Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 387
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Kể từ ngày cô trả lời tin nhắn của Phong Đình Thâm đã qua vài ngày rồi mà anh vẫn chưa hồi âm.Ngược lại, Phong Cảnh Tâm đã liên lạc với cô hai lần.Tối thứ sáu, Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm đi chơi.Ăn tối xong, chơi xong trò tìm kho báu, Phong Cảnh Tâm nói muốn uống trà sữa. Dung Từ vừa định đưa ly trà sữa đã gọi xong cho cô bé thì nhìn thấy Phong Đình Thâm ở cách đó không xa.Và Phong Đình Thâm đang đi về phía cô và Phong Cảnh Tâm.Dung Từ khựng lại.Phong Đình Thâm thấy cô đã chú ý đến mình, trên gương mặt tuấn tú lộ ra một nụ cười nhạt.Lúc này, Phong Cảnh Tâm cũng nhìn thấy Phong Đình Thâm nhưng trên mặt cô bé lại không có vẻ gì là ngạc nhiên, trông có vẻ như cô bé đã biết trước Phong Đình Thâm sẽ đến tìm bọn họ.Cô bé vui vẻ vẫy tay với Phong Đình Thâm: “Ba ơi, bên này.”Phong Đình Thâm vừa đi tới, Phong Cảnh Tâm lắc lắc ly trà sữa trên tay, hỏi: “Ba, ba có uống không?”Bàn tay to của Phong Đình Thâm xoa đầu cô bé: “Ba không khát.”Phong Cảnh Tâm “dạ” một tiếng, tự mình vui vẻ uống.Lúc này, tầm mắt Phong Đình Thâm lại chuyển về phía Dung Từ: “Vừa xuống máy bay.”Dung Từ: “...”Có Phong Cảnh Tâm ở đó, Dung Từ vẫn “ừ” một tiếng, sau đó dời mắt đi chỗ khác, nói với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, thời gian không còn sớm nữa, hay là...”“Mẹ ơi, đằng kia có người đang đánh trống jazz kìa!”Hôm nay thời tiết đẹp, khá nhiều cư dân gần đó cũng ra đây đi dạo mua sắm.Hôm nay quảng trường rất đông người, tiếng trống jazz mà Phong Cảnh Tâm nói thực ra là do một phòng làm việc dạy trống jazz mang trống ra quảng trường, chủ động mời trẻ em xung quanh lên biểu diễn thử.Trẻ con bây giờ gan dạ lắm, liên tiếp có mấy đứa nhóc bảy tám tuổi lên biểu diễn, đánh cũng ra trò ra dáng, phối hợp với tiếng nhạc đệm vui tươi sôi động, thu hút không ít người vây xem.Phong Cảnh Tâm chưa từng chơi trống jazz nhưng nhìn thấy bạn bè đồng trang lứa lên biểu diễn thì thấy rất ngầu, cô bé chạy tới chui vào trong đám người, đứng một bên xem.Người xung quanh khá đông, Dung Từ lo con bé đi lạc, rảo bước đi theo.Phong Đình Thâm ngược lại không vội, nhìn bóng dáng hai người, ung dung thong thả đi theo, cuối cùng đứng bên cạnh Dung Từ.Dung Từ cảm nhận được anh đến gần nhưng không nói gì.Phong Cảnh Tâm nắm tay cô, xem đến mức hưng phấn dâng trào. Dung Từ nhìn mấy đứa nhỏ bé xíu thế này mà biểu diễn trước mặt bao nhiêu người cũng không hề luống cuống, nghe tiếng nhạc vui vẻ cũng cảm thấy khá thú vị.Dung Từ đang xem say sưa thì có đứa nhỏ không cẩn thận va vào cô một cái. Dung Từ lảo đảo nghiêng người, ly trà sữa trong tay suýt nữa thì đổ lên người mình.Phong Đình Thâm ôm lấy eo cô nghiêng người sang, giúp cô đứng vững, cô mới không bị ngã.Dung Từ thở phào nhẹ nhõm, sau khi đứng vững bèn nhìn Phong Đình Thâm nói: “... Cảm ơn.”Phong Đình Thâm cười cười, không nói gì cũng buông bàn tay đang ôm eo cô ra.Nhưng trên tay Dung Từ vẫn bị dính một ít trà sữa, Phong Đình Thâm đưa khăn tay cho cô.Dung Từ: “... Cảm ơn nhưng không cần đâu.” Cô có mang theo khăn giấy.Phong Đình Thâm cũng không miễn cưỡng, thu tay về.“Mấy ngày nay bận lắm không?” Lúc này, Phong Đình Thâm mở miệng hỏi.Dung Từ không muốn trả lời nhưng trong tình cảnh này, cô vẫn đáp: “... Cũng bình thường.”Đúng lúc này, Tôn Lị Dao cũng vừa từ rạp chiếu phim trên tầng đi ra, thấy thời gian không còn sớm cũng định mua ly trà sữa rồi về.Nhưng trong lúc chờ trà sữa, cô ả vừa quay đầu sang thì nhìn thấy bóng dáng của Phong Đình Thâm và Dung Từ.
Kể từ ngày cô trả lời tin nhắn của Phong Đình Thâm đã qua vài ngày rồi mà anh vẫn chưa hồi âm.
Ngược lại, Phong Cảnh Tâm đã liên lạc với cô hai lần.
Tối thứ sáu, Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm đi chơi.
Ăn tối xong, chơi xong trò tìm kho báu, Phong Cảnh Tâm nói muốn uống trà sữa. Dung Từ vừa định đưa ly trà sữa đã gọi xong cho cô bé thì nhìn thấy Phong Đình Thâm ở cách đó không xa.
Và Phong Đình Thâm đang đi về phía cô và Phong Cảnh Tâm.
Dung Từ khựng lại.
Phong Đình Thâm thấy cô đã chú ý đến mình, trên gương mặt tuấn tú lộ ra một nụ cười nhạt.
Lúc này, Phong Cảnh Tâm cũng nhìn thấy Phong Đình Thâm nhưng trên mặt cô bé lại không có vẻ gì là ngạc nhiên, trông có vẻ như cô bé đã biết trước Phong Đình Thâm sẽ đến tìm bọn họ.
Cô bé vui vẻ vẫy tay với Phong Đình Thâm: “Ba ơi, bên này.”
Phong Đình Thâm vừa đi tới, Phong Cảnh Tâm lắc lắc ly trà sữa trên tay, hỏi: “Ba, ba có uống không?”
Bàn tay to của Phong Đình Thâm xoa đầu cô bé: “Ba không khát.”
Phong Cảnh Tâm “dạ” một tiếng, tự mình vui vẻ uống.
Lúc này, tầm mắt Phong Đình Thâm lại chuyển về phía Dung Từ: “Vừa xuống máy bay.”
Dung Từ: “...”
Có Phong Cảnh Tâm ở đó, Dung Từ vẫn “ừ” một tiếng, sau đó dời mắt đi chỗ khác, nói với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, thời gian không còn sớm nữa, hay là...”
“Mẹ ơi, đằng kia có người đang đánh trống jazz kìa!”
Hôm nay thời tiết đẹp, khá nhiều cư dân gần đó cũng ra đây đi dạo mua sắm.
Hôm nay quảng trường rất đông người, tiếng trống jazz mà Phong Cảnh Tâm nói thực ra là do một phòng làm việc dạy trống jazz mang trống ra quảng trường, chủ động mời trẻ em xung quanh lên biểu diễn thử.
Trẻ con bây giờ gan dạ lắm, liên tiếp có mấy đứa nhóc bảy tám tuổi lên biểu diễn, đánh cũng ra trò ra dáng, phối hợp với tiếng nhạc đệm vui tươi sôi động, thu hút không ít người vây xem.
Phong Cảnh Tâm chưa từng chơi trống jazz nhưng nhìn thấy bạn bè đồng trang lứa lên biểu diễn thì thấy rất ngầu, cô bé chạy tới chui vào trong đám người, đứng một bên xem.
Người xung quanh khá đông, Dung Từ lo con bé đi lạc, rảo bước đi theo.
Phong Đình Thâm ngược lại không vội, nhìn bóng dáng hai người, ung dung thong thả đi theo, cuối cùng đứng bên cạnh Dung Từ.
Dung Từ cảm nhận được anh đến gần nhưng không nói gì.
Phong Cảnh Tâm nắm tay cô, xem đến mức hưng phấn dâng trào. Dung Từ nhìn mấy đứa nhỏ bé xíu thế này mà biểu diễn trước mặt bao nhiêu người cũng không hề luống cuống, nghe tiếng nhạc vui vẻ cũng cảm thấy khá thú vị.
Dung Từ đang xem say sưa thì có đứa nhỏ không cẩn thận va vào cô một cái. Dung Từ lảo đảo nghiêng người, ly trà sữa trong tay suýt nữa thì đổ lên người mình.
Phong Đình Thâm ôm lấy eo cô nghiêng người sang, giúp cô đứng vững, cô mới không bị ngã.
Dung Từ thở phào nhẹ nhõm, sau khi đứng vững bèn nhìn Phong Đình Thâm nói: “... Cảm ơn.”
Phong Đình Thâm cười cười, không nói gì cũng buông bàn tay đang ôm eo cô ra.
Nhưng trên tay Dung Từ vẫn bị dính một ít trà sữa, Phong Đình Thâm đưa khăn tay cho cô.
Dung Từ: “... Cảm ơn nhưng không cần đâu.” Cô có mang theo khăn giấy.
Phong Đình Thâm cũng không miễn cưỡng, thu tay về.
“Mấy ngày nay bận lắm không?” Lúc này, Phong Đình Thâm mở miệng hỏi.
Dung Từ không muốn trả lời nhưng trong tình cảnh này, cô vẫn đáp: “... Cũng bình thường.”
Đúng lúc này, Tôn Lị Dao cũng vừa từ rạp chiếu phim trên tầng đi ra, thấy thời gian không còn sớm cũng định mua ly trà sữa rồi về.
Nhưng trong lúc chờ trà sữa, cô ả vừa quay đầu sang thì nhìn thấy bóng dáng của Phong Đình Thâm và Dung Từ.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Kể từ ngày cô trả lời tin nhắn của Phong Đình Thâm đã qua vài ngày rồi mà anh vẫn chưa hồi âm.Ngược lại, Phong Cảnh Tâm đã liên lạc với cô hai lần.Tối thứ sáu, Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm đi chơi.Ăn tối xong, chơi xong trò tìm kho báu, Phong Cảnh Tâm nói muốn uống trà sữa. Dung Từ vừa định đưa ly trà sữa đã gọi xong cho cô bé thì nhìn thấy Phong Đình Thâm ở cách đó không xa.Và Phong Đình Thâm đang đi về phía cô và Phong Cảnh Tâm.Dung Từ khựng lại.Phong Đình Thâm thấy cô đã chú ý đến mình, trên gương mặt tuấn tú lộ ra một nụ cười nhạt.Lúc này, Phong Cảnh Tâm cũng nhìn thấy Phong Đình Thâm nhưng trên mặt cô bé lại không có vẻ gì là ngạc nhiên, trông có vẻ như cô bé đã biết trước Phong Đình Thâm sẽ đến tìm bọn họ.Cô bé vui vẻ vẫy tay với Phong Đình Thâm: “Ba ơi, bên này.”Phong Đình Thâm vừa đi tới, Phong Cảnh Tâm lắc lắc ly trà sữa trên tay, hỏi: “Ba, ba có uống không?”Bàn tay to của Phong Đình Thâm xoa đầu cô bé: “Ba không khát.”Phong Cảnh Tâm “dạ” một tiếng, tự mình vui vẻ uống.Lúc này, tầm mắt Phong Đình Thâm lại chuyển về phía Dung Từ: “Vừa xuống máy bay.”Dung Từ: “...”Có Phong Cảnh Tâm ở đó, Dung Từ vẫn “ừ” một tiếng, sau đó dời mắt đi chỗ khác, nói với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, thời gian không còn sớm nữa, hay là...”“Mẹ ơi, đằng kia có người đang đánh trống jazz kìa!”Hôm nay thời tiết đẹp, khá nhiều cư dân gần đó cũng ra đây đi dạo mua sắm.Hôm nay quảng trường rất đông người, tiếng trống jazz mà Phong Cảnh Tâm nói thực ra là do một phòng làm việc dạy trống jazz mang trống ra quảng trường, chủ động mời trẻ em xung quanh lên biểu diễn thử.Trẻ con bây giờ gan dạ lắm, liên tiếp có mấy đứa nhóc bảy tám tuổi lên biểu diễn, đánh cũng ra trò ra dáng, phối hợp với tiếng nhạc đệm vui tươi sôi động, thu hút không ít người vây xem.Phong Cảnh Tâm chưa từng chơi trống jazz nhưng nhìn thấy bạn bè đồng trang lứa lên biểu diễn thì thấy rất ngầu, cô bé chạy tới chui vào trong đám người, đứng một bên xem.Người xung quanh khá đông, Dung Từ lo con bé đi lạc, rảo bước đi theo.Phong Đình Thâm ngược lại không vội, nhìn bóng dáng hai người, ung dung thong thả đi theo, cuối cùng đứng bên cạnh Dung Từ.Dung Từ cảm nhận được anh đến gần nhưng không nói gì.Phong Cảnh Tâm nắm tay cô, xem đến mức hưng phấn dâng trào. Dung Từ nhìn mấy đứa nhỏ bé xíu thế này mà biểu diễn trước mặt bao nhiêu người cũng không hề luống cuống, nghe tiếng nhạc vui vẻ cũng cảm thấy khá thú vị.Dung Từ đang xem say sưa thì có đứa nhỏ không cẩn thận va vào cô một cái. Dung Từ lảo đảo nghiêng người, ly trà sữa trong tay suýt nữa thì đổ lên người mình.Phong Đình Thâm ôm lấy eo cô nghiêng người sang, giúp cô đứng vững, cô mới không bị ngã.Dung Từ thở phào nhẹ nhõm, sau khi đứng vững bèn nhìn Phong Đình Thâm nói: “... Cảm ơn.”Phong Đình Thâm cười cười, không nói gì cũng buông bàn tay đang ôm eo cô ra.Nhưng trên tay Dung Từ vẫn bị dính một ít trà sữa, Phong Đình Thâm đưa khăn tay cho cô.Dung Từ: “... Cảm ơn nhưng không cần đâu.” Cô có mang theo khăn giấy.Phong Đình Thâm cũng không miễn cưỡng, thu tay về.“Mấy ngày nay bận lắm không?” Lúc này, Phong Đình Thâm mở miệng hỏi.Dung Từ không muốn trả lời nhưng trong tình cảnh này, cô vẫn đáp: “... Cũng bình thường.”Đúng lúc này, Tôn Lị Dao cũng vừa từ rạp chiếu phim trên tầng đi ra, thấy thời gian không còn sớm cũng định mua ly trà sữa rồi về.Nhưng trong lúc chờ trà sữa, cô ả vừa quay đầu sang thì nhìn thấy bóng dáng của Phong Đình Thâm và Dung Từ.