Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 379

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Thoắt cái đã đến ngày diễn ra lễ kỷ niệm của Trường Mặc.Chiều hôm đó, cả Dung Từ và Úc Mặc Huân đều không làm việc nữa, sau khi chuẩn bị nửa ngày, họ diện trang phục lộng lẫy đến hội trường đúng giờ.Lễ kỷ niệm lần này họ mời rất nhiều khách.Họ đến hội trường được một lúc thì khách khứa cũng lục tục kéo đến.Nhậm Kích Phong cũng là một trong số đó.Tuy Nhậm Kích Phong không thích Dung Từ và Úc Mặc Huân nhưng vì công việc nên đã một thời gian anh ta không gặp Lâm Vu, anh ta biết hôm nay Lâm Vu cũng sẽ đến dự lễ kỷ niệm của Trường Mặc nên cố tình đến sớm.Úc Mặc Huân đang tiếp đón vài vị khách mới đến.Thấy Nhậm Kích Phong đến, Dung Từ dù không thích anh ta nhưng vẫn làm tròn trách nhiệm, bước tới chào hỏi: “Tổng giám đốc Nhậm đã lâu không gặp, mời vào trong.”Nhậm Kích Phong liếc nhìn cô một cái, thấy Dung Từ nhã nhặn lịch sự cũng không muốn gây chuyện, lạnh nhạt gật đầu đáp lại nhưng rõ ràng tâm trí anh ta đang để ở đâu đó, vừa trả lời Dung Từ vừa đảo mắt nhìn quanh hội trường rộng lớn.Không thấy Lâm Vu, trong mắt anh ta thoáng qua tia thất vọng.Nhưng cũng không quá thất vọng, vì anh ta biết Phong Đình Thâm bình thường đi dự tiệc sẽ không đến sớm.Lại có khách đến, Nhậm Kích Phong thu hồi tầm mắt, nhạt giọng đuổi khéo Dung Từ: “Cô đi tiếp khách khác đi.”Dung Từ cầu còn không được.Tuy nhiên, cô vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu.Cô mỉm cười nói: “Được, hôm nay khách đông, nếu có gì tiếp đón không chu đáo mong tổng giám đốc Nhậm bỏ qua cho.”Giọng điệu này của Dung Từ, rõ ràng là với tư cách chủ nhà.Nhậm Kích Phong nghe thấy hơi khó chịu nhưng tự nhủ không muốn chấp nhặt với cô, chỉ lạnh nhạt gật đầu.Dung Từ cũng không nói nhiều nữa, quay người đi tiếp đón những vị khách khác.Cô vừa nói chuyện với khách được một lúc thì Phong Đình Thâm và Lâm Vu đến.Cũng giống như Nhậm Kích Phong, Dung Từ thực ra cũng biết Phong Đình Thâm thường là một trong những người đến dự tiệc muộn nhất.Thấy hôm nay Phong Đình Thâm đến sớm như vậy, trong mắt Dung Từ cũng thoáng qua vẻ ngạc nhiên.Nhưng đã Phong Đình Thâm đến, với quan hệ hợp tác giữa Trường Mặc và Phong Thị, cô đành phải bước tới chào hỏi.Nhưng cô chỉ chào mỗi Phong Đình Thâm: “Sếp Phong.”Phong Đình Thâm đưa tay bắt tay cô.Dung Từ trực tiếp phớt lờ Lâm Vu, thậm chí không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, chỉ nhạt giọng nói với Phong Đình Thâm: “Mời vào trong.”Phong Đình Thâm luôn là đối tượng được mọi người săn đón.Dung Từ vừa chào hỏi Phong Đình Thâm xong đã có không ít khách khứa chủ động tiến về phía anh và Lâm Vu.“Sếp Phong đến rồi à? Hôm nay sếp Phong đến sớm thật đấy.”“Nghe nói Phong Thị và Trường Mặc hợp tác rất vui vẻ, hiện tại Trường Mặc cũng là đối tác quan trọng nhất của Phong Thị, sếp Phong coi trọng chút cũng là điều bình thường.”Nhậm Kích Phong thấy Phong Đình Thâm và Lâm Vu đến cũng là người đầu tiên bước tới.“Sếp Phong, cô Lâm.”Phong Đình Thâm nhìn thấy Nhậm Kích Phong, khóe môi nhếch lên nụ cười: “Hóa ra là tổng giám đốc Nhậm đã lâu không gặp.”Nhậm Kích Phong: “Đã lâu không gặp.”Sự phớt lờ trắng trợn của Dung Từ vừa rồi khiến trong lòng Lâm Vu không thoải mái, giờ thấy người quen, thấy ánh mắt Nhậm Kích Phong nhìn mình, tâm trạng cô ta tốt lên không ít.Thấy Nhậm Kích Phong chào mình, cô ta cũng gật đầu: “Tổng giám đốc Nhậm.”Thấy có người thay mình tiếp đón Phong Đình Thâm, Dung Từ cảm thấy đỡ tốn công sức, cô nói: “Có khách đến, mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi xin phép.”Nghe Dung Từ nói vậy, ánh mắt Phong Đình Thâm dừng lại trên người cô, nói: “Cô cứ tự nhiên.”Dung Từ không nhìn anh, gật đầu rời đi.Lúc cô rời đi, Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh cũng vừa vặn đến nơi.

Thoắt cái đã đến ngày diễn ra lễ kỷ niệm của Trường Mặc.

Chiều hôm đó, cả Dung Từ và Úc Mặc Huân đều không làm việc nữa, sau khi chuẩn bị nửa ngày, họ diện trang phục lộng lẫy đến hội trường đúng giờ.

Lễ kỷ niệm lần này họ mời rất nhiều khách.

Họ đến hội trường được một lúc thì khách khứa cũng lục tục kéo đến.

Nhậm Kích Phong cũng là một trong số đó.

Tuy Nhậm Kích Phong không thích Dung Từ và Úc Mặc Huân nhưng vì công việc nên đã một thời gian anh ta không gặp Lâm Vu, anh ta biết hôm nay Lâm Vu cũng sẽ đến dự lễ kỷ niệm của Trường Mặc nên cố tình đến sớm.

Úc Mặc Huân đang tiếp đón vài vị khách mới đến.

Thấy Nhậm Kích Phong đến, Dung Từ dù không thích anh ta nhưng vẫn làm tròn trách nhiệm, bước tới chào hỏi: “Tổng giám đốc Nhậm đã lâu không gặp, mời vào trong.”

Nhậm Kích Phong liếc nhìn cô một cái, thấy Dung Từ nhã nhặn lịch sự cũng không muốn gây chuyện, lạnh nhạt gật đầu đáp lại nhưng rõ ràng tâm trí anh ta đang để ở đâu đó, vừa trả lời Dung Từ vừa đảo mắt nhìn quanh hội trường rộng lớn.

Không thấy Lâm Vu, trong mắt anh ta thoáng qua tia thất vọng.

Nhưng cũng không quá thất vọng, vì anh ta biết Phong Đình Thâm bình thường đi dự tiệc sẽ không đến sớm.

Lại có khách đến, Nhậm Kích Phong thu hồi tầm mắt, nhạt giọng đuổi khéo Dung Từ: “Cô đi tiếp khách khác đi.”

Dung Từ cầu còn không được.

Tuy nhiên, cô vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu.

Cô mỉm cười nói: “Được, hôm nay khách đông, nếu có gì tiếp đón không chu đáo mong tổng giám đốc Nhậm bỏ qua cho.”

Giọng điệu này của Dung Từ, rõ ràng là với tư cách chủ nhà.

Nhậm Kích Phong nghe thấy hơi khó chịu nhưng tự nhủ không muốn chấp nhặt với cô, chỉ lạnh nhạt gật đầu.

Dung Từ cũng không nói nhiều nữa, quay người đi tiếp đón những vị khách khác.

Cô vừa nói chuyện với khách được một lúc thì Phong Đình Thâm và Lâm Vu đến.

Cũng giống như Nhậm Kích Phong, Dung Từ thực ra cũng biết Phong Đình Thâm thường là một trong những người đến dự tiệc muộn nhất.

Thấy hôm nay Phong Đình Thâm đến sớm như vậy, trong mắt Dung Từ cũng thoáng qua vẻ ngạc nhiên.

Nhưng đã Phong Đình Thâm đến, với quan hệ hợp tác giữa Trường Mặc và Phong Thị, cô đành phải bước tới chào hỏi.

Nhưng cô chỉ chào mỗi Phong Đình Thâm: “Sếp Phong.”

Phong Đình Thâm đưa tay bắt tay cô.

Dung Từ trực tiếp phớt lờ Lâm Vu, thậm chí không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, chỉ nhạt giọng nói với Phong Đình Thâm: “Mời vào trong.”

Phong Đình Thâm luôn là đối tượng được mọi người săn đón.

Dung Từ vừa chào hỏi Phong Đình Thâm xong đã có không ít khách khứa chủ động tiến về phía anh và Lâm Vu.

“Sếp Phong đến rồi à? Hôm nay sếp Phong đến sớm thật đấy.”

“Nghe nói Phong Thị và Trường Mặc hợp tác rất vui vẻ, hiện tại Trường Mặc cũng là đối tác quan trọng nhất của Phong Thị, sếp Phong coi trọng chút cũng là điều bình thường.”

Nhậm Kích Phong thấy Phong Đình Thâm và Lâm Vu đến cũng là người đầu tiên bước tới.

“Sếp Phong, cô Lâm.”

Phong Đình Thâm nhìn thấy Nhậm Kích Phong, khóe môi nhếch lên nụ cười: “Hóa ra là tổng giám đốc Nhậm đã lâu không gặp.”

Nhậm Kích Phong: “Đã lâu không gặp.”

Sự phớt lờ trắng trợn của Dung Từ vừa rồi khiến trong lòng Lâm Vu không thoải mái, giờ thấy người quen, thấy ánh mắt Nhậm Kích Phong nhìn mình, tâm trạng cô ta tốt lên không ít.

Thấy Nhậm Kích Phong chào mình, cô ta cũng gật đầu: “Tổng giám đốc Nhậm.”

Thấy có người thay mình tiếp đón Phong Đình Thâm, Dung Từ cảm thấy đỡ tốn công sức, cô nói: “Có khách đến, mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi xin phép.”

Nghe Dung Từ nói vậy, ánh mắt Phong Đình Thâm dừng lại trên người cô, nói: “Cô cứ tự nhiên.”

Dung Từ không nhìn anh, gật đầu rời đi.

Lúc cô rời đi, Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh cũng vừa vặn đến nơi.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Thoắt cái đã đến ngày diễn ra lễ kỷ niệm của Trường Mặc.Chiều hôm đó, cả Dung Từ và Úc Mặc Huân đều không làm việc nữa, sau khi chuẩn bị nửa ngày, họ diện trang phục lộng lẫy đến hội trường đúng giờ.Lễ kỷ niệm lần này họ mời rất nhiều khách.Họ đến hội trường được một lúc thì khách khứa cũng lục tục kéo đến.Nhậm Kích Phong cũng là một trong số đó.Tuy Nhậm Kích Phong không thích Dung Từ và Úc Mặc Huân nhưng vì công việc nên đã một thời gian anh ta không gặp Lâm Vu, anh ta biết hôm nay Lâm Vu cũng sẽ đến dự lễ kỷ niệm của Trường Mặc nên cố tình đến sớm.Úc Mặc Huân đang tiếp đón vài vị khách mới đến.Thấy Nhậm Kích Phong đến, Dung Từ dù không thích anh ta nhưng vẫn làm tròn trách nhiệm, bước tới chào hỏi: “Tổng giám đốc Nhậm đã lâu không gặp, mời vào trong.”Nhậm Kích Phong liếc nhìn cô một cái, thấy Dung Từ nhã nhặn lịch sự cũng không muốn gây chuyện, lạnh nhạt gật đầu đáp lại nhưng rõ ràng tâm trí anh ta đang để ở đâu đó, vừa trả lời Dung Từ vừa đảo mắt nhìn quanh hội trường rộng lớn.Không thấy Lâm Vu, trong mắt anh ta thoáng qua tia thất vọng.Nhưng cũng không quá thất vọng, vì anh ta biết Phong Đình Thâm bình thường đi dự tiệc sẽ không đến sớm.Lại có khách đến, Nhậm Kích Phong thu hồi tầm mắt, nhạt giọng đuổi khéo Dung Từ: “Cô đi tiếp khách khác đi.”Dung Từ cầu còn không được.Tuy nhiên, cô vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu.Cô mỉm cười nói: “Được, hôm nay khách đông, nếu có gì tiếp đón không chu đáo mong tổng giám đốc Nhậm bỏ qua cho.”Giọng điệu này của Dung Từ, rõ ràng là với tư cách chủ nhà.Nhậm Kích Phong nghe thấy hơi khó chịu nhưng tự nhủ không muốn chấp nhặt với cô, chỉ lạnh nhạt gật đầu.Dung Từ cũng không nói nhiều nữa, quay người đi tiếp đón những vị khách khác.Cô vừa nói chuyện với khách được một lúc thì Phong Đình Thâm và Lâm Vu đến.Cũng giống như Nhậm Kích Phong, Dung Từ thực ra cũng biết Phong Đình Thâm thường là một trong những người đến dự tiệc muộn nhất.Thấy hôm nay Phong Đình Thâm đến sớm như vậy, trong mắt Dung Từ cũng thoáng qua vẻ ngạc nhiên.Nhưng đã Phong Đình Thâm đến, với quan hệ hợp tác giữa Trường Mặc và Phong Thị, cô đành phải bước tới chào hỏi.Nhưng cô chỉ chào mỗi Phong Đình Thâm: “Sếp Phong.”Phong Đình Thâm đưa tay bắt tay cô.Dung Từ trực tiếp phớt lờ Lâm Vu, thậm chí không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, chỉ nhạt giọng nói với Phong Đình Thâm: “Mời vào trong.”Phong Đình Thâm luôn là đối tượng được mọi người săn đón.Dung Từ vừa chào hỏi Phong Đình Thâm xong đã có không ít khách khứa chủ động tiến về phía anh và Lâm Vu.“Sếp Phong đến rồi à? Hôm nay sếp Phong đến sớm thật đấy.”“Nghe nói Phong Thị và Trường Mặc hợp tác rất vui vẻ, hiện tại Trường Mặc cũng là đối tác quan trọng nhất của Phong Thị, sếp Phong coi trọng chút cũng là điều bình thường.”Nhậm Kích Phong thấy Phong Đình Thâm và Lâm Vu đến cũng là người đầu tiên bước tới.“Sếp Phong, cô Lâm.”Phong Đình Thâm nhìn thấy Nhậm Kích Phong, khóe môi nhếch lên nụ cười: “Hóa ra là tổng giám đốc Nhậm đã lâu không gặp.”Nhậm Kích Phong: “Đã lâu không gặp.”Sự phớt lờ trắng trợn của Dung Từ vừa rồi khiến trong lòng Lâm Vu không thoải mái, giờ thấy người quen, thấy ánh mắt Nhậm Kích Phong nhìn mình, tâm trạng cô ta tốt lên không ít.Thấy Nhậm Kích Phong chào mình, cô ta cũng gật đầu: “Tổng giám đốc Nhậm.”Thấy có người thay mình tiếp đón Phong Đình Thâm, Dung Từ cảm thấy đỡ tốn công sức, cô nói: “Có khách đến, mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi xin phép.”Nghe Dung Từ nói vậy, ánh mắt Phong Đình Thâm dừng lại trên người cô, nói: “Cô cứ tự nhiên.”Dung Từ không nhìn anh, gật đầu rời đi.Lúc cô rời đi, Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh cũng vừa vặn đến nơi.

Chương 379