Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 302
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Thư ký đi ra ngoài, tâm trạng Lâm Vu ngày càng nặng nề.Kỹ thuật là nền tảng phát triển của công ty.Có Kiệt Hiệu là tấm gương sáng phía trước, Tấn Độ muốn chiếm một vị trí trên thị trường xe không người lái thì cần phải có bước đột phá về kỹ thuật một lần nữa.Nhưng đột phá kỹ thuật quá khó.Đến thời điểm hiện tại, cô ta đã đầu tư vào Tấn Độ sáu bảy trăm triệu.Nhưng Kiệt Hiệu khuấy đảo một trận, tương lai Tấn Độ trở nên mịt mờ, nếu tiếp tục đầu tư mà Tấn Độ sau này không đạt được đột phá kỹ thuật có tầm ảnh hưởng thì coi như mười mấy hai mươi tỷ đổ sông đổ bể.Nếu dừng lại ở đây, cô ta lại không cam lòng.Bây giờ cô ta nên tiến hay lùi...Nghĩ đến đây, cô ta nhớ tới Phong Đình Thâm.Tuy nhiên, liệu công ty sau này có đạt được đột phá kỹ thuật có lợi hay không, ngay cả anh cũng không thể chắc chắn được chứ?Cho nên dù có hỏi anh, chắc anh cũng không thể đưa ra một câu trả lời hoàn toàn chính xác.Lâm Vu ngồi thẫn thờ suy nghĩ rất lâu, mãi đến khi thư ký gõ cửa bước vào lần nữa, cô ta mới giật mình phát hiện đã đến giờ nghỉ trưa.Thư ký hỏi: “Tổng giám đốc Lâm, có cần tôi giúp cô đặt cơm trưa không ạ?”Lâm Vu liếc nhìn điện thoại, không nói gì.Kiệt Hiệu tác động đến Tấn Độ lớn thế nào, cô ta tin Phong Đình Thâm thậm chí còn rõ hơn cô ta.Vì vậy, với sự hiểu biết của cô ta về anh, anh đáng lẽ phải đoán được thái độ hiện tại của tổng giám đốc Trương và tổng giám đốc Vương đối với Tấn Độ mới phải.Bây giờ là lúc cô ta cần anh nhất.Tuy nhiên, kể từ bữa cơm với tổng giám đốc Trương ngày hôm qua, anh chưa từng liên lạc với cô ta một lần nào.Nhớ lại dáng vẻ chăm chú nhìn Dung Từ trên sân khấu của Phong Đình Thâm trong buổi ra mắt hôm qua, dường như đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô ta, trái tim cô ta như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn.Vậy nên hiện tại anh cũng giống như cô ta, thực ra vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc mà Dung Từ mang lại trong buổi ra mắt hôm qua phải không?Dung Từ bận rộn cả nửa ngày, hơn năm giờ chiều, điện thoại cô reo lên.Là cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm.Cô liếc nhìn, vẫn bắt máy: “Tâm Tâm, có chuyện gì vậy con?”“Mẹ ơi, trường con sắp nghỉ hè rồi, ngày mai trường tổ chức họp phụ huynh, mẹ đến họp cho con được không ạ?”Dung Từ khựng lại đã lâu rồi cô không quan tâm đến những chuyện này của con bé.“Nghỉ hè nhanh thế sao?”“Vâng ạ.”Dung Từ hoàn hồn, nhạt giọng hỏi: “Ba con bận à?”Buổi ra mắt của Kiệt Hiệu vừa diễn ra, Lâm Vu chắc đang sứt đầu mẻ trán nên anh không có thời gian đi họp phụ huynh cho Phong Cảnh Tâm sao?“Ba rảnh mà.” Phong Cảnh Tâm chu môi: “Nhưng con muốn mẹ đi cùng con cơ, sáng mai mẹ đến trường một chuyến nhé, được không ạ?”Dung Từ nói: “Mẹ biết rồi.”Phong Cảnh Tâm vui sướng reo lên: “Hoan hô!”“Mẹ còn việc phải làm, không nói chuyện nữa nhé, mai gặp.”“Vâng, mai gặp mẹ ạ!”Hôm sau.Sáng sớm, Dung Từ lái xe đến trường Phong Cảnh Tâm, vừa thấy cô, Phong Cảnh Tâm đã lao vào lòng cô: “Mẹ!”“Ừ.” Dung Từ xoa đầu con gái, dắt tay con vào trường.Mẹ Điềm Điềm và cô giáo Dương thấy cô đích thân đến họp phụ huynh cho Phong Cảnh Tâm đều khá ngạc nhiên.Dù sao thì kể từ hoạt động ngoại khóa lần trước, trường có tổ chức hoạt động gì thì cũng toàn là Phong Đình Thâm đưa Phong Cảnh Tâm đến.Cô giáo Dương chào hỏi: “Chào mẹ Tâm Tâm đã lâu không gặp.”“Đã lâu không gặp.”Chào hỏi xong, cô giáo Dương trao đổi với Dung Từ về tình hình học tập và rèn luyện của Phong Cảnh Tâm thời gian qua ở trường.Qua lời cô giáo, Dung Từ biết được Phong Cảnh Tâm dù ở nhà hay ở trường đều rất vui vẻ.Nói cách khác, Phong Đình Thâm quả thực rất quan tâm đến con bé.Trong lúc họp phụ huynh, Phong Cảnh Tâm nắm tay Dung Từ làm nũng: “Mẹ ơi, lâu lắm rồi mẹ con mình không đi ăn ngoài cùng nhau, lát nữa ăn trưa mẹ con mình đi ăn ngoài nhé?”Dung Từ đồng ý: “Được.”Tuy nhiên, sau khi họp phụ huynh xong, Dung Từ dắt tay Phong Cảnh Tâm ra khỏi cổng trường thì nhìn thấy Phong Đình Thâm bước xuống từ xe ô tô.Phong Cảnh Tâm thấy Phong Đình Thâm lại không hề ngạc nhiên, ngược lại còn vui vẻ nói: “Ba đến rồi ạ?”Phong Đình Thâm liếc nhìn Dung Từ một cái rồi mới đáp: “Ừ.”
Thư ký đi ra ngoài, tâm trạng Lâm Vu ngày càng nặng nề.
Kỹ thuật là nền tảng phát triển của công ty.
Có Kiệt Hiệu là tấm gương sáng phía trước, Tấn Độ muốn chiếm một vị trí trên thị trường xe không người lái thì cần phải có bước đột phá về kỹ thuật một lần nữa.
Nhưng đột phá kỹ thuật quá khó.
Đến thời điểm hiện tại, cô ta đã đầu tư vào Tấn Độ sáu bảy trăm triệu.
Nhưng Kiệt Hiệu khuấy đảo một trận, tương lai Tấn Độ trở nên mịt mờ, nếu tiếp tục đầu tư mà Tấn Độ sau này không đạt được đột phá kỹ thuật có tầm ảnh hưởng thì coi như mười mấy hai mươi tỷ đổ sông đổ bể.
Nếu dừng lại ở đây, cô ta lại không cam lòng.
Bây giờ cô ta nên tiến hay lùi...
Nghĩ đến đây, cô ta nhớ tới Phong Đình Thâm.
Tuy nhiên, liệu công ty sau này có đạt được đột phá kỹ thuật có lợi hay không, ngay cả anh cũng không thể chắc chắn được chứ?
Cho nên dù có hỏi anh, chắc anh cũng không thể đưa ra một câu trả lời hoàn toàn chính xác.
Lâm Vu ngồi thẫn thờ suy nghĩ rất lâu, mãi đến khi thư ký gõ cửa bước vào lần nữa, cô ta mới giật mình phát hiện đã đến giờ nghỉ trưa.
Thư ký hỏi: “Tổng giám đốc Lâm, có cần tôi giúp cô đặt cơm trưa không ạ?”
Lâm Vu liếc nhìn điện thoại, không nói gì.
Kiệt Hiệu tác động đến Tấn Độ lớn thế nào, cô ta tin Phong Đình Thâm thậm chí còn rõ hơn cô ta.
Vì vậy, với sự hiểu biết của cô ta về anh, anh đáng lẽ phải đoán được thái độ hiện tại của tổng giám đốc Trương và tổng giám đốc Vương đối với Tấn Độ mới phải.
Bây giờ là lúc cô ta cần anh nhất.
Tuy nhiên, kể từ bữa cơm với tổng giám đốc Trương ngày hôm qua, anh chưa từng liên lạc với cô ta một lần nào.
Nhớ lại dáng vẻ chăm chú nhìn Dung Từ trên sân khấu của Phong Đình Thâm trong buổi ra mắt hôm qua, dường như đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô ta, trái tim cô ta như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn.
Vậy nên hiện tại anh cũng giống như cô ta, thực ra vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc mà Dung Từ mang lại trong buổi ra mắt hôm qua phải không?
Dung Từ bận rộn cả nửa ngày, hơn năm giờ chiều, điện thoại cô reo lên.
Là cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm.
Cô liếc nhìn, vẫn bắt máy: “Tâm Tâm, có chuyện gì vậy con?”
“Mẹ ơi, trường con sắp nghỉ hè rồi, ngày mai trường tổ chức họp phụ huynh, mẹ đến họp cho con được không ạ?”
Dung Từ khựng lại đã lâu rồi cô không quan tâm đến những chuyện này của con bé.
“Nghỉ hè nhanh thế sao?”
“Vâng ạ.”
Dung Từ hoàn hồn, nhạt giọng hỏi: “Ba con bận à?”
Buổi ra mắt của Kiệt Hiệu vừa diễn ra, Lâm Vu chắc đang sứt đầu mẻ trán nên anh không có thời gian đi họp phụ huynh cho Phong Cảnh Tâm sao?
“Ba rảnh mà.” Phong Cảnh Tâm chu môi: “Nhưng con muốn mẹ đi cùng con cơ, sáng mai mẹ đến trường một chuyến nhé, được không ạ?”
Dung Từ nói: “Mẹ biết rồi.”
Phong Cảnh Tâm vui sướng reo lên: “Hoan hô!”
“Mẹ còn việc phải làm, không nói chuyện nữa nhé, mai gặp.”
“Vâng, mai gặp mẹ ạ!”
Hôm sau.
Sáng sớm, Dung Từ lái xe đến trường Phong Cảnh Tâm, vừa thấy cô, Phong Cảnh Tâm đã lao vào lòng cô: “Mẹ!”
“Ừ.” Dung Từ xoa đầu con gái, dắt tay con vào trường.
Mẹ Điềm Điềm và cô giáo Dương thấy cô đích thân đến họp phụ huynh cho Phong Cảnh Tâm đều khá ngạc nhiên.
Dù sao thì kể từ hoạt động ngoại khóa lần trước, trường có tổ chức hoạt động gì thì cũng toàn là Phong Đình Thâm đưa Phong Cảnh Tâm đến.
Cô giáo Dương chào hỏi: “Chào mẹ Tâm Tâm đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.”
Chào hỏi xong, cô giáo Dương trao đổi với Dung Từ về tình hình học tập và rèn luyện của Phong Cảnh Tâm thời gian qua ở trường.
Qua lời cô giáo, Dung Từ biết được Phong Cảnh Tâm dù ở nhà hay ở trường đều rất vui vẻ.
Nói cách khác, Phong Đình Thâm quả thực rất quan tâm đến con bé.
Trong lúc họp phụ huynh, Phong Cảnh Tâm nắm tay Dung Từ làm nũng: “Mẹ ơi, lâu lắm rồi mẹ con mình không đi ăn ngoài cùng nhau, lát nữa ăn trưa mẹ con mình đi ăn ngoài nhé?”
Dung Từ đồng ý: “Được.”
Tuy nhiên, sau khi họp phụ huynh xong, Dung Từ dắt tay Phong Cảnh Tâm ra khỏi cổng trường thì nhìn thấy Phong Đình Thâm bước xuống từ xe ô tô.
Phong Cảnh Tâm thấy Phong Đình Thâm lại không hề ngạc nhiên, ngược lại còn vui vẻ nói: “Ba đến rồi ạ?”
Phong Đình Thâm liếc nhìn Dung Từ một cái rồi mới đáp: “Ừ.”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Thư ký đi ra ngoài, tâm trạng Lâm Vu ngày càng nặng nề.Kỹ thuật là nền tảng phát triển của công ty.Có Kiệt Hiệu là tấm gương sáng phía trước, Tấn Độ muốn chiếm một vị trí trên thị trường xe không người lái thì cần phải có bước đột phá về kỹ thuật một lần nữa.Nhưng đột phá kỹ thuật quá khó.Đến thời điểm hiện tại, cô ta đã đầu tư vào Tấn Độ sáu bảy trăm triệu.Nhưng Kiệt Hiệu khuấy đảo một trận, tương lai Tấn Độ trở nên mịt mờ, nếu tiếp tục đầu tư mà Tấn Độ sau này không đạt được đột phá kỹ thuật có tầm ảnh hưởng thì coi như mười mấy hai mươi tỷ đổ sông đổ bể.Nếu dừng lại ở đây, cô ta lại không cam lòng.Bây giờ cô ta nên tiến hay lùi...Nghĩ đến đây, cô ta nhớ tới Phong Đình Thâm.Tuy nhiên, liệu công ty sau này có đạt được đột phá kỹ thuật có lợi hay không, ngay cả anh cũng không thể chắc chắn được chứ?Cho nên dù có hỏi anh, chắc anh cũng không thể đưa ra một câu trả lời hoàn toàn chính xác.Lâm Vu ngồi thẫn thờ suy nghĩ rất lâu, mãi đến khi thư ký gõ cửa bước vào lần nữa, cô ta mới giật mình phát hiện đã đến giờ nghỉ trưa.Thư ký hỏi: “Tổng giám đốc Lâm, có cần tôi giúp cô đặt cơm trưa không ạ?”Lâm Vu liếc nhìn điện thoại, không nói gì.Kiệt Hiệu tác động đến Tấn Độ lớn thế nào, cô ta tin Phong Đình Thâm thậm chí còn rõ hơn cô ta.Vì vậy, với sự hiểu biết của cô ta về anh, anh đáng lẽ phải đoán được thái độ hiện tại của tổng giám đốc Trương và tổng giám đốc Vương đối với Tấn Độ mới phải.Bây giờ là lúc cô ta cần anh nhất.Tuy nhiên, kể từ bữa cơm với tổng giám đốc Trương ngày hôm qua, anh chưa từng liên lạc với cô ta một lần nào.Nhớ lại dáng vẻ chăm chú nhìn Dung Từ trên sân khấu của Phong Đình Thâm trong buổi ra mắt hôm qua, dường như đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô ta, trái tim cô ta như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn.Vậy nên hiện tại anh cũng giống như cô ta, thực ra vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc mà Dung Từ mang lại trong buổi ra mắt hôm qua phải không?Dung Từ bận rộn cả nửa ngày, hơn năm giờ chiều, điện thoại cô reo lên.Là cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm.Cô liếc nhìn, vẫn bắt máy: “Tâm Tâm, có chuyện gì vậy con?”“Mẹ ơi, trường con sắp nghỉ hè rồi, ngày mai trường tổ chức họp phụ huynh, mẹ đến họp cho con được không ạ?”Dung Từ khựng lại đã lâu rồi cô không quan tâm đến những chuyện này của con bé.“Nghỉ hè nhanh thế sao?”“Vâng ạ.”Dung Từ hoàn hồn, nhạt giọng hỏi: “Ba con bận à?”Buổi ra mắt của Kiệt Hiệu vừa diễn ra, Lâm Vu chắc đang sứt đầu mẻ trán nên anh không có thời gian đi họp phụ huynh cho Phong Cảnh Tâm sao?“Ba rảnh mà.” Phong Cảnh Tâm chu môi: “Nhưng con muốn mẹ đi cùng con cơ, sáng mai mẹ đến trường một chuyến nhé, được không ạ?”Dung Từ nói: “Mẹ biết rồi.”Phong Cảnh Tâm vui sướng reo lên: “Hoan hô!”“Mẹ còn việc phải làm, không nói chuyện nữa nhé, mai gặp.”“Vâng, mai gặp mẹ ạ!”Hôm sau.Sáng sớm, Dung Từ lái xe đến trường Phong Cảnh Tâm, vừa thấy cô, Phong Cảnh Tâm đã lao vào lòng cô: “Mẹ!”“Ừ.” Dung Từ xoa đầu con gái, dắt tay con vào trường.Mẹ Điềm Điềm và cô giáo Dương thấy cô đích thân đến họp phụ huynh cho Phong Cảnh Tâm đều khá ngạc nhiên.Dù sao thì kể từ hoạt động ngoại khóa lần trước, trường có tổ chức hoạt động gì thì cũng toàn là Phong Đình Thâm đưa Phong Cảnh Tâm đến.Cô giáo Dương chào hỏi: “Chào mẹ Tâm Tâm đã lâu không gặp.”“Đã lâu không gặp.”Chào hỏi xong, cô giáo Dương trao đổi với Dung Từ về tình hình học tập và rèn luyện của Phong Cảnh Tâm thời gian qua ở trường.Qua lời cô giáo, Dung Từ biết được Phong Cảnh Tâm dù ở nhà hay ở trường đều rất vui vẻ.Nói cách khác, Phong Đình Thâm quả thực rất quan tâm đến con bé.Trong lúc họp phụ huynh, Phong Cảnh Tâm nắm tay Dung Từ làm nũng: “Mẹ ơi, lâu lắm rồi mẹ con mình không đi ăn ngoài cùng nhau, lát nữa ăn trưa mẹ con mình đi ăn ngoài nhé?”Dung Từ đồng ý: “Được.”Tuy nhiên, sau khi họp phụ huynh xong, Dung Từ dắt tay Phong Cảnh Tâm ra khỏi cổng trường thì nhìn thấy Phong Đình Thâm bước xuống từ xe ô tô.Phong Cảnh Tâm thấy Phong Đình Thâm lại không hề ngạc nhiên, ngược lại còn vui vẻ nói: “Ba đến rồi ạ?”Phong Đình Thâm liếc nhìn Dung Từ một cái rồi mới đáp: “Ừ.”