Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 479
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Lần đấu thầu này, cuối cùng Trường Mặc đã giành được.Lâm thị không trúng thầu cũng nằm trong dự đoán của người nhà họ Lâm và họ Tôn.Chỉ là thấy có nhiều công ty lớn tham gia đấu thầu như vậy, cuối cùng Trường Mặc vẫn chiến thắng, trong lòng người nhà họ Lâm và họ Tôn ít nhiều đều có chút không cam lòng.Không giành được dự án lần này, người nhà họ Lâm và họ Tôn đương nhiên thất vọng.Tuy nhiên, ngoài chuyện này, họ còn có những chuyện khác phải lo lắng.Ví dụ như dự án nghiên cứu phát triển của công nghệ Lâm thị dưới sự giúp đỡ của Phong Đình Thâm, hiện tại lại rơi vào giai đoạn bế tắc nhưng muốn tiếp tục nghiên cứu, vốn lại trở thành vấn đề.Không chỉ công nghệ Lâm thị, bên phía Tấn Độ cũng đối mặt với khó khăn tương tự.Nếu vốn không theo kịp, các dự án trong tay họ đều sẽ xảy ra vấn đề.Nhưng hiện tại họ căn bản không có nhiều vốn như vậy......Dung Từ hoàn toàn không biết gì về chuyện giữa Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Sau khi giành được gói thầu, cô càng bận rộn hơn, đến mức thứ bảy cũng phải tăng ca.Chủ nhật, khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, Phong Cảnh Tâm từ sáng sớm đã đến nhà họ Dung.Dung Từ hôm qua mệt mỏi cả ngày nên hôm nay dậy muộn, Phong Cảnh Tâm đến cũng không đánh thức cô, ngoan ngoãn ngồi trong phòng đợi cô, thấy cô tỉnh dậy liền chui vào lòng cô nói:“Mẹ dậy rồi ạ? Có đói không ạ? Ba đang ở dưới lầu, ba có chuyện muốn nói với mẹ đấy.”Dung Từ vừa tỉnh dậy vốn còn chút buồn ngủ, nghe vậy đầu óc lập tức tỉnh táo hơn hẳn.Phong Cảnh Tâm đến đột ngột, những người khác trong nhà họ Dung đều không có nhà, hơn mười phút sau, khi Dung Từ xuống lầu thì nhìn thấy Phong Đình Thâm đang ngồi uống trà trong phòng khách.Thấy cô, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản chào hỏi: “Dậy rồi à?”Có Phong Cảnh Tâm ở đó, Dung Từ im lặng gật đầu một cái, dặn dò người giúp việc làm chút đồ ăn cho mình.Trong lúc đó, cô nhận thấy ánh mắt Phong Đình Thâm luôn dõi theo mình, cô vừa dặn dò người giúp việc xong, chưa kịp nói gì thì nghe thấy Phong Đình Thâm lại mở miệng:“Nghe nói dự án chính phủ hai hôm trước Trường Mặc đã giành được rồi? Chúc mừng nhé.”Lần trước người nhà họ Lâm cũng tham gia đấu thầu, nhà họ Lâm trượt thầu, anh lại chúc mừng cô?Dung Từ không biết lời chúc mừng này của anh có thật lòng hay không, sau khi ngồi xuống đối diện anh, cô nhạt giọng đáp: “Cảm ơn.”Nói xong mới hỏi: “Tâm Tâm bảo anh tìm tôi có việc?”“Anh có một người bạn khá hứng thú với em, trong tay cậu ấy có một dự án muốn hợp tác cùng Phong thị và Trường Mặc, có hứng thú cùng đi ăn bữa cơm tìm hiểu tình hình không?”Có lẽ biết nói những lời này không lay chuyển được cô, Phong Đình Thâm lại bổ sung:“Cậu ấy từng hợp tác với các ông trùm công nghệ trên thế giới, ở chỗ cậu ấy có thể cung cấp cho em một số thông tin mới nhất về AI ở nước ngoài mà em không biết, đồng thời em cũng có thể tiếp xúc với nhiều nhân tài hàng đầu thế giới và công nghệ tiên tiến hơn.”Nói thật, Trường Mặc hiện tại không thiếu dự án.Nhưng mà...Là một công ty tiên phong đi đầu trong lĩnh vực công nghệ, muốn công ty luôn giữ được tính đổi mới, tiên phong thì phải xây dựng một hệ thống lợi thế cạnh tranh tổng hợp khó sao chép.Về điểm này, Trường Mặc vẫn còn khá thiếu sót.Nghĩ đến đây, cô khựng lại một chút rồi mới hỏi: “Khi nào?”“Cậu ấy hôm qua vừa đến thủ đô, hẹn anh ăn trưa, lát nữa cùng qua đó nhé?”Dung Từ: “... Được, biết rồi.”Bây giờ đã hơn mười giờ, cô vẫn chưa ăn sáng, cô nói: “Anh đưa địa chỉ cho tôi, lát nữa tôi sẽ...”Cô chưa nói hết câu, Phong Đình Thâm đã nhìn cô nói: “Anh đợi em.”Dung Từ khựng lại, sau đó mới nhạt giọng nói: “Không cần đâu, tôi tự đi là được.”
Lần đấu thầu này, cuối cùng Trường Mặc đã giành được.
Lâm thị không trúng thầu cũng nằm trong dự đoán của người nhà họ Lâm và họ Tôn.
Chỉ là thấy có nhiều công ty lớn tham gia đấu thầu như vậy, cuối cùng Trường Mặc vẫn chiến thắng, trong lòng người nhà họ Lâm và họ Tôn ít nhiều đều có chút không cam lòng.
Không giành được dự án lần này, người nhà họ Lâm và họ Tôn đương nhiên thất vọng.
Tuy nhiên, ngoài chuyện này, họ còn có những chuyện khác phải lo lắng.
Ví dụ như dự án nghiên cứu phát triển của công nghệ Lâm thị dưới sự giúp đỡ của Phong Đình Thâm, hiện tại lại rơi vào giai đoạn bế tắc nhưng muốn tiếp tục nghiên cứu, vốn lại trở thành vấn đề.
Không chỉ công nghệ Lâm thị, bên phía Tấn Độ cũng đối mặt với khó khăn tương tự.
Nếu vốn không theo kịp, các dự án trong tay họ đều sẽ xảy ra vấn đề.
Nhưng hiện tại họ căn bản không có nhiều vốn như vậy......
Dung Từ hoàn toàn không biết gì về chuyện giữa Phong Đình Thâm và Lâm Vu.
Sau khi giành được gói thầu, cô càng bận rộn hơn, đến mức thứ bảy cũng phải tăng ca.
Chủ nhật, khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, Phong Cảnh Tâm từ sáng sớm đã đến nhà họ Dung.
Dung Từ hôm qua mệt mỏi cả ngày nên hôm nay dậy muộn, Phong Cảnh Tâm đến cũng không đánh thức cô, ngoan ngoãn ngồi trong phòng đợi cô, thấy cô tỉnh dậy liền chui vào lòng cô nói:
“Mẹ dậy rồi ạ? Có đói không ạ? Ba đang ở dưới lầu, ba có chuyện muốn nói với mẹ đấy.”
Dung Từ vừa tỉnh dậy vốn còn chút buồn ngủ, nghe vậy đầu óc lập tức tỉnh táo hơn hẳn.
Phong Cảnh Tâm đến đột ngột, những người khác trong nhà họ Dung đều không có nhà, hơn mười phút sau, khi Dung Từ xuống lầu thì nhìn thấy Phong Đình Thâm đang ngồi uống trà trong phòng khách.
Thấy cô, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản chào hỏi: “Dậy rồi à?”
Có Phong Cảnh Tâm ở đó, Dung Từ im lặng gật đầu một cái, dặn dò người giúp việc làm chút đồ ăn cho mình.
Trong lúc đó, cô nhận thấy ánh mắt Phong Đình Thâm luôn dõi theo mình, cô vừa dặn dò người giúp việc xong, chưa kịp nói gì thì nghe thấy Phong Đình Thâm lại mở miệng:
“Nghe nói dự án chính phủ hai hôm trước Trường Mặc đã giành được rồi? Chúc mừng nhé.”
Lần trước người nhà họ Lâm cũng tham gia đấu thầu, nhà họ Lâm trượt thầu, anh lại chúc mừng cô?
Dung Từ không biết lời chúc mừng này của anh có thật lòng hay không, sau khi ngồi xuống đối diện anh, cô nhạt giọng đáp: “Cảm ơn.”
Nói xong mới hỏi: “Tâm Tâm bảo anh tìm tôi có việc?”
“Anh có một người bạn khá hứng thú với em, trong tay cậu ấy có một dự án muốn hợp tác cùng Phong thị và Trường Mặc, có hứng thú cùng đi ăn bữa cơm tìm hiểu tình hình không?”
Có lẽ biết nói những lời này không lay chuyển được cô, Phong Đình Thâm lại bổ sung:
“Cậu ấy từng hợp tác với các ông trùm công nghệ trên thế giới, ở chỗ cậu ấy có thể cung cấp cho em một số thông tin mới nhất về AI ở nước ngoài mà em không biết, đồng thời em cũng có thể tiếp xúc với nhiều nhân tài hàng đầu thế giới và công nghệ tiên tiến hơn.”
Nói thật, Trường Mặc hiện tại không thiếu dự án.
Nhưng mà...
Là một công ty tiên phong đi đầu trong lĩnh vực công nghệ, muốn công ty luôn giữ được tính đổi mới, tiên phong thì phải xây dựng một hệ thống lợi thế cạnh tranh tổng hợp khó sao chép.
Về điểm này, Trường Mặc vẫn còn khá thiếu sót.
Nghĩ đến đây, cô khựng lại một chút rồi mới hỏi: “Khi nào?”
“Cậu ấy hôm qua vừa đến thủ đô, hẹn anh ăn trưa, lát nữa cùng qua đó nhé?”
Dung Từ: “... Được, biết rồi.”
Bây giờ đã hơn mười giờ, cô vẫn chưa ăn sáng, cô nói: “Anh đưa địa chỉ cho tôi, lát nữa tôi sẽ...”
Cô chưa nói hết câu, Phong Đình Thâm đã nhìn cô nói: “Anh đợi em.”
Dung Từ khựng lại, sau đó mới nhạt giọng nói: “Không cần đâu, tôi tự đi là được.”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Lần đấu thầu này, cuối cùng Trường Mặc đã giành được.Lâm thị không trúng thầu cũng nằm trong dự đoán của người nhà họ Lâm và họ Tôn.Chỉ là thấy có nhiều công ty lớn tham gia đấu thầu như vậy, cuối cùng Trường Mặc vẫn chiến thắng, trong lòng người nhà họ Lâm và họ Tôn ít nhiều đều có chút không cam lòng.Không giành được dự án lần này, người nhà họ Lâm và họ Tôn đương nhiên thất vọng.Tuy nhiên, ngoài chuyện này, họ còn có những chuyện khác phải lo lắng.Ví dụ như dự án nghiên cứu phát triển của công nghệ Lâm thị dưới sự giúp đỡ của Phong Đình Thâm, hiện tại lại rơi vào giai đoạn bế tắc nhưng muốn tiếp tục nghiên cứu, vốn lại trở thành vấn đề.Không chỉ công nghệ Lâm thị, bên phía Tấn Độ cũng đối mặt với khó khăn tương tự.Nếu vốn không theo kịp, các dự án trong tay họ đều sẽ xảy ra vấn đề.Nhưng hiện tại họ căn bản không có nhiều vốn như vậy......Dung Từ hoàn toàn không biết gì về chuyện giữa Phong Đình Thâm và Lâm Vu.Sau khi giành được gói thầu, cô càng bận rộn hơn, đến mức thứ bảy cũng phải tăng ca.Chủ nhật, khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, Phong Cảnh Tâm từ sáng sớm đã đến nhà họ Dung.Dung Từ hôm qua mệt mỏi cả ngày nên hôm nay dậy muộn, Phong Cảnh Tâm đến cũng không đánh thức cô, ngoan ngoãn ngồi trong phòng đợi cô, thấy cô tỉnh dậy liền chui vào lòng cô nói:“Mẹ dậy rồi ạ? Có đói không ạ? Ba đang ở dưới lầu, ba có chuyện muốn nói với mẹ đấy.”Dung Từ vừa tỉnh dậy vốn còn chút buồn ngủ, nghe vậy đầu óc lập tức tỉnh táo hơn hẳn.Phong Cảnh Tâm đến đột ngột, những người khác trong nhà họ Dung đều không có nhà, hơn mười phút sau, khi Dung Từ xuống lầu thì nhìn thấy Phong Đình Thâm đang ngồi uống trà trong phòng khách.Thấy cô, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản chào hỏi: “Dậy rồi à?”Có Phong Cảnh Tâm ở đó, Dung Từ im lặng gật đầu một cái, dặn dò người giúp việc làm chút đồ ăn cho mình.Trong lúc đó, cô nhận thấy ánh mắt Phong Đình Thâm luôn dõi theo mình, cô vừa dặn dò người giúp việc xong, chưa kịp nói gì thì nghe thấy Phong Đình Thâm lại mở miệng:“Nghe nói dự án chính phủ hai hôm trước Trường Mặc đã giành được rồi? Chúc mừng nhé.”Lần trước người nhà họ Lâm cũng tham gia đấu thầu, nhà họ Lâm trượt thầu, anh lại chúc mừng cô?Dung Từ không biết lời chúc mừng này của anh có thật lòng hay không, sau khi ngồi xuống đối diện anh, cô nhạt giọng đáp: “Cảm ơn.”Nói xong mới hỏi: “Tâm Tâm bảo anh tìm tôi có việc?”“Anh có một người bạn khá hứng thú với em, trong tay cậu ấy có một dự án muốn hợp tác cùng Phong thị và Trường Mặc, có hứng thú cùng đi ăn bữa cơm tìm hiểu tình hình không?”Có lẽ biết nói những lời này không lay chuyển được cô, Phong Đình Thâm lại bổ sung:“Cậu ấy từng hợp tác với các ông trùm công nghệ trên thế giới, ở chỗ cậu ấy có thể cung cấp cho em một số thông tin mới nhất về AI ở nước ngoài mà em không biết, đồng thời em cũng có thể tiếp xúc với nhiều nhân tài hàng đầu thế giới và công nghệ tiên tiến hơn.”Nói thật, Trường Mặc hiện tại không thiếu dự án.Nhưng mà...Là một công ty tiên phong đi đầu trong lĩnh vực công nghệ, muốn công ty luôn giữ được tính đổi mới, tiên phong thì phải xây dựng một hệ thống lợi thế cạnh tranh tổng hợp khó sao chép.Về điểm này, Trường Mặc vẫn còn khá thiếu sót.Nghĩ đến đây, cô khựng lại một chút rồi mới hỏi: “Khi nào?”“Cậu ấy hôm qua vừa đến thủ đô, hẹn anh ăn trưa, lát nữa cùng qua đó nhé?”Dung Từ: “... Được, biết rồi.”Bây giờ đã hơn mười giờ, cô vẫn chưa ăn sáng, cô nói: “Anh đưa địa chỉ cho tôi, lát nữa tôi sẽ...”Cô chưa nói hết câu, Phong Đình Thâm đã nhìn cô nói: “Anh đợi em.”Dung Từ khựng lại, sau đó mới nhạt giọng nói: “Không cần đâu, tôi tự đi là được.”