Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 274

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Buổi chiều, Dung Từ và Cố Diên đang bàn chuyện công việc trong công ty thì có tiếng gõ cửa: “Cô Dung, luật sư Bùi đến rồi ạ.”“Được, tôi biết rồi.” Nói xong, Dung Từ quay sang Cố Diên: “Tôi còn chút việc riêng phải xử lý, anh về làm việc trước đi.”Cố Diên nhìn Bùi Tự Thần và trợ lý của anh ta, gật đầu rồi rời đi.Bùi Tự Thần và trợ lý mỗi người xách một chiếc vali, sau khi thư ký Tiền đóng cửa lại, họ lấy từng loại giấy tờ thỏa thuận và chứng nhận bên trong ra kiểm kê.Kiểm kê và bàn giao xong, Bùi Tự Thần nói:“À đúng rồi, luật sư của Phong Đình Thâm nói Phong Đình Thâm nhờ tôi nhắn với cô một câu, nói nếu cô thấy phiền phức, không muốn tham gia quản lý và quyết sách của bất kỳ công ty nào, muốn bán số cổ phần này thì ngài ấy sẽ là một người mua rất tốt.”Dung Từ nghe vậy, nhạt giọng đáp: “Tôi biết rồi.”Nói chuyện xong với Dung Từ, Bùi Tự Thần không nán lại lâu, nhanh chóng rời đi.Dung Từ nhìn hai vali đầy ắp các loại giấy tờ văn bản, tiện tay đặt sang một bên, tiếp tục vùi đầu vào công việc.Nửa tiếng sau, Úc Mặc Huân đến tìm cô.Bước vào văn phòng, định nói chuyện thì nhìn thấy hai chiếc vali dưới chân cô, tò mò hỏi: “Hửm? Cái gì thế này?”“Giấy tờ bất động sản trong thỏa thuận ly hôn giữa em và Phong Đình Thâm.”“Đều ở đây cả rồi á? Nhiều bất động sản thế này, tổng giá trị cả trăm tỷ, trong thỏa thuận nói anh ta xử lý xong trong vòng hai năm sau khi ly hôn là được mà, kết quả hai người còn chưa chính thức ly hôn, anh ta đã làm xong hết rồi? Nhanh thế?”Dung Từ: “Vâng, đều ở đây cả, không thiếu thứ gì.”Úc Mặc Huân không kìm được cười khẩy hai tiếng: “Hắn ta cũng vội vàng gớm nhỉ.”Hóa ra là đã xử lý xong hết rồi, thảo nào mấy hôm trước lại liên hệ Dung Từ làm thủ tục ly hôn.Nói xong, anh lại hỏi: “Tiền mặt cũng chuyển vào thẻ em rồi?”“Vâng, sáng nay chuyển rồi ạ.”“Chậc.” Phong Đình Thâm dứt khoát như vậy, dù biết Dung Từ đã nhìn về phía trước nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy có chút khó chịu thay cho cô.Không biết nghĩ đến điều gì, anh không nhịn được hừ một tiếng, nói:“Hai người còn chưa chính thức nhận giấy chứng nhận ly hôn, hắn ta đã vội vã sang tên hết những thứ này cho em, chẳng lẽ không sợ em đổi ý, không ly hôn với hắn nữa à?”Dung Từ đáp: “Em không biết.”Đối với chuyện giữa cô và Phong Đình Thâm, kể từ khi cô đề nghị ly hôn vào năm ngoái, cô chỉ chờ đợi kết quả ly hôn với anh mà thôi.Những chuyện khác, cô sẽ không nghĩ nhiều nữa.Úc Mặc Huân khựng lại, bỗng nói: “Phong Đình Thâm dám làm như vậy, sao anh cảm thấy, có lẽ ở một mức độ nào đó, hắn ta dường như khá tin tưởng em nhỉ?”Tin tưởng?Năm xưa sở dĩ giữa họ bắt đầu là vì sai lầm đêm đó.Đến tận bây giờ, anh vẫn cho rằng chuyện hôm đó là do cô cố tình sắp đặt.Đã trong lòng anh cô là một người tồi tệ như vậy, sao anh có thể có cái gọi là tin tưởng đối với cô được?Úc Mặc Huân cũng nhanh chóng nhớ ra chuyện này, nói: “Được rồi, coi như anh chưa nói gì.”Dung Từ chuyển chủ đề, hỏi: “Sư huynh tìm em có việc gì không?”“Chẳng phải sắp đến lễ kỷ niệm thành lập công ty chúng ta rồi sao? Anh muốn bàn với em về việc sắp xếp tiệc tối.”Sắp tới là lễ kỷ niệm mười năm thành lập công ty, Trường Mặc hiện tại đã khác xưa, cộng thêm đây là lễ kỷ niệm mười năm đầu tiên của Trường Mặc, đương nhiên phải tổ chức thật hoành tráng.Nhắc đến chuyện này, họ lập tức bàn sang công việc.Hiện tại sự hợp tác giữa Trường Mặc và Phong Thị rất nổi tiếng bên ngoài.Cuối cùng, Úc Mặc Huân nói: “Lễ kỷ niệm, chắc chắn phải mời bên Phong Thị rồi.”Dung Từ nói: “Không sao.”

Buổi chiều, Dung Từ và Cố Diên đang bàn chuyện công việc trong công ty thì có tiếng gõ cửa: “Cô Dung, luật sư Bùi đến rồi ạ.”

“Được, tôi biết rồi.” Nói xong, Dung Từ quay sang Cố Diên: “Tôi còn chút việc riêng phải xử lý, anh về làm việc trước đi.”

Cố Diên nhìn Bùi Tự Thần và trợ lý của anh ta, gật đầu rồi rời đi.

Bùi Tự Thần và trợ lý mỗi người xách một chiếc vali, sau khi thư ký Tiền đóng cửa lại, họ lấy từng loại giấy tờ thỏa thuận và chứng nhận bên trong ra kiểm kê.

Kiểm kê và bàn giao xong, Bùi Tự Thần nói:

“À đúng rồi, luật sư của Phong Đình Thâm nói Phong Đình Thâm nhờ tôi nhắn với cô một câu, nói nếu cô thấy phiền phức, không muốn tham gia quản lý và quyết sách của bất kỳ công ty nào, muốn bán số cổ phần này thì ngài ấy sẽ là một người mua rất tốt.”

Dung Từ nghe vậy, nhạt giọng đáp: “Tôi biết rồi.”

Nói chuyện xong với Dung Từ, Bùi Tự Thần không nán lại lâu, nhanh chóng rời đi.

Dung Từ nhìn hai vali đầy ắp các loại giấy tờ văn bản, tiện tay đặt sang một bên, tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Nửa tiếng sau, Úc Mặc Huân đến tìm cô.

Bước vào văn phòng, định nói chuyện thì nhìn thấy hai chiếc vali dưới chân cô, tò mò hỏi: “Hửm? Cái gì thế này?”

“Giấy tờ bất động sản trong thỏa thuận ly hôn giữa em và Phong Đình Thâm.”

“Đều ở đây cả rồi á? Nhiều bất động sản thế này, tổng giá trị cả trăm tỷ, trong thỏa thuận nói anh ta xử lý xong trong vòng hai năm sau khi ly hôn là được mà, kết quả hai người còn chưa chính thức ly hôn, anh ta đã làm xong hết rồi? Nhanh thế?”

Dung Từ: “Vâng, đều ở đây cả, không thiếu thứ gì.”

Úc Mặc Huân không kìm được cười khẩy hai tiếng: “Hắn ta cũng vội vàng gớm nhỉ.”

Hóa ra là đã xử lý xong hết rồi, thảo nào mấy hôm trước lại liên hệ Dung Từ làm thủ tục ly hôn.

Nói xong, anh lại hỏi: “Tiền mặt cũng chuyển vào thẻ em rồi?”

“Vâng, sáng nay chuyển rồi ạ.”

“Chậc.” Phong Đình Thâm dứt khoát như vậy, dù biết Dung Từ đã nhìn về phía trước nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy có chút khó chịu thay cho cô.

Không biết nghĩ đến điều gì, anh không nhịn được hừ một tiếng, nói:

“Hai người còn chưa chính thức nhận giấy chứng nhận ly hôn, hắn ta đã vội vã sang tên hết những thứ này cho em, chẳng lẽ không sợ em đổi ý, không ly hôn với hắn nữa à?”

Dung Từ đáp: “Em không biết.”

Đối với chuyện giữa cô và Phong Đình Thâm, kể từ khi cô đề nghị ly hôn vào năm ngoái, cô chỉ chờ đợi kết quả ly hôn với anh mà thôi.

Những chuyện khác, cô sẽ không nghĩ nhiều nữa.

Úc Mặc Huân khựng lại, bỗng nói: “Phong Đình Thâm dám làm như vậy, sao anh cảm thấy, có lẽ ở một mức độ nào đó, hắn ta dường như khá tin tưởng em nhỉ?”

Tin tưởng?

Năm xưa sở dĩ giữa họ bắt đầu là vì sai lầm đêm đó.

Đến tận bây giờ, anh vẫn cho rằng chuyện hôm đó là do cô cố tình sắp đặt.

Đã trong lòng anh cô là một người tồi tệ như vậy, sao anh có thể có cái gọi là tin tưởng đối với cô được?

Úc Mặc Huân cũng nhanh chóng nhớ ra chuyện này, nói: “Được rồi, coi như anh chưa nói gì.”

Dung Từ chuyển chủ đề, hỏi: “Sư huynh tìm em có việc gì không?”

“Chẳng phải sắp đến lễ kỷ niệm thành lập công ty chúng ta rồi sao? Anh muốn bàn với em về việc sắp xếp tiệc tối.”

Sắp tới là lễ kỷ niệm mười năm thành lập công ty, Trường Mặc hiện tại đã khác xưa, cộng thêm đây là lễ kỷ niệm mười năm đầu tiên của Trường Mặc, đương nhiên phải tổ chức thật hoành tráng.

Nhắc đến chuyện này, họ lập tức bàn sang công việc.

Hiện tại sự hợp tác giữa Trường Mặc và Phong Thị rất nổi tiếng bên ngoài.

Cuối cùng, Úc Mặc Huân nói: “Lễ kỷ niệm, chắc chắn phải mời bên Phong Thị rồi.”

Dung Từ nói: “Không sao.”

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Buổi chiều, Dung Từ và Cố Diên đang bàn chuyện công việc trong công ty thì có tiếng gõ cửa: “Cô Dung, luật sư Bùi đến rồi ạ.”“Được, tôi biết rồi.” Nói xong, Dung Từ quay sang Cố Diên: “Tôi còn chút việc riêng phải xử lý, anh về làm việc trước đi.”Cố Diên nhìn Bùi Tự Thần và trợ lý của anh ta, gật đầu rồi rời đi.Bùi Tự Thần và trợ lý mỗi người xách một chiếc vali, sau khi thư ký Tiền đóng cửa lại, họ lấy từng loại giấy tờ thỏa thuận và chứng nhận bên trong ra kiểm kê.Kiểm kê và bàn giao xong, Bùi Tự Thần nói:“À đúng rồi, luật sư của Phong Đình Thâm nói Phong Đình Thâm nhờ tôi nhắn với cô một câu, nói nếu cô thấy phiền phức, không muốn tham gia quản lý và quyết sách của bất kỳ công ty nào, muốn bán số cổ phần này thì ngài ấy sẽ là một người mua rất tốt.”Dung Từ nghe vậy, nhạt giọng đáp: “Tôi biết rồi.”Nói chuyện xong với Dung Từ, Bùi Tự Thần không nán lại lâu, nhanh chóng rời đi.Dung Từ nhìn hai vali đầy ắp các loại giấy tờ văn bản, tiện tay đặt sang một bên, tiếp tục vùi đầu vào công việc.Nửa tiếng sau, Úc Mặc Huân đến tìm cô.Bước vào văn phòng, định nói chuyện thì nhìn thấy hai chiếc vali dưới chân cô, tò mò hỏi: “Hửm? Cái gì thế này?”“Giấy tờ bất động sản trong thỏa thuận ly hôn giữa em và Phong Đình Thâm.”“Đều ở đây cả rồi á? Nhiều bất động sản thế này, tổng giá trị cả trăm tỷ, trong thỏa thuận nói anh ta xử lý xong trong vòng hai năm sau khi ly hôn là được mà, kết quả hai người còn chưa chính thức ly hôn, anh ta đã làm xong hết rồi? Nhanh thế?”Dung Từ: “Vâng, đều ở đây cả, không thiếu thứ gì.”Úc Mặc Huân không kìm được cười khẩy hai tiếng: “Hắn ta cũng vội vàng gớm nhỉ.”Hóa ra là đã xử lý xong hết rồi, thảo nào mấy hôm trước lại liên hệ Dung Từ làm thủ tục ly hôn.Nói xong, anh lại hỏi: “Tiền mặt cũng chuyển vào thẻ em rồi?”“Vâng, sáng nay chuyển rồi ạ.”“Chậc.” Phong Đình Thâm dứt khoát như vậy, dù biết Dung Từ đã nhìn về phía trước nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy có chút khó chịu thay cho cô.Không biết nghĩ đến điều gì, anh không nhịn được hừ một tiếng, nói:“Hai người còn chưa chính thức nhận giấy chứng nhận ly hôn, hắn ta đã vội vã sang tên hết những thứ này cho em, chẳng lẽ không sợ em đổi ý, không ly hôn với hắn nữa à?”Dung Từ đáp: “Em không biết.”Đối với chuyện giữa cô và Phong Đình Thâm, kể từ khi cô đề nghị ly hôn vào năm ngoái, cô chỉ chờ đợi kết quả ly hôn với anh mà thôi.Những chuyện khác, cô sẽ không nghĩ nhiều nữa.Úc Mặc Huân khựng lại, bỗng nói: “Phong Đình Thâm dám làm như vậy, sao anh cảm thấy, có lẽ ở một mức độ nào đó, hắn ta dường như khá tin tưởng em nhỉ?”Tin tưởng?Năm xưa sở dĩ giữa họ bắt đầu là vì sai lầm đêm đó.Đến tận bây giờ, anh vẫn cho rằng chuyện hôm đó là do cô cố tình sắp đặt.Đã trong lòng anh cô là một người tồi tệ như vậy, sao anh có thể có cái gọi là tin tưởng đối với cô được?Úc Mặc Huân cũng nhanh chóng nhớ ra chuyện này, nói: “Được rồi, coi như anh chưa nói gì.”Dung Từ chuyển chủ đề, hỏi: “Sư huynh tìm em có việc gì không?”“Chẳng phải sắp đến lễ kỷ niệm thành lập công ty chúng ta rồi sao? Anh muốn bàn với em về việc sắp xếp tiệc tối.”Sắp tới là lễ kỷ niệm mười năm thành lập công ty, Trường Mặc hiện tại đã khác xưa, cộng thêm đây là lễ kỷ niệm mười năm đầu tiên của Trường Mặc, đương nhiên phải tổ chức thật hoành tráng.Nhắc đến chuyện này, họ lập tức bàn sang công việc.Hiện tại sự hợp tác giữa Trường Mặc và Phong Thị rất nổi tiếng bên ngoài.Cuối cùng, Úc Mặc Huân nói: “Lễ kỷ niệm, chắc chắn phải mời bên Phong Thị rồi.”Dung Từ nói: “Không sao.”

Chương 274