Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 284
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Nhờ phát hiện sớm và mức độ suy kiệt các cơ quan chưa nghiêm trọng, Tần lão và đội ngũ của bà, sau vài lần điều chỉnh dựa trên tình trạng sức khỏe tổng thể của Dung Ánh Thịnh, cuối cùng đã tìm ra phác đồ điều trị giúp ổn định bệnh tình cho bà.Nhận được tin, Dung Từ và bà cụ Dung như trút được gánh nặng, đám mây đen bao phủ nhà họ Dung suốt nửa tháng qua cuối cùng cũng tan biến.Tối hôm đó, bà cụ Dung mừng đến rơi nước mắt, thậm chí còn đích thân xuống bếp nấu bữa tối ăn mừng.Ăn xong, Dung Từ vừa ngồi xuống phòng khách cùng bà cụ thì Phong Cảnh Tâm gọi điện đến.Thực ra đã hơn một tháng kể từ lần cuối hai mẹ con nói chuyện điện thoại.Lần trước Phong Cảnh Tâm gọi, lẽ ra cô phải nghe máy.Tuy nhiên, lúc đó Dung Ánh Thịnh vừa phát hiện suy kiệt nội tạng không lâu, tâm trạng cô không tốt nên đã không nghe.Bây giờ...Bà cụ Dung nhìn thấy cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm, nói: “Nghe đi cháu.”Việc Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu, bà cụ Dung không thể không để tâm.Gần đây không thấy Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm về, bà đã đoán được Dung Từ lo lắng sự xuất hiện của con bé sẽ khiến tâm trạng vốn đã suy sụp của bà càng thêm tồi tệ.Tuy bà chưa bao giờ thực sự trách móc Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu nhưng những ngày qua, nếu Phong Cảnh Tâm thực sự xuất hiện trước mặt bà, quả thực sẽ dễ khiến bà rơi vào cảm xúc oán hận bất bình.Giờ bệnh tình của con gái đã có hy vọng, bà đương nhiên cũng mong Dung Từ và Phong Cảnh Tâm được đoàn tụ.Dung Từ nhìn tên Phong Cảnh Tâm trên màn hình điện thoại, vài giây sau mới bắt máy.Thời gian trước mẹ không nghe điện thoại, Phong Cảnh Tâm vốn định vài ngày sau gọi lại.Nhưng ba - người trước đây luôn khuyến khích cô bé gọi cho mẹ bất cứ lúc nào nhớ - lại bảo mẹ dạo này bận nhiều việc, bảo cô bé tạm thời đừng làm phiền mẹ nên cô bé mới nhịn không gọi cho Dung Từ.Tuy nhiên, lần này cô bé thực sự đã rất lâu không gặp mẹ cũng rất lâu rồi không nói chuyện điện thoại với mẹ.Hôm nay, cô bé không nhịn được nữa, thử gọi cho Dung Từ.Không ngờ mẹ nghe máy thật.Nghe thấy giọng Dung Từ, Phong Cảnh Tâm vẫn phấn khích như mọi khi: “Mẹ ơi!”Không đợi Dung Từ trả lời, nhớ đến việc mình nhớ mẹ mà không được gọi, giọng Phong Cảnh Tâm bỗng trở nên tủi thân: “Cuối cùng mẹ cũng nghe điện thoại của con rồi, mẹ không biết đâu, dạo này con nhớ mẹ lắm...”Nghe giọng nói nghẹn ngào, tủi thân như sắp khóc của con gái, Dung Từ cụp mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt rồi mới mở lời: “Con ăn tối chưa?”“Con ăn rồi ạ.” Nghe Dung Từ nói chuyện với mình, tâm trạng Phong Cảnh Tâm tốt lên hẳn, vội hỏi: “Mẹ ơi khi nào mẹ rảnh ạ, ngày mai con có thể... không, bây giờ con có thể qua tìm mẹ được không ạ?!”Dung Từ: “Ngày mai mẹ vẫn phải đi làm nhưng nếu con muốn qua thì cứ qua đi.”Nói xong, nhớ ra điều gì, cô lại nói: “Hỏi ý kiến ba con trước đã, nếu ba đồng ý thì con...”“Ba chắc chắn sẽ đồng ý ạ!” Nghe câu trả lời của Dung Từ, Phong Cảnh Tâm không đợi cô nói hết đã ngắt lời, hào hứng nói: “Bây giờ con đi thu dọn hành lý ngay đây, mẹ đợi con nhé!”Dứt lời, cô bé lập tức cúp máy, quay sang nói với Phong Đình Thâm đang ngồi bên cạnh: “Mẹ đồng ý cho con sang với mẹ rồi ạ!”Phong Đình Thâm lật một trang sách rồi mới ngẩng đầu lên: “Ba biết rồi, có cần ba đưa con đi không?”“Không cần đâu ạ!” Phong Cảnh Tâm nói xong, không đợi được một giây nào, kéo dì Lưu lên lầu thu dọn hành lý giúp mình.Vài phút sau, cô bé đeo ba lô nhỏ chạy xuống lầu, đi ngang qua Phong Đình Thâm vẫn đang ngồi đọc sách ở phòng khách, thậm chí chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, vừa vẫy tay vừa vội vàng chạy ra ngoài: “Ba ơi, con đi trước đây ạ~”Phong Đình Thâm ngẩng đầu, quay người nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang rời đi, nói: “Ừ, đi đường cẩn thận, à còn nữa, chúc ngủ ngon.”“Chúc ba ngủ ngon~”
Nhờ phát hiện sớm và mức độ suy kiệt các cơ quan chưa nghiêm trọng, Tần lão và đội ngũ của bà, sau vài lần điều chỉnh dựa trên tình trạng sức khỏe tổng thể của Dung Ánh Thịnh, cuối cùng đã tìm ra phác đồ điều trị giúp ổn định bệnh tình cho bà.
Nhận được tin, Dung Từ và bà cụ Dung như trút được gánh nặng, đám mây đen bao phủ nhà họ Dung suốt nửa tháng qua cuối cùng cũng tan biến.
Tối hôm đó, bà cụ Dung mừng đến rơi nước mắt, thậm chí còn đích thân xuống bếp nấu bữa tối ăn mừng.
Ăn xong, Dung Từ vừa ngồi xuống phòng khách cùng bà cụ thì Phong Cảnh Tâm gọi điện đến.
Thực ra đã hơn một tháng kể từ lần cuối hai mẹ con nói chuyện điện thoại.
Lần trước Phong Cảnh Tâm gọi, lẽ ra cô phải nghe máy.
Tuy nhiên, lúc đó Dung Ánh Thịnh vừa phát hiện suy kiệt nội tạng không lâu, tâm trạng cô không tốt nên đã không nghe.
Bây giờ...
Bà cụ Dung nhìn thấy cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm, nói: “Nghe đi cháu.”
Việc Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu, bà cụ Dung không thể không để tâm.
Gần đây không thấy Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm về, bà đã đoán được Dung Từ lo lắng sự xuất hiện của con bé sẽ khiến tâm trạng vốn đã suy sụp của bà càng thêm tồi tệ.
Tuy bà chưa bao giờ thực sự trách móc Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu nhưng những ngày qua, nếu Phong Cảnh Tâm thực sự xuất hiện trước mặt bà, quả thực sẽ dễ khiến bà rơi vào cảm xúc oán hận bất bình.
Giờ bệnh tình của con gái đã có hy vọng, bà đương nhiên cũng mong Dung Từ và Phong Cảnh Tâm được đoàn tụ.
Dung Từ nhìn tên Phong Cảnh Tâm trên màn hình điện thoại, vài giây sau mới bắt máy.
Thời gian trước mẹ không nghe điện thoại, Phong Cảnh Tâm vốn định vài ngày sau gọi lại.
Nhưng ba - người trước đây luôn khuyến khích cô bé gọi cho mẹ bất cứ lúc nào nhớ - lại bảo mẹ dạo này bận nhiều việc, bảo cô bé tạm thời đừng làm phiền mẹ nên cô bé mới nhịn không gọi cho Dung Từ.
Tuy nhiên, lần này cô bé thực sự đã rất lâu không gặp mẹ cũng rất lâu rồi không nói chuyện điện thoại với mẹ.
Hôm nay, cô bé không nhịn được nữa, thử gọi cho Dung Từ.
Không ngờ mẹ nghe máy thật.
Nghe thấy giọng Dung Từ, Phong Cảnh Tâm vẫn phấn khích như mọi khi: “Mẹ ơi!”
Không đợi Dung Từ trả lời, nhớ đến việc mình nhớ mẹ mà không được gọi, giọng Phong Cảnh Tâm bỗng trở nên tủi thân: “Cuối cùng mẹ cũng nghe điện thoại của con rồi, mẹ không biết đâu, dạo này con nhớ mẹ lắm...”
Nghe giọng nói nghẹn ngào, tủi thân như sắp khóc của con gái, Dung Từ cụp mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt rồi mới mở lời: “Con ăn tối chưa?”
“Con ăn rồi ạ.” Nghe Dung Từ nói chuyện với mình, tâm trạng Phong Cảnh Tâm tốt lên hẳn, vội hỏi: “Mẹ ơi khi nào mẹ rảnh ạ, ngày mai con có thể... không, bây giờ con có thể qua tìm mẹ được không ạ?!”
Dung Từ: “Ngày mai mẹ vẫn phải đi làm nhưng nếu con muốn qua thì cứ qua đi.”
Nói xong, nhớ ra điều gì, cô lại nói: “Hỏi ý kiến ba con trước đã, nếu ba đồng ý thì con...”
“Ba chắc chắn sẽ đồng ý ạ!” Nghe câu trả lời của Dung Từ, Phong Cảnh Tâm không đợi cô nói hết đã ngắt lời, hào hứng nói: “Bây giờ con đi thu dọn hành lý ngay đây, mẹ đợi con nhé!”
Dứt lời, cô bé lập tức cúp máy, quay sang nói với Phong Đình Thâm đang ngồi bên cạnh: “Mẹ đồng ý cho con sang với mẹ rồi ạ!”
Phong Đình Thâm lật một trang sách rồi mới ngẩng đầu lên: “Ba biết rồi, có cần ba đưa con đi không?”
“Không cần đâu ạ!” Phong Cảnh Tâm nói xong, không đợi được một giây nào, kéo dì Lưu lên lầu thu dọn hành lý giúp mình.
Vài phút sau, cô bé đeo ba lô nhỏ chạy xuống lầu, đi ngang qua Phong Đình Thâm vẫn đang ngồi đọc sách ở phòng khách, thậm chí chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, vừa vẫy tay vừa vội vàng chạy ra ngoài: “Ba ơi, con đi trước đây ạ~”
Phong Đình Thâm ngẩng đầu, quay người nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang rời đi, nói: “Ừ, đi đường cẩn thận, à còn nữa, chúc ngủ ngon.”
“Chúc ba ngủ ngon~”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Nhờ phát hiện sớm và mức độ suy kiệt các cơ quan chưa nghiêm trọng, Tần lão và đội ngũ của bà, sau vài lần điều chỉnh dựa trên tình trạng sức khỏe tổng thể của Dung Ánh Thịnh, cuối cùng đã tìm ra phác đồ điều trị giúp ổn định bệnh tình cho bà.Nhận được tin, Dung Từ và bà cụ Dung như trút được gánh nặng, đám mây đen bao phủ nhà họ Dung suốt nửa tháng qua cuối cùng cũng tan biến.Tối hôm đó, bà cụ Dung mừng đến rơi nước mắt, thậm chí còn đích thân xuống bếp nấu bữa tối ăn mừng.Ăn xong, Dung Từ vừa ngồi xuống phòng khách cùng bà cụ thì Phong Cảnh Tâm gọi điện đến.Thực ra đã hơn một tháng kể từ lần cuối hai mẹ con nói chuyện điện thoại.Lần trước Phong Cảnh Tâm gọi, lẽ ra cô phải nghe máy.Tuy nhiên, lúc đó Dung Ánh Thịnh vừa phát hiện suy kiệt nội tạng không lâu, tâm trạng cô không tốt nên đã không nghe.Bây giờ...Bà cụ Dung nhìn thấy cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm, nói: “Nghe đi cháu.”Việc Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu, bà cụ Dung không thể không để tâm.Gần đây không thấy Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm về, bà đã đoán được Dung Từ lo lắng sự xuất hiện của con bé sẽ khiến tâm trạng vốn đã suy sụp của bà càng thêm tồi tệ.Tuy bà chưa bao giờ thực sự trách móc Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu nhưng những ngày qua, nếu Phong Cảnh Tâm thực sự xuất hiện trước mặt bà, quả thực sẽ dễ khiến bà rơi vào cảm xúc oán hận bất bình.Giờ bệnh tình của con gái đã có hy vọng, bà đương nhiên cũng mong Dung Từ và Phong Cảnh Tâm được đoàn tụ.Dung Từ nhìn tên Phong Cảnh Tâm trên màn hình điện thoại, vài giây sau mới bắt máy.Thời gian trước mẹ không nghe điện thoại, Phong Cảnh Tâm vốn định vài ngày sau gọi lại.Nhưng ba - người trước đây luôn khuyến khích cô bé gọi cho mẹ bất cứ lúc nào nhớ - lại bảo mẹ dạo này bận nhiều việc, bảo cô bé tạm thời đừng làm phiền mẹ nên cô bé mới nhịn không gọi cho Dung Từ.Tuy nhiên, lần này cô bé thực sự đã rất lâu không gặp mẹ cũng rất lâu rồi không nói chuyện điện thoại với mẹ.Hôm nay, cô bé không nhịn được nữa, thử gọi cho Dung Từ.Không ngờ mẹ nghe máy thật.Nghe thấy giọng Dung Từ, Phong Cảnh Tâm vẫn phấn khích như mọi khi: “Mẹ ơi!”Không đợi Dung Từ trả lời, nhớ đến việc mình nhớ mẹ mà không được gọi, giọng Phong Cảnh Tâm bỗng trở nên tủi thân: “Cuối cùng mẹ cũng nghe điện thoại của con rồi, mẹ không biết đâu, dạo này con nhớ mẹ lắm...”Nghe giọng nói nghẹn ngào, tủi thân như sắp khóc của con gái, Dung Từ cụp mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt rồi mới mở lời: “Con ăn tối chưa?”“Con ăn rồi ạ.” Nghe Dung Từ nói chuyện với mình, tâm trạng Phong Cảnh Tâm tốt lên hẳn, vội hỏi: “Mẹ ơi khi nào mẹ rảnh ạ, ngày mai con có thể... không, bây giờ con có thể qua tìm mẹ được không ạ?!”Dung Từ: “Ngày mai mẹ vẫn phải đi làm nhưng nếu con muốn qua thì cứ qua đi.”Nói xong, nhớ ra điều gì, cô lại nói: “Hỏi ý kiến ba con trước đã, nếu ba đồng ý thì con...”“Ba chắc chắn sẽ đồng ý ạ!” Nghe câu trả lời của Dung Từ, Phong Cảnh Tâm không đợi cô nói hết đã ngắt lời, hào hứng nói: “Bây giờ con đi thu dọn hành lý ngay đây, mẹ đợi con nhé!”Dứt lời, cô bé lập tức cúp máy, quay sang nói với Phong Đình Thâm đang ngồi bên cạnh: “Mẹ đồng ý cho con sang với mẹ rồi ạ!”Phong Đình Thâm lật một trang sách rồi mới ngẩng đầu lên: “Ba biết rồi, có cần ba đưa con đi không?”“Không cần đâu ạ!” Phong Cảnh Tâm nói xong, không đợi được một giây nào, kéo dì Lưu lên lầu thu dọn hành lý giúp mình.Vài phút sau, cô bé đeo ba lô nhỏ chạy xuống lầu, đi ngang qua Phong Đình Thâm vẫn đang ngồi đọc sách ở phòng khách, thậm chí chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, vừa vẫy tay vừa vội vàng chạy ra ngoài: “Ba ơi, con đi trước đây ạ~”Phong Đình Thâm ngẩng đầu, quay người nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang rời đi, nói: “Ừ, đi đường cẩn thận, à còn nữa, chúc ngủ ngon.”“Chúc ba ngủ ngon~”