Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 331
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Viên kim cương này, vậy mà thực sự bị Dung Từ lấy được.Dù Kỳ Dục Minh đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe kết quả, anh ta vẫn có chút ngỡ ngàng.Mãi đến khi buổi đấu giá chính thức kết thúc, Dung Từ và Hà Minh Tuyết rời đi làm thủ tục, anh ta mới hoàn hồn, nhắn tin cho Phong Đình Thâm: [Dung Từ bỏ ra một tỷ tám trăm triệu, lấy được viên kim cương rồi...]Phong Đình Thâm: [Ừ.]Kỳ Dục Minh: “...”Chuyện bất ngờ đến thế mà anh chỉ trả lời hờ hững một chữ “ừ”?Còn nữa...[Vừa nãy cậu trả lời tôi dấu '.' là có ý gì?]Phong Đình Thâm chắc đang bận, một lúc sau mới trả lời: [Ý bảo cậu bớt hóng hớt đi.]Kỳ Dục Minh: “...”Anh ta chẳng phải vì quá ngạc nhiên sao?Dù sao thì, có lẽ để thể hiện rằng năm xưa cô dùng trăm phương ngàn kế gả cho Phong Đình Thâm không phải vì tiền nên những năm làm vợ Phong Đình Thâm, Dung Từ ăn mặc có vẻ khá giản dị.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Lập Lan cũng bị sự hào phóng của Dung Từ làm cho kinh ngạc, hồi lâu không hoàn hồn.Mãi đến khi Nhậm Kích Phong chuẩn bị rời đi, đứng dậy chào bà ta, Tôn Nguyệt Thanh mới bừng tỉnh.Lúc này, Lâm Lập Lan như nhớ ra điều gì, bỗng nói: “Viên kim cương này, chắc Dung Từ mua cho bà ấy nhỉ?”Chữ “bà ấy” này, Lâm Lập Lan không nói rõ nhưng Tôn Nguyệt Thanh biết bà ta đang ám chỉ Dung Ánh Thịnh.Bởi vì họ đều biết Dung Ánh Thịnh rất thích kim cương và năm xưa Dung Ánh Thịnh cũng từng sở hữu một viên kim cương vô cùng giá trị.Tuy nhiên viên kim cương đó sau này...Nhớ lại chuyện cũ, Tôn Nguyệt Thanh cụp mắt xuống.Dung Từ và Hà Minh Tuyết làm thủ tục xong, định rời đi.Sau khi chứng kiến sự hào phóng của Dung Từ, không ít người muốn làm quen với cô.Ngoài nhóm Kỳ Dục Minh, Nhậm Kích Phong và Tôn Nguyệt Thanh, tại hiện trường cũng có người biết Dung Từ.Trong lúc Dung Từ đi làm thủ tục, rất nhiều người đã biết rõ lai lịch của cô.Ví dụ như biết gia cảnh cô thực ra rất bình thường và hiện tại cô dường như là bạn gái của Úc Mặc Huân.Gia cảnh Úc Mặc Huân vốn đã không tệ, cộng thêm Trường Mặc hiện tại phát triển rất tốt, anh hiện tại vừa là tân quý hào môn được mọi người săn đón, vừa là chàng rể lý tưởng trong lòng rất nhiều phu nhân hào môn.Biết Dung Từ dựa vào Úc Mặc Huân mới mua được viên kim cương đó, không ít người vốn định làm quen với cô lập tức rút lui.Tuy nhiên, những người từng hợp tác với Trường Mặc, hoặc muốn tạo mối quan hệ tốt với Úc Mặc Huân, vẫn chủ động đến làm quen với Dung Từ.Mọi người có tâm tư gì, Dung Từ đều rõ.Cô khách sáo vài câu rồi tìm cớ rời đi.Rất nhiều người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm thực ra đều rất hứng thú với viên kim cương trong buổi đấu giá hôm nay, họ thực sự rất muốn tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó.Chỉ là thiệp mời chỉ có một tấm, họ không đi được.Thấy Lâm Lập Lan và Tôn Nguyệt Thanh về, Tôn Lệ Dao vội hỏi: “Cô ơi, ai mua được viên kim cương thế ạ? Giá chốt cuối cùng là bao nhiêu?”Khi Tôn Lệ Dao hỏi, Lâm Vu và bà cụ Tôn cũng đều nhìn về phía Tôn Nguyệt Thanh.Rõ ràng, họ cũng rất muốn biết.
Viên kim cương này, vậy mà thực sự bị Dung Từ lấy được.
Dù Kỳ Dục Minh đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe kết quả, anh ta vẫn có chút ngỡ ngàng.
Mãi đến khi buổi đấu giá chính thức kết thúc, Dung Từ và Hà Minh Tuyết rời đi làm thủ tục, anh ta mới hoàn hồn, nhắn tin cho Phong Đình Thâm: [Dung Từ bỏ ra một tỷ tám trăm triệu, lấy được viên kim cương rồi...]
Phong Đình Thâm: [Ừ.]
Kỳ Dục Minh: “...”
Chuyện bất ngờ đến thế mà anh chỉ trả lời hờ hững một chữ “ừ”?
Còn nữa...
[Vừa nãy cậu trả lời tôi dấu '.' là có ý gì?]
Phong Đình Thâm chắc đang bận, một lúc sau mới trả lời: [Ý bảo cậu bớt hóng hớt đi.]
Kỳ Dục Minh: “...”
Anh ta chẳng phải vì quá ngạc nhiên sao?
Dù sao thì, có lẽ để thể hiện rằng năm xưa cô dùng trăm phương ngàn kế gả cho Phong Đình Thâm không phải vì tiền nên những năm làm vợ Phong Đình Thâm, Dung Từ ăn mặc có vẻ khá giản dị.
Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Lập Lan cũng bị sự hào phóng của Dung Từ làm cho kinh ngạc, hồi lâu không hoàn hồn.
Mãi đến khi Nhậm Kích Phong chuẩn bị rời đi, đứng dậy chào bà ta, Tôn Nguyệt Thanh mới bừng tỉnh.
Lúc này, Lâm Lập Lan như nhớ ra điều gì, bỗng nói: “Viên kim cương này, chắc Dung Từ mua cho bà ấy nhỉ?”
Chữ “bà ấy” này, Lâm Lập Lan không nói rõ nhưng Tôn Nguyệt Thanh biết bà ta đang ám chỉ Dung Ánh Thịnh.
Bởi vì họ đều biết Dung Ánh Thịnh rất thích kim cương và năm xưa Dung Ánh Thịnh cũng từng sở hữu một viên kim cương vô cùng giá trị.
Tuy nhiên viên kim cương đó sau này...
Nhớ lại chuyện cũ, Tôn Nguyệt Thanh cụp mắt xuống.
Dung Từ và Hà Minh Tuyết làm thủ tục xong, định rời đi.
Sau khi chứng kiến sự hào phóng của Dung Từ, không ít người muốn làm quen với cô.
Ngoài nhóm Kỳ Dục Minh, Nhậm Kích Phong và Tôn Nguyệt Thanh, tại hiện trường cũng có người biết Dung Từ.
Trong lúc Dung Từ đi làm thủ tục, rất nhiều người đã biết rõ lai lịch của cô.
Ví dụ như biết gia cảnh cô thực ra rất bình thường và hiện tại cô dường như là bạn gái của Úc Mặc Huân.
Gia cảnh Úc Mặc Huân vốn đã không tệ, cộng thêm Trường Mặc hiện tại phát triển rất tốt, anh hiện tại vừa là tân quý hào môn được mọi người săn đón, vừa là chàng rể lý tưởng trong lòng rất nhiều phu nhân hào môn.
Biết Dung Từ dựa vào Úc Mặc Huân mới mua được viên kim cương đó, không ít người vốn định làm quen với cô lập tức rút lui.
Tuy nhiên, những người từng hợp tác với Trường Mặc, hoặc muốn tạo mối quan hệ tốt với Úc Mặc Huân, vẫn chủ động đến làm quen với Dung Từ.
Mọi người có tâm tư gì, Dung Từ đều rõ.
Cô khách sáo vài câu rồi tìm cớ rời đi.
Rất nhiều người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm thực ra đều rất hứng thú với viên kim cương trong buổi đấu giá hôm nay, họ thực sự rất muốn tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó.
Chỉ là thiệp mời chỉ có một tấm, họ không đi được.
Thấy Lâm Lập Lan và Tôn Nguyệt Thanh về, Tôn Lệ Dao vội hỏi: “Cô ơi, ai mua được viên kim cương thế ạ? Giá chốt cuối cùng là bao nhiêu?”
Khi Tôn Lệ Dao hỏi, Lâm Vu và bà cụ Tôn cũng đều nhìn về phía Tôn Nguyệt Thanh.
Rõ ràng, họ cũng rất muốn biết.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Viên kim cương này, vậy mà thực sự bị Dung Từ lấy được.Dù Kỳ Dục Minh đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe kết quả, anh ta vẫn có chút ngỡ ngàng.Mãi đến khi buổi đấu giá chính thức kết thúc, Dung Từ và Hà Minh Tuyết rời đi làm thủ tục, anh ta mới hoàn hồn, nhắn tin cho Phong Đình Thâm: [Dung Từ bỏ ra một tỷ tám trăm triệu, lấy được viên kim cương rồi...]Phong Đình Thâm: [Ừ.]Kỳ Dục Minh: “...”Chuyện bất ngờ đến thế mà anh chỉ trả lời hờ hững một chữ “ừ”?Còn nữa...[Vừa nãy cậu trả lời tôi dấu '.' là có ý gì?]Phong Đình Thâm chắc đang bận, một lúc sau mới trả lời: [Ý bảo cậu bớt hóng hớt đi.]Kỳ Dục Minh: “...”Anh ta chẳng phải vì quá ngạc nhiên sao?Dù sao thì, có lẽ để thể hiện rằng năm xưa cô dùng trăm phương ngàn kế gả cho Phong Đình Thâm không phải vì tiền nên những năm làm vợ Phong Đình Thâm, Dung Từ ăn mặc có vẻ khá giản dị.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Lập Lan cũng bị sự hào phóng của Dung Từ làm cho kinh ngạc, hồi lâu không hoàn hồn.Mãi đến khi Nhậm Kích Phong chuẩn bị rời đi, đứng dậy chào bà ta, Tôn Nguyệt Thanh mới bừng tỉnh.Lúc này, Lâm Lập Lan như nhớ ra điều gì, bỗng nói: “Viên kim cương này, chắc Dung Từ mua cho bà ấy nhỉ?”Chữ “bà ấy” này, Lâm Lập Lan không nói rõ nhưng Tôn Nguyệt Thanh biết bà ta đang ám chỉ Dung Ánh Thịnh.Bởi vì họ đều biết Dung Ánh Thịnh rất thích kim cương và năm xưa Dung Ánh Thịnh cũng từng sở hữu một viên kim cương vô cùng giá trị.Tuy nhiên viên kim cương đó sau này...Nhớ lại chuyện cũ, Tôn Nguyệt Thanh cụp mắt xuống.Dung Từ và Hà Minh Tuyết làm thủ tục xong, định rời đi.Sau khi chứng kiến sự hào phóng của Dung Từ, không ít người muốn làm quen với cô.Ngoài nhóm Kỳ Dục Minh, Nhậm Kích Phong và Tôn Nguyệt Thanh, tại hiện trường cũng có người biết Dung Từ.Trong lúc Dung Từ đi làm thủ tục, rất nhiều người đã biết rõ lai lịch của cô.Ví dụ như biết gia cảnh cô thực ra rất bình thường và hiện tại cô dường như là bạn gái của Úc Mặc Huân.Gia cảnh Úc Mặc Huân vốn đã không tệ, cộng thêm Trường Mặc hiện tại phát triển rất tốt, anh hiện tại vừa là tân quý hào môn được mọi người săn đón, vừa là chàng rể lý tưởng trong lòng rất nhiều phu nhân hào môn.Biết Dung Từ dựa vào Úc Mặc Huân mới mua được viên kim cương đó, không ít người vốn định làm quen với cô lập tức rút lui.Tuy nhiên, những người từng hợp tác với Trường Mặc, hoặc muốn tạo mối quan hệ tốt với Úc Mặc Huân, vẫn chủ động đến làm quen với Dung Từ.Mọi người có tâm tư gì, Dung Từ đều rõ.Cô khách sáo vài câu rồi tìm cớ rời đi.Rất nhiều người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm thực ra đều rất hứng thú với viên kim cương trong buổi đấu giá hôm nay, họ thực sự rất muốn tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó.Chỉ là thiệp mời chỉ có một tấm, họ không đi được.Thấy Lâm Lập Lan và Tôn Nguyệt Thanh về, Tôn Lệ Dao vội hỏi: “Cô ơi, ai mua được viên kim cương thế ạ? Giá chốt cuối cùng là bao nhiêu?”Khi Tôn Lệ Dao hỏi, Lâm Vu và bà cụ Tôn cũng đều nhìn về phía Tôn Nguyệt Thanh.Rõ ràng, họ cũng rất muốn biết.