Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 327

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Phong Đình Thâm nói: “Hôm đó cùng đi nhé?”Lâm Vu nghe vậy, theo bản năng định từ chối: “Em không...”Cô ta định nói không biết hôm đó có thời gian không.Lại cảm thấy nói như vậy không giống tác phong thường ngày của mình nên chữ “không” chưa nói hết đã đổi lời: “Vâng ạ.”Nói xong, cô ta vừa định ra ghế sofa ngồi thì tình cờ nhìn thấy trên bàn làm việc của Phong Đình Thâm có một tập tài liệu, nhìn thấy tên tài liệu, bước chân cô ta khựng lại.Nhận thấy ánh mắt của cô ta, Phong Đình Thâm nói:“Vì công ty cũng có ý định phát triển mô hình ngôn ngữ lớn mới, đây là báo cáo nghiên cứu của công ty về ngôn ngữ lập trình của Trường Mặc và hai dự án họ tự nghiên cứu phát triển gần đây, những nội dung họ tổng hợp được khá thú vị cũng nghiên cứu ra được chút ít gì đó, em xem qua chắc sẽ học hỏi được không ít đâu.”Vừa nói, Phong Đình Thâm vừa đưa tập tài liệu cho cô ta.Nếu là trước đây, nghe Phong Đình Thâm nói vậy, Lâm Vu sẽ vui vẻ và hào hứng nhận lấy.Nhưng bây giờ...Sắc mặt cô ta cứng đờ.Phong Đình Thâm đã đưa đến tận tay, cô ta đành phải nhận lấy, nói: “Vâng ạ.”Nói xong, nghĩ đến điều gì, cô ta không nhịn được nói: “Bây giờ mới bắt đầu nghiên cứu Trường Mặc để làm nội dung riêng, đến lúc làm xong liệu có bị thị trường đào thải không? Dù sao thì công nghệ bây giờ thay đổi nhanh quá...”“Đúng nhưng nghiên cứu nó không phải để sao chép nội dung của Trường Mặc mà là rút ra những kỹ thuật cốt lõi có thể dùng được từ đó và đổi mới sáng tạo.”“... Cũng phải.”Nói đến đây, Phong Đình Thâm lại tiếp:“Tuy nhiên, bản thân Trường Mặc hiện tại phát triển quá nhanh, hơn nữa những thứ của họ anh cho rằng có những cái không chỉ mang tính thời điểm ngắn hạn, giống như ngôn ngữ lập trình của họ cũng phải mất vài năm mới được người ta chú ý đến. Những dự án họ tự nghiên cứu phát triển thời gian gần đây, dù trong bối cảnh công nghệ phát triển như vũ bão hiện nay, anh cho rằng các công ty khác muốn nghiên cứu ra nội dung vượt qua dự án của họ, ước tính ít nhất cũng phải mất ba năm, vì vậy, nghiên cứu nó không phải là việc vô nghĩa.”Phong Đình Thâm nói như vậy đã thể hiện hoàn toàn sự khẳng định và yêu thích của anh đối với hai dự án và ngôn ngữ lập trình của Trường Mặc.Nghe đến đây, trái tim Lâm Vu dần lạnh đi.Phong Đình Thâm thực sự rất trân trọng người tài.Nếu anh biết Dung Từ chính là người phát triển bộ ngôn ngữ lập trình đó của Trường Mặc.Hoặc là...Hai dự án gần đây Trường Mặc nghiên cứu phát triển đều ra mắt sau khi Dung Từ gia nhập Trường Mặc.Nói cách khác, hai dự án đó rất có thể cũng do Dung Từ dẫn đầu nghiên cứu phát triển...Nếu, nếu Phong Đình Thâm biết những điều này...Nghĩ đến đây, Lâm Vu liếc nhìn Phong Đình Thâm đã cầm tài liệu lên bắt đầu bận rộn, bàn tay cô ta cầm tập tài liệu dần trắng bệch.Buổi tối, Lâm Vu về nhà họ Lâm ăn cơm.Trên bàn ăn, mọi người nhà họ Lâm đang trò chuyện vui vẻ.Lúc này, trên bản tin tivi bỗng xuất hiện tin tức liên quan đến Trường Mặc.Lâm Vu khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy bản tin nói về việc Trường Mặc hợp tác với công ty của Ứng Cảnh Phong, nói Ứng Cảnh Phong trả lời phỏng vấn rằng rất hài lòng về sự hợp tác với Trường Mặc, sau khi biết vấn đề nan giải của công ty anh ta được giải quyết nhanh chóng nhờ hợp tác với Trường Mặc, rất nhiều doanh nghiệp cùng ngành ở nước ngoài cũng lần lượt tìm đến Trường Mặc...Vốn dĩ nhà họ Lâm và nhà họ Tôn không có ý kiến gì với Trường Mặc.Nhưng kể từ lần trước Trường Mặc nẫng tay trên dự án giao thông thông minh mà họ nhắm trúng, hiện tại tất cả bọn họ đều ghét Trường Mặc.Thấy Trường Mặc vừa nhận dự án giao thông thông minh không lâu lại nhanh chóng hợp tác thêm dự án mới, hơn nữa còn có bao nhiêu người tranh nhau muốn hợp tác với họ, trong khi công ty công nghệ nhà họ và Tấn Độ hiện tại vẫn đang gặp khó khăn, cả nhà họ Tôn và nhà họ Lâm, bao gồm cả Lâm Lập Hải, tâm trạng đều không tốt.Lâm Lập Hải vốn đang rầu rĩ chuyện công ty, giờ thực sự nuốt không trôi cơm nữa.Ông ta day day mi tâm, đặt bát đũa xuống.

Phong Đình Thâm nói: “Hôm đó cùng đi nhé?”

Lâm Vu nghe vậy, theo bản năng định từ chối: “Em không...”

Cô ta định nói không biết hôm đó có thời gian không.

Lại cảm thấy nói như vậy không giống tác phong thường ngày của mình nên chữ “không” chưa nói hết đã đổi lời: “Vâng ạ.”

Nói xong, cô ta vừa định ra ghế sofa ngồi thì tình cờ nhìn thấy trên bàn làm việc của Phong Đình Thâm có một tập tài liệu, nhìn thấy tên tài liệu, bước chân cô ta khựng lại.

Nhận thấy ánh mắt của cô ta, Phong Đình Thâm nói:

“Vì công ty cũng có ý định phát triển mô hình ngôn ngữ lớn mới, đây là báo cáo nghiên cứu của công ty về ngôn ngữ lập trình của Trường Mặc và hai dự án họ tự nghiên cứu phát triển gần đây, những nội dung họ tổng hợp được khá thú vị cũng nghiên cứu ra được chút ít gì đó, em xem qua chắc sẽ học hỏi được không ít đâu.”

Vừa nói, Phong Đình Thâm vừa đưa tập tài liệu cho cô ta.

Nếu là trước đây, nghe Phong Đình Thâm nói vậy, Lâm Vu sẽ vui vẻ và hào hứng nhận lấy.

Nhưng bây giờ...

Sắc mặt cô ta cứng đờ.

Phong Đình Thâm đã đưa đến tận tay, cô ta đành phải nhận lấy, nói: “Vâng ạ.”

Nói xong, nghĩ đến điều gì, cô ta không nhịn được nói: “Bây giờ mới bắt đầu nghiên cứu Trường Mặc để làm nội dung riêng, đến lúc làm xong liệu có bị thị trường đào thải không? Dù sao thì công nghệ bây giờ thay đổi nhanh quá...”

“Đúng nhưng nghiên cứu nó không phải để sao chép nội dung của Trường Mặc mà là rút ra những kỹ thuật cốt lõi có thể dùng được từ đó và đổi mới sáng tạo.”

“... Cũng phải.”

Nói đến đây, Phong Đình Thâm lại tiếp:

“Tuy nhiên, bản thân Trường Mặc hiện tại phát triển quá nhanh, hơn nữa những thứ của họ anh cho rằng có những cái không chỉ mang tính thời điểm ngắn hạn, giống như ngôn ngữ lập trình của họ cũng phải mất vài năm mới được người ta chú ý đến. Những dự án họ tự nghiên cứu phát triển thời gian gần đây, dù trong bối cảnh công nghệ phát triển như vũ bão hiện nay, anh cho rằng các công ty khác muốn nghiên cứu ra nội dung vượt qua dự án của họ, ước tính ít nhất cũng phải mất ba năm, vì vậy, nghiên cứu nó không phải là việc vô nghĩa.”

Phong Đình Thâm nói như vậy đã thể hiện hoàn toàn sự khẳng định và yêu thích của anh đối với hai dự án và ngôn ngữ lập trình của Trường Mặc.

Nghe đến đây, trái tim Lâm Vu dần lạnh đi.

Phong Đình Thâm thực sự rất trân trọng người tài.

Nếu anh biết Dung Từ chính là người phát triển bộ ngôn ngữ lập trình đó của Trường Mặc.

Hoặc là...

Hai dự án gần đây Trường Mặc nghiên cứu phát triển đều ra mắt sau khi Dung Từ gia nhập Trường Mặc.

Nói cách khác, hai dự án đó rất có thể cũng do Dung Từ dẫn đầu nghiên cứu phát triển...

Nếu, nếu Phong Đình Thâm biết những điều này...

Nghĩ đến đây, Lâm Vu liếc nhìn Phong Đình Thâm đã cầm tài liệu lên bắt đầu bận rộn, bàn tay cô ta cầm tập tài liệu dần trắng bệch.

Buổi tối, Lâm Vu về nhà họ Lâm ăn cơm.

Trên bàn ăn, mọi người nhà họ Lâm đang trò chuyện vui vẻ.

Lúc này, trên bản tin tivi bỗng xuất hiện tin tức liên quan đến Trường Mặc.

Lâm Vu khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy bản tin nói về việc Trường Mặc hợp tác với công ty của Ứng Cảnh Phong, nói Ứng Cảnh Phong trả lời phỏng vấn rằng rất hài lòng về sự hợp tác với Trường Mặc, sau khi biết vấn đề nan giải của công ty anh ta được giải quyết nhanh chóng nhờ hợp tác với Trường Mặc, rất nhiều doanh nghiệp cùng ngành ở nước ngoài cũng lần lượt tìm đến Trường Mặc...

Vốn dĩ nhà họ Lâm và nhà họ Tôn không có ý kiến gì với Trường Mặc.

Nhưng kể từ lần trước Trường Mặc nẫng tay trên dự án giao thông thông minh mà họ nhắm trúng, hiện tại tất cả bọn họ đều ghét Trường Mặc.

Thấy Trường Mặc vừa nhận dự án giao thông thông minh không lâu lại nhanh chóng hợp tác thêm dự án mới, hơn nữa còn có bao nhiêu người tranh nhau muốn hợp tác với họ, trong khi công ty công nghệ nhà họ và Tấn Độ hiện tại vẫn đang gặp khó khăn, cả nhà họ Tôn và nhà họ Lâm, bao gồm cả Lâm Lập Hải, tâm trạng đều không tốt.

Lâm Lập Hải vốn đang rầu rĩ chuyện công ty, giờ thực sự nuốt không trôi cơm nữa.

Ông ta day day mi tâm, đặt bát đũa xuống.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Phong Đình Thâm nói: “Hôm đó cùng đi nhé?”Lâm Vu nghe vậy, theo bản năng định từ chối: “Em không...”Cô ta định nói không biết hôm đó có thời gian không.Lại cảm thấy nói như vậy không giống tác phong thường ngày của mình nên chữ “không” chưa nói hết đã đổi lời: “Vâng ạ.”Nói xong, cô ta vừa định ra ghế sofa ngồi thì tình cờ nhìn thấy trên bàn làm việc của Phong Đình Thâm có một tập tài liệu, nhìn thấy tên tài liệu, bước chân cô ta khựng lại.Nhận thấy ánh mắt của cô ta, Phong Đình Thâm nói:“Vì công ty cũng có ý định phát triển mô hình ngôn ngữ lớn mới, đây là báo cáo nghiên cứu của công ty về ngôn ngữ lập trình của Trường Mặc và hai dự án họ tự nghiên cứu phát triển gần đây, những nội dung họ tổng hợp được khá thú vị cũng nghiên cứu ra được chút ít gì đó, em xem qua chắc sẽ học hỏi được không ít đâu.”Vừa nói, Phong Đình Thâm vừa đưa tập tài liệu cho cô ta.Nếu là trước đây, nghe Phong Đình Thâm nói vậy, Lâm Vu sẽ vui vẻ và hào hứng nhận lấy.Nhưng bây giờ...Sắc mặt cô ta cứng đờ.Phong Đình Thâm đã đưa đến tận tay, cô ta đành phải nhận lấy, nói: “Vâng ạ.”Nói xong, nghĩ đến điều gì, cô ta không nhịn được nói: “Bây giờ mới bắt đầu nghiên cứu Trường Mặc để làm nội dung riêng, đến lúc làm xong liệu có bị thị trường đào thải không? Dù sao thì công nghệ bây giờ thay đổi nhanh quá...”“Đúng nhưng nghiên cứu nó không phải để sao chép nội dung của Trường Mặc mà là rút ra những kỹ thuật cốt lõi có thể dùng được từ đó và đổi mới sáng tạo.”“... Cũng phải.”Nói đến đây, Phong Đình Thâm lại tiếp:“Tuy nhiên, bản thân Trường Mặc hiện tại phát triển quá nhanh, hơn nữa những thứ của họ anh cho rằng có những cái không chỉ mang tính thời điểm ngắn hạn, giống như ngôn ngữ lập trình của họ cũng phải mất vài năm mới được người ta chú ý đến. Những dự án họ tự nghiên cứu phát triển thời gian gần đây, dù trong bối cảnh công nghệ phát triển như vũ bão hiện nay, anh cho rằng các công ty khác muốn nghiên cứu ra nội dung vượt qua dự án của họ, ước tính ít nhất cũng phải mất ba năm, vì vậy, nghiên cứu nó không phải là việc vô nghĩa.”Phong Đình Thâm nói như vậy đã thể hiện hoàn toàn sự khẳng định và yêu thích của anh đối với hai dự án và ngôn ngữ lập trình của Trường Mặc.Nghe đến đây, trái tim Lâm Vu dần lạnh đi.Phong Đình Thâm thực sự rất trân trọng người tài.Nếu anh biết Dung Từ chính là người phát triển bộ ngôn ngữ lập trình đó của Trường Mặc.Hoặc là...Hai dự án gần đây Trường Mặc nghiên cứu phát triển đều ra mắt sau khi Dung Từ gia nhập Trường Mặc.Nói cách khác, hai dự án đó rất có thể cũng do Dung Từ dẫn đầu nghiên cứu phát triển...Nếu, nếu Phong Đình Thâm biết những điều này...Nghĩ đến đây, Lâm Vu liếc nhìn Phong Đình Thâm đã cầm tài liệu lên bắt đầu bận rộn, bàn tay cô ta cầm tập tài liệu dần trắng bệch.Buổi tối, Lâm Vu về nhà họ Lâm ăn cơm.Trên bàn ăn, mọi người nhà họ Lâm đang trò chuyện vui vẻ.Lúc này, trên bản tin tivi bỗng xuất hiện tin tức liên quan đến Trường Mặc.Lâm Vu khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy bản tin nói về việc Trường Mặc hợp tác với công ty của Ứng Cảnh Phong, nói Ứng Cảnh Phong trả lời phỏng vấn rằng rất hài lòng về sự hợp tác với Trường Mặc, sau khi biết vấn đề nan giải của công ty anh ta được giải quyết nhanh chóng nhờ hợp tác với Trường Mặc, rất nhiều doanh nghiệp cùng ngành ở nước ngoài cũng lần lượt tìm đến Trường Mặc...Vốn dĩ nhà họ Lâm và nhà họ Tôn không có ý kiến gì với Trường Mặc.Nhưng kể từ lần trước Trường Mặc nẫng tay trên dự án giao thông thông minh mà họ nhắm trúng, hiện tại tất cả bọn họ đều ghét Trường Mặc.Thấy Trường Mặc vừa nhận dự án giao thông thông minh không lâu lại nhanh chóng hợp tác thêm dự án mới, hơn nữa còn có bao nhiêu người tranh nhau muốn hợp tác với họ, trong khi công ty công nghệ nhà họ và Tấn Độ hiện tại vẫn đang gặp khó khăn, cả nhà họ Tôn và nhà họ Lâm, bao gồm cả Lâm Lập Hải, tâm trạng đều không tốt.Lâm Lập Hải vốn đang rầu rĩ chuyện công ty, giờ thực sự nuốt không trôi cơm nữa.Ông ta day day mi tâm, đặt bát đũa xuống.

Chương 327