Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 496
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ và Phong Đình Thâm sóng vai đi ra cửa, khi tiễn Dung Từ đến bên xe, Phong Đình Thâm mở miệng nói: “Sáng thứ hai em có rảnh không?” Dung Từ đang định nói có thì nghe Phong Đình Thâm nói tiếp: “Trường học của Tâm Tâm tổ chức họp phụ huynh, nhà trường yêu cầu cả hai phụ huynh đều phải tham gia.” Dung Từ khựng lại: “Được.” Nói xong, cô lại bảo: “Buổi chiều tôi cũng có thể xin nghỉ.” “Một giờ chiều anh phải đi thành phố H một chuyến.” Dung Từ nhíu mày: “Không thể đổi thời gian sao?” Phong Đình Thâm: “Xin lỗi.” Dung Từ mím môi, không nói gì, quay người lên xe. Phong Đình Thâm nhìn cô: “Đi đường cẩn...” Anh chưa nói hết câu, Dung Từ đã “rầm” một tiếng đóng cửa xe lại, sau đó đạp chân ga, lái xe rời đi. Phong Đình Thâm dõi theo chiếc xe của cô rời đi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, quay người vào nhà. Thời gian đã không còn sớm, Phong lão thái thái đã về phòng nghỉ ngơi, Tang Thiến và Phong Đình Lâm thì vẫn đang ở phòng khách. Phong Đình Thâm gật đầu chào hỏi họ xong, nói còn phải gọi điện thoại lại cho người khác thì lập tức quay người lên lầu. Tang Thiến nhìn theo bóng lưng Phong Đình Thâm, dường như muốn gọi anh lại nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Phong Đình Lâm hỏi: “Sao thế ạ?” Tang Thiến lắc đầu, không nói gì. Nếu Phong Đình Thâm ly hôn với Dung Từ là để cưới Lâm Vu về nhà, bà thà rằng anh không ly hôn.
Dung Từ và Phong Đình Thâm sóng vai đi ra cửa, khi tiễn Dung Từ đến bên xe, Phong Đình Thâm mở miệng nói: “Sáng thứ hai em có rảnh không?”
Dung Từ đang định nói có thì nghe Phong Đình Thâm nói tiếp: “Trường học của Tâm Tâm tổ chức họp phụ huynh, nhà trường yêu cầu cả hai phụ huynh đều phải tham gia.”
Dung Từ khựng lại: “Được.” Nói xong, cô lại bảo: “Buổi chiều tôi cũng có thể xin nghỉ.”
“Một giờ chiều anh phải đi thành phố H một chuyến.”
Dung Từ nhíu mày: “Không thể đổi thời gian sao?”
Phong Đình Thâm: “Xin lỗi.”
Dung Từ mím môi, không nói gì, quay người lên xe.
Phong Đình Thâm nhìn cô: “Đi đường cẩn...”
Anh chưa nói hết câu, Dung Từ đã “rầm” một tiếng đóng cửa xe lại, sau đó đạp chân ga, lái xe rời đi.
Phong Đình Thâm dõi theo chiếc xe của cô rời đi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, quay người vào nhà.
Thời gian đã không còn sớm, Phong lão thái thái đã về phòng nghỉ ngơi, Tang Thiến và Phong Đình Lâm thì vẫn đang ở phòng khách.
Phong Đình Thâm gật đầu chào hỏi họ xong, nói còn phải gọi điện thoại lại cho người khác thì lập tức quay người lên lầu.
Tang Thiến nhìn theo bóng lưng Phong Đình Thâm, dường như muốn gọi anh lại nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Phong Đình Lâm hỏi: “Sao thế ạ?”
Tang Thiến lắc đầu, không nói gì.
Nếu Phong Đình Thâm ly hôn với Dung Từ là để cưới Lâm Vu về nhà, bà thà rằng anh không ly hôn.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ và Phong Đình Thâm sóng vai đi ra cửa, khi tiễn Dung Từ đến bên xe, Phong Đình Thâm mở miệng nói: “Sáng thứ hai em có rảnh không?” Dung Từ đang định nói có thì nghe Phong Đình Thâm nói tiếp: “Trường học của Tâm Tâm tổ chức họp phụ huynh, nhà trường yêu cầu cả hai phụ huynh đều phải tham gia.” Dung Từ khựng lại: “Được.” Nói xong, cô lại bảo: “Buổi chiều tôi cũng có thể xin nghỉ.” “Một giờ chiều anh phải đi thành phố H một chuyến.” Dung Từ nhíu mày: “Không thể đổi thời gian sao?” Phong Đình Thâm: “Xin lỗi.” Dung Từ mím môi, không nói gì, quay người lên xe. Phong Đình Thâm nhìn cô: “Đi đường cẩn...” Anh chưa nói hết câu, Dung Từ đã “rầm” một tiếng đóng cửa xe lại, sau đó đạp chân ga, lái xe rời đi. Phong Đình Thâm dõi theo chiếc xe của cô rời đi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, quay người vào nhà. Thời gian đã không còn sớm, Phong lão thái thái đã về phòng nghỉ ngơi, Tang Thiến và Phong Đình Lâm thì vẫn đang ở phòng khách. Phong Đình Thâm gật đầu chào hỏi họ xong, nói còn phải gọi điện thoại lại cho người khác thì lập tức quay người lên lầu. Tang Thiến nhìn theo bóng lưng Phong Đình Thâm, dường như muốn gọi anh lại nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Phong Đình Lâm hỏi: “Sao thế ạ?” Tang Thiến lắc đầu, không nói gì. Nếu Phong Đình Thâm ly hôn với Dung Từ là để cưới Lâm Vu về nhà, bà thà rằng anh không ly hôn.