Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 362

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Vào thang máy, thấy Trình Nguyên chỉ bấm tầng mình đang ở, Phong Đình Thâm bỗng lên tiếng: “Không cần đi theo.”Trình Nguyên sững người, phản ứng lại mới đáp: “Vâng.”Nói xong, anh ta mới bấm nút tầng phòng mình.Sáng hôm sau.Phong Đình Thâm mặc áo choàng tắm, tay cầm bộ quần áo mặc tối qua, bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại, đi về phía bên kia hành lang.Lâm Vu vừa bước ra khỏi thang máy nhìn thấy anh, nụ cười rạng rỡ lập tức nở trên môi, đang định mở lời thì thoáng thấy dấu son môi đỏ chót trên cổ áo và vai chiếc sơ mi vắt trên khuỷu tay anh, nụ cười trên mặt vụt tắt.Lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng.Cô ta đứng chôn chân tại chỗ, chưa kịp phản ứng thì bóng dáng Phong Đình Thâm đã khuất sau ngã rẽ, ngay sau đó tiếng mở cửa đóng cửa vang lên không xa.Lâm Vu chưa kịp hoàn hồn thì số phòng trước mắt đập vào mắt cô ta.Nhưng cô ta nhớ rất rõ, Trình Nguyên nói với cô ta phòng Phong Đình Thâm ở là 2503.Cô ta nhìn chiếc thẻ phụ phòng Phong Đình Thâm vừa xin được từ Trình Nguyên trên tay.Đúng là 2503, cô ta không nhớ nhầm.Nhưng sao Phong Đình Thâm lại từ phòng 2508 đi ra?Lâm Vu mím môi, cầm điện thoại gọi cho Trình Nguyên: “Người ở phòng 2508 là ai?”Trình Nguyên sững sờ, tuy không biết làm sao Lâm Vu biết được nhưng anh ta vẫn thành thật trả lời: “Là cô Dung.”Quả nhiên.Lâm Vu siết chặt điện thoại.Hít sâu một hơi, cô ta mới hỏi tiếp: “Hai ngày nay đã xảy ra chuyện gì?” Nếu không có chuyện gì, sao Phong Đình Thâm lại mặc áo choàng tắm từ phòng Dung Từ đi ra vào sáng sớm thế này?Hơn nữa trên tay anh còn cầm bộ quần áo mặc hôm qua.Chuyện tối qua Trình Nguyên chưa chủ động báo cho Lâm Vu, giờ cô ta đã hỏi, anh ta bèn kể lại sơ lược sự việc tối qua cho Lâm Vu nghe.Kể xong, anh ta nói thêm: “Tối qua về đến khách sạn sếp không cho tôi đi theo nữa nên tối qua giữa hai người họ xảy ra chuyện gì, tôi thực sự không rõ.”Lâm Vu mím chặt môi, không nói gì.Cúp điện thoại, cô ta đứng yên tại chỗ một lúc lâu mới cất bước đi về phía phòng Phong Đình Thâm.Ở một diễn biến khác.Dung Từ tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ, ý thức trống rỗng trong chốc lát.Một lúc sau, cảnh tượng xảy ra trong nhà vệ sinh quán bar tối qua hiện lên trong đầu.Sắc mặt cô biến đổi, hoàn toàn tỉnh táo lại.Mặt cô trắng bệch, bật dậy khỏi giường, đang cố nhớ lại xem sau khi bị đánh thuốc mê trong nhà vệ sinh thì chuyện gì đã xảy ra, ánh mắt chạm phải khung cảnh trước mắt, động tác xuống giường khựng lại.Đây là phòng khách sạn cô ở.Cô sững sờ trong giây lát.Cô còn tưởng mình đang mơ.Một lúc sau, nhận ra mình quả thực đang ở trong phòng mình và trên người cũng không có gì khó chịu, cảm giác hoảng loạn mới dần lắng xuống.Cô cầm điện thoại, đang định gọi cho Úc Mặc Huân thì Úc Mặc Huân gọi đến trước: “Tỉnh rồi à?”Dung Từ vẫn còn rất đau đầu, cả người rã rời: “Tối qua em đi vệ sinh thì bị người ta bịt mũi miệng, sau đó ngất đi nhưng giờ em lại ở trong phòng mình, chuyện này... rốt cuộc là sao?”Nhắc đến chuyện này, Úc Mặc Huân tuy không muốn nhưng vẫn bĩu môi kể lại sự thật: “Là Phong Đình Thâm cứu em.”Nói xong, anh kể lại sơ lược sự việc tối qua.Dung Từ nghe xong, bàn tay đang xoa thái dương hơi khựng lại.

Vào thang máy, thấy Trình Nguyên chỉ bấm tầng mình đang ở, Phong Đình Thâm bỗng lên tiếng: “Không cần đi theo.”

Trình Nguyên sững người, phản ứng lại mới đáp: “Vâng.”

Nói xong, anh ta mới bấm nút tầng phòng mình.

Sáng hôm sau.

Phong Đình Thâm mặc áo choàng tắm, tay cầm bộ quần áo mặc tối qua, bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại, đi về phía bên kia hành lang.

Lâm Vu vừa bước ra khỏi thang máy nhìn thấy anh, nụ cười rạng rỡ lập tức nở trên môi, đang định mở lời thì thoáng thấy dấu son môi đỏ chót trên cổ áo và vai chiếc sơ mi vắt trên khuỷu tay anh, nụ cười trên mặt vụt tắt.

Lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Cô ta đứng chôn chân tại chỗ, chưa kịp phản ứng thì bóng dáng Phong Đình Thâm đã khuất sau ngã rẽ, ngay sau đó tiếng mở cửa đóng cửa vang lên không xa.

Lâm Vu chưa kịp hoàn hồn thì số phòng trước mắt đập vào mắt cô ta.

Nhưng cô ta nhớ rất rõ, Trình Nguyên nói với cô ta phòng Phong Đình Thâm ở là 2503.

Cô ta nhìn chiếc thẻ phụ phòng Phong Đình Thâm vừa xin được từ Trình Nguyên trên tay.

Đúng là 2503, cô ta không nhớ nhầm.

Nhưng sao Phong Đình Thâm lại từ phòng 2508 đi ra?

Lâm Vu mím môi, cầm điện thoại gọi cho Trình Nguyên: “Người ở phòng 2508 là ai?”

Trình Nguyên sững sờ, tuy không biết làm sao Lâm Vu biết được nhưng anh ta vẫn thành thật trả lời: “Là cô Dung.”

Quả nhiên.

Lâm Vu siết chặt điện thoại.

Hít sâu một hơi, cô ta mới hỏi tiếp: “Hai ngày nay đã xảy ra chuyện gì?” Nếu không có chuyện gì, sao Phong Đình Thâm lại mặc áo choàng tắm từ phòng Dung Từ đi ra vào sáng sớm thế này?

Hơn nữa trên tay anh còn cầm bộ quần áo mặc hôm qua.

Chuyện tối qua Trình Nguyên chưa chủ động báo cho Lâm Vu, giờ cô ta đã hỏi, anh ta bèn kể lại sơ lược sự việc tối qua cho Lâm Vu nghe.

Kể xong, anh ta nói thêm: “Tối qua về đến khách sạn sếp không cho tôi đi theo nữa nên tối qua giữa hai người họ xảy ra chuyện gì, tôi thực sự không rõ.”

Lâm Vu mím chặt môi, không nói gì.

Cúp điện thoại, cô ta đứng yên tại chỗ một lúc lâu mới cất bước đi về phía phòng Phong Đình Thâm.

Ở một diễn biến khác.

Dung Từ tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ, ý thức trống rỗng trong chốc lát.

Một lúc sau, cảnh tượng xảy ra trong nhà vệ sinh quán bar tối qua hiện lên trong đầu.

Sắc mặt cô biến đổi, hoàn toàn tỉnh táo lại.

Mặt cô trắng bệch, bật dậy khỏi giường, đang cố nhớ lại xem sau khi bị đánh thuốc mê trong nhà vệ sinh thì chuyện gì đã xảy ra, ánh mắt chạm phải khung cảnh trước mắt, động tác xuống giường khựng lại.

Đây là phòng khách sạn cô ở.

Cô sững sờ trong giây lát.

Cô còn tưởng mình đang mơ.

Một lúc sau, nhận ra mình quả thực đang ở trong phòng mình và trên người cũng không có gì khó chịu, cảm giác hoảng loạn mới dần lắng xuống.

Cô cầm điện thoại, đang định gọi cho Úc Mặc Huân thì Úc Mặc Huân gọi đến trước: “Tỉnh rồi à?”

Dung Từ vẫn còn rất đau đầu, cả người rã rời: “Tối qua em đi vệ sinh thì bị người ta bịt mũi miệng, sau đó ngất đi nhưng giờ em lại ở trong phòng mình, chuyện này... rốt cuộc là sao?”

Nhắc đến chuyện này, Úc Mặc Huân tuy không muốn nhưng vẫn bĩu môi kể lại sự thật: “Là Phong Đình Thâm cứu em.”

Nói xong, anh kể lại sơ lược sự việc tối qua.

Dung Từ nghe xong, bàn tay đang xoa thái dương hơi khựng lại.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Vào thang máy, thấy Trình Nguyên chỉ bấm tầng mình đang ở, Phong Đình Thâm bỗng lên tiếng: “Không cần đi theo.”Trình Nguyên sững người, phản ứng lại mới đáp: “Vâng.”Nói xong, anh ta mới bấm nút tầng phòng mình.Sáng hôm sau.Phong Đình Thâm mặc áo choàng tắm, tay cầm bộ quần áo mặc tối qua, bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại, đi về phía bên kia hành lang.Lâm Vu vừa bước ra khỏi thang máy nhìn thấy anh, nụ cười rạng rỡ lập tức nở trên môi, đang định mở lời thì thoáng thấy dấu son môi đỏ chót trên cổ áo và vai chiếc sơ mi vắt trên khuỷu tay anh, nụ cười trên mặt vụt tắt.Lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng.Cô ta đứng chôn chân tại chỗ, chưa kịp phản ứng thì bóng dáng Phong Đình Thâm đã khuất sau ngã rẽ, ngay sau đó tiếng mở cửa đóng cửa vang lên không xa.Lâm Vu chưa kịp hoàn hồn thì số phòng trước mắt đập vào mắt cô ta.Nhưng cô ta nhớ rất rõ, Trình Nguyên nói với cô ta phòng Phong Đình Thâm ở là 2503.Cô ta nhìn chiếc thẻ phụ phòng Phong Đình Thâm vừa xin được từ Trình Nguyên trên tay.Đúng là 2503, cô ta không nhớ nhầm.Nhưng sao Phong Đình Thâm lại từ phòng 2508 đi ra?Lâm Vu mím môi, cầm điện thoại gọi cho Trình Nguyên: “Người ở phòng 2508 là ai?”Trình Nguyên sững sờ, tuy không biết làm sao Lâm Vu biết được nhưng anh ta vẫn thành thật trả lời: “Là cô Dung.”Quả nhiên.Lâm Vu siết chặt điện thoại.Hít sâu một hơi, cô ta mới hỏi tiếp: “Hai ngày nay đã xảy ra chuyện gì?” Nếu không có chuyện gì, sao Phong Đình Thâm lại mặc áo choàng tắm từ phòng Dung Từ đi ra vào sáng sớm thế này?Hơn nữa trên tay anh còn cầm bộ quần áo mặc hôm qua.Chuyện tối qua Trình Nguyên chưa chủ động báo cho Lâm Vu, giờ cô ta đã hỏi, anh ta bèn kể lại sơ lược sự việc tối qua cho Lâm Vu nghe.Kể xong, anh ta nói thêm: “Tối qua về đến khách sạn sếp không cho tôi đi theo nữa nên tối qua giữa hai người họ xảy ra chuyện gì, tôi thực sự không rõ.”Lâm Vu mím chặt môi, không nói gì.Cúp điện thoại, cô ta đứng yên tại chỗ một lúc lâu mới cất bước đi về phía phòng Phong Đình Thâm.Ở một diễn biến khác.Dung Từ tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ, ý thức trống rỗng trong chốc lát.Một lúc sau, cảnh tượng xảy ra trong nhà vệ sinh quán bar tối qua hiện lên trong đầu.Sắc mặt cô biến đổi, hoàn toàn tỉnh táo lại.Mặt cô trắng bệch, bật dậy khỏi giường, đang cố nhớ lại xem sau khi bị đánh thuốc mê trong nhà vệ sinh thì chuyện gì đã xảy ra, ánh mắt chạm phải khung cảnh trước mắt, động tác xuống giường khựng lại.Đây là phòng khách sạn cô ở.Cô sững sờ trong giây lát.Cô còn tưởng mình đang mơ.Một lúc sau, nhận ra mình quả thực đang ở trong phòng mình và trên người cũng không có gì khó chịu, cảm giác hoảng loạn mới dần lắng xuống.Cô cầm điện thoại, đang định gọi cho Úc Mặc Huân thì Úc Mặc Huân gọi đến trước: “Tỉnh rồi à?”Dung Từ vẫn còn rất đau đầu, cả người rã rời: “Tối qua em đi vệ sinh thì bị người ta bịt mũi miệng, sau đó ngất đi nhưng giờ em lại ở trong phòng mình, chuyện này... rốt cuộc là sao?”Nhắc đến chuyện này, Úc Mặc Huân tuy không muốn nhưng vẫn bĩu môi kể lại sự thật: “Là Phong Đình Thâm cứu em.”Nói xong, anh kể lại sơ lược sự việc tối qua.Dung Từ nghe xong, bàn tay đang xoa thái dương hơi khựng lại.

Chương 362