Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 414

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Vân Hạc trực tiếp bị dọa sợ: “Đắt... đắt thế sao?”Đừng nói Dung Vân Hạc, ngay cả Dung lão thái thái và Hà Minh Tuyết cũng bị dọa sợ.Dung lão thái thái nhìn về phía Dung Từ: “Tiểu Từ, qua đây xem chút đi.”Những lời vừa rồi bọn họ nói, Dung Từ đều nghe thấy hết.Tuy khi nãy nhận hộp quà, dựa vào cảm giác tay khi cầm hộp quà cô đã biết món quà Phong Đình Thâm tặng cô không thể nào sơ sài được.Nhưng cô không ngờ lại là viên kim cương đắt giá đến mức này.Như lời mợ Hà Minh Tuyết nói, viên kim cương Phong Đình Thâm tặng cô quả thực còn chói lọi và tinh khiết hơn viên cô đấu giá trước đó.Con số 2 tỷ mà mợ cô nói, có thể coi là mức định giá cực kỳ dè dặt rồi.Nhìn biểu cảm của Dung Từ, Dung Vân Hạc và Dung lão thái thái đều có thể nhận ra cô cũng không ngờ Phong Đình Thâm lại tặng cô món quà quý giá như vậy.Dung Vân Hạc hỏi: “Bây giờ làm sao đây? Trả lại à?”Dung Từ và Phong Đình Thâm dù sao cũng sắp ly hôn rồi, món quà quý giá như vậy...“Cứ nhận đi.”Dung lão thái thái đóng hộp gấm lại, nói với Dung Từ: “Coi như là giữ hộ Tâm Tâm, đợi Tâm Tâm lớn lên rồi giao lại cho con bé là được, nếu con không nhận, sau này cũng chỉ hời cho người khác thôi.”Người khác này, đương nhiên ám chỉ Lâm Vu.Dung Từ: “Vâng.”Suy nghĩ của cô giống hệt Dung lão thái thái.Việc Phong Đình Thâm tặng cô món quà đắt tiền như vậy quả thực khiến cô rất ngạc nhiên nhưng cô cũng rất bình tĩnh.Cô không biết tại sao Phong Đình Thâm lại tặng cô món quà quý giá thế này cũng lười suy đoán.Ăn xong mì trường thọ, cô lên lầu tùy tiện đặt món quà Phong Đình Thâm tặng lên tủ trong phòng cũng không nhìn thêm lấy một cái thì lập tức xoay người xuống lầu đi làm.Úc Mặc Huân đương nhiên cũng nhớ sinh nhật cô.Dung Từ vừa đến công ty đã nhận được hoa tươi và quà của Úc Mặc Huân.Sau khi Dung Từ cầu nguyện thổi nến, cắt bánh kem chia cho mọi người.Úc Mặc Huân ăn miếng bánh kem đầu tiên cô đưa, vô cùng thỏa mãn.Giữa tiếng cười nói vui vẻ của mọi người xung quanh, anh ta hạ thấp giọng hỏi: “Phong Đình Thâm không liên lạc với em bảo em đi ly hôn vào hôm nay chứ?”Từ mấy ngày trước anh ta đã lo lắng chuyện này rồi.Chỉ là anh ta cũng chỉ có thể thầm lo lắng chứ không nói ra.Bây giờ thấy Dung Từ sáng sớm đã đến công ty, chắc là chưa đi ly hôn với Phong Đình Thâm, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.“Không có.”Vẻ mặt Dung Từ nhàn nhạt: “Không có.”Còn về chuyện Phong Đình Thâm tặng quà, cô không hề nhắc đến nửa lời.Khi mọi người ăn xong bánh kem, đang chuẩn bị rời đi thì lễ tân ôm một bó hoa đến tìm Dung Từ, nói là nhân viên chuyển phát nhanh gửi tới, chỉ đích danh người nhận là cô.Đó là một bó hồng đỏ thắm.Dung Từ nhận lấy, trên tấm thiệp nhỏ cài trong bó hoa có viết một dòng chữ: “Tiểu Từ, sinh nhật vui vẻ. - Quý Khuynh Việt.”Cố Diên đã đi tới khi Dung Từ nhận hoa, đương nhiên cũng nhìn thấy dòng chữ trên tấm thiệp.Nụ cười của cậu nhạt đi vài phần.Ăn xong bánh kem, các nhân viên khác của Trường Mặc lần lượt trở về chỗ làm việc, dù vậy, họ vẫn biết trong mười mấy phút tiếp theo Dung Từ lại nhận được thêm ba bó hoa nữa.Ba bó hoa này, một bó là Sở Tử Lam tặng, một bó đến từ Cố Diên cũng là hoa hồng.Dung Từ vẫn chưa chính thức ly hôn, Cố Diên lo lắng việc tự tay tặng hoa sẽ mang lại ảnh hưởng không tốt cho cô, cho nên dù cậu cũng đang ở công ty, hoa cậu tặng vẫn nhờ người khác chuyển giúp cho Dung Từ.Ngoài hoa ra, thực ra cậu còn muốn tặng quà khác cho Dung Từ.Nhưng cậu cũng lo nếu tặng quà khác thật, Dung Từ ngay cả hoa cũng sẽ không nhận nên đành nhịn xuống không tặng.Còn bó thứ ba là của Hạ Trường Bách.

Dung Vân Hạc trực tiếp bị dọa sợ: “Đắt... đắt thế sao?”

Đừng nói Dung Vân Hạc, ngay cả Dung lão thái thái và Hà Minh Tuyết cũng bị dọa sợ.

Dung lão thái thái nhìn về phía Dung Từ: “Tiểu Từ, qua đây xem chút đi.”

Những lời vừa rồi bọn họ nói, Dung Từ đều nghe thấy hết.

Tuy khi nãy nhận hộp quà, dựa vào cảm giác tay khi cầm hộp quà cô đã biết món quà Phong Đình Thâm tặng cô không thể nào sơ sài được.

Nhưng cô không ngờ lại là viên kim cương đắt giá đến mức này.

Như lời mợ Hà Minh Tuyết nói, viên kim cương Phong Đình Thâm tặng cô quả thực còn chói lọi và tinh khiết hơn viên cô đấu giá trước đó.

Con số 2 tỷ mà mợ cô nói, có thể coi là mức định giá cực kỳ dè dặt rồi.

Nhìn biểu cảm của Dung Từ, Dung Vân Hạc và Dung lão thái thái đều có thể nhận ra cô cũng không ngờ Phong Đình Thâm lại tặng cô món quà quý giá như vậy.

Dung Vân Hạc hỏi: “Bây giờ làm sao đây? Trả lại à?”

Dung Từ và Phong Đình Thâm dù sao cũng sắp ly hôn rồi, món quà quý giá như vậy...

“Cứ nhận đi.”

Dung lão thái thái đóng hộp gấm lại, nói với Dung Từ: “Coi như là giữ hộ Tâm Tâm, đợi Tâm Tâm lớn lên rồi giao lại cho con bé là được, nếu con không nhận, sau này cũng chỉ hời cho người khác thôi.”

Người khác này, đương nhiên ám chỉ Lâm Vu.

Dung Từ: “Vâng.”

Suy nghĩ của cô giống hệt Dung lão thái thái.

Việc Phong Đình Thâm tặng cô món quà đắt tiền như vậy quả thực khiến cô rất ngạc nhiên nhưng cô cũng rất bình tĩnh.

Cô không biết tại sao Phong Đình Thâm lại tặng cô món quà quý giá thế này cũng lười suy đoán.

Ăn xong mì trường thọ, cô lên lầu tùy tiện đặt món quà Phong Đình Thâm tặng lên tủ trong phòng cũng không nhìn thêm lấy một cái thì lập tức xoay người xuống lầu đi làm.

Úc Mặc Huân đương nhiên cũng nhớ sinh nhật cô.

Dung Từ vừa đến công ty đã nhận được hoa tươi và quà của Úc Mặc Huân.

Sau khi Dung Từ cầu nguyện thổi nến, cắt bánh kem chia cho mọi người.

Úc Mặc Huân ăn miếng bánh kem đầu tiên cô đưa, vô cùng thỏa mãn.

Giữa tiếng cười nói vui vẻ của mọi người xung quanh, anh ta hạ thấp giọng hỏi: “Phong Đình Thâm không liên lạc với em bảo em đi ly hôn vào hôm nay chứ?”

Từ mấy ngày trước anh ta đã lo lắng chuyện này rồi.

Chỉ là anh ta cũng chỉ có thể thầm lo lắng chứ không nói ra.

Bây giờ thấy Dung Từ sáng sớm đã đến công ty, chắc là chưa đi ly hôn với Phong Đình Thâm, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.

“Không có.”

Vẻ mặt Dung Từ nhàn nhạt: “Không có.”

Còn về chuyện Phong Đình Thâm tặng quà, cô không hề nhắc đến nửa lời.

Khi mọi người ăn xong bánh kem, đang chuẩn bị rời đi thì lễ tân ôm một bó hoa đến tìm Dung Từ, nói là nhân viên chuyển phát nhanh gửi tới, chỉ đích danh người nhận là cô.

Đó là một bó hồng đỏ thắm.

Dung Từ nhận lấy, trên tấm thiệp nhỏ cài trong bó hoa có viết một dòng chữ: “Tiểu Từ, sinh nhật vui vẻ. - Quý Khuynh Việt.”

Cố Diên đã đi tới khi Dung Từ nhận hoa, đương nhiên cũng nhìn thấy dòng chữ trên tấm thiệp.

Nụ cười của cậu nhạt đi vài phần.

Ăn xong bánh kem, các nhân viên khác của Trường Mặc lần lượt trở về chỗ làm việc, dù vậy, họ vẫn biết trong mười mấy phút tiếp theo Dung Từ lại nhận được thêm ba bó hoa nữa.

Ba bó hoa này, một bó là Sở Tử Lam tặng, một bó đến từ Cố Diên cũng là hoa hồng.

Dung Từ vẫn chưa chính thức ly hôn, Cố Diên lo lắng việc tự tay tặng hoa sẽ mang lại ảnh hưởng không tốt cho cô, cho nên dù cậu cũng đang ở công ty, hoa cậu tặng vẫn nhờ người khác chuyển giúp cho Dung Từ.

Ngoài hoa ra, thực ra cậu còn muốn tặng quà khác cho Dung Từ.

Nhưng cậu cũng lo nếu tặng quà khác thật, Dung Từ ngay cả hoa cũng sẽ không nhận nên đành nhịn xuống không tặng.

Còn bó thứ ba là của Hạ Trường Bách.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Vân Hạc trực tiếp bị dọa sợ: “Đắt... đắt thế sao?”Đừng nói Dung Vân Hạc, ngay cả Dung lão thái thái và Hà Minh Tuyết cũng bị dọa sợ.Dung lão thái thái nhìn về phía Dung Từ: “Tiểu Từ, qua đây xem chút đi.”Những lời vừa rồi bọn họ nói, Dung Từ đều nghe thấy hết.Tuy khi nãy nhận hộp quà, dựa vào cảm giác tay khi cầm hộp quà cô đã biết món quà Phong Đình Thâm tặng cô không thể nào sơ sài được.Nhưng cô không ngờ lại là viên kim cương đắt giá đến mức này.Như lời mợ Hà Minh Tuyết nói, viên kim cương Phong Đình Thâm tặng cô quả thực còn chói lọi và tinh khiết hơn viên cô đấu giá trước đó.Con số 2 tỷ mà mợ cô nói, có thể coi là mức định giá cực kỳ dè dặt rồi.Nhìn biểu cảm của Dung Từ, Dung Vân Hạc và Dung lão thái thái đều có thể nhận ra cô cũng không ngờ Phong Đình Thâm lại tặng cô món quà quý giá như vậy.Dung Vân Hạc hỏi: “Bây giờ làm sao đây? Trả lại à?”Dung Từ và Phong Đình Thâm dù sao cũng sắp ly hôn rồi, món quà quý giá như vậy...“Cứ nhận đi.”Dung lão thái thái đóng hộp gấm lại, nói với Dung Từ: “Coi như là giữ hộ Tâm Tâm, đợi Tâm Tâm lớn lên rồi giao lại cho con bé là được, nếu con không nhận, sau này cũng chỉ hời cho người khác thôi.”Người khác này, đương nhiên ám chỉ Lâm Vu.Dung Từ: “Vâng.”Suy nghĩ của cô giống hệt Dung lão thái thái.Việc Phong Đình Thâm tặng cô món quà đắt tiền như vậy quả thực khiến cô rất ngạc nhiên nhưng cô cũng rất bình tĩnh.Cô không biết tại sao Phong Đình Thâm lại tặng cô món quà quý giá thế này cũng lười suy đoán.Ăn xong mì trường thọ, cô lên lầu tùy tiện đặt món quà Phong Đình Thâm tặng lên tủ trong phòng cũng không nhìn thêm lấy một cái thì lập tức xoay người xuống lầu đi làm.Úc Mặc Huân đương nhiên cũng nhớ sinh nhật cô.Dung Từ vừa đến công ty đã nhận được hoa tươi và quà của Úc Mặc Huân.Sau khi Dung Từ cầu nguyện thổi nến, cắt bánh kem chia cho mọi người.Úc Mặc Huân ăn miếng bánh kem đầu tiên cô đưa, vô cùng thỏa mãn.Giữa tiếng cười nói vui vẻ của mọi người xung quanh, anh ta hạ thấp giọng hỏi: “Phong Đình Thâm không liên lạc với em bảo em đi ly hôn vào hôm nay chứ?”Từ mấy ngày trước anh ta đã lo lắng chuyện này rồi.Chỉ là anh ta cũng chỉ có thể thầm lo lắng chứ không nói ra.Bây giờ thấy Dung Từ sáng sớm đã đến công ty, chắc là chưa đi ly hôn với Phong Đình Thâm, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.“Không có.”Vẻ mặt Dung Từ nhàn nhạt: “Không có.”Còn về chuyện Phong Đình Thâm tặng quà, cô không hề nhắc đến nửa lời.Khi mọi người ăn xong bánh kem, đang chuẩn bị rời đi thì lễ tân ôm một bó hoa đến tìm Dung Từ, nói là nhân viên chuyển phát nhanh gửi tới, chỉ đích danh người nhận là cô.Đó là một bó hồng đỏ thắm.Dung Từ nhận lấy, trên tấm thiệp nhỏ cài trong bó hoa có viết một dòng chữ: “Tiểu Từ, sinh nhật vui vẻ. - Quý Khuynh Việt.”Cố Diên đã đi tới khi Dung Từ nhận hoa, đương nhiên cũng nhìn thấy dòng chữ trên tấm thiệp.Nụ cười của cậu nhạt đi vài phần.Ăn xong bánh kem, các nhân viên khác của Trường Mặc lần lượt trở về chỗ làm việc, dù vậy, họ vẫn biết trong mười mấy phút tiếp theo Dung Từ lại nhận được thêm ba bó hoa nữa.Ba bó hoa này, một bó là Sở Tử Lam tặng, một bó đến từ Cố Diên cũng là hoa hồng.Dung Từ vẫn chưa chính thức ly hôn, Cố Diên lo lắng việc tự tay tặng hoa sẽ mang lại ảnh hưởng không tốt cho cô, cho nên dù cậu cũng đang ở công ty, hoa cậu tặng vẫn nhờ người khác chuyển giúp cho Dung Từ.Ngoài hoa ra, thực ra cậu còn muốn tặng quà khác cho Dung Từ.Nhưng cậu cũng lo nếu tặng quà khác thật, Dung Từ ngay cả hoa cũng sẽ không nhận nên đành nhịn xuống không tặng.Còn bó thứ ba là của Hạ Trường Bách.

Chương 414