Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 280

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ không trả lời câu hỏi này.Câu hỏi này từ rất lâu trước đây, cô đã từng hỏi rồi.Hơn nữa còn hỏi không chỉ một lần.Tuy nhiên, thế giới này vốn dĩ bất công như vậy.Đạo lý này cô đã sớm hiểu.Vì vậy từ rất lâu trước đây cô đã không còn hỏi nữa.Tuy nhiên, trước đây cô không đủ sức ngăn cản nhưng bây giờ...Dự án nền tảng giao thông thông minh đô thị này, cô và Úc Mặc Huân đều biết.Đó quả thực là một dự án tốt.Tuy nhiên, Trường Mặc hiện tại đang nổi như cồn trong nước, họ đang nắm trong tay những dự án tốt hơn, thực sự không phân thân ra được nên ban đầu cô và Úc Mặc Huân không định tham gia đấu thầu.Nhưng bây giờ...Cúp điện thoại, Dung Từ lên mạng tìm hiểu kỹ về tình hình cụ thể của dự án này.Dự án này nhằm tối ưu hóa việc điều phối các đoạn đường ùn tắc trong thành phố thông qua thuật toán AI, tích hợp các mô-đun giám sát giao thông, mạng lưới đèn tín hiệu, v.v.Nội dung kỹ thuật liên quan đến các mô-đun này, đối với các công ty khác có thể cần mất một thời gian để nghiền ngẫm, xây dựng chiến lược chi tiết.Nhưng đối với cô, thực sự không có gì khó khăn về mặt kỹ thuật.Còn về sự phát triển của xe không người lái Tấn Độ...Dung Từ im lặng suy nghĩ một lúc lâu rồi đứng dậy, đi đến văn phòng của Úc Mặc Huân.Úc Mặc Huân nghe cô nói xong thì cười:“Hóa ra là dự án giao thông của thành phố à, nhà họ Lâm có người chỉ điểm sau lưng, nắm chắc phần thắng trong tay phải không? Tuy trước đây chúng ta không định tham gia nhưng đã liên quan đến nhà họ Lâm, nếu chúng ta không tham gia thì đúng là có lỗi với bản thân quá!”Nói xong, anh bảo: “Đã em muốn làm, anh đương nhiên ủng hộ em nhưng như vậy thời gian này em sẽ rất vất vả đấy.”Dung Từ lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Em không sợ vất vả.”Nói xong, cô lại bàn với anh về chuyện xe không người lái của Tấn Độ.Nghe cô nói xong, Úc Mặc Huân hỏi: “Em có ý tưởng rồi à?”“Vâng.” Dung Từ nói: “Dù là về động cơ hay về khía cạnh kỹ thuật AI liên quan, em đều có thể cung cấp sự hỗ trợ kỹ thuật nhất định, sư huynh chỉ cần tìm người hợp tác với chúng ta là được.”Úc Mặc Huân bị người nhà họ Lâm và Phong Đình Thâm làm cho ức chế cả buổi chiều, giờ nghe đến đây, tâm trạng cuối cùng cũng thoải mái, nói: “Không thành vấn đề, chuyện này cứ giao cho sư huynh lo!”Đột nhiên phải tham gia thêm hai dự án, trong đó có một dự án lớn dài hạn đối với Trường Mặc, chắc chắn sẽ làm xáo trộn một số sắp xếp tổng thể của công ty.Nhưng Úc Mặc Huân vẫn vô điều kiện ủng hộ cô.Dung Từ biết anh làm vậy cũng là muốn giúp cô hả giận.Nghĩ đến đây, lòng cô ấm áp, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn sư huynh.”Úc Mặc Huân vỗ nhẹ đầu cô, nói: “Không cần cảm ơn sư huynh, dù sao thì nếu dự án thành công, sư huynh cũng kiếm được một khoản lớn mà. Sư huynh cũng còn trẻ, vẫn còn rất sung sức đấy nhé~”Đã quyết định làm, Dung Từ luôn có thói quen làm cho tốt nhất.Vì vậy, ngay tối hôm đó cô bắt đầu bắt tay vào xử lý việc đấu thầu dự án giao thông thành phố.Các vấn đề kỹ thuật và chỉ số cốt lõi cần quan tâm trong dự án này đối với cô đều không khó xử lý.Tuy nhiên ngày đấu thầu đã cận kề, thời gian của cô vẫn rất gấp rút.Vì vậy, đêm hôm đó, cô thức trắng đêm.Hôm sau, lẽ ra cô phải cùng Úc Mặc Huân đến Tập đoàn Phong Thị một chuyến.Nhưng cô không đi mà bảo Úc Mặc Huân nếu có vấn đề gì thì trao đổi trực tuyến với cô.Dù sao thì khi làm việc bình thường, các nhân viên kỹ thuật khác thường không theo kịp tốc độ của cô.Dù cô đích thân đến Phong Thị, trong công việc cô vẫn phải cho nhân viên kỹ thuật của Phong Thị chút thời gian để phản ứng.Giờ cô bận rộn cả hai bên, ngược lại sẽ không lãng phí thời gian của cô.Như vậy lại hóa hay.

Dung Từ không trả lời câu hỏi này.

Câu hỏi này từ rất lâu trước đây, cô đã từng hỏi rồi.

Hơn nữa còn hỏi không chỉ một lần.

Tuy nhiên, thế giới này vốn dĩ bất công như vậy.

Đạo lý này cô đã sớm hiểu.

Vì vậy từ rất lâu trước đây cô đã không còn hỏi nữa.

Tuy nhiên, trước đây cô không đủ sức ngăn cản nhưng bây giờ...

Dự án nền tảng giao thông thông minh đô thị này, cô và Úc Mặc Huân đều biết.

Đó quả thực là một dự án tốt.

Tuy nhiên, Trường Mặc hiện tại đang nổi như cồn trong nước, họ đang nắm trong tay những dự án tốt hơn, thực sự không phân thân ra được nên ban đầu cô và Úc Mặc Huân không định tham gia đấu thầu.

Nhưng bây giờ...

Cúp điện thoại, Dung Từ lên mạng tìm hiểu kỹ về tình hình cụ thể của dự án này.

Dự án này nhằm tối ưu hóa việc điều phối các đoạn đường ùn tắc trong thành phố thông qua thuật toán AI, tích hợp các mô-đun giám sát giao thông, mạng lưới đèn tín hiệu, v.v.

Nội dung kỹ thuật liên quan đến các mô-đun này, đối với các công ty khác có thể cần mất một thời gian để nghiền ngẫm, xây dựng chiến lược chi tiết.

Nhưng đối với cô, thực sự không có gì khó khăn về mặt kỹ thuật.

Còn về sự phát triển của xe không người lái Tấn Độ...

Dung Từ im lặng suy nghĩ một lúc lâu rồi đứng dậy, đi đến văn phòng của Úc Mặc Huân.

Úc Mặc Huân nghe cô nói xong thì cười:

“Hóa ra là dự án giao thông của thành phố à, nhà họ Lâm có người chỉ điểm sau lưng, nắm chắc phần thắng trong tay phải không? Tuy trước đây chúng ta không định tham gia nhưng đã liên quan đến nhà họ Lâm, nếu chúng ta không tham gia thì đúng là có lỗi với bản thân quá!”

Nói xong, anh bảo: “Đã em muốn làm, anh đương nhiên ủng hộ em nhưng như vậy thời gian này em sẽ rất vất vả đấy.”

Dung Từ lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Em không sợ vất vả.”

Nói xong, cô lại bàn với anh về chuyện xe không người lái của Tấn Độ.

Nghe cô nói xong, Úc Mặc Huân hỏi: “Em có ý tưởng rồi à?”

“Vâng.” Dung Từ nói: “Dù là về động cơ hay về khía cạnh kỹ thuật AI liên quan, em đều có thể cung cấp sự hỗ trợ kỹ thuật nhất định, sư huynh chỉ cần tìm người hợp tác với chúng ta là được.”

Úc Mặc Huân bị người nhà họ Lâm và Phong Đình Thâm làm cho ức chế cả buổi chiều, giờ nghe đến đây, tâm trạng cuối cùng cũng thoải mái, nói: “Không thành vấn đề, chuyện này cứ giao cho sư huynh lo!”

Đột nhiên phải tham gia thêm hai dự án, trong đó có một dự án lớn dài hạn đối với Trường Mặc, chắc chắn sẽ làm xáo trộn một số sắp xếp tổng thể của công ty.

Nhưng Úc Mặc Huân vẫn vô điều kiện ủng hộ cô.

Dung Từ biết anh làm vậy cũng là muốn giúp cô hả giận.

Nghĩ đến đây, lòng cô ấm áp, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn sư huynh.”

Úc Mặc Huân vỗ nhẹ đầu cô, nói: “Không cần cảm ơn sư huynh, dù sao thì nếu dự án thành công, sư huynh cũng kiếm được một khoản lớn mà. Sư huynh cũng còn trẻ, vẫn còn rất sung sức đấy nhé~”

Đã quyết định làm, Dung Từ luôn có thói quen làm cho tốt nhất.

Vì vậy, ngay tối hôm đó cô bắt đầu bắt tay vào xử lý việc đấu thầu dự án giao thông thành phố.

Các vấn đề kỹ thuật và chỉ số cốt lõi cần quan tâm trong dự án này đối với cô đều không khó xử lý.

Tuy nhiên ngày đấu thầu đã cận kề, thời gian của cô vẫn rất gấp rút.

Vì vậy, đêm hôm đó, cô thức trắng đêm.

Hôm sau, lẽ ra cô phải cùng Úc Mặc Huân đến Tập đoàn Phong Thị một chuyến.

Nhưng cô không đi mà bảo Úc Mặc Huân nếu có vấn đề gì thì trao đổi trực tuyến với cô.

Dù sao thì khi làm việc bình thường, các nhân viên kỹ thuật khác thường không theo kịp tốc độ của cô.

Dù cô đích thân đến Phong Thị, trong công việc cô vẫn phải cho nhân viên kỹ thuật của Phong Thị chút thời gian để phản ứng.

Giờ cô bận rộn cả hai bên, ngược lại sẽ không lãng phí thời gian của cô.

Như vậy lại hóa hay.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ không trả lời câu hỏi này.Câu hỏi này từ rất lâu trước đây, cô đã từng hỏi rồi.Hơn nữa còn hỏi không chỉ một lần.Tuy nhiên, thế giới này vốn dĩ bất công như vậy.Đạo lý này cô đã sớm hiểu.Vì vậy từ rất lâu trước đây cô đã không còn hỏi nữa.Tuy nhiên, trước đây cô không đủ sức ngăn cản nhưng bây giờ...Dự án nền tảng giao thông thông minh đô thị này, cô và Úc Mặc Huân đều biết.Đó quả thực là một dự án tốt.Tuy nhiên, Trường Mặc hiện tại đang nổi như cồn trong nước, họ đang nắm trong tay những dự án tốt hơn, thực sự không phân thân ra được nên ban đầu cô và Úc Mặc Huân không định tham gia đấu thầu.Nhưng bây giờ...Cúp điện thoại, Dung Từ lên mạng tìm hiểu kỹ về tình hình cụ thể của dự án này.Dự án này nhằm tối ưu hóa việc điều phối các đoạn đường ùn tắc trong thành phố thông qua thuật toán AI, tích hợp các mô-đun giám sát giao thông, mạng lưới đèn tín hiệu, v.v.Nội dung kỹ thuật liên quan đến các mô-đun này, đối với các công ty khác có thể cần mất một thời gian để nghiền ngẫm, xây dựng chiến lược chi tiết.Nhưng đối với cô, thực sự không có gì khó khăn về mặt kỹ thuật.Còn về sự phát triển của xe không người lái Tấn Độ...Dung Từ im lặng suy nghĩ một lúc lâu rồi đứng dậy, đi đến văn phòng của Úc Mặc Huân.Úc Mặc Huân nghe cô nói xong thì cười:“Hóa ra là dự án giao thông của thành phố à, nhà họ Lâm có người chỉ điểm sau lưng, nắm chắc phần thắng trong tay phải không? Tuy trước đây chúng ta không định tham gia nhưng đã liên quan đến nhà họ Lâm, nếu chúng ta không tham gia thì đúng là có lỗi với bản thân quá!”Nói xong, anh bảo: “Đã em muốn làm, anh đương nhiên ủng hộ em nhưng như vậy thời gian này em sẽ rất vất vả đấy.”Dung Từ lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Em không sợ vất vả.”Nói xong, cô lại bàn với anh về chuyện xe không người lái của Tấn Độ.Nghe cô nói xong, Úc Mặc Huân hỏi: “Em có ý tưởng rồi à?”“Vâng.” Dung Từ nói: “Dù là về động cơ hay về khía cạnh kỹ thuật AI liên quan, em đều có thể cung cấp sự hỗ trợ kỹ thuật nhất định, sư huynh chỉ cần tìm người hợp tác với chúng ta là được.”Úc Mặc Huân bị người nhà họ Lâm và Phong Đình Thâm làm cho ức chế cả buổi chiều, giờ nghe đến đây, tâm trạng cuối cùng cũng thoải mái, nói: “Không thành vấn đề, chuyện này cứ giao cho sư huynh lo!”Đột nhiên phải tham gia thêm hai dự án, trong đó có một dự án lớn dài hạn đối với Trường Mặc, chắc chắn sẽ làm xáo trộn một số sắp xếp tổng thể của công ty.Nhưng Úc Mặc Huân vẫn vô điều kiện ủng hộ cô.Dung Từ biết anh làm vậy cũng là muốn giúp cô hả giận.Nghĩ đến đây, lòng cô ấm áp, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn sư huynh.”Úc Mặc Huân vỗ nhẹ đầu cô, nói: “Không cần cảm ơn sư huynh, dù sao thì nếu dự án thành công, sư huynh cũng kiếm được một khoản lớn mà. Sư huynh cũng còn trẻ, vẫn còn rất sung sức đấy nhé~”Đã quyết định làm, Dung Từ luôn có thói quen làm cho tốt nhất.Vì vậy, ngay tối hôm đó cô bắt đầu bắt tay vào xử lý việc đấu thầu dự án giao thông thành phố.Các vấn đề kỹ thuật và chỉ số cốt lõi cần quan tâm trong dự án này đối với cô đều không khó xử lý.Tuy nhiên ngày đấu thầu đã cận kề, thời gian của cô vẫn rất gấp rút.Vì vậy, đêm hôm đó, cô thức trắng đêm.Hôm sau, lẽ ra cô phải cùng Úc Mặc Huân đến Tập đoàn Phong Thị một chuyến.Nhưng cô không đi mà bảo Úc Mặc Huân nếu có vấn đề gì thì trao đổi trực tuyến với cô.Dù sao thì khi làm việc bình thường, các nhân viên kỹ thuật khác thường không theo kịp tốc độ của cô.Dù cô đích thân đến Phong Thị, trong công việc cô vẫn phải cho nhân viên kỹ thuật của Phong Thị chút thời gian để phản ứng.Giờ cô bận rộn cả hai bên, ngược lại sẽ không lãng phí thời gian của cô.Như vậy lại hóa hay.

Chương 280