Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 477
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Hướng Như Phương nghe vậy, nhíu mày lo lắng nói: “Chuyện, chuyện này phải làm sao đây? Nếu không có Đình Thâm giúp đỡ, chúng ta gần như không thể nào thắng thầu dự án lần này.”Đúng vậy, lần này Lâm Vu tìm Phong Đình Thâm là muốn anh giúp đỡ giành lấy một dự án đấu thầu của chính phủ mà họ đã nhắm trúng.Vì chuyện này, sáng nay Lâm Vu đã gọi điện cho Phong Đình Thâm nhưng bên phía anh mãi không có ai nghe máy nên vừa rồi cô ta mới đích thân chạy đến tập đoàn Phong thị một chuyến.Chỉ là điều khiến cô ta không ngờ tới là cô ta lại vồ hụt.Chuyện này vô cùng quan trọng, Lâm Lập Hải cũng đang đợi tin tức của Lâm Vu.Vì thế, ông ta cũng đích thân đến Tấn Độ một chuyến, thấy bây giờ chưa đến một giờ chiều mà Lâm Vu đã quay lại, ông ta cũng đoán được kết quả: “Không gặp được Đình Thâm à?”Lâm Vu cụp mắt: “Vâng, Trình Nguyên nói anh ấy ra ngoài bàn công việc rồi.”Lâm Lập Hải nhíu mày.Chuyện giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm xảy ra vấn đề, ông ta về cơ bản cũng nghe nói ngay từ đầu.Ông ta cũng giống như mẹ con Hướng Như Phương, lúc đầu đều tưởng vấn đề không lớn.Nhưng gần đây Lâm Vu mãi không liên lạc được với Phong Đình Thâm, trong khi Phong Đình Thâm và Dung Từ lại ngày càng gần gũi...Nghĩ đến đây, với tư cách là cha ruột của cả Lâm Vu và Dung Từ, tâm trạng Lâm Lập Hải lập tức có chút phức tạp.Ông ta nhìn Lâm Vu dạo gần đây rõ ràng đã gầy đi một chút, nhất thời không nói gì.Tôn Lị Dao nhìn thấy vẻ thất vọng của người nhà, trong lòng vô cùng khó chịu, hận đến nghiến răng nghiến lợi:“Dung Từ rõ ràng đã có Úc Mặc Huân rồi còn đến chia rẽ tình cảm của anh rể và chị họ, con thấy cô ta chính là cố ý!”Về điều này, những người khác không lên tiếng.Nếu Phong Đình Thâm và Dung Từ đã ly hôn, họ có lẽ còn có thể danh chính ngôn thuận làm chút gì đó nhưng Dung Từ và Phong Đình Thâm căn bản vẫn chưa ly hôn...Tôn Lị Dao nhìn về phía Lâm Lập Hải, hừ lạnh nói: “Dượng à, hay là dượng đi nói chuyện với Dung Từ một chút, bảo cô ta đừng có quá đáng quá!”Nếu tình cảm giữa Phong Đình Thâm và Lâm Vu còn tiếp tục xấu đi, cho dù Tôn Lị Dao không nói, Lâm Lập Hải cũng sẽ tìm Dung Từ nói chuyện.Ông ta gật đầu: “Mấy hôm nữa, ba sẽ tìm thời gian nói chuyện với nó.”Nói xong, ông ta lại nhìn về phía Lâm Vu: “Tiểu Vu, lát nữa con thử liên lạc lại với bên phía Đình Thâm xem sao còn hai ngày nữa, không cần quá sốt ruột...”Dứt lời, ông ta vỗ nhẹ vai Lâm Vu, an ủi nói: “Hơn nữa, ba cảm thấy Đình Thâm đối với con là khác biệt, giữa hai đứa chắc sẽ không kết thúc như vậy đâu, đừng quá lo lắng.”Lâm Vu gật đầu: “Con biết rồi, con sẽ thử lại.”Lâm Lập Hải gật đầu lại nắm tay Tôn Nguyệt Thanh đang im lặng không nói gì để an ủi, sau đó mới rời khỏi Tấn Độ, quay trở về công ty.Chiều hôm đó, Lâm Vu lại gọi điện cho Phong Đình Thâm.Lần này, Phong Đình Thâm ngược lại đã nghe máy: “Xin lỗi, lúc trước anh bận, vẫn luôn không để ý đến cuộc gọi của em.”Ngay sau đó lại hỏi: “Sao thế?”Đối mặt với phản hồi của Phong Đình Thâm, Lâm Vu cụp mắt, khựng lại một chút mới nói: “Anh đang bận à?”“Ừ, hiện tại anh vẫn đang ở ngoại tỉnh.”Lâm Vu nghe vậy, khựng lại một chút.Phong Đình Thâm dường như không nhận ra sự ngập ngừng của cô ta lại nói: “Hai ngày nay sẽ khá bận, có thể phải hai hôm nữa anh mới về.”Lâm Vu: “Vậy à...”“Ừ.” Phong Đình Thâm nói đến đây lại hỏi: “Có chuyện gì không?”Trước đây khi cô ta cần Phong Đình Thâm giúp đỡ, căn bản không cần cô ta chủ động mở miệng, đều là Phong Đình Thâm chủ động đề nghị giúp đỡ.Bây giờ thấy anh dường như không biết gì cả, Lâm Vu siết chặt điện thoại, một lúc lâu sau mới nói: “Em...”
Hướng Như Phương nghe vậy, nhíu mày lo lắng nói: “Chuyện, chuyện này phải làm sao đây? Nếu không có Đình Thâm giúp đỡ, chúng ta gần như không thể nào thắng thầu dự án lần này.”
Đúng vậy, lần này Lâm Vu tìm Phong Đình Thâm là muốn anh giúp đỡ giành lấy một dự án đấu thầu của chính phủ mà họ đã nhắm trúng.
Vì chuyện này, sáng nay Lâm Vu đã gọi điện cho Phong Đình Thâm nhưng bên phía anh mãi không có ai nghe máy nên vừa rồi cô ta mới đích thân chạy đến tập đoàn Phong thị một chuyến.
Chỉ là điều khiến cô ta không ngờ tới là cô ta lại vồ hụt.
Chuyện này vô cùng quan trọng, Lâm Lập Hải cũng đang đợi tin tức của Lâm Vu.
Vì thế, ông ta cũng đích thân đến Tấn Độ một chuyến, thấy bây giờ chưa đến một giờ chiều mà Lâm Vu đã quay lại, ông ta cũng đoán được kết quả: “Không gặp được Đình Thâm à?”
Lâm Vu cụp mắt: “Vâng, Trình Nguyên nói anh ấy ra ngoài bàn công việc rồi.”
Lâm Lập Hải nhíu mày.
Chuyện giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm xảy ra vấn đề, ông ta về cơ bản cũng nghe nói ngay từ đầu.
Ông ta cũng giống như mẹ con Hướng Như Phương, lúc đầu đều tưởng vấn đề không lớn.
Nhưng gần đây Lâm Vu mãi không liên lạc được với Phong Đình Thâm, trong khi Phong Đình Thâm và Dung Từ lại ngày càng gần gũi...
Nghĩ đến đây, với tư cách là cha ruột của cả Lâm Vu và Dung Từ, tâm trạng Lâm Lập Hải lập tức có chút phức tạp.
Ông ta nhìn Lâm Vu dạo gần đây rõ ràng đã gầy đi một chút, nhất thời không nói gì.
Tôn Lị Dao nhìn thấy vẻ thất vọng của người nhà, trong lòng vô cùng khó chịu, hận đến nghiến răng nghiến lợi:
“Dung Từ rõ ràng đã có Úc Mặc Huân rồi còn đến chia rẽ tình cảm của anh rể và chị họ, con thấy cô ta chính là cố ý!”
Về điều này, những người khác không lên tiếng.
Nếu Phong Đình Thâm và Dung Từ đã ly hôn, họ có lẽ còn có thể danh chính ngôn thuận làm chút gì đó nhưng Dung Từ và Phong Đình Thâm căn bản vẫn chưa ly hôn...
Tôn Lị Dao nhìn về phía Lâm Lập Hải, hừ lạnh nói: “Dượng à, hay là dượng đi nói chuyện với Dung Từ một chút, bảo cô ta đừng có quá đáng quá!”
Nếu tình cảm giữa Phong Đình Thâm và Lâm Vu còn tiếp tục xấu đi, cho dù Tôn Lị Dao không nói, Lâm Lập Hải cũng sẽ tìm Dung Từ nói chuyện.
Ông ta gật đầu: “Mấy hôm nữa, ba sẽ tìm thời gian nói chuyện với nó.”
Nói xong, ông ta lại nhìn về phía Lâm Vu: “Tiểu Vu, lát nữa con thử liên lạc lại với bên phía Đình Thâm xem sao còn hai ngày nữa, không cần quá sốt ruột...”
Dứt lời, ông ta vỗ nhẹ vai Lâm Vu, an ủi nói: “Hơn nữa, ba cảm thấy Đình Thâm đối với con là khác biệt, giữa hai đứa chắc sẽ không kết thúc như vậy đâu, đừng quá lo lắng.”
Lâm Vu gật đầu: “Con biết rồi, con sẽ thử lại.”
Lâm Lập Hải gật đầu lại nắm tay Tôn Nguyệt Thanh đang im lặng không nói gì để an ủi, sau đó mới rời khỏi Tấn Độ, quay trở về công ty.
Chiều hôm đó, Lâm Vu lại gọi điện cho Phong Đình Thâm.
Lần này, Phong Đình Thâm ngược lại đã nghe máy: “Xin lỗi, lúc trước anh bận, vẫn luôn không để ý đến cuộc gọi của em.”
Ngay sau đó lại hỏi: “Sao thế?”
Đối mặt với phản hồi của Phong Đình Thâm, Lâm Vu cụp mắt, khựng lại một chút mới nói: “Anh đang bận à?”
“Ừ, hiện tại anh vẫn đang ở ngoại tỉnh.”
Lâm Vu nghe vậy, khựng lại một chút.
Phong Đình Thâm dường như không nhận ra sự ngập ngừng của cô ta lại nói: “Hai ngày nay sẽ khá bận, có thể phải hai hôm nữa anh mới về.”
Lâm Vu: “Vậy à...”
“Ừ.” Phong Đình Thâm nói đến đây lại hỏi: “Có chuyện gì không?”
Trước đây khi cô ta cần Phong Đình Thâm giúp đỡ, căn bản không cần cô ta chủ động mở miệng, đều là Phong Đình Thâm chủ động đề nghị giúp đỡ.
Bây giờ thấy anh dường như không biết gì cả, Lâm Vu siết chặt điện thoại, một lúc lâu sau mới nói: “Em...”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Hướng Như Phương nghe vậy, nhíu mày lo lắng nói: “Chuyện, chuyện này phải làm sao đây? Nếu không có Đình Thâm giúp đỡ, chúng ta gần như không thể nào thắng thầu dự án lần này.”Đúng vậy, lần này Lâm Vu tìm Phong Đình Thâm là muốn anh giúp đỡ giành lấy một dự án đấu thầu của chính phủ mà họ đã nhắm trúng.Vì chuyện này, sáng nay Lâm Vu đã gọi điện cho Phong Đình Thâm nhưng bên phía anh mãi không có ai nghe máy nên vừa rồi cô ta mới đích thân chạy đến tập đoàn Phong thị một chuyến.Chỉ là điều khiến cô ta không ngờ tới là cô ta lại vồ hụt.Chuyện này vô cùng quan trọng, Lâm Lập Hải cũng đang đợi tin tức của Lâm Vu.Vì thế, ông ta cũng đích thân đến Tấn Độ một chuyến, thấy bây giờ chưa đến một giờ chiều mà Lâm Vu đã quay lại, ông ta cũng đoán được kết quả: “Không gặp được Đình Thâm à?”Lâm Vu cụp mắt: “Vâng, Trình Nguyên nói anh ấy ra ngoài bàn công việc rồi.”Lâm Lập Hải nhíu mày.Chuyện giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm xảy ra vấn đề, ông ta về cơ bản cũng nghe nói ngay từ đầu.Ông ta cũng giống như mẹ con Hướng Như Phương, lúc đầu đều tưởng vấn đề không lớn.Nhưng gần đây Lâm Vu mãi không liên lạc được với Phong Đình Thâm, trong khi Phong Đình Thâm và Dung Từ lại ngày càng gần gũi...Nghĩ đến đây, với tư cách là cha ruột của cả Lâm Vu và Dung Từ, tâm trạng Lâm Lập Hải lập tức có chút phức tạp.Ông ta nhìn Lâm Vu dạo gần đây rõ ràng đã gầy đi một chút, nhất thời không nói gì.Tôn Lị Dao nhìn thấy vẻ thất vọng của người nhà, trong lòng vô cùng khó chịu, hận đến nghiến răng nghiến lợi:“Dung Từ rõ ràng đã có Úc Mặc Huân rồi còn đến chia rẽ tình cảm của anh rể và chị họ, con thấy cô ta chính là cố ý!”Về điều này, những người khác không lên tiếng.Nếu Phong Đình Thâm và Dung Từ đã ly hôn, họ có lẽ còn có thể danh chính ngôn thuận làm chút gì đó nhưng Dung Từ và Phong Đình Thâm căn bản vẫn chưa ly hôn...Tôn Lị Dao nhìn về phía Lâm Lập Hải, hừ lạnh nói: “Dượng à, hay là dượng đi nói chuyện với Dung Từ một chút, bảo cô ta đừng có quá đáng quá!”Nếu tình cảm giữa Phong Đình Thâm và Lâm Vu còn tiếp tục xấu đi, cho dù Tôn Lị Dao không nói, Lâm Lập Hải cũng sẽ tìm Dung Từ nói chuyện.Ông ta gật đầu: “Mấy hôm nữa, ba sẽ tìm thời gian nói chuyện với nó.”Nói xong, ông ta lại nhìn về phía Lâm Vu: “Tiểu Vu, lát nữa con thử liên lạc lại với bên phía Đình Thâm xem sao còn hai ngày nữa, không cần quá sốt ruột...”Dứt lời, ông ta vỗ nhẹ vai Lâm Vu, an ủi nói: “Hơn nữa, ba cảm thấy Đình Thâm đối với con là khác biệt, giữa hai đứa chắc sẽ không kết thúc như vậy đâu, đừng quá lo lắng.”Lâm Vu gật đầu: “Con biết rồi, con sẽ thử lại.”Lâm Lập Hải gật đầu lại nắm tay Tôn Nguyệt Thanh đang im lặng không nói gì để an ủi, sau đó mới rời khỏi Tấn Độ, quay trở về công ty.Chiều hôm đó, Lâm Vu lại gọi điện cho Phong Đình Thâm.Lần này, Phong Đình Thâm ngược lại đã nghe máy: “Xin lỗi, lúc trước anh bận, vẫn luôn không để ý đến cuộc gọi của em.”Ngay sau đó lại hỏi: “Sao thế?”Đối mặt với phản hồi của Phong Đình Thâm, Lâm Vu cụp mắt, khựng lại một chút mới nói: “Anh đang bận à?”“Ừ, hiện tại anh vẫn đang ở ngoại tỉnh.”Lâm Vu nghe vậy, khựng lại một chút.Phong Đình Thâm dường như không nhận ra sự ngập ngừng của cô ta lại nói: “Hai ngày nay sẽ khá bận, có thể phải hai hôm nữa anh mới về.”Lâm Vu: “Vậy à...”“Ừ.” Phong Đình Thâm nói đến đây lại hỏi: “Có chuyện gì không?”Trước đây khi cô ta cần Phong Đình Thâm giúp đỡ, căn bản không cần cô ta chủ động mở miệng, đều là Phong Đình Thâm chủ động đề nghị giúp đỡ.Bây giờ thấy anh dường như không biết gì cả, Lâm Vu siết chặt điện thoại, một lúc lâu sau mới nói: “Em...”