...”E là không còn nhiều thời gian nữa.Lời này, Dung Từ và mọi người đều hiểu.Bà cụ Dung loạng choạng suýt ngất.Rời khỏi viện điều dưỡng, về đến nhà họ Dung, bà cụ Dung thất thần trở về phòng.Tuy nhiên, dù tâm trạng có tồi tệ, đau khổ đến đâu, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.Lúc này trời đã tối, dù mọi người không có khẩu vị nhưng cơm vẫn phải ăn.Dung Từ cầm điện thoại, lái xe ra siêu thị gần nhà mua thức ăn.

Chương 261