Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 471

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Trình Nguyên tuy không nói gì nhưng nhìn thái độ của anh ta, Lâm Vu đã đoán được Phong Đình Thâm chắc chắn vì Dung Từ mà còn làm một số chuyện khác cô ta không biết.Về điều này, Lâm Vu không hề ngạc nhiên.Thậm chí là đã chuẩn bị tâm lý từ trước.Tuy nhiên, lúc này trong lòng cô ta lại không bình tĩnh như cô ta tưởng tượng.Mặc dù vậy, cô ta cũng không để lộ cảm xúc thật của mình, nụ cười vẫn như cũ, sau đó nói với Trình Nguyên: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở.”Trình Nguyên nhìn nụ cười của cô ta, khựng lại.Lâm Vu không nói thêm gì nữa, quay người rời đi....Thấm thoắt đã đến chủ nhật.Kể từ lần Dung lão thái thái bị bệnh nặng lần trước, Phong lão thái thái căn cứ vào tình hình sức khỏe của Dung lão thái thái mà gửi không ít đồ bổ dưỡng quý giá sang.Sáng nay, đặc sản quê do họ hàng Dung lão thái thái ở thành phố X gửi đến, Dung lão thái thái thấy Dung Từ rảnh rỗi liền bảo cô mang một ít sang biếu Phong lão thái thái.Dung Từ đến nhà cũ họ Phong, vào cửa không thấy Phong lão thái thái đâu, ngược lại thấy Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm.Phong Đình Thâm đang ngồi đọc sách ở phòng khách.Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cô, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng chạy ào tới: “Mẹ!”Dung Từ cúi người ôm cô bé: “Đến từ bao giờ thế?”“Ba bảo phải dành nhiều thời gian bên cạnh cụ cố nên tối qua chúng con đã về đây rồi ạ.”Dung Từ nghe vậy, liếc nhìn Phong Đình Thâm một cái rồi gật đầu.Phong Đình Thâm cũng không đọc sách nữa, ánh mắt dừng trên người hai mẹ con, thấy quản gia và mấy người giúp việc khuân đồ vào nhà, anh mở miệng hỏi: “Mang nhiều đồ cho bà nội thế à?”Dung Từ đi tới ghế sofa ngồi xuống, nghe vậy nhạt giọng đáp: “Chỉ là một ít đặc sản thôi.”Phong Đình Thâm cười cười: “Bà nội thích mấy món đặc sản này lắm.” Dứt lời, anh nhận lấy tách trà từ tay quản gia, đích thân rót cho cô một chén trà, đặt trước mặt cô.Dung Từ đang định hỏi Phong lão thái thái đi đâu thì Phong lão thái thái từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy Dung Từ, ánh mắt tràn đầy vui mừng, cười nói: “Tiểu Từ đến rồi à?”Dung Từ đứng dậy, đi tới đón bà: “Bà nội.”Phong lão thái thái vui mừng khôn xiết.Bà cùng Dung Từ ngồi xuống.Trò chuyện vài câu, ánh mắt bà dừng lại trên người Phong Đình Thâm lại nhìn Dung Từ, mới có chút áy náy hạ thấp giọng nói: “Chuyện con đến đây, bà không nói với nó, nó và Tâm Tâm tối qua đã về rồi...”Dung Từ: “Con biết ạ.”Điểm này từ những lời Phong Cảnh Tâm nói với cô vừa nãy cũng có thể cảm nhận được.Dung Từ trò chuyện với Phong lão thái thái một lúc, Phong Cảnh Tâm không cam lòng bị bỏ rơi, chui vào lòng Dung Từ, sau đó trèo lên đùi cô, rúc vào lòng ôm lấy cô:“Mẹ ơi, hôm qua con vốn định qua tìm mẹ nhưng ba bảo mẹ có việc nên con mới không qua.”Dung Từ “ừ” một tiếng, xoa đầu con bé, tỏ ý mình đã biết.Phong lão thái thái cũng có thể cảm nhận được Phong Cảnh Tâm bây giờ bám Dung Từ hơn trước.Về điều này, bà đương nhiên vui mừng thay cho Dung Từ.Trưa hôm đó, Dung Từ ở lại nhà cũ họ Phong ăn cơm trưa.Ăn xong, Dung Từ nán lại trò chuyện với Phong lão thái thái thêm một lúc rồi định ra về.Tuy nhiên, Phong Cảnh Tâm không nỡ rời xa cô, muốn cùng cô đi dạo phố.Dung Từ không lay chuyển được con bé nên đồng ý.Phong Cảnh Tâm vui mừng khôn xiết, rất nhanh đã thay quần áo xuống lầu, kéo Dung Từ ra cửa, đồng thời nói với Phong Đình Thâm: “Ba ơi, mình đi thôi.”Dung Từ chưa kịp phản ứng, Phong Đình Thâm đã đứng dậy: “Được.”

Trình Nguyên tuy không nói gì nhưng nhìn thái độ của anh ta, Lâm Vu đã đoán được Phong Đình Thâm chắc chắn vì Dung Từ mà còn làm một số chuyện khác cô ta không biết.

Về điều này, Lâm Vu không hề ngạc nhiên.

Thậm chí là đã chuẩn bị tâm lý từ trước.

Tuy nhiên, lúc này trong lòng cô ta lại không bình tĩnh như cô ta tưởng tượng.

Mặc dù vậy, cô ta cũng không để lộ cảm xúc thật của mình, nụ cười vẫn như cũ, sau đó nói với Trình Nguyên: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở.”

Trình Nguyên nhìn nụ cười của cô ta, khựng lại.

Lâm Vu không nói thêm gì nữa, quay người rời đi....

Thấm thoắt đã đến chủ nhật.

Kể từ lần Dung lão thái thái bị bệnh nặng lần trước, Phong lão thái thái căn cứ vào tình hình sức khỏe của Dung lão thái thái mà gửi không ít đồ bổ dưỡng quý giá sang.

Sáng nay, đặc sản quê do họ hàng Dung lão thái thái ở thành phố X gửi đến, Dung lão thái thái thấy Dung Từ rảnh rỗi liền bảo cô mang một ít sang biếu Phong lão thái thái.

Dung Từ đến nhà cũ họ Phong, vào cửa không thấy Phong lão thái thái đâu, ngược lại thấy Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm.

Phong Đình Thâm đang ngồi đọc sách ở phòng khách.

Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cô, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng chạy ào tới: “Mẹ!”

Dung Từ cúi người ôm cô bé: “Đến từ bao giờ thế?”

“Ba bảo phải dành nhiều thời gian bên cạnh cụ cố nên tối qua chúng con đã về đây rồi ạ.”

Dung Từ nghe vậy, liếc nhìn Phong Đình Thâm một cái rồi gật đầu.

Phong Đình Thâm cũng không đọc sách nữa, ánh mắt dừng trên người hai mẹ con, thấy quản gia và mấy người giúp việc khuân đồ vào nhà, anh mở miệng hỏi: “Mang nhiều đồ cho bà nội thế à?”

Dung Từ đi tới ghế sofa ngồi xuống, nghe vậy nhạt giọng đáp: “Chỉ là một ít đặc sản thôi.”

Phong Đình Thâm cười cười: “Bà nội thích mấy món đặc sản này lắm.” Dứt lời, anh nhận lấy tách trà từ tay quản gia, đích thân rót cho cô một chén trà, đặt trước mặt cô.

Dung Từ đang định hỏi Phong lão thái thái đi đâu thì Phong lão thái thái từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy Dung Từ, ánh mắt tràn đầy vui mừng, cười nói: “Tiểu Từ đến rồi à?”

Dung Từ đứng dậy, đi tới đón bà: “Bà nội.”

Phong lão thái thái vui mừng khôn xiết.

Bà cùng Dung Từ ngồi xuống.

Trò chuyện vài câu, ánh mắt bà dừng lại trên người Phong Đình Thâm lại nhìn Dung Từ, mới có chút áy náy hạ thấp giọng nói: “Chuyện con đến đây, bà không nói với nó, nó và Tâm Tâm tối qua đã về rồi...”

Dung Từ: “Con biết ạ.”

Điểm này từ những lời Phong Cảnh Tâm nói với cô vừa nãy cũng có thể cảm nhận được.

Dung Từ trò chuyện với Phong lão thái thái một lúc, Phong Cảnh Tâm không cam lòng bị bỏ rơi, chui vào lòng Dung Từ, sau đó trèo lên đùi cô, rúc vào lòng ôm lấy cô:

“Mẹ ơi, hôm qua con vốn định qua tìm mẹ nhưng ba bảo mẹ có việc nên con mới không qua.”

Dung Từ “ừ” một tiếng, xoa đầu con bé, tỏ ý mình đã biết.

Phong lão thái thái cũng có thể cảm nhận được Phong Cảnh Tâm bây giờ bám Dung Từ hơn trước.

Về điều này, bà đương nhiên vui mừng thay cho Dung Từ.

Trưa hôm đó, Dung Từ ở lại nhà cũ họ Phong ăn cơm trưa.

Ăn xong, Dung Từ nán lại trò chuyện với Phong lão thái thái thêm một lúc rồi định ra về.

Tuy nhiên, Phong Cảnh Tâm không nỡ rời xa cô, muốn cùng cô đi dạo phố.

Dung Từ không lay chuyển được con bé nên đồng ý.

Phong Cảnh Tâm vui mừng khôn xiết, rất nhanh đã thay quần áo xuống lầu, kéo Dung Từ ra cửa, đồng thời nói với Phong Đình Thâm: “Ba ơi, mình đi thôi.”

Dung Từ chưa kịp phản ứng, Phong Đình Thâm đã đứng dậy: “Được.”

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Trình Nguyên tuy không nói gì nhưng nhìn thái độ của anh ta, Lâm Vu đã đoán được Phong Đình Thâm chắc chắn vì Dung Từ mà còn làm một số chuyện khác cô ta không biết.Về điều này, Lâm Vu không hề ngạc nhiên.Thậm chí là đã chuẩn bị tâm lý từ trước.Tuy nhiên, lúc này trong lòng cô ta lại không bình tĩnh như cô ta tưởng tượng.Mặc dù vậy, cô ta cũng không để lộ cảm xúc thật của mình, nụ cười vẫn như cũ, sau đó nói với Trình Nguyên: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở.”Trình Nguyên nhìn nụ cười của cô ta, khựng lại.Lâm Vu không nói thêm gì nữa, quay người rời đi....Thấm thoắt đã đến chủ nhật.Kể từ lần Dung lão thái thái bị bệnh nặng lần trước, Phong lão thái thái căn cứ vào tình hình sức khỏe của Dung lão thái thái mà gửi không ít đồ bổ dưỡng quý giá sang.Sáng nay, đặc sản quê do họ hàng Dung lão thái thái ở thành phố X gửi đến, Dung lão thái thái thấy Dung Từ rảnh rỗi liền bảo cô mang một ít sang biếu Phong lão thái thái.Dung Từ đến nhà cũ họ Phong, vào cửa không thấy Phong lão thái thái đâu, ngược lại thấy Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm.Phong Đình Thâm đang ngồi đọc sách ở phòng khách.Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cô, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng chạy ào tới: “Mẹ!”Dung Từ cúi người ôm cô bé: “Đến từ bao giờ thế?”“Ba bảo phải dành nhiều thời gian bên cạnh cụ cố nên tối qua chúng con đã về đây rồi ạ.”Dung Từ nghe vậy, liếc nhìn Phong Đình Thâm một cái rồi gật đầu.Phong Đình Thâm cũng không đọc sách nữa, ánh mắt dừng trên người hai mẹ con, thấy quản gia và mấy người giúp việc khuân đồ vào nhà, anh mở miệng hỏi: “Mang nhiều đồ cho bà nội thế à?”Dung Từ đi tới ghế sofa ngồi xuống, nghe vậy nhạt giọng đáp: “Chỉ là một ít đặc sản thôi.”Phong Đình Thâm cười cười: “Bà nội thích mấy món đặc sản này lắm.” Dứt lời, anh nhận lấy tách trà từ tay quản gia, đích thân rót cho cô một chén trà, đặt trước mặt cô.Dung Từ đang định hỏi Phong lão thái thái đi đâu thì Phong lão thái thái từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy Dung Từ, ánh mắt tràn đầy vui mừng, cười nói: “Tiểu Từ đến rồi à?”Dung Từ đứng dậy, đi tới đón bà: “Bà nội.”Phong lão thái thái vui mừng khôn xiết.Bà cùng Dung Từ ngồi xuống.Trò chuyện vài câu, ánh mắt bà dừng lại trên người Phong Đình Thâm lại nhìn Dung Từ, mới có chút áy náy hạ thấp giọng nói: “Chuyện con đến đây, bà không nói với nó, nó và Tâm Tâm tối qua đã về rồi...”Dung Từ: “Con biết ạ.”Điểm này từ những lời Phong Cảnh Tâm nói với cô vừa nãy cũng có thể cảm nhận được.Dung Từ trò chuyện với Phong lão thái thái một lúc, Phong Cảnh Tâm không cam lòng bị bỏ rơi, chui vào lòng Dung Từ, sau đó trèo lên đùi cô, rúc vào lòng ôm lấy cô:“Mẹ ơi, hôm qua con vốn định qua tìm mẹ nhưng ba bảo mẹ có việc nên con mới không qua.”Dung Từ “ừ” một tiếng, xoa đầu con bé, tỏ ý mình đã biết.Phong lão thái thái cũng có thể cảm nhận được Phong Cảnh Tâm bây giờ bám Dung Từ hơn trước.Về điều này, bà đương nhiên vui mừng thay cho Dung Từ.Trưa hôm đó, Dung Từ ở lại nhà cũ họ Phong ăn cơm trưa.Ăn xong, Dung Từ nán lại trò chuyện với Phong lão thái thái thêm một lúc rồi định ra về.Tuy nhiên, Phong Cảnh Tâm không nỡ rời xa cô, muốn cùng cô đi dạo phố.Dung Từ không lay chuyển được con bé nên đồng ý.Phong Cảnh Tâm vui mừng khôn xiết, rất nhanh đã thay quần áo xuống lầu, kéo Dung Từ ra cửa, đồng thời nói với Phong Đình Thâm: “Ba ơi, mình đi thôi.”Dung Từ chưa kịp phản ứng, Phong Đình Thâm đã đứng dậy: “Được.”

Chương 471