Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 324
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ nghe vậy, đang định mở lời thì Phong Đình Thâm đã nói trước: “Mẹ con bận việc, đừng làm phiền mẹ.”Phong Cảnh Tâm bĩu môi, không vui, ngẩng đầu nhìn Dung Từ với ánh mắt mong chờ.Dung Từ nói: “Mẹ về công ty họp xong là phải đi gặp đối tác bàn công việc ngay, đưa con theo không tiện để lần sau nhé.”Nghe Dung Từ nói vậy, giọng Phong Cảnh Tâm ỉu xìu nhưng cuối cùng vẫn buông tay: “Vâng ạ...”Bà cụ Phong chưa tỉnh, giữa bà cụ Dung và Phong Đình Thâm chẳng có gì để nói, vì vậy khi Dung Từ rời đi, bà cũng đi cùng.Vào thang máy, bà cụ Dung nói nhỏ: “Nó không phải sợ Tâm Tâm đi theo làm phiền cháu làm việc đâu mà là sợ Tâm Tâm đi cùng cháu sẽ bị người quen nhìn thấy đấy?”Dung Từ hiểu ý bà.Nếu chuyện cô và Phong Đình Thâm là vợ chồng và hiện tại vẫn chưa chính thức ly hôn truyền ra ngoài, Lâm Vu sẽ là người đầu tiên hứng chịu búa rìu dư luận.Để bảo vệ Lâm Vu, trước khi ly hôn, Phong Đình Thâm đương nhiên sẽ giấu nhẹm chuyện anh và “vợ cũ” chưa ly hôn.Xuống đến dưới lầu, Dung Từ nhìn theo xe của bà cụ Dung rời đi rồi mới lên xe của mình.Vừa đến bệnh viện, Hạ Trường Bách bước xuống xe đã nhận ra ngay bóng dáng nghiêng nghiêng của Dung Từ.Anh ta theo bản năng định lên tiếng gọi nhưng Dung Từ đã lái xe rời khỏi lối ra.Lời nói đến cửa miệng Hạ Trường Bách đành nuốt trở lại.Kỳ Dục Minh vòng qua từ ghế lái, vỗ vai anh ta: “Ngẩn người ra đó làm gì? Đi thôi.”Hạ Trường Bách hoàn hồn, cùng Kỳ Dục Minh đi lên lầu.Thấy hai người đến, Phong Cảnh Tâm chào: “Chú Hạ, chú Kỳ.”Hạ Trường Bách mỉm cười, đưa tay xoa đầu Phong Cảnh Tâm rồi đặt giỏ hoa quả lên chiếc bàn bên cạnh.Lúc này, anh ta tình cờ nhìn thấy món quà Dung Từ và bà cụ Dung mang đến.Trên món quà, tấm thiệp nhỏ Dung Từ đích thân viết lời chúc bà cụ Phong sớm bình phục hiện rõ mồn một.Nhìn nét chữ của Dung Từ, trái tim Hạ Trường Bách bất giác mềm đi vài phần, thẫn thờ nhìn tấm thiệp ký tên “Tiểu Từ”.Thấy anh ta đứng ngây ra đó, Kỳ Dục Minh gọi: “Trường Bách, qua đây ngồi đi, nhìn gì thế.”Hạ Trường Bách lúc này mới hoàn hồn, quay đầu lại thì phát hiện cả Kỳ Dục Minh và Phong Đình Thâm đều đang nhìn mình.Bắt gặp ánh mắt của Phong Đình Thâm, anh ta theo bản năng tránh đi, đáp một tiếng “được” rồi đặt giỏ hoa quả xuống, đang định đi qua ngồi thì khựng lại, quay người chỉnh lại vị trí giỏ hoa quả mình mang đến, đặt sát cạnh món quà của Dung Từ.Hạ Trường Bách vừa ngồi xuống thì điện thoại Phong Đình Thâm reo.Là cuộc gọi của Lâm Vu.Phong Đình Thâm nhìn thấy, bắt máy.Đầu dây bên kia, Lâm Vu quan tâm hỏi: “Tình hình bà cụ thế nào rồi anh? Tỉnh chưa ạ?”“Vẫn chưa.”“Tâm Tâm thì sao? Tâm trạng con bé đỡ hơn chưa?”“Đỡ nhiều rồi.”“Cho em nói chuyện với Tâm Tâm vài câu nhé?”“Được.”Phong Đình Thâm đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.Phong Cảnh Tâm: “Là dì Vu Vu ạ?”Phong Cảnh Tâm nhanh chóng cầm lấy điện thoại, làm nũng: “Dì Vu Vu ơi...”Biết là điện thoại của Lâm Vu, Kỳ Dục Minh sờ mũi.Vừa nãy trước khi đến, anh ta có hỏi Phong Đình Thâm qua điện thoại xem Lâm Vu có đến bệnh viện thăm bà cụ không.Phong Đình Thâm nói không đến.Sau đó hỏi ra mới biết, tối qua Tang Thiến đã ra tối hậu thư, đặc biệt dặn dò không cho phép Lâm Vu đến thăm bà cụ.
Dung Từ nghe vậy, đang định mở lời thì Phong Đình Thâm đã nói trước: “Mẹ con bận việc, đừng làm phiền mẹ.”
Phong Cảnh Tâm bĩu môi, không vui, ngẩng đầu nhìn Dung Từ với ánh mắt mong chờ.
Dung Từ nói: “Mẹ về công ty họp xong là phải đi gặp đối tác bàn công việc ngay, đưa con theo không tiện để lần sau nhé.”
Nghe Dung Từ nói vậy, giọng Phong Cảnh Tâm ỉu xìu nhưng cuối cùng vẫn buông tay: “Vâng ạ...”
Bà cụ Phong chưa tỉnh, giữa bà cụ Dung và Phong Đình Thâm chẳng có gì để nói, vì vậy khi Dung Từ rời đi, bà cũng đi cùng.
Vào thang máy, bà cụ Dung nói nhỏ: “Nó không phải sợ Tâm Tâm đi theo làm phiền cháu làm việc đâu mà là sợ Tâm Tâm đi cùng cháu sẽ bị người quen nhìn thấy đấy?”
Dung Từ hiểu ý bà.
Nếu chuyện cô và Phong Đình Thâm là vợ chồng và hiện tại vẫn chưa chính thức ly hôn truyền ra ngoài, Lâm Vu sẽ là người đầu tiên hứng chịu búa rìu dư luận.
Để bảo vệ Lâm Vu, trước khi ly hôn, Phong Đình Thâm đương nhiên sẽ giấu nhẹm chuyện anh và “vợ cũ” chưa ly hôn.
Xuống đến dưới lầu, Dung Từ nhìn theo xe của bà cụ Dung rời đi rồi mới lên xe của mình.
Vừa đến bệnh viện, Hạ Trường Bách bước xuống xe đã nhận ra ngay bóng dáng nghiêng nghiêng của Dung Từ.
Anh ta theo bản năng định lên tiếng gọi nhưng Dung Từ đã lái xe rời khỏi lối ra.
Lời nói đến cửa miệng Hạ Trường Bách đành nuốt trở lại.
Kỳ Dục Minh vòng qua từ ghế lái, vỗ vai anh ta: “Ngẩn người ra đó làm gì? Đi thôi.”
Hạ Trường Bách hoàn hồn, cùng Kỳ Dục Minh đi lên lầu.
Thấy hai người đến, Phong Cảnh Tâm chào: “Chú Hạ, chú Kỳ.”
Hạ Trường Bách mỉm cười, đưa tay xoa đầu Phong Cảnh Tâm rồi đặt giỏ hoa quả lên chiếc bàn bên cạnh.
Lúc này, anh ta tình cờ nhìn thấy món quà Dung Từ và bà cụ Dung mang đến.
Trên món quà, tấm thiệp nhỏ Dung Từ đích thân viết lời chúc bà cụ Phong sớm bình phục hiện rõ mồn một.
Nhìn nét chữ của Dung Từ, trái tim Hạ Trường Bách bất giác mềm đi vài phần, thẫn thờ nhìn tấm thiệp ký tên “Tiểu Từ”.
Thấy anh ta đứng ngây ra đó, Kỳ Dục Minh gọi: “Trường Bách, qua đây ngồi đi, nhìn gì thế.”
Hạ Trường Bách lúc này mới hoàn hồn, quay đầu lại thì phát hiện cả Kỳ Dục Minh và Phong Đình Thâm đều đang nhìn mình.
Bắt gặp ánh mắt của Phong Đình Thâm, anh ta theo bản năng tránh đi, đáp một tiếng “được” rồi đặt giỏ hoa quả xuống, đang định đi qua ngồi thì khựng lại, quay người chỉnh lại vị trí giỏ hoa quả mình mang đến, đặt sát cạnh món quà của Dung Từ.
Hạ Trường Bách vừa ngồi xuống thì điện thoại Phong Đình Thâm reo.
Là cuộc gọi của Lâm Vu.
Phong Đình Thâm nhìn thấy, bắt máy.
Đầu dây bên kia, Lâm Vu quan tâm hỏi: “Tình hình bà cụ thế nào rồi anh? Tỉnh chưa ạ?”
“Vẫn chưa.”
“Tâm Tâm thì sao? Tâm trạng con bé đỡ hơn chưa?”
“Đỡ nhiều rồi.”
“Cho em nói chuyện với Tâm Tâm vài câu nhé?”
“Được.”
Phong Đình Thâm đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.
Phong Cảnh Tâm: “Là dì Vu Vu ạ?”
Phong Cảnh Tâm nhanh chóng cầm lấy điện thoại, làm nũng: “Dì Vu Vu ơi...”
Biết là điện thoại của Lâm Vu, Kỳ Dục Minh sờ mũi.
Vừa nãy trước khi đến, anh ta có hỏi Phong Đình Thâm qua điện thoại xem Lâm Vu có đến bệnh viện thăm bà cụ không.
Phong Đình Thâm nói không đến.
Sau đó hỏi ra mới biết, tối qua Tang Thiến đã ra tối hậu thư, đặc biệt dặn dò không cho phép Lâm Vu đến thăm bà cụ.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ nghe vậy, đang định mở lời thì Phong Đình Thâm đã nói trước: “Mẹ con bận việc, đừng làm phiền mẹ.”Phong Cảnh Tâm bĩu môi, không vui, ngẩng đầu nhìn Dung Từ với ánh mắt mong chờ.Dung Từ nói: “Mẹ về công ty họp xong là phải đi gặp đối tác bàn công việc ngay, đưa con theo không tiện để lần sau nhé.”Nghe Dung Từ nói vậy, giọng Phong Cảnh Tâm ỉu xìu nhưng cuối cùng vẫn buông tay: “Vâng ạ...”Bà cụ Phong chưa tỉnh, giữa bà cụ Dung và Phong Đình Thâm chẳng có gì để nói, vì vậy khi Dung Từ rời đi, bà cũng đi cùng.Vào thang máy, bà cụ Dung nói nhỏ: “Nó không phải sợ Tâm Tâm đi theo làm phiền cháu làm việc đâu mà là sợ Tâm Tâm đi cùng cháu sẽ bị người quen nhìn thấy đấy?”Dung Từ hiểu ý bà.Nếu chuyện cô và Phong Đình Thâm là vợ chồng và hiện tại vẫn chưa chính thức ly hôn truyền ra ngoài, Lâm Vu sẽ là người đầu tiên hứng chịu búa rìu dư luận.Để bảo vệ Lâm Vu, trước khi ly hôn, Phong Đình Thâm đương nhiên sẽ giấu nhẹm chuyện anh và “vợ cũ” chưa ly hôn.Xuống đến dưới lầu, Dung Từ nhìn theo xe của bà cụ Dung rời đi rồi mới lên xe của mình.Vừa đến bệnh viện, Hạ Trường Bách bước xuống xe đã nhận ra ngay bóng dáng nghiêng nghiêng của Dung Từ.Anh ta theo bản năng định lên tiếng gọi nhưng Dung Từ đã lái xe rời khỏi lối ra.Lời nói đến cửa miệng Hạ Trường Bách đành nuốt trở lại.Kỳ Dục Minh vòng qua từ ghế lái, vỗ vai anh ta: “Ngẩn người ra đó làm gì? Đi thôi.”Hạ Trường Bách hoàn hồn, cùng Kỳ Dục Minh đi lên lầu.Thấy hai người đến, Phong Cảnh Tâm chào: “Chú Hạ, chú Kỳ.”Hạ Trường Bách mỉm cười, đưa tay xoa đầu Phong Cảnh Tâm rồi đặt giỏ hoa quả lên chiếc bàn bên cạnh.Lúc này, anh ta tình cờ nhìn thấy món quà Dung Từ và bà cụ Dung mang đến.Trên món quà, tấm thiệp nhỏ Dung Từ đích thân viết lời chúc bà cụ Phong sớm bình phục hiện rõ mồn một.Nhìn nét chữ của Dung Từ, trái tim Hạ Trường Bách bất giác mềm đi vài phần, thẫn thờ nhìn tấm thiệp ký tên “Tiểu Từ”.Thấy anh ta đứng ngây ra đó, Kỳ Dục Minh gọi: “Trường Bách, qua đây ngồi đi, nhìn gì thế.”Hạ Trường Bách lúc này mới hoàn hồn, quay đầu lại thì phát hiện cả Kỳ Dục Minh và Phong Đình Thâm đều đang nhìn mình.Bắt gặp ánh mắt của Phong Đình Thâm, anh ta theo bản năng tránh đi, đáp một tiếng “được” rồi đặt giỏ hoa quả xuống, đang định đi qua ngồi thì khựng lại, quay người chỉnh lại vị trí giỏ hoa quả mình mang đến, đặt sát cạnh món quà của Dung Từ.Hạ Trường Bách vừa ngồi xuống thì điện thoại Phong Đình Thâm reo.Là cuộc gọi của Lâm Vu.Phong Đình Thâm nhìn thấy, bắt máy.Đầu dây bên kia, Lâm Vu quan tâm hỏi: “Tình hình bà cụ thế nào rồi anh? Tỉnh chưa ạ?”“Vẫn chưa.”“Tâm Tâm thì sao? Tâm trạng con bé đỡ hơn chưa?”“Đỡ nhiều rồi.”“Cho em nói chuyện với Tâm Tâm vài câu nhé?”“Được.”Phong Đình Thâm đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.Phong Cảnh Tâm: “Là dì Vu Vu ạ?”Phong Cảnh Tâm nhanh chóng cầm lấy điện thoại, làm nũng: “Dì Vu Vu ơi...”Biết là điện thoại của Lâm Vu, Kỳ Dục Minh sờ mũi.Vừa nãy trước khi đến, anh ta có hỏi Phong Đình Thâm qua điện thoại xem Lâm Vu có đến bệnh viện thăm bà cụ không.Phong Đình Thâm nói không đến.Sau đó hỏi ra mới biết, tối qua Tang Thiến đã ra tối hậu thư, đặc biệt dặn dò không cho phép Lâm Vu đến thăm bà cụ.