Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 320
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ xong việc, rời khỏi căn cứ, về đến nhà mở điện thoại lên thì phát hiện Phong Đình Thâm phải hơn một tiếng sau khi cô gửi tin nhắn đi căn cứ mới trả lời.Đối với tin nhắn cô gửi trước khi đi, anh chỉ trả lời vỏn vẹn một chữ: [Được].Có lẽ vì trước đó anh thất hẹn nên ngoài chữ [Được] này, suốt nửa tháng qua, anh không gọi cho cô một cuộc điện thoại nào.Ngược lại là Phong Cảnh Tâm, mười mấy ngày nay đã gọi cho cô liên tiếp bốn năm cuộc.Thấy vậy, Dung Từ gửi một tin nhắn ngắn gọn cho Phong Đình Thâm: [Tôi xong việc rồi, thứ Hai tôi rảnh.]Gửi tin nhắn xong, đợi một lúc lâu không thấy Phong Đình Thâm trả lời, cô cũng không đợi nữa.Còn về những cuộc gọi nhỡ của Phong Cảnh Tâm...Chắc con bé chỉ nhớ cô thôi, không có chuyện gì quan trọng.Nghĩ vậy, cô không gọi lại.Đã gần nửa tháng cô không đến bệnh viện thăm Dung Ánh Thịnh.Tắm rửa, ăn sáng xong, cô cùng gia đình đến bệnh viện thăm mẹ.Tình trạng suy kiệt nội tạng của Dung Ánh Thịnh đang dần được cải thiện, Dung Từ cảm kích nói: “Tần lão, cảm ơn bà.”Tần lão vỗ vai cô, nói: “Đừng khách sáo, đây là việc ta nên làm.”Thăm Dung Ánh Thịnh xong, cô cùng bà cụ Dung đi thang máy xuống lầu, vừa bước ra khỏi thang máy thì gặp nhóm bà cụ Tôn, Lâm Vu và Tôn Lệ Dao.Nhìn thấy họ, Dung Từ và bà cụ Dung đều khựng lại, sau đó sắc mặt bình thường bước ra khỏi thang máy.Tuy nhiên, sắc mặt nhóm bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao lại không tốt chút nào.Kể từ khi Phong Đình Thâm đề nghị ly hôn với Dung Từ, nghe nói Dung Từ vẫn luôn rất phối hợp.Trước đó vì Phong Đình Thâm có việc bận, ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn đã bị hoãn lại hơn nửa tháng, vốn tưởng Phong Đình Thâm xong việc thì thứ Hai tuần trước họ sẽ thuận lợi nhận giấy chứng nhận.Không ngờ Dung Từ lúc này lại chơi trò mất tích, nửa đêm không về nhà, điện thoại cũng không nghe.Thái độ này của Dung Từ rõ ràng là cố tình trốn tránh, mục đích là để kéo dài qua ba mươi ngày thời hạn hòa giải, nhằm trì hoãn việc ly hôn với Phong Đình Thâm.Thực ra ban đầu họ không biết Dung Từ chơi trò mất tích.Họ nghe ngóng được chuyện này từ người khác.Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao trừng mắt nhìn Dung Từ một cái thật dữ tợn.Ánh mắt bà cụ Tôn nhìn Dung Từ cũng rất lạnh nhạt.Dung Từ thấy vậy, lạnh lùng liếc lại.Bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao không ngờ Dung Từ dám trừng lại mình, sắc mặt bà cụ Tôn trầm xuống, chưa kịp phản ứng thì Tôn Lệ Dao đã nổi đóa: “Mày...”Lâm Vu lên tiếng: “Dao Dao.”Giọng Lâm Vu tuy rất nhạt nhưng Tôn Lệ Dao biết cô ta không muốn mình gây chuyện.Dù sao đây cũng là nơi công cộng.Hơn nữa, Dung Từ và Phong Đình Thâm rốt cuộc vẫn chưa ly hôn.Nếu làm lớn chuyện, chưa chắc họ đã được lợi.Tôn Lệ Dao đầy vẻ ấm ức nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, nghĩ đến việc Phong Đình Thâm xong việc chắc chắn sẽ sớm ly hôn với Dung Từ, Dung Từ dù muốn kéo dài cũng chẳng được bao lâu, cuối cùng họ vẫn sẽ ly hôn, tâm trạng cô ta mới tốt lên một chút.Tuy nhiên, nghĩ đến việc Phong Đình Thâm đi công tác lần này mang theo đứa trẻ đáng ghét kia còn nói sẽ đưa nó đi chơi ở nước ngoài vài ngày, chắc một hai ngày nữa vẫn chưa về kịp, sắc mặt vừa tốt lên của cô ta lại khó coi thêm vài phần.Cô ta không nhịn được làm nũng với Lâm Vu: “Chị, hay là chị bảo anh rể về sớm đi? Anh ấy muốn đưa đứa trẻ đáng ghét đó đi chơi thì nhận giấy chứng nhận xong đi cũng được mà.”Nghe đến đây, Lâm Vu lại rất bình tĩnh, nói: “Chuyện này em không cần lo, Đình Thâm biết cách xử lý.”Ở một diễn biến khác.Sau khi Dung Từ lên xe, tin nhắn trả lời của Phong Đình Thâm cuối cùng cũng đến: [Biết rồi, mai tôi về.]
Dung Từ xong việc, rời khỏi căn cứ, về đến nhà mở điện thoại lên thì phát hiện Phong Đình Thâm phải hơn một tiếng sau khi cô gửi tin nhắn đi căn cứ mới trả lời.
Đối với tin nhắn cô gửi trước khi đi, anh chỉ trả lời vỏn vẹn một chữ: [Được].
Có lẽ vì trước đó anh thất hẹn nên ngoài chữ [Được] này, suốt nửa tháng qua, anh không gọi cho cô một cuộc điện thoại nào.
Ngược lại là Phong Cảnh Tâm, mười mấy ngày nay đã gọi cho cô liên tiếp bốn năm cuộc.
Thấy vậy, Dung Từ gửi một tin nhắn ngắn gọn cho Phong Đình Thâm: [Tôi xong việc rồi, thứ Hai tôi rảnh.]
Gửi tin nhắn xong, đợi một lúc lâu không thấy Phong Đình Thâm trả lời, cô cũng không đợi nữa.
Còn về những cuộc gọi nhỡ của Phong Cảnh Tâm...
Chắc con bé chỉ nhớ cô thôi, không có chuyện gì quan trọng.
Nghĩ vậy, cô không gọi lại.
Đã gần nửa tháng cô không đến bệnh viện thăm Dung Ánh Thịnh.
Tắm rửa, ăn sáng xong, cô cùng gia đình đến bệnh viện thăm mẹ.
Tình trạng suy kiệt nội tạng của Dung Ánh Thịnh đang dần được cải thiện, Dung Từ cảm kích nói: “Tần lão, cảm ơn bà.”
Tần lão vỗ vai cô, nói: “Đừng khách sáo, đây là việc ta nên làm.”
Thăm Dung Ánh Thịnh xong, cô cùng bà cụ Dung đi thang máy xuống lầu, vừa bước ra khỏi thang máy thì gặp nhóm bà cụ Tôn, Lâm Vu và Tôn Lệ Dao.
Nhìn thấy họ, Dung Từ và bà cụ Dung đều khựng lại, sau đó sắc mặt bình thường bước ra khỏi thang máy.
Tuy nhiên, sắc mặt nhóm bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao lại không tốt chút nào.
Kể từ khi Phong Đình Thâm đề nghị ly hôn với Dung Từ, nghe nói Dung Từ vẫn luôn rất phối hợp.
Trước đó vì Phong Đình Thâm có việc bận, ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn đã bị hoãn lại hơn nửa tháng, vốn tưởng Phong Đình Thâm xong việc thì thứ Hai tuần trước họ sẽ thuận lợi nhận giấy chứng nhận.
Không ngờ Dung Từ lúc này lại chơi trò mất tích, nửa đêm không về nhà, điện thoại cũng không nghe.
Thái độ này của Dung Từ rõ ràng là cố tình trốn tránh, mục đích là để kéo dài qua ba mươi ngày thời hạn hòa giải, nhằm trì hoãn việc ly hôn với Phong Đình Thâm.
Thực ra ban đầu họ không biết Dung Từ chơi trò mất tích.
Họ nghe ngóng được chuyện này từ người khác.
Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao trừng mắt nhìn Dung Từ một cái thật dữ tợn.
Ánh mắt bà cụ Tôn nhìn Dung Từ cũng rất lạnh nhạt.
Dung Từ thấy vậy, lạnh lùng liếc lại.
Bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao không ngờ Dung Từ dám trừng lại mình, sắc mặt bà cụ Tôn trầm xuống, chưa kịp phản ứng thì Tôn Lệ Dao đã nổi đóa: “Mày...”
Lâm Vu lên tiếng: “Dao Dao.”
Giọng Lâm Vu tuy rất nhạt nhưng Tôn Lệ Dao biết cô ta không muốn mình gây chuyện.
Dù sao đây cũng là nơi công cộng.
Hơn nữa, Dung Từ và Phong Đình Thâm rốt cuộc vẫn chưa ly hôn.
Nếu làm lớn chuyện, chưa chắc họ đã được lợi.
Tôn Lệ Dao đầy vẻ ấm ức nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, nghĩ đến việc Phong Đình Thâm xong việc chắc chắn sẽ sớm ly hôn với Dung Từ, Dung Từ dù muốn kéo dài cũng chẳng được bao lâu, cuối cùng họ vẫn sẽ ly hôn, tâm trạng cô ta mới tốt lên một chút.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc Phong Đình Thâm đi công tác lần này mang theo đứa trẻ đáng ghét kia còn nói sẽ đưa nó đi chơi ở nước ngoài vài ngày, chắc một hai ngày nữa vẫn chưa về kịp, sắc mặt vừa tốt lên của cô ta lại khó coi thêm vài phần.
Cô ta không nhịn được làm nũng với Lâm Vu: “Chị, hay là chị bảo anh rể về sớm đi? Anh ấy muốn đưa đứa trẻ đáng ghét đó đi chơi thì nhận giấy chứng nhận xong đi cũng được mà.”
Nghe đến đây, Lâm Vu lại rất bình tĩnh, nói: “Chuyện này em không cần lo, Đình Thâm biết cách xử lý.”
Ở một diễn biến khác.
Sau khi Dung Từ lên xe, tin nhắn trả lời của Phong Đình Thâm cuối cùng cũng đến: [Biết rồi, mai tôi về.]
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ xong việc, rời khỏi căn cứ, về đến nhà mở điện thoại lên thì phát hiện Phong Đình Thâm phải hơn một tiếng sau khi cô gửi tin nhắn đi căn cứ mới trả lời.Đối với tin nhắn cô gửi trước khi đi, anh chỉ trả lời vỏn vẹn một chữ: [Được].Có lẽ vì trước đó anh thất hẹn nên ngoài chữ [Được] này, suốt nửa tháng qua, anh không gọi cho cô một cuộc điện thoại nào.Ngược lại là Phong Cảnh Tâm, mười mấy ngày nay đã gọi cho cô liên tiếp bốn năm cuộc.Thấy vậy, Dung Từ gửi một tin nhắn ngắn gọn cho Phong Đình Thâm: [Tôi xong việc rồi, thứ Hai tôi rảnh.]Gửi tin nhắn xong, đợi một lúc lâu không thấy Phong Đình Thâm trả lời, cô cũng không đợi nữa.Còn về những cuộc gọi nhỡ của Phong Cảnh Tâm...Chắc con bé chỉ nhớ cô thôi, không có chuyện gì quan trọng.Nghĩ vậy, cô không gọi lại.Đã gần nửa tháng cô không đến bệnh viện thăm Dung Ánh Thịnh.Tắm rửa, ăn sáng xong, cô cùng gia đình đến bệnh viện thăm mẹ.Tình trạng suy kiệt nội tạng của Dung Ánh Thịnh đang dần được cải thiện, Dung Từ cảm kích nói: “Tần lão, cảm ơn bà.”Tần lão vỗ vai cô, nói: “Đừng khách sáo, đây là việc ta nên làm.”Thăm Dung Ánh Thịnh xong, cô cùng bà cụ Dung đi thang máy xuống lầu, vừa bước ra khỏi thang máy thì gặp nhóm bà cụ Tôn, Lâm Vu và Tôn Lệ Dao.Nhìn thấy họ, Dung Từ và bà cụ Dung đều khựng lại, sau đó sắc mặt bình thường bước ra khỏi thang máy.Tuy nhiên, sắc mặt nhóm bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao lại không tốt chút nào.Kể từ khi Phong Đình Thâm đề nghị ly hôn với Dung Từ, nghe nói Dung Từ vẫn luôn rất phối hợp.Trước đó vì Phong Đình Thâm có việc bận, ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn đã bị hoãn lại hơn nửa tháng, vốn tưởng Phong Đình Thâm xong việc thì thứ Hai tuần trước họ sẽ thuận lợi nhận giấy chứng nhận.Không ngờ Dung Từ lúc này lại chơi trò mất tích, nửa đêm không về nhà, điện thoại cũng không nghe.Thái độ này của Dung Từ rõ ràng là cố tình trốn tránh, mục đích là để kéo dài qua ba mươi ngày thời hạn hòa giải, nhằm trì hoãn việc ly hôn với Phong Đình Thâm.Thực ra ban đầu họ không biết Dung Từ chơi trò mất tích.Họ nghe ngóng được chuyện này từ người khác.Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao trừng mắt nhìn Dung Từ một cái thật dữ tợn.Ánh mắt bà cụ Tôn nhìn Dung Từ cũng rất lạnh nhạt.Dung Từ thấy vậy, lạnh lùng liếc lại.Bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao không ngờ Dung Từ dám trừng lại mình, sắc mặt bà cụ Tôn trầm xuống, chưa kịp phản ứng thì Tôn Lệ Dao đã nổi đóa: “Mày...”Lâm Vu lên tiếng: “Dao Dao.”Giọng Lâm Vu tuy rất nhạt nhưng Tôn Lệ Dao biết cô ta không muốn mình gây chuyện.Dù sao đây cũng là nơi công cộng.Hơn nữa, Dung Từ và Phong Đình Thâm rốt cuộc vẫn chưa ly hôn.Nếu làm lớn chuyện, chưa chắc họ đã được lợi.Tôn Lệ Dao đầy vẻ ấm ức nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, nghĩ đến việc Phong Đình Thâm xong việc chắc chắn sẽ sớm ly hôn với Dung Từ, Dung Từ dù muốn kéo dài cũng chẳng được bao lâu, cuối cùng họ vẫn sẽ ly hôn, tâm trạng cô ta mới tốt lên một chút.Tuy nhiên, nghĩ đến việc Phong Đình Thâm đi công tác lần này mang theo đứa trẻ đáng ghét kia còn nói sẽ đưa nó đi chơi ở nước ngoài vài ngày, chắc một hai ngày nữa vẫn chưa về kịp, sắc mặt vừa tốt lên của cô ta lại khó coi thêm vài phần.Cô ta không nhịn được làm nũng với Lâm Vu: “Chị, hay là chị bảo anh rể về sớm đi? Anh ấy muốn đưa đứa trẻ đáng ghét đó đi chơi thì nhận giấy chứng nhận xong đi cũng được mà.”Nghe đến đây, Lâm Vu lại rất bình tĩnh, nói: “Chuyện này em không cần lo, Đình Thâm biết cách xử lý.”Ở một diễn biến khác.Sau khi Dung Từ lên xe, tin nhắn trả lời của Phong Đình Thâm cuối cùng cũng đến: [Biết rồi, mai tôi về.]