Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 461
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tôn Nguyệt Thanh không nói gì.Nhưng bà ta cũng có cùng suy nghĩ với Hướng Như Phương.Chuyện đã đến nước này, tiêu cực, thất vọng cũng vô dụng, nghĩ cách cứu vãn mới là thượng sách.Những gì Hướng Như Phương nói, Lâm Vu sao lại không biết chứ?Chính vì biết nên vừa rồi cô ta mới chủ động gửi tin nhắn cho Phong Đình Thâm.Nhưng kết quả...Lâm Vu cụp mắt, không nói với những người khác là cô ta đã liên lạc với Phong Đình Thâm, chỉ nhạt giọng đáp: “Con biết rồi, con sẽ liên lạc với Đình Thâm.”Tôn Lị Dao thực ra chưa bao giờ nghĩ Phong Đình Thâm có khả năng sẽ thích Dung Từ, thậm chí vì Dung Từ mà bỏ rơi Lâm Vu.Cho dù chuyện Phong Đình Thâm tặng viên kim cương giá trên trời cho Dung Từ là do cô ả nói với người nhà, cô ả cũng đã nghĩ đến khả năng này nhưng cho đến trước ngày hôm nay, cô ả vẫn cảm thấy chuyện này vô cùng không thực tế.Nhưng chuyện vừa rồi lại khiến cô ả cảm thấy chuyện này bắt đầu trở nên có chút chân thực.Nói cách khác, Phong Đình Thâm thực sự có khả năng đối với Dung Từ...Nghĩ đến điều này, cả người cô ả như muốn nổ tung, hoàn toàn không thể chấp nhận kết quả này.Cô ả nghiến răng nói: “Không, không thể nào, đây không phải sự thật...”Hướng Như Phương và Tôn Nguyệt Thanh vừa nhìn là biết Tôn Lị Dao đang nói gì.Thực ra, hiện tại trong lòng họ đều rất khó chịu.Dù sao thì, chuyện vốn tưởng đã chắc như đinh đóng cột sẽ không có biến số gì, giờ lại đầy rẫy sự không chắc chắn, thậm chí sự không chắc chắn này còn là vì Dung Từ.Nghĩ đến việc giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm thực sự có khả năng vì Dung Từ mà tan vỡ...Đừng nói Tôn Lị Dao, ngay cả họ cũng cực kỳ khó chấp nhận.Tuy nhiên, Hướng Như Phương không tin bọn họ thực sự sẽ đi đến bước đường này.Bà ta kéo tay Tôn Lị Dao, nói:“Được rồi, bây giờ anh rể cháu chỉ là có chút thay đổi thái độ với Dung Từ thôi cũng đâu phải là không có nó thì không được, chắc là chị cháu chỉ cần ra tay một chút, chưa làm gì thì đã kéo anh rể cháu về rồi.”Nghe đến đây, tâm trạng Tôn Lị Dao mới khá hơn một chút.Lâm Vu nghe vậy, không nói gì.Tôn Nguyệt Thanh và Hướng Như Phương cũng không làm phiền cô ta nữa, ngồi một lúc rồi rời đi....Chiều thứ sáu.Dung Từ chưa tan làm thì điện thoại reo.Là Phong Cảnh Tâm gọi tới, nói ngày mai cô bé muốn đi biển chơi, hy vọng cô có thể đi cùng.Chuyện này Phong Đình Thâm đã nói với cô, Dung Từ nghe, nhớ lại mấy lần đi chơi gần đây Phong Đình Thâm đều có mặt, bèn hỏi: “Chỉ có con và mẹ thôi sao?”“Không ạ, ba cũng đi cùng.”Dung Từ nghe vậy, khựng lại một chút, chưa kịp nói gì thì nghe thấy Phong Cảnh Tâm ở đầu dây bên kia vui vẻ nói không ngừng:“Mẹ ơi, đó là một hòn đảo tư nhân nhỏ, bên trong có rất nhiều vỏ sò đẹp và trái cây, con thực sự rất muốn đi, mẹ đi cùng con được không?”Dung Từ tưởng Phong Cảnh Tâm muốn đi biển chơi, chỉ là muốn ra bãi biển chơi, hoặc là đi du thuyền trên biển một ngày.Không ngờ cô bé lại muốn đến đảo tư nhân chơi.Nếu là hai trường hợp đầu, cô một mình đưa Phong Cảnh Tâm đi là được rồi.Nhưng đảo tư nhân...
Tôn Nguyệt Thanh không nói gì.
Nhưng bà ta cũng có cùng suy nghĩ với Hướng Như Phương.
Chuyện đã đến nước này, tiêu cực, thất vọng cũng vô dụng, nghĩ cách cứu vãn mới là thượng sách.
Những gì Hướng Như Phương nói, Lâm Vu sao lại không biết chứ?
Chính vì biết nên vừa rồi cô ta mới chủ động gửi tin nhắn cho Phong Đình Thâm.
Nhưng kết quả...
Lâm Vu cụp mắt, không nói với những người khác là cô ta đã liên lạc với Phong Đình Thâm, chỉ nhạt giọng đáp: “Con biết rồi, con sẽ liên lạc với Đình Thâm.”
Tôn Lị Dao thực ra chưa bao giờ nghĩ Phong Đình Thâm có khả năng sẽ thích Dung Từ, thậm chí vì Dung Từ mà bỏ rơi Lâm Vu.
Cho dù chuyện Phong Đình Thâm tặng viên kim cương giá trên trời cho Dung Từ là do cô ả nói với người nhà, cô ả cũng đã nghĩ đến khả năng này nhưng cho đến trước ngày hôm nay, cô ả vẫn cảm thấy chuyện này vô cùng không thực tế.
Nhưng chuyện vừa rồi lại khiến cô ả cảm thấy chuyện này bắt đầu trở nên có chút chân thực.
Nói cách khác, Phong Đình Thâm thực sự có khả năng đối với Dung Từ...
Nghĩ đến điều này, cả người cô ả như muốn nổ tung, hoàn toàn không thể chấp nhận kết quả này.
Cô ả nghiến răng nói: “Không, không thể nào, đây không phải sự thật...”
Hướng Như Phương và Tôn Nguyệt Thanh vừa nhìn là biết Tôn Lị Dao đang nói gì.
Thực ra, hiện tại trong lòng họ đều rất khó chịu.
Dù sao thì, chuyện vốn tưởng đã chắc như đinh đóng cột sẽ không có biến số gì, giờ lại đầy rẫy sự không chắc chắn, thậm chí sự không chắc chắn này còn là vì Dung Từ.
Nghĩ đến việc giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm thực sự có khả năng vì Dung Từ mà tan vỡ...
Đừng nói Tôn Lị Dao, ngay cả họ cũng cực kỳ khó chấp nhận.
Tuy nhiên, Hướng Như Phương không tin bọn họ thực sự sẽ đi đến bước đường này.
Bà ta kéo tay Tôn Lị Dao, nói:
“Được rồi, bây giờ anh rể cháu chỉ là có chút thay đổi thái độ với Dung Từ thôi cũng đâu phải là không có nó thì không được, chắc là chị cháu chỉ cần ra tay một chút, chưa làm gì thì đã kéo anh rể cháu về rồi.”
Nghe đến đây, tâm trạng Tôn Lị Dao mới khá hơn một chút.
Lâm Vu nghe vậy, không nói gì.
Tôn Nguyệt Thanh và Hướng Như Phương cũng không làm phiền cô ta nữa, ngồi một lúc rồi rời đi....
Chiều thứ sáu.
Dung Từ chưa tan làm thì điện thoại reo.
Là Phong Cảnh Tâm gọi tới, nói ngày mai cô bé muốn đi biển chơi, hy vọng cô có thể đi cùng.
Chuyện này Phong Đình Thâm đã nói với cô, Dung Từ nghe, nhớ lại mấy lần đi chơi gần đây Phong Đình Thâm đều có mặt, bèn hỏi: “Chỉ có con và mẹ thôi sao?”
“Không ạ, ba cũng đi cùng.”
Dung Từ nghe vậy, khựng lại một chút, chưa kịp nói gì thì nghe thấy Phong Cảnh Tâm ở đầu dây bên kia vui vẻ nói không ngừng:
“Mẹ ơi, đó là một hòn đảo tư nhân nhỏ, bên trong có rất nhiều vỏ sò đẹp và trái cây, con thực sự rất muốn đi, mẹ đi cùng con được không?”
Dung Từ tưởng Phong Cảnh Tâm muốn đi biển chơi, chỉ là muốn ra bãi biển chơi, hoặc là đi du thuyền trên biển một ngày.
Không ngờ cô bé lại muốn đến đảo tư nhân chơi.
Nếu là hai trường hợp đầu, cô một mình đưa Phong Cảnh Tâm đi là được rồi.
Nhưng đảo tư nhân...
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tôn Nguyệt Thanh không nói gì.Nhưng bà ta cũng có cùng suy nghĩ với Hướng Như Phương.Chuyện đã đến nước này, tiêu cực, thất vọng cũng vô dụng, nghĩ cách cứu vãn mới là thượng sách.Những gì Hướng Như Phương nói, Lâm Vu sao lại không biết chứ?Chính vì biết nên vừa rồi cô ta mới chủ động gửi tin nhắn cho Phong Đình Thâm.Nhưng kết quả...Lâm Vu cụp mắt, không nói với những người khác là cô ta đã liên lạc với Phong Đình Thâm, chỉ nhạt giọng đáp: “Con biết rồi, con sẽ liên lạc với Đình Thâm.”Tôn Lị Dao thực ra chưa bao giờ nghĩ Phong Đình Thâm có khả năng sẽ thích Dung Từ, thậm chí vì Dung Từ mà bỏ rơi Lâm Vu.Cho dù chuyện Phong Đình Thâm tặng viên kim cương giá trên trời cho Dung Từ là do cô ả nói với người nhà, cô ả cũng đã nghĩ đến khả năng này nhưng cho đến trước ngày hôm nay, cô ả vẫn cảm thấy chuyện này vô cùng không thực tế.Nhưng chuyện vừa rồi lại khiến cô ả cảm thấy chuyện này bắt đầu trở nên có chút chân thực.Nói cách khác, Phong Đình Thâm thực sự có khả năng đối với Dung Từ...Nghĩ đến điều này, cả người cô ả như muốn nổ tung, hoàn toàn không thể chấp nhận kết quả này.Cô ả nghiến răng nói: “Không, không thể nào, đây không phải sự thật...”Hướng Như Phương và Tôn Nguyệt Thanh vừa nhìn là biết Tôn Lị Dao đang nói gì.Thực ra, hiện tại trong lòng họ đều rất khó chịu.Dù sao thì, chuyện vốn tưởng đã chắc như đinh đóng cột sẽ không có biến số gì, giờ lại đầy rẫy sự không chắc chắn, thậm chí sự không chắc chắn này còn là vì Dung Từ.Nghĩ đến việc giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm thực sự có khả năng vì Dung Từ mà tan vỡ...Đừng nói Tôn Lị Dao, ngay cả họ cũng cực kỳ khó chấp nhận.Tuy nhiên, Hướng Như Phương không tin bọn họ thực sự sẽ đi đến bước đường này.Bà ta kéo tay Tôn Lị Dao, nói:“Được rồi, bây giờ anh rể cháu chỉ là có chút thay đổi thái độ với Dung Từ thôi cũng đâu phải là không có nó thì không được, chắc là chị cháu chỉ cần ra tay một chút, chưa làm gì thì đã kéo anh rể cháu về rồi.”Nghe đến đây, tâm trạng Tôn Lị Dao mới khá hơn một chút.Lâm Vu nghe vậy, không nói gì.Tôn Nguyệt Thanh và Hướng Như Phương cũng không làm phiền cô ta nữa, ngồi một lúc rồi rời đi....Chiều thứ sáu.Dung Từ chưa tan làm thì điện thoại reo.Là Phong Cảnh Tâm gọi tới, nói ngày mai cô bé muốn đi biển chơi, hy vọng cô có thể đi cùng.Chuyện này Phong Đình Thâm đã nói với cô, Dung Từ nghe, nhớ lại mấy lần đi chơi gần đây Phong Đình Thâm đều có mặt, bèn hỏi: “Chỉ có con và mẹ thôi sao?”“Không ạ, ba cũng đi cùng.”Dung Từ nghe vậy, khựng lại một chút, chưa kịp nói gì thì nghe thấy Phong Cảnh Tâm ở đầu dây bên kia vui vẻ nói không ngừng:“Mẹ ơi, đó là một hòn đảo tư nhân nhỏ, bên trong có rất nhiều vỏ sò đẹp và trái cây, con thực sự rất muốn đi, mẹ đi cùng con được không?”Dung Từ tưởng Phong Cảnh Tâm muốn đi biển chơi, chỉ là muốn ra bãi biển chơi, hoặc là đi du thuyền trên biển một ngày.Không ngờ cô bé lại muốn đến đảo tư nhân chơi.Nếu là hai trường hợp đầu, cô một mình đưa Phong Cảnh Tâm đi là được rồi.Nhưng đảo tư nhân...