Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 459
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sau khi hẹn xong thời gian, sáng hôm sau Dung Từ đã đến cục dân chính.Phong Đình Thâm cũng khá đúng giờ, thậm chí còn đến sớm hơn cô.Thủ tục diễn ra rất suôn sẻ.Làm xong thủ tục, Phong Đình Thâm nhìn cô nói: “Hai hôm nữa Tâm Tâm muốn đi biển chơi, em có rảnh không?”Dung Từ khựng lại một chút mới nói: “Chưa chắc chắn để xem đã.”Phong Đình Thâm cũng không hỏi thêm: “Được.”Dung Từ quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.Chuyện họ lại đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn, Kỳ Dục Minh rất nhanh đã biết.Chiều hôm đó anh ta liền tag Phong Đình Thâm trong nhóm chat: [Nghe nói sáng nay cậu cuối cùng cũng bớt chút thời gian đến cục dân chính làm thủ tục rồi hả? Nói thật chứ, bao nhiêu lần rồi, bao giờ hai người mới ly hôn xong đây?]Trong nhóm, Phong Đình Thâm không trả lời.Nhưng Lâm Vu thì nhìn thấy tin nhắn của Kỳ Dục Minh ngay lập tức.Lúc này, cô ta mới biết Phong Đình Thâm và Dung Từ đã đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.Lúc cô ta xem tin nhắn, Tôn Lị Dao vừa vặn ở đó.Cô ả biết Lâm Vu, Phong Đình Thâm, Kỳ Dục Minh và Hạ Trường Bách có một nhóm chat bốn người.Thấy cô ta đang xem tin nhắn trong nhóm, đoán không phải tin nhắn riêng tư gì, không nhịn được tò mò ghé vào xem thử.Vừa nhìn liền thấy ngay lời Kỳ Dục Minh tag Phong Đình Thâm trong nhóm.Cô ả lập tức vui mừng khôn xiết: “Anh rể và Dung Từ đi ly hôn rồi! Em biết ngay mà, trong lòng anh rể chắc chắn vẫn để ý chị hơn!”Tôn Nguyệt Thanh và Hướng Như Phương mang trà chiều đến cho Lâm Vu.Lúc này, họ cũng đang ở trong văn phòng của Lâm Vu.Nghe vậy, họ đều nhìn về phía này.Hướng Như Phương vui vẻ lên tiếng trước: “Đình Thâm ly hôn với Dung Từ rồi à? Thật không?”Tôn Lị Dao lập tức tiếp lời: “Thật ạ, anh Dục Minh đều nói trong nhóm rồi!”Tôn Nguyệt Thanh liếc nhìn sắc mặt Lâm Vu, không nói gì, đi tới.Hướng Như Phương thấy vậy cũng đi theo.Nhìn thấy tin nhắn Kỳ Dục Minh gửi, Tôn Nguyệt Thanh khựng lại, nhất thời không nói gì.Hướng Như Phương xem xong tin nhắn, vốn dĩ rất vui mừng nhưng nhìn thấy sắc mặt của Tôn Nguyệt Thanh, sau đó ngẫm nghĩ lại tin nhắn của Kỳ Dục Minh, mới nhận ra có gì đó không ổn.Phong Đình Thâm lại đến cục dân chính làm thủ tục với Dung Từ, vốn là chuyện tốt.Xem tin nhắn Kỳ Dục Minh gửi, Phong Đình Thâm sáng nay đã đi làm thủ tục rồi nhưng nhìn sắc mặt Lâm Vu, Phong Đình Thâm hoàn toàn không nói với cô ta chuyện này.Hơn nữa, cho dù Phong Đình Thâm và Dung Từ thực sự đến cục dân chính làm thủ tục cũng không có nghĩa là Phong Đình Thâm muốn ly hôn với Dung Từ, có khả năng là Dung Từ muốn ly hôn, Phong Đình Thâm bị Dung Từ hối thúc mãi, trốn không thoát nên mới đi cùng Dung Từ đến cục dân chính.Tôn Lị Dao cũng phản ứng lại.Cô ả vội nói: “Con thấy anh rể chắc chắn vẫn muốn ly hôn với Dung Từ thôi, mẹ, cô, mọi người không thể không có lòng tin vào chị họ được.”Hướng Như Phương và Tôn Nguyệt Thanh cũng không phải không có lòng tin vào Lâm Vu.Thực ra, muốn biết Phong Đình Thâm có thực sự muốn ly hôn hay không, chỉ cần xem sau khi kết thúc thời gian hòa giải vào tháng sau, anh có tiếp tục lấy lý do công việc hay lý do khác để trì hoãn việc đi nhận giấy chứng nhận ly hôn với Dung Từ hay không là sẽ có câu trả lời.Nghĩ đến đây, Tôn Nguyệt Thanh siết chặt cốc cà phê, ánh mắt tối sầm lại, không nói gì.Hướng Như Phương thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa.Lâm Vu cụp mắt, nhìn điện thoại, trong nhóm Phong Đình Thâm vẫn không trả lời Kỳ Dục Minh.Bộ dạng đó, cứ như thể Phong Đình Thâm hoàn toàn không muốn nhắc đến chuyện này với họ trong nhóm nữa.Một lúc lâu sau, cô ta từ từ đặt điện thoại xuống.
Sau khi hẹn xong thời gian, sáng hôm sau Dung Từ đã đến cục dân chính.
Phong Đình Thâm cũng khá đúng giờ, thậm chí còn đến sớm hơn cô.
Thủ tục diễn ra rất suôn sẻ.
Làm xong thủ tục, Phong Đình Thâm nhìn cô nói: “Hai hôm nữa Tâm Tâm muốn đi biển chơi, em có rảnh không?”
Dung Từ khựng lại một chút mới nói: “Chưa chắc chắn để xem đã.”
Phong Đình Thâm cũng không hỏi thêm: “Được.”
Dung Từ quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.
Chuyện họ lại đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn, Kỳ Dục Minh rất nhanh đã biết.
Chiều hôm đó anh ta liền tag Phong Đình Thâm trong nhóm chat: [Nghe nói sáng nay cậu cuối cùng cũng bớt chút thời gian đến cục dân chính làm thủ tục rồi hả? Nói thật chứ, bao nhiêu lần rồi, bao giờ hai người mới ly hôn xong đây?]
Trong nhóm, Phong Đình Thâm không trả lời.
Nhưng Lâm Vu thì nhìn thấy tin nhắn của Kỳ Dục Minh ngay lập tức.
Lúc này, cô ta mới biết Phong Đình Thâm và Dung Từ đã đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.
Lúc cô ta xem tin nhắn, Tôn Lị Dao vừa vặn ở đó.
Cô ả biết Lâm Vu, Phong Đình Thâm, Kỳ Dục Minh và Hạ Trường Bách có một nhóm chat bốn người.
Thấy cô ta đang xem tin nhắn trong nhóm, đoán không phải tin nhắn riêng tư gì, không nhịn được tò mò ghé vào xem thử.
Vừa nhìn liền thấy ngay lời Kỳ Dục Minh tag Phong Đình Thâm trong nhóm.
Cô ả lập tức vui mừng khôn xiết: “Anh rể và Dung Từ đi ly hôn rồi! Em biết ngay mà, trong lòng anh rể chắc chắn vẫn để ý chị hơn!”
Tôn Nguyệt Thanh và Hướng Như Phương mang trà chiều đến cho Lâm Vu.
Lúc này, họ cũng đang ở trong văn phòng của Lâm Vu.
Nghe vậy, họ đều nhìn về phía này.
Hướng Như Phương vui vẻ lên tiếng trước: “Đình Thâm ly hôn với Dung Từ rồi à? Thật không?”
Tôn Lị Dao lập tức tiếp lời: “Thật ạ, anh Dục Minh đều nói trong nhóm rồi!”
Tôn Nguyệt Thanh liếc nhìn sắc mặt Lâm Vu, không nói gì, đi tới.
Hướng Như Phương thấy vậy cũng đi theo.
Nhìn thấy tin nhắn Kỳ Dục Minh gửi, Tôn Nguyệt Thanh khựng lại, nhất thời không nói gì.
Hướng Như Phương xem xong tin nhắn, vốn dĩ rất vui mừng nhưng nhìn thấy sắc mặt của Tôn Nguyệt Thanh, sau đó ngẫm nghĩ lại tin nhắn của Kỳ Dục Minh, mới nhận ra có gì đó không ổn.
Phong Đình Thâm lại đến cục dân chính làm thủ tục với Dung Từ, vốn là chuyện tốt.
Xem tin nhắn Kỳ Dục Minh gửi, Phong Đình Thâm sáng nay đã đi làm thủ tục rồi nhưng nhìn sắc mặt Lâm Vu, Phong Đình Thâm hoàn toàn không nói với cô ta chuyện này.
Hơn nữa, cho dù Phong Đình Thâm và Dung Từ thực sự đến cục dân chính làm thủ tục cũng không có nghĩa là Phong Đình Thâm muốn ly hôn với Dung Từ, có khả năng là Dung Từ muốn ly hôn, Phong Đình Thâm bị Dung Từ hối thúc mãi, trốn không thoát nên mới đi cùng Dung Từ đến cục dân chính.
Tôn Lị Dao cũng phản ứng lại.
Cô ả vội nói: “Con thấy anh rể chắc chắn vẫn muốn ly hôn với Dung Từ thôi, mẹ, cô, mọi người không thể không có lòng tin vào chị họ được.”
Hướng Như Phương và Tôn Nguyệt Thanh cũng không phải không có lòng tin vào Lâm Vu.
Thực ra, muốn biết Phong Đình Thâm có thực sự muốn ly hôn hay không, chỉ cần xem sau khi kết thúc thời gian hòa giải vào tháng sau, anh có tiếp tục lấy lý do công việc hay lý do khác để trì hoãn việc đi nhận giấy chứng nhận ly hôn với Dung Từ hay không là sẽ có câu trả lời.
Nghĩ đến đây, Tôn Nguyệt Thanh siết chặt cốc cà phê, ánh mắt tối sầm lại, không nói gì.
Hướng Như Phương thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa.
Lâm Vu cụp mắt, nhìn điện thoại, trong nhóm Phong Đình Thâm vẫn không trả lời Kỳ Dục Minh.
Bộ dạng đó, cứ như thể Phong Đình Thâm hoàn toàn không muốn nhắc đến chuyện này với họ trong nhóm nữa.
Một lúc lâu sau, cô ta từ từ đặt điện thoại xuống.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sau khi hẹn xong thời gian, sáng hôm sau Dung Từ đã đến cục dân chính.Phong Đình Thâm cũng khá đúng giờ, thậm chí còn đến sớm hơn cô.Thủ tục diễn ra rất suôn sẻ.Làm xong thủ tục, Phong Đình Thâm nhìn cô nói: “Hai hôm nữa Tâm Tâm muốn đi biển chơi, em có rảnh không?”Dung Từ khựng lại một chút mới nói: “Chưa chắc chắn để xem đã.”Phong Đình Thâm cũng không hỏi thêm: “Được.”Dung Từ quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.Chuyện họ lại đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn, Kỳ Dục Minh rất nhanh đã biết.Chiều hôm đó anh ta liền tag Phong Đình Thâm trong nhóm chat: [Nghe nói sáng nay cậu cuối cùng cũng bớt chút thời gian đến cục dân chính làm thủ tục rồi hả? Nói thật chứ, bao nhiêu lần rồi, bao giờ hai người mới ly hôn xong đây?]Trong nhóm, Phong Đình Thâm không trả lời.Nhưng Lâm Vu thì nhìn thấy tin nhắn của Kỳ Dục Minh ngay lập tức.Lúc này, cô ta mới biết Phong Đình Thâm và Dung Từ đã đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.Lúc cô ta xem tin nhắn, Tôn Lị Dao vừa vặn ở đó.Cô ả biết Lâm Vu, Phong Đình Thâm, Kỳ Dục Minh và Hạ Trường Bách có một nhóm chat bốn người.Thấy cô ta đang xem tin nhắn trong nhóm, đoán không phải tin nhắn riêng tư gì, không nhịn được tò mò ghé vào xem thử.Vừa nhìn liền thấy ngay lời Kỳ Dục Minh tag Phong Đình Thâm trong nhóm.Cô ả lập tức vui mừng khôn xiết: “Anh rể và Dung Từ đi ly hôn rồi! Em biết ngay mà, trong lòng anh rể chắc chắn vẫn để ý chị hơn!”Tôn Nguyệt Thanh và Hướng Như Phương mang trà chiều đến cho Lâm Vu.Lúc này, họ cũng đang ở trong văn phòng của Lâm Vu.Nghe vậy, họ đều nhìn về phía này.Hướng Như Phương vui vẻ lên tiếng trước: “Đình Thâm ly hôn với Dung Từ rồi à? Thật không?”Tôn Lị Dao lập tức tiếp lời: “Thật ạ, anh Dục Minh đều nói trong nhóm rồi!”Tôn Nguyệt Thanh liếc nhìn sắc mặt Lâm Vu, không nói gì, đi tới.Hướng Như Phương thấy vậy cũng đi theo.Nhìn thấy tin nhắn Kỳ Dục Minh gửi, Tôn Nguyệt Thanh khựng lại, nhất thời không nói gì.Hướng Như Phương xem xong tin nhắn, vốn dĩ rất vui mừng nhưng nhìn thấy sắc mặt của Tôn Nguyệt Thanh, sau đó ngẫm nghĩ lại tin nhắn của Kỳ Dục Minh, mới nhận ra có gì đó không ổn.Phong Đình Thâm lại đến cục dân chính làm thủ tục với Dung Từ, vốn là chuyện tốt.Xem tin nhắn Kỳ Dục Minh gửi, Phong Đình Thâm sáng nay đã đi làm thủ tục rồi nhưng nhìn sắc mặt Lâm Vu, Phong Đình Thâm hoàn toàn không nói với cô ta chuyện này.Hơn nữa, cho dù Phong Đình Thâm và Dung Từ thực sự đến cục dân chính làm thủ tục cũng không có nghĩa là Phong Đình Thâm muốn ly hôn với Dung Từ, có khả năng là Dung Từ muốn ly hôn, Phong Đình Thâm bị Dung Từ hối thúc mãi, trốn không thoát nên mới đi cùng Dung Từ đến cục dân chính.Tôn Lị Dao cũng phản ứng lại.Cô ả vội nói: “Con thấy anh rể chắc chắn vẫn muốn ly hôn với Dung Từ thôi, mẹ, cô, mọi người không thể không có lòng tin vào chị họ được.”Hướng Như Phương và Tôn Nguyệt Thanh cũng không phải không có lòng tin vào Lâm Vu.Thực ra, muốn biết Phong Đình Thâm có thực sự muốn ly hôn hay không, chỉ cần xem sau khi kết thúc thời gian hòa giải vào tháng sau, anh có tiếp tục lấy lý do công việc hay lý do khác để trì hoãn việc đi nhận giấy chứng nhận ly hôn với Dung Từ hay không là sẽ có câu trả lời.Nghĩ đến đây, Tôn Nguyệt Thanh siết chặt cốc cà phê, ánh mắt tối sầm lại, không nói gì.Hướng Như Phương thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa.Lâm Vu cụp mắt, nhìn điện thoại, trong nhóm Phong Đình Thâm vẫn không trả lời Kỳ Dục Minh.Bộ dạng đó, cứ như thể Phong Đình Thâm hoàn toàn không muốn nhắc đến chuyện này với họ trong nhóm nữa.Một lúc lâu sau, cô ta từ từ đặt điện thoại xuống.